Tôi Mộng Giữa Ban Ngày

Tôi Mộng Giữa Ban Ngày
Đọc Truyện Theo Dõi
3.5/10 trên tổng số 2 lượt đánh giá

Tác Giả:

Tình Trạng: Hoàn Thành



Chương 1
Ngồi dậy tiếp khách

Cuối tháng tám, trời nắng chang chang, hơi nóng ngưng tụ tại một chỗ, dinh dính nóng bức.

Mãi cho đến lúc trước khai giảng vài ngày, mấy trận mưa to lộn đầu hắt xuống, nhiệt độ mới hạ xuống vài độ.

Hai giờ rưỡi xế chiều.

Lâm Ngữ Kinh đứng ở cửa trung tâm thương mại, nhìn nước mưa lộp bộp nện vào nền đá bằng phẳng trêи mặt đất, bọt nước bắn lên, văng tung tóe thấm ướt giày của người đứng bên ngoài.

Đợi mười phút, mưa rơi không giảm.

Lâm Ngữ Kinh một tay giơ túi mua sắm lục lấy điện thoại, xác nhận không có cuộc gọi tới và tin nhắn, đi đến góc cửa thủy tinh to lớn phía trước, khoác túi lên cánh tay, lại xòe tiếp hai ngón trỏ và ngón cái, tạo dáng rồi giơ camera, xoay tròn trước mặt chọn cảnh, nhắm một mắt lại.

Cao ốc như rừng, cửa chính của trung tâm thương mại hướng ra mặt đường, cửa hàng bán lẻ với phong cách khác nhau mở ra ở mặt tiền cửa hàng, bảng hiệu Starbucks cực lớn ở con phố đối diện bị mưa to thấm vào, mỹ nhân ngư màu xanh lá như chìm vào đáy biển, toàn bộ hình ảnh đều hiện lên một cách ướt sũng, phồn hoa tối tăm mờ mịt.

Hoàn cảnh vừa quen thuộc vừa lạ lẫm.

Lâm Ngữ Kinh mới đến thành phố A vào hai ngày trước.

Ba tháng trước, cô chứng kiến cuộc sống hôn nhân dây dưa nhiều năm cuối cùng cũng đi đến hồi kết của Lâm Chỉ cùng Mạnh Vĩ Quốc.

Hai người trước khi ly hôn còn đánh nhau một trận.

Bởi vì quyền nuôi dưỡng Lâm Ngữ Kinh.

Lúc đó là sáu giờ rưỡi tối, ngày thứ hai sau khi quyết định ly hôn, một nhà ba người bọn họ ngồi trước bàn ăn ăn một bữa cơm cuối cùng, nói từ tài sản nhà xe cộ đến Lâm Ngữ Kinh, vẻ mặt Lâm Chỉ từ đầu tới cuối rất bình tĩnh, mang theo một loại chết lặng lạnh lùng: “Toàn bộ căn nhà này thuộc về anh, xe tôi cũng không cần, con cái anh mang đi đi.”

Thời điểm Mạnh Vĩ Quốc nghe thấy nửa câu đầu rất là hài lòng, nửa câu sau vừa xuất ra, ông ta bắt đầu nhăn mày: “Cái gì gọi là con cái tôi mang đi?”

Lâm Chỉ có chút không kiên nhẫn: “Tôi không có thời gian quản.”

“Cái gì gọi là cô không có thời gian quản? Cô không có thời gian chẳng nhẽ tôi có thời gian?”

“Anh rất có đấy, ” Lâm Chỉ cười lạnh một tiếng, “Ăn cơm mềm* nhiều năm như vậy, cuối cùng cũng bày đặt làm người bận rộn rồi hả?”

(*) Cách nói châm biếm, ám chỉ loại đàn ông ăn bám phụ nữ.

Mặt Mạnh Vĩ Quốc thoạt đỏ thoạt trắng, thẹn quá hoá giận trừng mắt với bà ấy, hít một hơi thật sâu bình phục tâm trạng: “Lâm Chỉ, hôm nay mọi người hảo tụ hảo tán*, tôi không muốn tranh cãi với cô, hy vọng chúng ta có thể tôn trọng lẫn nhau.”

(*) Gặp gỡ trong hòa hợp, chia tay trong hòa bình.

Lâm Chỉ nhướng mày: “Thế nào, hiện tại mới nhớ tới việc nói chuyện tôn trọng cùng tôi? Lúc trước anh đến nhà của chúng tôi ở rể sao lại không nhìn thấy cái mặt của anh vậy?”

Mạnh Vĩ Quốc không thể nhịn được nữa, “Rầm” một tiếng hùng hổ vỗ xuống bàn, đứng dậy.

Lâm Chỉ cũng đứng lên theo, kèn chiến tranh bị thổi lên, hai người bắt đầu hồ đồ lú lẫn mà tranh cãi, đồ ăn trêи bàn ăn bị ném mất bảy bảy tám tám.

Lâm Ngữ Kinh bắt chéo hai chân, dùng đũa đâm vào bát cơm trắng của mình, cứ như vậy chống cằm nhìn hai người bởi vì chuyện ai nuôi con này mà bộc phát ra một đợt cãi vã mới, thậm chí không thèm e dè, ở ngay trước mặt cô bắt đầu đùn đẩy lẫn nhau.

Xem cô như con chó, nghe không hiểu tiếng người, không ai buồn để ý, tâm tình căn bản cũng không cần được coi trọng.

*

Mạnh Vĩ Quốc đúng là ở rể đấy.

Gia đình Lâm Chỉ ba đời dấn thân vào thương trường, giàu đến chảy mỡ, Mạnh Vĩ Quốc và bà ấy là bạn học thời đại học, là ở nông thôn thi vào thành phố, học giỏi, vừa biết ăn nói lại vừa dịu dàng, hơn nữa lớn lên rất đẹp trai.

Thiếu niên mười tám mười chín tuổi, mặc áo T-shirt bằng vải được giặt đến bạc màu, tướng mạo sáng sủa, dáng người cao ngất, thoạt nhìn cao ngạo cô độc mà anh tuấn.

Được nam sinh như vậy theo đuổi, có cô gái nào lại không động tâm, Lâm Chỉ cũng không ngoại lệ.

Học sinh nghèo cùng thiên kim tiểu thư yêu đương kết hôn, cũng không nhất định đều là kết cục tốt.

Từ khi Lâm Ngữ Kinh có trí nhớ đến nay, ba và mẹ thật sự không giống với nhà người khác, cô nhìn ra được Lâm Chỉ đã triệt để chán ghét Mạnh Vĩ Quốc rồi, sự chán ghét cùng cực đối với người đàn ông này cũng làm mài mòn hết sạch một chút yêu thích của bà ấy với đứa con của mình.

Lâm Ngữ Kinh vốn cho rằng, thời điểm cô bị ba mẹ cho là gánh nặng mà muốn vứt bỏ sẽ có chút khổ sở.

Nhưng khi thật sự thấy một màn như vậy, cô cảm giác gì cũng không có.

Giống như là một hớp uống cạn một thùng rượu mạnh gì đó, đầu lưỡi hay đầu óc đều tê dại, ngay cả nửa điểm tri giác cũng không có, cứng đờ như gỗ.

Mạnh Vĩ Quốc không kiên trì ra tòa cùng Lâm Chỉ.

Quan hệ bối cảnh tiền bạc mọi thứ Lâm Chỉ đều có, ông ta lấy cứng đối cứng hoàn toàn là một con đường chết, cuối cùng Lâm Ngữ Kinh thuộc về ông ta, mỗi tháng Lâm Chỉ cung cấp cho cô một khoảng phí nuôi dưỡng cố định.

Mạnh Vĩ Quốc tiên sinh nhanh chóng thoát khỏi bóng ma của một đoạn hôn nhân thất bại, một tháng sau khi ly hôn mang theo Lâm Ngữ Kinh gặp mặt bạn gái mới Quan Hướng Mai của ông ta, hai người phát triển với tốc độ ánh sáng, thậm chí đã có cái kế hoạch năm năm đầu tiên, kết hôn lĩnh chứng dọn đến nhà người phụ nữ này ở thành thị, vào ở rể mười phần thuần thục.

Lâm Ngữ Kinh chỉ cảm thấy lớn lên đẹp trai lại giỏi nói chuyện thật sự rất tốt, có nhiều phú bà đần độn nguyện ý cùng ông ta kết hôn như vậy.

Ngày thứ hai sau khi đem cô đến nơi này, hai người họ đi hưởng tuần trăng mật, trước khi đi Quan Hướng Mai mỉm cười nhìn cô: “Về sau con hãy xem đây là nhà của mình.”

Lâm Ngữ Kinh khẽ gật đầu.

“Con của cô hai ngày này cùng bạn học ra ngoài chơi rồi, có lẽ ngày mai trở về, cô đã nói với nó rồi, trong khoảng thời gian chúng ta không có ở đây này để thằng nhóc chăm sóc con một chút, sau này nó chính là anh trai của con, một lát nữa cô đưa số điện thoại di động của con cho nó, để các con tự liên lạc với nhau.” Quan Hướng Mai tiếp tục nói.

“…”

Lâm Ngữ Kinh cũng không phải rất muốn liên lạc với con trai bà ta, nhưng thứ cô càng không muốn nhất chính là phá vỡ loại bầu không khí gia đình mẽ ngoài hài hòa này, cho nên vẫn là yên tĩnh gật gật đầu.

Quả nhiên, Quan Hướng Mai rất hài lòng, còn nói: “Có việc cũng có thể cùng nói với dì Trương, không cần phải ngại, cũng không cần cảm thấy gò bó, tất cả mọi người rất thích con.”

“…”

Lâm Ngữ Kinh nhìn thoáng qua dì Trương bên cạnh chỉ thiếu điều khắc lên trán cái nhãn “Hiện tại loại gà rừng gì cũng đều có thể giả thành thiên kim”, “Thể loại cha ăn cơm mềm mang theo con gái đến chia tài sản ” với “Mày đừng hòng lấy một phân tiền nào”, cảm thấy ánh mắt Quan Hướng Mai có lẽ có chút không dùng được.

*

Trong trung tâm thương mại mở máy lạnh quá lớn, vừa mới đi ra không ngờ vẫn cảm thấy nóng, ngay cả mưa cũng mang theo khí nóng, dường như chưa đợi được đến lúc rơi xuống đã bị bốc hơi trong không khí.

Lâm Ngữ Kinh không chút biểu cảm nhìn vào màn mưa, một lần nữa liếc nhìn thời gian.

Ba giờ rồi.

Cô nhẹ nhàng nhảy lên hai cái, thử cử động đôi chân đã đứng đến mức có phần tê cứng, chuông điện thoại vang lên, là số điện thoại di động cô vừa lưu tối qua, số của anh trai mà cô cần phải liên lạc kia.

Lâm Ngữ Kinh tiếp nhận điện thoại: “Anh trai.”

Tên con trai tựa hồ bị một tiếng anh trai này của cô làm cho kinh sợ rồi, trầm mặc ít nhất mười giây, mới hỏi: “Mua đồ xong rồi hả?”

“Vâng.”

“Tôi bị cảm, không đi đón cô được rồi.” Anh trai lạnh nhạt nói.

“…”

Lâm Ngữ Kinh thực sự cảm thấy mình suy đoán rất chuẩn xác, cô luôn luôn là một người rất chân thành, khinh thường bất kỳ kẻ nào giả vờ đóng kịch, hơn nữa cái người này kỹ năng diễn xuất còn kém như vậy.

Không biết còn có người họ Lâm này à, đóa hoa em gái Lâm mềm mại.

Cô rất quan tâm bệnh tình của anh ta: “Có nghiêm trọng không, bao nhiêu độ thế ạ.”

Giọng cô gái nhỏ có chút dè dặt cẩn thận, nhỏ nhẹ êm tai, đối phương lại trầm mặc mười giây, giọng nói có điểm do dự: “Bốn mươi.”

“…”

“Em giúp anh gọi cho 119 nhé.” Lâm Ngữ Kinh chân thành tha thiết nói.

Số điện thoại phòng cháy chữa cháy, 119.

Tên con trai cúp điện thoại.

Lâm Ngữ Kinh để điện thoại di động xuống, ngẩng đầu lên, mắt nhìn bên ngoài sấm chớp giật vang, mưa to phảng phất như có thể nện thủng nền đá trêи mặt đất, lật ra một con mắt trắng to đùng.

Nhà mới của Lâm Ngữ Kinh ở khu biệt thự ngay trung tâm thành phố, cách hai quảng trường là một khu dân cư tồi tàn mà cũ kỹ.

Ở khu vực trung tâm của thành phố lớn, trong tình huống bình thường thế này có hai loại người, một loại là nghèo khổ chỉ có mỗi căn phòng nhỏ trong ngõ hẻm, một loại là giàu đến chảy mỡ mua khu nhà cao cấp hai ba mươi vạn một mét vuông.

Xe chạy được một nửa thì hết mưa rồi, trong không khí có hòa lẫn mùi bùn đất ẩm ướt, nghĩ đến phải ở cùng một nơi với anh ta, người “anh trai” chưa từng gặp mặt thân thể yếu ớt nhiều bệnh cùng với dì Trương ánh mắt luôn mọc trêи trán kia, Lâm Ngữ Kinh đã tức giận đến mức thở gấp không đều, trực tiếp xuống xe tại phía sau khu dân cư kiểu cũ đó, dự định mân mê tại nơi có hoàn cảnh lạ lẫm này trong hai giờ đi đường nữa rồi mới trở về.

Mỗi một địa phương đều có một khu như vậy, phòng ở cũ kỹ, bức tường cũ rích cùng song cửa làm bằng gỗ, nước sơn màu đỏ thẫm từng mảng từng mảng bong tróc ra, trước cửa sổ gắn nối các cây sào thật dài treo các loại ga giường và quần áo, có loại cảm giác sâu sắc rằng sâu bên trong nơi xưa cũ nhất của thành phố này chứa đựng bầu không khí yên bình.

Lâm Ngữ Kinh xuyên qua ngõ hẹp đi lên phía trước, quả nhiên, bên ngoài cùng vòng quanh mấy ngôi nhà đơn giản lộ ra bức ngăn phòng làm việc với mặt tiền cửa hàng, cô đơn giản quét hai mắt, tiếp tục đi vào trong.

Lắc lắc lư lư vừa đi vừa hát ca khúc chủ đề của Chú Bọt Biển tinh nghịch, đi đến đầu hẻm rẽ trái, trông thấy một cánh cửa sắt màu đen.

Cánh cửa đơn đang mở, màu đen tuyền, nửa khép, trêи cửa dùng sơn trắng quét một dãy tiếng anh.

Thoạt nhìn có điểm giống cửa vào nhà ma gì đó.

Bước chân Lâm Ngữ Kinh ngừng lại một lát, đi tới, nhìn rõ được hàng chữ trêи lớp nước sơn là gì.

——TATTOO.

Cửa hàng xăm mình?

Cửa sắt không cao, cô nhón chân lên, bên trong là một cái sân nhỏ đại khái cũng chỉ có ba bốn mét vuông, đối diện có một cánh cửa gỗ, trêи tấm bảng gỗ có khắc mấy biểu tượng rất phức tạp giống như thứ đồ vật nào đó.

Lâm Ngữ Kinh bị cửa hàng xăm mình mà từ trong ra ngoài đều chứa đầy sự “ta vô cùng trâu bò nhưng ta vô cùng bí ẩn” hấp dẫn sâu sắc rồi, cô do dự vài giây, đưa tay, duỗi ra một ngón trỏ, nhẹ nhàng mà đẩy cánh cửa sắt màu đen một cái, một tiếng kẽo kẹt nhỏ vang lên, dần dần, dần dần mở ra.

Cái sân nhỏ kia mà quả thật chỉ lớn cỡ bàn tay, quỹ đạo sinh trưởng của thực vật bên trong thoạt nhìn đều rất hoang dã.

Lâm Ngữ Kinh bước tới đẩy cửa đi vào, trong phòng ánh sáng tối tăm, cảnh vật mờ nhạt chuyển hồng, bức tường xám sậm, phía trêи treo thảm treo tường màu đỏ cùng các loại hình xăm hoa văn rậm rạp chằng chịt, xinh đẹp lại tinh vi.

Cô ngửa đầu nhìn một vòng, vừa quay đầu, bỗng dừng lại.

Mới phát hiện trong phòng này có người.

Ở nơi hốc xó phía sau cửa kia, bị ván cửa che khuất, góc chết của tầm mắt, lúc vừa mới vào không nhìn thấy.

Ghế sô pha dài màu xám thẫm, thảm trải sàn dày, vô số đệm dựa gối ôm bị ném ngổn ngang bừa bãi, trêи ghế sofa có một hai ba, ba người ngồi, lớn lên đều cao soái, thuộc về chủng loại soái ca rất có cá tính đấy, bộ ba bào thai giữ lại đầu tóc bẩn tựa như cây lau nhà, bắp tay ba bào thai hình như có xăm hình hoa văn rườm rà.

Ba cây lau nhà hoa hòe lòe loẹt nhìn thẳng vào cô, vẫn không nhúc nhích, bầu không khí quỷ dị, một tên trong đó còn giữ nguyên động tác một tay kẹp điếu thuốc đưa đến bên môi, cứ như vậy ngừng giữa không trung cháy mòn, đầu điếu thuốc treo lơ lửng tại vị trí cách môi ba cm, giống như bị người ta nhấn nút tạm dừng.

Sau đó, cây lau nhà số một chuyển động con ngươi, từ mặt của cô, xuống, chuyển qua quần áo của cô.

Lâm Ngữ Kinh không hiểu rốt cuộc là vì sao mà ba cái cây lau nhà này lại có vẻ mặt giống như xem đại tinh tinh trong vườn bách thú, ánh mắt mới lạ lại quỷ dị kia thiếu chút nữa làm cho cô tưởng mình vừa mới hát vang Cao nguyên Tây Tạng* rồi tя͢ầи ͙ȶя͢υồиɠ chạy vào.

(*) Bài này mở đầu bằng một tiếng hét rất chi là “hoang dã” (=0=).

Cô cứ như vậy bị ba vị đại ca giang hồ quét mắt nhìn năm sáu giây, có chút lúng túng giơ tay lên: “… Uây?”

Lách cách một tiếng, không khí một lần nữa bắt đầu lưu động, cây lau nhà số một đang ngồi trêи tấm thảm trải sàn ngậm thuốc lá vào miệng, nhích lại gần ghế sô pha, dùng cái cánh tay xăm đầy hoa văn giơ phía sau chọc chọc: “Quyện gia.”

Lâm Ngữ Kinh lúc này mới nhìn rõ, trêи ghế sô pha dài còn có người thứ tư.

Không thể trách ánh mắt cô không tốt, là trêи đầu người thứ tư huyền bí trùm một tấm thảm màu xám thẫm, thẳng tuốt che đến lưng bụng, nửa dưới là quần dài xám đậm, hoàn toàn dung nhập vào ghế sô pha có màu tương đồng, trêи bụng còn đặt thêm hai cái gối, ngủ mà vẫn không nhúc nhích, còn bị người bạn cây lau nhà của cậu ta che hơn phân nửa, liếc mắt qua một cái thật sự không thể nhìn thấy.

Người bị chọc này hơn nửa ngày vẫn như cũ không có phản ứng, nằm ngay đơ thẳng đuột trêи ghế sô pha, giống như một vị ngủ mỹ nhân cao quý.

Cây lau nhà số một vẫn tiếp tục gọi cậu một tiếng: “Thẩm Quyện.”

Ngủ mỹ nhân nhúc nhích rồi, hừ ra một tiếng từ lỗ mũi, dựa sát vào ghế sô pha co cặp chân cực dài đang duỗi thẳng lên, trở mình xoay mặt vào trong tiếp tục ngủ.

Thảm còn đang che trêи đầu, nhìn qua rất dày, Lâm Ngữ Kinh chỉ sợ cậu ta làm mình ngộp thở mà chết.

Cây lau nhà số một chửi một tiếng, lay lay cơ thể, hai bàn tay vỗ vào ʍôиɠ cậu: “Con mẹ nó đừng ngủ nữa, ngồi dậy tiếp khách.”

Ngủ mỹ nhân vốn đang yên ổn nghỉ ngơi bị quấy nhiễu ba lần bốn lượt, lại còn bị một cánh tay hoa hòe đột nhiên tập kϊƈɦ ʍôиɠ, chửi tục một tiếng, giơ tay mò cái gối đập xuống người bên cạnh, giọng nói của cậu cũng giống như tên*, mang theo vẻ mệt mỏi nồng đậm, khàn khàn lại không kiên nhẫn: “Tôi tiếp con mẹ cậu, lăn.”

“…”

Một anh trai giang hồ** vô cùng nóng nảy.

(*) Thẩm Quyện: Quyện nghĩa là mệt mỏi, uể oải.

(**) Nguyên văn là xã hội ca.

Hết chương 1.

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình:

Hôm nay cho ra sân một phần ʍôиɠ của giang hồ Quyện gia.

Lâm Ngữ Kinh: Con người của tôi đặc biệt chân thành, tôi thật sự không phải là chuyên gia đùa giỡn (?



Đã lâu không gặp, A Kiến mang theo Tiểu Kình Ngư cùng Thẩm Quyện ca ca mà mọi người chờ mong đã lâu đến thăm hỏi năm mới mọi người, có khả năng là hai vị vương bức áp lẫn nhau bão bùng đùa giỡn, bão bùng lại bão bùng liền bão bùng ra gian (tình). Chuyện tình cũ* (không phải), tóm lại sẽ cố gắng viết ah! Ngày mai bắt đầu cập nhật, thời gian tạm thời là tám giờ rưỡi mỗi đêm, đổi ngày, nghỉ phép trì hoãn sẽ thông báo trêи văn án hoặc weibo @tê kiến nha.

*Đang nhắc đến cụm từ “câu chuyện cũ” trong văn án

Các tỷ muội, các bạn sẽ nhắn lại cho tôi, đúng không? Các ngươi càng truy đuổi (ý là hối thúc) sẽ càng nuôi mập tôi hơn đấy, đúng không qwq!!! (…)