Yêu Em Bởi Những Điều Nhỏ Bé Nhất

Truyện VKL Truyện VKL
36 lượt xem
chữ
02:36 - 20/08/2018

Chương 27. Nếu muốn cứ yêu

Kể từ sau ngày Tâm Lạc đưa Nguyệt Dạ ra bờ biển, chị không nhắc thêm gì về Uyển Quế Chi. Mọi việc vẫn diễn ra như bình thường, còn êm đềm hơn cả mọi khi.

Mặc dù chị xác nhận vị trí của cô gái tên Uyển Quế Chi trong lòng mình, thế nhưng cũng không bài trừ việc có một Huỳnh Nguyệt Dạ - một thế thân vô cùng không hoàn hảo ở cạnh bên. Trong lòng vẫn còn âm ỉ cháy một nỗi đau thầm lặng, thế nhưng cứ ở bên chị thôi là Nguyệt Dạ cũng cảm thấy vô cùng mãn nguyện rồi.

Chị vẫn lạnh lùng, ít cười nói nhưng lúc nào cũng quan tâm chăm sóc cho cô. Thậm chí nhiều lúc nổi máu dê sẽ đè cô ra mà sờ soạn lung tung một chút, thế nhưng cũng chưa bao giờ quá đà.. Chị không để cô một mình, luôn đưa đi đón về vì sợ cô lại gặp tai nạn như lần đó. Bữa cơm hàng ngày vẫn diễn ra trong yên lặng, mặc dù thi thoảng chị mới gắp cho cô món này món kia vào trong bát, thế nhưng như vậy cũng là đủ rồi.

Một sáng thức dậy không thấy chị bên cạnh, Nguyệt Dạ có chút thất thần. Thế nhưng đã quen với việc thi thoảng chị cũng vội vã ra ngoài mà không báo trước, tâm trạng cô bình ổn hơn, thư thả làm một số việc vặt vãnh trong nhà.

Đã quen với việc Tâm Lạc gọi dậy để tập thể dục vào mỗi buổi sáng, Nguyệt Dạ mặc một bộ thể thao nhẹ nhàng, nở cửa chạy bộ lững thững trên con đường bao xung quanh hồ.

Thực ra ngoài việc lười nấu cơm thì chị sinh hoạt rất là khoa học, vì thế thậm chí Nguyệt Dạ cũng chưa bao giờ thấy chị ốm đau.

Nói gở, nói gở!! Phủi phui cái mồm! ---- Nguyệt Dạ giật mình với cái suy nghĩ vừa nảy ra trong đầu, cô vừa lạch bạch chạy vừa vỗ vỗ cái bàn tay mũm mĩm vào miệng.

Trời vẫn chưa sáng hẳn, mặt hồ lăn tăn gợn sóng. Từng cơn gió lạnh khẽ lùa mái tóc, Nguyệt Dạ dừng chân, ngắm nhìn đường chân trời phía xa xa.

Cách đầy vài ngày, cô và Tâm Lạc còn ngồi trên bãi biển, ngắm nhìn cảnh bình minh. Có phải chỉ cần cùng chị ở một nơi nào đó, dẫu là bão bùng giông tố, cô cũng thấy thật đẹp phải không? Dù nơi ấy đem đến cho cô một nỗi đau giày xéo vô tận, thế nhưng cô vẫn thấy quyến luyến bờ biển đó không thôi.

Bởi đó là nơi lần đầu chị thổ lộ lòng mình, những điều trước giờ chị vẫn giấu. Hay bản thân cô đã dân bắt đầu cho rằng mình là một thế thân của Uyển Quế Chi?

Nghĩ đến việc thực sự quên đi bản thân mình là ai và trở thành một người khác, trái tim Nguyệt Dạ bỗng nhói đau. Cô thẫn thờ nhìn vào khoảng không vô định, lặng nghe tiếng nước vỗ vào đá. Cứ như một thước phim quay chầm chậm, cảnh tượng trước mắt như hóa thành bãi biển đêm sâu thăm thẳm cùng tiếng sóng ‘ầm ầm’. Chỉ còn lại một mình Nguyệt Dạ đứng đó, cô đơn lạnh buốt cùng gió đêm.

“Từ lúc nào mà em có hứng thú với cái hồ này vậy?”

Giọng nói lạnh lùng quen thuộc nhưng không giấu diếm sự châm chọc vang lên bên tai, Nguyệt Dạ giật mình, cô ngơ ngác nhìn sang bên cạnh. Thu vào tầm mắt cô là nụ cười nhếch miệng cao ngạo cùng dáng người cao cao trong chiếc áo khoác jacket ấm áp. Thế nhưng có vẻ, cái chậu cây quất bé tí hon chị đang ôm lọt thỏm trên tay lại chẳng ăn nhập gì với bộ dáng nghiêm túc kia.

Có lẽ phát giác ánh mắt kinh ngạc của Nguyệt Dạ đang chiếu tới chậu cây nhỏ xinh trong tay mình, Tâm Lạc thản nhiên đem nó ra trước mặt như để cho cô ngắm kỹ hơn.

“Chị… chị sáng sớm chạy đi, là để mua cây quất ạ?!”

Bỗng dưng Nguyệt Dạ thấy buồn cười. Hình như nhớ không lầm thì cách đây hai hôm cô có hỏi chị là Tết năm nay chị định mua cây gì để trong nhà. Tâm Lạc như người trên trời, hỏi lại cộc lốc: “Cây gì là cây gì?”

Nguyệt Dạ đáp: “Cây quất, cây, đào, cây mai ấy chị!”

“Có năm nào tôi mua đâu?” Tâm Lạc thản nhiên nhún vai.

“Sao cơ? Nếu lười thì chị ít nhất cũng phải có một chậu cây be bé chứ?” Nguyệt Dạ vô cùng không tin nổi đến sự bất cần của hai anh em nhà họ Trịnh này. Cô lại hỏi: “Không phải chị cũng không mua sắm gì cho nhà cửa ngày Tết đó chứ?”

Như khẳng định thêm lời Nguyệt Dạ nói, chị nhàn nhã gật đầu.

Vậy ra cái sự mất tích của người EQ (chỉ số cảm xúc) thấp này vào sáng nay là do đi quanh quanh chợ hoa để mua cây đón Tết. Đôi khi người thông minh như chị cũng khiến Nguyệt Dạ bật cười vì cái ‘Khờ’ vô cùng dễ thương.

Nhìn cây quất bé tẹo trên tay chị chẳng ăn nhập gì với vóc dáng cao lớn kia, Nguyệt Dạ dở khóc dở cười, với tay đón lấy cái chậu. “Vậy là chị đi mua cây bé, theo đúng lời em hả chị?”

Nguyệt Dạ thật ra chẳng nghĩ cái cây nhìn bé tí thế mà bê cũng nặng ghê, vậy mà chị ôm như ôm quả bóng nước vậy. Rõ ràng thôi, chị còn xách cô lên như xách thỏ vậy mà…

Thấy Nguyệt Dạ khẽ nhíu mày, Tâm Lạc thu chậu cây lại trong tay. Chị một tay bê chậu, một tay nắm lấy bàn tay đã lạnh buốt của Nguyệt Dạ mà kéo cô đi.

“Đội vợ lên đầu, trường sinh bất lão.” Bóng dáng chị ung dung tự tại, đi bên cạnh cô chẳng có chút nào ăn nhập. Mà hình như chị không bao giờ để ý chuyện vụn vặt ấy. Chị nói tiếp: “Nghe vợ thì sống, chống vợ thì chết.”

Nghe mấy câu châm ngôn của chị, Nguyệt Dạ thực sự bật cười. Trong lòng ấm áp trở lại, cô siết chặt lấy bàn tay ấm áp của chị.

“Mai em về quê rồi, để hôm nay em đi sắm đồ tết cho chị nhé.”

Nhà không có ai thì cũng vẫn là nhà, vẫn phải cúng bái gia tiên, không mua không hương khói gì có vẻ không ổn. Huống hồ, chị với Nguyệt Dạ vẫn sống ở đây cho đến sau Tết cơ mà.

“Được, tan học tôi chở em đi.” Tâm Lạc cúi người, khẽ cọ cọ cằm lên mái tóc Nguyệt Dạ. Dạo này hình như chị rất hay vuốt tóc của cô, không biết có phải thói quen khi ở bên cạnh Uyển Quế Chi?

Nguyệt Dạ giật mình, vội vã lắc đầu xua đi ý nghĩa vừa rồi. Không nghĩ linh tinh thì sẽ chẳng còn đau đớn. Cô mỉm cười, dán chặt vào chị hơn.
Hai hình bóng tựa như hòa vào làm một.

[c]~o0o~
[/c]
Sự thực là dù Tâm Lạc đã cố gắng dành thời gian bên Nguyệt Dạ thật nhiều nhưng công việc của chị thì vẫn chẳng bớt bận rộn đi, thế nên chị không thể giữ đúng lời đưa cô đi mua sắm được. Nguyệt Dạ cười nói không sao, rồi nhắn cho chị rằng mình sẽ ghé qua siêu thị ở chung cư gần trường học mua đồ, có gì thì bắt xe bus về luôn cũng tiện.

Chị chỉ xem mà không kịp trả lời, sau đó đã không thấy online nữa.

Nguyệt Dạ thở dài. Thực ra cô không buồn, mà cô lo lắng cho sức khỏe của chị. Ngày nào chị cũng phải làm việc miết từ sáng tới tối, lo toan cả chuyện học hành lẫn nhà cửa. Thật ra Nguyệt Dạ không vội chuyện ở riêng, nhưng mà ý chị đã quyết rồi thì khó mà lung lay được. Thế nên cô chỉ còn cách ráng hết sức chăm sóc chị thật cẩn thận, tỉ mỉ mà thôi.

Loanh quanh trong siêu thị, cái gì Nguyệt Dạ cũng muốn mua cả. Thế nhưng ý thức được việc mình đang xài tiền là của chị, cô cũng bớt bớt lại suy nghĩ mua sắm cả thế giới.

Nguyệt Dạ đi ngang qua khu bột giặt, lại như thoảng mùi hương trên áo chị bên cánh mũi. Cô đỏ mặt, đứng tần ngần trước chai nước xả vải ở nhà vẫn thường hay dùng giặt đồ cho chị. Cũng sắp hết rồi, phải lấy thêm một chai nữa thôi.

Mùi hương quen thuộc quấn quít bên cánh mũi, nỗi nhớ chị lại càng da diết hơn. Cô rút điện thoại, đã hơn tám rưỡi tối rồi, không biết chị còn bận nữa không. Mai là về quê rồi, cô thực sự muốn ở bên chị nhiều thêm một chút nữa.

“Ơ, chúng ta lại gặp nhau rồi.”

Một giọng đàn ông khàn khàn vang lên sau lưng khiến Nguyệt Dạ giật nảy mình, suýt chút nữa là quăng luôn chai nước xả vải mà bỏ chạy.

Người ta nói Oan gia ngõ hẹp quả không sai, cái người hôm trước mới khiến Nguyệt Dạ ngã chổng vó mất mặt, giờ đang nhìn cô từ đầu xuống chân mà cười cười. Cậu ta dường như chẳng bận tâm cái giật thột và lùi lại một bước chân của Nguyệt Dạ, cúi xuống lấy một chai nước xả vải giống cô. “Cậu dùng loại này sao? Có vẻ thơm nhỉ?”

“Không.” Nguyệt Dạ dù nói không nhưng vẫn để chai xả vải vào trong xe đẩy, mau chóng bước đi thật nhanh.

Hình như cô càng ngày càng xấu tính...

Nam thanh niên thấy cô rời đi, ôm theo chai nước xả vải mà vội vã bước theo.

“Này, chúng ta có được tính là có duyên không?” Cậu ta bước đằng sau Nguyệt Dạ. Cảm giác có người đàn ông xa lạ đứng gần như vậy thực sự không quen. Cô khẽ nhíu mày, cố đi nhanh hơn một chút.

Cái duyên này Nguyệt Dạ không thèm, cô chỉ cần Trịnh Soái của cô thôi.

“Tớ là Cương Chiều, lần trước có giới thiệu rồi thì phải, tớ học cơ khí, trường cũng gần đây.” Nam thanh niên cười, chất giọng khàn khàn khiến Nguyệt Dạ vô cùng không lọt tai. Có lẽ cô chỉ ưa thích mỗi giọng nói trầm thấp mà ấm áp của Tâm Lạc mà thôi.

“Ừm.” Nguyệt Dạ đáp cho có lệ.

Đối với sự lạnh nhạt của cô gái mập đang đi bên cạnh, Cương Chiều cũng chẳng mấy bận tâm. Việc gặp lại cô gái nhỏ này hôm nay quả là ngoài dự tính. Anh chỉ là tiện đi mua đồ ăn vặt của cả hội con trai đang tụ tập ở xưởng sửa chữa của sếp, vậy mà lại thấy thấp thoáng bóng dáng quen thuộc đang đứng tần ngần bên cạnh giá để nước xả vải.

Nói ‘quen thuộc’ thì là quá vô lý, đây mới chỉ là lần thứ hai anh gặp cô gái này. Ấy vậy mà rất dỗi thân quen, chút xa lạ ban đầu cũng chẳng có.

“Cậu tên gì vậy?” Anh mỉm cười, có ý muốn giúp cô gái đẩy chiếc xe chất đầy đồ kia.

Hình như cô gái đối với hành động của anh cực kỳ cảnh giác. Cô ngước mắt len lén nhìn anh, liền sau đó cách xa anh thêm một bước. Cương Chiều dở khóc dở cười, anh vội nói: “Không có ý gì, tớ chỉ muốn giúp thôi.”

Nguyệt Dạ rất để bụng chuyện lần trước, lại thêm việc Tâm Lạc dặn cô phải cảnh giác với những người lạ mặt, thế nên con thỏ ngây thơ như lại lồ lộ hai cái tai run rẩy, cụp đuôi đẩy chiếc xe đi thật nhanh.

“Này làm gì mà chạy như ma đuổi vậy chứ?” Cương Chiều càng lúc càng muốn bật cười, anh sải bước thật nhanh theo chân ngắn của cô gái. “Tớ đâu phải người xấu.”

Cô gái phía trước bỗng khựng lại, cô cực kỳ thận trọng đáp: “Có nhiều người xấu luôn nói rằng mình không xấu.”

Cương Chiều bật cười: “Ví dụ?”

Cô gái lùn nhìn anh một cái, đủ để hiểu câu trả lời. Ví dụ đó chính là anh.

“Lần trước vô ý đâm phải cậu, thành thực xin lỗi.” Cương Chiều có chút buồn bực khi không dưng lại bị đem thành người xấu mà so sánh, anh vội vàng phân bua, “Tớ đã định đưa cậu đi viện mà, nhưng sau đó thì Trịnh Tâm Lạc…”

Chợt thấy ánh mắt của cô gái ngốc nghếch thay đổi khi Cương Chiều nhắc đến cái tên đó, trong lòng nh bỗng chùng xuống. Không hiểu được cảm giác của mình, anh liền ngậm miệng chẳng nói thêm gì nữa.

“Cậu là người yêu của chị Tâm Lạc đúng không vậy?” Thật lâu sau, khi đã gần tới quầy thanh toán, Cương Chiều không giấu nổi tò mò mà hỏi.

Nguyệt Dạ hơi do dự, nhưng vẫn chắc nịch mà gật đầu. “Đúng vậy.”

Dù người ta chê cô không xứng với Trịnh Soái cũng chẳng sao, cô vẫn là người yêu của chị, vẫn là người được chị giữ lại cạnh bên. Cô không việc gì phải xấu hổ vì điều đó,

Cương Chiều không hiểu cảm giác hụt hẫng trong lòng, anh khẽ mỉm cười lẩm bẩm: “Thật đáng tiếc.”

Thật ra, tiếc cái gì, chính bản thân anh cũng không rõ.

“Hả?” Nguyệt Dạ không nghe rõ, cô chớp chớp đôi mắt tròn xoe.

“Không có gì, thực ra nhìn cậu và chị ấy rất giống hai người bạn thân của tớ.”

Nghe lời Cương Chiều nói, Nguyệt Dạ có chút tò mò. Cô vừa xếp đồ lên bàn thanh toán, vừa mạnh dạn mở lời: “Ý cậu là sao? Sao mà giống?”

Cương Chiều mỉm cười, ánh mắt có chút ngưỡng mộ: “Là tình yêu đồng giới, tình yêu của hai người con gái với nhau.”

Nghe đến đây, Nguyệt Dạ cũng thoáng hiểu cái ‘giống’ mà Cương Chiều nhắc đến. Cô đỏ mặt khi nghĩ đến Tâm Lạc, chỉ khe khẽ ‘Ừm’ một tiếng.

“Thật đáng ghen tị đấy.” Cương Chiều lắc đầu, anh mỉm cười xếp đồ giúp Nguyệt Dạ.

Ghen tị gì chứ? Nguyệt Dạ bĩu môi. “Tự do bản thân mình muốn hay không muốn, có gì mà phải ghen tị cơ chứ? Chả phải nếu muốn yêu thì cứ vậy mà yêu thôi sao, cần gì phải ghen?”

Nguyệt Dạ cũng chỉ là bộp chộp nói ra mà thôi. Nói xong rồi cũng tự chính bản thân mình thấy hoang mang vô cùng. Ngẫm lại thì cô cũng quá mạnh bạo rồi, dám đi yêu cả một Trịnh Soái vạn người mê.

Ý nghĩ này vừa lóe lên, thì cô ngốc lại quay ngoắt lại nhìn chằm chằm vào Cương Chiều. “Này, không được đâu. Tâm Lạc… chị ấy là của tớ mà…. Cậu… cậu không nên ghen tị với tớ!”

Lời Nguyệt Dạ nói khiến Cương Chiều cứng họng, phải mất một lúc anh mới phá lên cười. Trước cái nhìn đầy kỳ thị của Nguyệt Dạ, anh vỗ vỗ lên vai cô mà nói: “Không, tớ không ghen tị với cậu đâu.”

Mà chính là ghen với người con gái tên Trịnh Tâm Lạc đó!

Có một cô gái ngốc nghếch yêu thương mình hết cỡ như vậy, thật khiến cho người ta muốn ghen tị.

“Ơ… ơ, vậy sao?” Nguyệt Dạ xấu hổ, cúi đầu không để ý đến Cương Chiều nữa.

Nhìn bóng cô gái mập dễ thương mất hút sau cánh cửa siêu thị, Cương Chiều ngẩn ngơ. Anh lầm bầm lời cô vừa mới nói: “Nếu muốn thì cứ như vậy mà yêu thôi, cần gì phải ghen?”

Bình luận (0)