Mẹ Chồng Con Dâu [Quỳnh Tú]

Mẹ Chồng Con Dâu [Quỳnh Tú]
Đọc Truyện Theo Dõi
8.37/10 trên tổng số 19 lượt đánh giá

Tác Giả:

Tình Trạng: Hoàn Thành



Chương 1: TAO LẤY CHỒNG.
” Phụt ”

– CÁI GÌ ? LẤY CHỒNG ?

Phạm Hương phun ngụm cafe mới hớp xong ra cả cái bàn trắng tinh, loang lỗ 1 vùng, nhưng cô không quan tâm mấy đến chuyện dơ hay sạch lúc này nữa, bây giờ quan trọng là lời nói vừa thốt ra từ miệng của Đồng Ánh Quỳnh – con bạn thân của mình.

Phạm Hương bỏ li cafe xuống, vơ miếng khăn giấy chấm chấm quẹt quẹt ngang miệng mình, lau sạch hết cafe còn vương trêи môi, đôi mi nhíu chặt rồi dãn ra. Cô hít thở gấp gáp một chút. Cầu mong cho tai mình bị điếc cho rồi. Trông cô bây giờ không khác nào nhận được tin ngày mai là tận thế. Cô từ tốn kéo cái ghế lại gần con bạn thân, lắc lắc cái đầu, nhìn người đối diện, khuôn mặt đỏ ửng vì sặc cafe ban nãy :

– Nói lại lần nữa coi ! Nói chậm thôi.

Người đối diện nhàn nhạt lên tiếng, giọng nói Hà Nội lần nữa vang lên :

– Tao nói tháng sau tao lấy chồng !

– HẢ ? THẬT HẢ TRỜI ?

Đồng Ánh Quỳnh dùng tay bịt chặt tai mình lại, giọng nói ” ấm áp ” và ” thân thiện ” của Phạm Hương mém chút làm hỏng cái màng nhĩ đáng thương của Quỳnh, Quỳnh nhìn tên bạn thân  méo mặt :

– Ôi Chúa ơi, cái tai của tao.

Phạm Hương cố lấy hết sức bình tĩnh, dùng tay chắn ngay ngực trái, điệu bộ vô cùng khẩn trương :

– Có chuyện gì nói tao nghe, cớ gì mà lấy chồng, mày thích đàn ông sao tao không biết ?

Quỳnh chỉnh lại gọng mắt kính, nhìn ra phía cửa sổ, có đàn chim bồ câu bay ngang hồ nước, làm hồ nước yên lặng khẽ lay động một chút, cô vô thức mỉm cười. Ban nãy vào quán cố tình chọn chỗ này quả không tồi, có thể ngắm đường phố, lại không bị dòm ngó. Quỳnh từ tốn uống 1 tí cafe, chậm rãi, trái ngược với vẻ gấp gáp của tên bạn thân họ Phạm kia :

– Ba mẹ tao ép tao lấy chồng. Mày cũng biết mà, công ti nhà tao sắp phá sản rồi. Bên ” nhà trai ” là công ti đối tác,  hứa sẽ cứu công ti cho nhà tao. Công ti đó là tâm huyết của ông nội tao, tao không thể không chấp nhận.

Phạm Hương thở dài :

– Hơizzzzz, mà bên đó cũng kì lạ, lấy ai không lấy, lại lấy đứa đàn ông như mày. Thằng đó ra sao ? Ngon trai không ? Có tật nguyền hay đui mù gì không vậy ?

Quỳnh liếc xéo tên bạn thân 1 cái :

– Không biết. Chưa gặp lần nào.

– Ôi trời ơi, điên mất, tháng sau lấy chồng mà bây giờ không biết mặt chồng – Phạm Hương thản thốt vẻ ngạc nhiên.

– Tối nay có buổi tiệc, nhà bên đó mời nhà tao ăn cơm, coi như cho tao với thằng đó gặp nhau.

– Ê, tao theo nữa.

Quỳnh nhăn mặt lại, chỉnh chỉnh gọng kính :

– Chi vậy bà nội ? Mày theo làm gì ?

– Đi mà….nhaaaa. Cho biết mùi trai với người ta. – Phạm Hương níu níu cánh tay vẻ mặt khốn khổ.

– Ừ.

Ừ thì coi mắt, thì ra mắt, cốt yếu cũng chỉ là buổi tiệc xã giao, ăn uống này nọ, chứ có quen biết gì đâu, cho Phạm hương theo cũng không phải là không có ích, ít nhất Quỳnh còn có thể nói chuyện với Phạm Hương, chứ còn ” thằng chồng ” đó thì Quỳnh không có hứng thú, mà không chỉ ” thằng chồng ” đó, hình như Quỳnh chưa hề hứng thú với đàn ông thì phải.

Quỳnh từ bé đã là 1 cô bé độc lập, tự lo cho bản thân, đi học cũng không cần ai đưa rước, có thể tự đi tự về, à, bên cạnh còn có con bạn thân rắc rối lắm chuyện nữa. Bọn họ cứ thế lớn lên cùng nhau đã hai mươi mấy năm, là bạn thân cũng là hàng xóm, tính cách của bạn mình ra sao, làm sao mà không biết. Chỉ là hôm nay Quỳnh nói sẽ lấy chồng làm Phạm Hương một phen bất ngờ và hốt hoảng, có một chút buồn cười nữa.

Từ nhỏ hai đứa đã quần đùi áo phông chạy rong ruổi khắp xóm chơi đá banh, bùn đất lấm lem, lớn 1 chút thì quần dài áo sơ mi đi học, lớn hơn nữa thì mặc vest đi làm, cũng chưa hề thấy hai đứa này mặc cái đầm nào, bất quá mặc đồng phục của trường thì sẽ mặc kèm cái quần ngắn ở trong, tha hồ mà chạy nhảy khắp nơi mà không lo lộ hàng như mấy đứa con gái khác.

Đồng Ánh Quỳnh nửa năm trước là giám đốc  của công ti QQ,  một công ti thời trang lớn. Ấy vậy mà chỉ nửa năm, công ti lại lâm vào cảnh phá sản, hết cách, chỉ còn chờ phép màu. Đùng 1 cái, ông Trần Khải – chủ tịch tập đoàn The King đích thân đến nói sẽ giúp công ti QQ với điều kiện phải gả Quỳnh cho con trai ông ta – tên là Trần Công, nghe đâu mới du học từ Anh trở về, sẽ ngồi ở vị trí Tổng Giám Đốc công ti The King.

***********

Sau khi giải thích rõ ràng cho con bạn lắm lời của mình, Quỳnh phủi phủi ʍôиɠ rồi đứng dậy, đến quầy tính tiền, ngó tên bạn thân còn ngồi thẫn thờ, Quỳnh huýt 1 cái :

– Về.

Đường đi hôm nay sao nặng nề quá, cả hai không ai nói với nhau câu nào, không khí yên ắng đến vô tình, từng đàn chim bay ngang tán cây tạo ra âm thanh xột xoạc, ít ra vẫn dễ chịu hơn là yên ăng như thế mãi. Hai người cứ thế đi bộ về nhà, tiếng dép cứ thế vang lên đều đều.

– Còn người đó ?

– ……..Thôi bỏ đi. Đừng nhắc.

Phạm Hương im lặng nhìn con bạn một cái, rồi liếc nhìn sợi dây chuyền có hình 1 cô gái mà Quỳnh đang đeo, Phạm Hương khẽ thở dài, rõ ràng vẫn yêu người ta như vậy, đã bao nhiêu lâu rồi vẫn còn giữ, vậy mà cứ mạnh miệng. Tình yêu mà, khó nói lắm, thương đấy, nhưng phải buông tay thôi, bây giờ còn có cách giải quyết khác sao ?

– Hay mày bỏ trốn đi, tao cho mày mượn tiền.

Quỳnh nhìn tên bạn thân, tự nhiên thấy sóng mũi cay xè, mi tâm rung rinh, có dòng nước đang chực trào ra rồi, Quỳnh nhếch môi cười thật tươi :

– Điên quá, tới nhà rồi, chiều nay tao qua đón mày đến buổi tiệc.

Nói rồi nhanh chóng đi vào căn nhà màu xanh dương nhạt vẻ gấp gáp, để lại Phạm Hương đứng ngoài cổng, Phạm Hương thấy chứ, thấy con bạn mình đi gấp vào nhà để nén những giọt nước trong suốt kia chuẩn bị ồ ạt trêи mi mắt. Phạm Hương cũng lững thững đi vào ngôi nhà kế bên. Hôm nay nắng gắt quá, mà sao nắng hôm nay……….lại mặn đến thế.

***************

Bên trong căn nhà nọ. Quỳnh cởi đôi dép mình ra, mang lại đôi dép đi trong nhà, đi đến phòng khách, nhẹ nhàng gật đầu chào hai người đang ngồi đó :

– Chào ba mẹ con mới về.

– Ừ, con đến đây ngồi.

– Dạ.

Quỳnh lê đôi chân mỏi nhừ của mình ngồi ngay ngắn trêи sôpha, nhìn hai người đối diện, cô nở nụ cười nhàn nhạt :

– Ba gọi con.

– Con giận ba ?

Quỳnh lắc lắc cái đầu mình :

– Không có.

Ừ, không có, không có mà sao cái thứ mằn mặn kia lại chảy dài trêи má rồi, những giọt nước trong suốt như đau thương, như oán trách, như tủi thân mà lại có một chút cam chịu.

– Ba mẹ xin lỗi. Nhưng ba chắc cậu ta sẽ yêu thương con mà.

Quỳnh mỉm cười nhìn ba mẹ mình, cô cố không khóc nữa,  định hỏi ba mình có cách nào khác không ? Có cách nào đừng trói buộc con vào cuộc sống hôn nhân không hạnh phúc này không ba, nhưng rồi tiếng nói của ba cô lại vang lên thay câu trả lời :

– Ta không còn cách nào khác đâu.

Quỳnh thu lại nụ cười vừa nở kia, đứng dậy, hít thở một cái thật mạnh rồi thở hắc ra :

– Dạ, con đã biết, con xin phép lên phòng.

Trêи căn phòng nhỏ, tiếng thút thít vang mãi không dứt, đến khi dứt thì con người bé nhỏ kia đã đi sâu vào giấc ngủ hồi nào không hay, chỉ biết trêи tay còn nắm chặt sợi dây chuyền trêи cổ, nâng niu như báu vật.Mẹ Chồng Con Dâu [Quỳnh Tú]

***************

Tại Trần Gia.

Ông Trần Khải ngồi chiễm chệ trêи ghế sô pha, tay kẹp tẩu thuốc đang hút dở, nhìn người con trai trước mặt, nhàn nhạ nỏi :

– Xong xuôi rồi, ba đã nói chuyện với nhà đó rồi. Chiều nay gặp mặt.

– Thật hả ba ?

– Ừm, mà thật sự nè Trần Công, ba không hiểu tại sao con yêu thích loại con gái như đàn ông đó nữa, lại cứng đầu cứng cổ.

Trần Công gãi gãi đầu nhìn ba mình :

– Đáng yêu mà ba.

– Đáng yêu cái khỉ, lúc ba qua bàn chuyện cưới nó cho con, nó đã hét vào mặt ba : ” Ông thích thì lấy anh ta đi, tôi không thích “. Rồi sau đó xách ʍôиɠ đi lên lầu. Làm mém xíu nữa là ba nhào tới bóp cổ nó rồi, cái con ranh đó.

– Hì hì, thôi mà ba, dù sao sau này cô ấy cũng là con dâu của ba mà.

Trần Công mím môi, đứng dậy nhìn ba mình một cái, vơ chùm chìa khóa trêи bàn rồi nói :

– Con ra ngoài 1 tí.

– ừ, nhớ chiều này còn có buổi tiệc lúc 18:00.

– Dạ….à mà…..

Ông Khải nhìn đứa con mình, miệng nở nụ cười hiền :

– Gì, nói coi.

– Ờ thì, con định nói là…..lễ cưới của con, ba dẫn mẹ đến luôn đi, dù sao sau này cũng là người một nhà. – Trần Công lơ đãng nói, và đương nhiên, ” mẹ ” trong câu nói khi nãy chính là mẹ kế, chứ không phải mẹ ruột của anh.

– Con biết ?

– Ưm, con biết. Dù sao cũng có người chăm sóc ba.

– Vậy ba cưới vợ cho mày làm gì ? Con dâu phải chăm sóc ba chồng chứ.

– Haha, vợ của con chứ có phải vợ của ba đâu, ba đừng đánh trống lãng nha, đem mẹ tới cho con đó.

– Biết rồi.

Ông Khải cười cười, không biết ai nói ông nham hiểm hay độc ác ra sao, đối với đứa con trai độc nhất này, ông chỉ biết yêu thương hết lòng. Vợ ông mất khi vừa sinh Trần Công, nên bao nhiều tình thương đều dồn vào đứa nhỏ đó. Trần Công 18 tuổi đã được ông đưa sang Anh du học, đến bây giờ về lại giao cho chiếc ghế Giám Đốc kia.

Ngay khi nghe nói con mình thích con bé tên Đồng Ánh Quỳnh bên công ti QQ thì ngay lập tức điều tra, thì ra con trai ông thích con bé giám đốc công ti QQ. Ông đã nhiều lần nói to nói nhỏ với ba mẹ Quỳnh nhưng đều vô ích. Mãi đến khi ông dùng hạ sách làm cho công ti kia phá sản thì mới đường đường chính chính hỏi cưới được Quỳnh cho Trần Công. Có được con bé đó quả thật không dễ dàng chút nào.

Ông cầm mớ hồ sơ trêи tay lẩm nhẩm :

– Đồng Ánh Quỳnh, sinh ngày 1-1-1995 tại thủ đô Hà Nội, nước Việt Nam. Thuộc cung Ma Kết, cầm tinh con (giáp) chó (Giáp Tuất 1994). Đang sinh sống và làm việc ở TP HCM. Ờ ờ…hợp tuổi, cũng tốt. Nhìn kĩ cũng đẹp lắm,. Được lắm. Hahaha.

Sau khi xem xét lí lịch 1 lần nữa kĩ càng, ông tự tán thưởng ” con dâu ” của mình một cái rồi gật gù cười haha.

****************

17:50pm

– Quỳnh, thức coi con nhỏ này.

Mẹ Quỳnh xốc cái chăn lên, làm cái con người đang ngáy ngủ kia quạu quọ, trở mình 1 cái rồi ngồi bật dậy, ngáp vài cái :

– Gì vậy mẹ ?

– Tiệc. 18:00, biết mấy giờ chưa ?

Quỳnh liếc liếc cái đồng hồ treo tưởng, lẩm nhẩm rồi đi vào phòng tắm :

– Còn 10 phút, còn sớm chán.

Tiếng xối nước liên tục vang lên, 10p sau, Quỳnh bước từ phòng tắm ra, mặc 1 cái quần jean rách gối, 1 cái áo thun trắng đen vô cùng bụi bặm, trêи tay đeo cái đồng hồ màu đen bản to. Mẹ cô nhìn từ đầu tới cúi rồi tạch lưỡi, quăng cho cô một cái túi lớn :

– Đi coi mắt hay đi đánh nhau ?

Quỳnh xốc cái túi ra, là 1 cái đầm màu hồng nhạt có ren trước ngực, một bộ hoa tai, một đôi giày cao gót cùng màu với cái đầm và mấy cái quần nhỏ nhỏ bé bé xinh xinh màu hồng nốt. Quỳnh nhíu mày :

– Gì đây mẹ ?

– Mặc vào, 10p nữa có mặt dưới nhà, Phạm hương nó đang đợi ở dưới.

Sau khi mẹ ra khỏi phòng, Quỳnh nhìn mấy thứ trêи tay mình, ôi màu hồng, màu bánh bèo, Quỳnh không muốn mặc đầm. Quỳnh gục xuống :

– ÔI TRỜI ƠI LÀ TRỜI.

#Moon

Nhận xét điiii bà con.

Truyện này tự viết, không cover nha.