Yêu Chiều Tổng Giám Đốc Phúc Hắc

Truyện Hay Truyện Hay
37 lượt xem
chữ
12:31 - 17/08/2018

Chương 1: Tai nạn + Trùng sinh

Nơi đây là nơi anh đã chạm vào cô lần đầu, bá đạo hôn cô đến không thở được, nơi bàn tay có chút lạnh của anh chạy loạn trên người cô, đương nhiên một cô bé 18 tuổi vừa tốt nghiệp trung học làm sao có thể chịu đựng nổi cái loại tiếp xúc thân thể như vậy. Điều đó đã làm cô kinh sợ đến tận 10 năm, nó đã làm cô và anh dây dưa với nhau đến tận 10 năm.

Song Y ngồi khá lâu mới bắt đầu đứng dậy, tâm trạng lúc này khiến cô đến tột cùng là hận bản thân mình không biết quý trọng, để rồi mất đi anh cô tự mình lạc lõng trong cái thế giới này. Tìm kiếm anh gần như 1 năm trời nhưng 1 tung tích cũng không có. Cô tự cười diểu bản thân mình ngu hơn 1 con ngốc, giờ thì ngồi đây đau khổ cái gì chứ, chẳng phải cô là tự đuổi anh đi hay sao.

Dòng suy nghĩ trong đầu tự trách lấy bản thân mình vì sao lại ngu như vậy, con cũng mất chồng cũng bỏ rơi." Hơ.. Song Y ngươi còn đáng sống trên đời này để làm gì nữa " suy nghĩ ấy vừa thoáng qua trong đầu của cô chợt ánh mắt bị đèn pha chiếu vào khiến cô nhăn mày cực độ.

Một chiếc xe tải đang lao đến, Song Y chợt cười thành tiếng " Ông trời thật toại lòng người, vừa nghĩ chết liền có công cụ để chết " Khoảng cách 500m để cô có thể kịp nghĩ" Nếu ông trời đã toại người tôi thì hãy cho tôi một lần được làm lại, tôi sẽ không ngu ngốc như kíp này nữa " vừa dứt đoạn suy nghĩ chiếc xe còn cách cô 50m, Song Y không ngừng ngại mà lao ra giữa đường, tài xế vì thế mà thắng gấp hết phanh xe, nhưng một tiếng Ầm cực lớn đã khẳng định giây phút cuối cùng của cuộc đời Song Y

Đôi mắt mơ màng, miệng đầy máu của Song Y khiến cho tài xế hoảng sợ, ông ta không ngừng gọi cô nhưng đáp lại tiếng kêu của ông ta là hai chữ " Thế Thiên ".Đôi đồng tử của cô giãn ra, hơi thở cuối cùng cũng đã ngừng.

_____________________________

Ong.....ong.....ong..... lỗ tai cứ tiếng ong ong, đôi mắt từ từ mở ra trước mắt cô là 1 trần nhà màu trắng.

Ngồi bật dậy quay đầu tới lui, cảm giác này rất thật nha, đôi mắt nai tơ trong suốt lấp lánh của cô chợt mở lớn khi nhận ra đây là căn phòng của cô lúc còn ở cùng mẹ. Song Y không thể tin rằng, ông trời lại đáp ứng cô một cách dễ dàng như vậy.

Cô ngồi dậy, mở cửa ra khỏi phòng nó làm cho cô hoảng hốt cực kì khi đây chính là căn nhà mẹ và cô cùng sống với nhau trước khi bà qua đời khi năm cô 22 tuổi, thời điểm lúc đó khi mẹ mất cô còn không kịp nhìn mặt lần cuối vì bị hắn giam cầm dấu cô chuyện mẹ cô qua đời vì bị đột quỵ tại nhà, đây cũng là một trong những lí do khiến cô hận hắn.

" Song Y, dậy rồi à, hôm nay con có hẹn với Thế An đúng không, mẹ đã chuẩn bị hành lý song, chốt nữa con đưa mẹ ra sân bay rồi hãy đi gặp Thế An nhé " Tiếng của mẹ cô từ trong nhà bếp vang ra, cũng đúng, ngày cô đến nhà Thế An chơi cũng là ngày mẹ cô đi Đài Loan để tham dự hội thảo khảo cổ học, mẹ cô là một trong những nhà khảo cổ học nổi tiếng của Trung quốc. Việc bà phải liên tục đi công tác đó là điều bình thường, đáng lẽ cô sẽ đi cùng mẹ 4 ngày nhưng vì Thế An la to thét lớn đến tận nhà cầu xin mẹ cô cho cô được đến nhà Thế An chơi, vì Thế An chỉ có mỗi mình cô là bạn.

Đương nhiên mẹ của Song Y luôn đồng ý, vì bà luôn muốn con gái sẽ được tiếp xúc với bạn bè trải qua một tuổi thanh xuân đẹp,chứ không phải lúc nào cũng đi theo bà tò tò đến những nơi đầy bụi bậm xem khai quật mộ như vậy thì uổn cho cô lắm.

Song Y nghe tiếng mẹ gọi, đã bao lâu rồi cô không còn được nghe tiếng mẹ mình như vậy nữa, đôi mắt đẹp của cô bắt đầu đỏ lên, từng giọt nước mắt đã trào ra nơi khuôn mặt xinh đẹp kia. Cô chạy nhanh vào bếp xà vào lòng mẹ.

Ngọc Vân khá bất ngờ về hành động này của cô con gái nhỏ, thường ngày việc biểu đạt tình cảm mẹ con cũng không phải là không có, nhưng những cái ôm mạnh mẽ thường là mỗi lần bà đi xa 2-3 tháng mới về, mà nó cũng không mạnh mẽ bằng cái ôm hiện tại " Sao vậy Song Y? "

Tiếng nói đầy yêu thương của bà khẻ vang lên công với cái ôm đầy chân thật này, mùi hương của mẹ, nhịp tim của mẹ, hơi ấm của mẹ, hình hài của mẹ tất cả đếu được cô ôm trọn trong lòng. Cô sợ lỡ như buông ra mẹ sẽ biến mất hay đây chỉ là giấc mơ nên cô càng ôm càng siết.

Cảm nhận được sự khác thường của Song Y, Ngọc Vân khẻ an ủi " Mẹ chỉ đi có 4 ngày thôi, con đường hoản như thế chứ ".

Song Y phục hồi tinh thần mới nới vòng tay nhưng cũng không buông ra, Ngọc Vân nhìn tâm can của bà đang rơi lệ không khỏi khiến lòng bà đau sót. Đưa tay lên an ủi đứa bé nhỏ này.

" Nói mẹ nghe, sao con lại ủy khuất đến như vậy? " giọng nói êm dịu khiến lòng người nghe phải động.

" Con chỉ vừa gặp ác mộng " Song Y làm sao có thể nói cho bà biết rằng cô vừa trọng sinh vừa nãy.

" Ngoan, có mẹ đây rồi, con không cần lo nữa " Ngọc Vân thương yêu con gái, đem cô vào lòng ngực an ủi một hồi.

Dáng người Ngọc Vân đẹp mê người, làm người mẹ đơn thân không phải chuyện đùa, từ khi cùng ba Song Y đoạn tình bà đã phải một mình ôm đứa con nhỏ, chuyển nhà hơn chục lần vì có những người đàn ông ve vãn, có được Song Y lại thừa hưởng sức mê người của bà, tuy dáng người cô nhỏ hơn bà một chút có lẽ là cô chưa phát triển hết nhưng cũng không gọi là quá thấp hay quá nhỏ bé.

Sau khi cùng ăn sáng, Song Y đưa mẹ mình ra phi trường, đứng cả ngày nghe bà căn dặn đủ điều vì bây giờ cô đã thành thiếu nữ nên nó lại làm cho bà lo lắng hơn bao giờ hết.

Căn dặn xong, Ngọc Vân mới vừa lòng mà đi vào check in máy bay và bay đến Đài Loan, ở đây Song Y bắt đầu bắt xe để đi đến trường nơi cô và Thế An hẹn nhau.

Bình luận (0)