Luyện Kiếm

Chương 10: Tàn phôi luyện kiếm

Dịch: Tiểu Tán Tu

Nhóm dịch: Phàm Nhân Tông

Chỉ thấy Thiết Kiên thỉnh thoảng lại rút một đoạn kiếm phôi từ trong đống phế liệu ra, sau khi hắn cẩn thận xem xét, có cái thì tiện tay ném qua một bên, còn có cái thì hắn xếp thật ngay ngắn ở cạnh chân mình.

Nửa ngày sau, hắn đã chọn được hơn hai mươi đoạn kiếm phôi từ trong đống phế liệu, tiếp theo hắn lại phân loại thành ba đống.

“Nếu như không có tài liệu nào dùng được, ta cũng chỉ có thể thử sức với các ngươi một lần xem sao.” Thiết Kiên nhìn những đoạn kiếm phôi trước mặt, tự mình lẩm bẩm.

Giờ phút này nếu có luyện kiếm sư khác ở đây, chắc chắn họ sẽ liên tục lắc đầu, thậm chí còn khinh thường.

Phải biết rằng, những tài liệu bên trong kiếm phôi, trải qua quá trình luyện chế, đã xảy ra biến hóa cực lớn. Thậm chí ngay cả những thuộc tính cơ bản của chúng cũng không giữ lại được, nếu dùng những thứ phế liệu như vậy để luyện chế lại pháp kiếm, xác suất thành công chỉ sợ sẽ thấp đến đáng thương.

Chỉ có điều, hiện nay Thiết Kiên nghèo kiết xác, gần như chỉ có hai bàn tay trắng, hắn căn bản không có biện pháp nào khác, cũng chỉ có thể kiên trì thử một lần, xem liệu mình có may mắn thành công luyện chế ra một thanh pháp kiếm hay không.

Cho dù chỉ là một thanh pháp kiếm hạ phẩm cấp thấp nhất, cũng giúp hắn có thể lập tức đổi lấy sơ bộ tài nguyên cần thiết.

Ngay khi quyết định xong, Thiết Kiên không còn bất kì chút do dự nào nữa, hắn bắt đầu tính toán thực hiện việc này ra sao.

Diêu Bân canh giữ Địa Hỏa giếng phi thường nghiêm mật, chắc chắn hắn không thể nào sử dụng được, mà những kiếm phòng bình thường phía trước có lò lửa có thể dùng, nhưng nếu không có Hỏa Tinh Phấn làm vật dẫn cháy, nhiệt độ căn bản không thể đạt tới mức có thể luyện được kiếm phôi.

Huống hồ, những cửa hàng phía trước cùng nằm trêи con phố lại quá gần, một khi mượn dùng, khó bảo đảm sẽ không bị phát hiện, đến lúc đó sẽ sinh ra rất nhiều phiền phức.

Nghĩ tới đây, Thiết Kiên vô thức xoa xoa đôi bàn tay, đi tới đi lui trong phòng vài vòng.

Sau một lát, hắn quay đầu quét mắt về phía góc phòng của mình, trong lòng đột nhiên này ra một ý tưởng khá táo bạo.



Vào giữa lúc đêm khuya.

Yến Thị Kiếm Phô hoàn toàn tĩnh lặng, chỉ có đèn đuốc ở một gian điện thờ phụ trong sân của đại điện Hiết Sơn vẫn sáng.

Chỉ thấy bên trong gian phòng, chẳng biết từ lúc nào đã có một cái hố vuông vức rộng tầm ba thước được đào lên, bên trong hố chất đầy than củi. Mà gạch đá cùng bùn đất bị đào lên được xếp ở xung quanh, tạo thành một cái lò giản dị hình vuông.

Khối thiết châm tàn tạ lúc trước đặt ở góc phòng cũng bị Thiết Kiên đưa đến đặt bên cạnh lò.

Trêи chiếc bàn nhỏ cạnh thiết châm, những vật dụng như chén đá, khuôn đúc, chùy rèn đã được sắp đặt chỉnh tề. Tất cả những thứ này đều là lúc chiều, hắn tới kiếm thất yêu cầu.

Chú kiếm sư ở đó, biết rõ hắn là học đồ của Trần Quang đại sư, tự nhiên không dám chậm trễ, chuẩn bị tất cả tươm tất đầy đủ cho hắn.

Lúc này, Thiết Kiên đang mặc bộ quần áo thô tay ngắn, khom người, nhặt khoảng mười khối than củi từ đống than bên canh, ném vào trong lò.

Rồi sau đó, hắn lại lấy ít cỏ khô mồi, châm lửa đốt, sau đó nhét vào trong lò, rồi đưa than củi sát lại gần.

Từng sợi khói trắng xóa bốc lên, sau đó một ngọn lửa chầm chậm sinh ra. Thiết Kiên đạp nát hai đoạn kiếm phôi đứt rời, sau đó đưa vào trong chén đá, bỏ vào lò đốt.

Tiếp đó, hắn cẩn thận từng li từng tí lấy một bọc giấy nho nhỏ màu vàng từ trong ngực mình, từ từ mở ra. Bên trong lộ ra một chút bột phấn màu đỏ nhạt, đó chính là Hỏa Tinh phấn, dùng để dẫn cháy.

Số lượng của Hỏa Tinh phấn rất ít, ước chừng chỉ bằng cái móng tay, tất cả đều do hắn tích cóp trong khoảng thời gian này, thừa dịp Diêu Bân không chú ý, lén gom từ cạnh lò sau khi Trần Quang đại sư luyện kiếm xong, ngoài ra hắn cũng thu nhặt Hỏa Tinh phấn rơi vãi trêи giá gỗ mới được từng ấy.

Sau khi cân nhắc kĩ lưỡng, hắn ném cả Hỏa Tinh phấn lẫn bọc giấy vào trong lò.

“Oanh” một tiếng vang lên!

Một mảng Liệt Diễm đỏ đậm bùng lên, thoáng chốc đã nuốt trọn chén đá vào trong, sau đó kịch liệt thiêu đốt.

Chỉ vài giây sau, chén đá đã bị Liệt Diễm hừng hực trong lò nung đỏ rực lên, những mảnh kiếm phôi vỡ bên trong chén đã cũng bắt đầu bị nung nóng chảy. Thiết Kiên thấy vậy mới âm thầm thở dài một hơi.

Sau một lát, những mảnh kiếm phôi vỡ trong chén đá đã nóng chảy hơn phân nửa, chỉ còn phần phía trêи dù đã bị nung đỏ nhưng vẫn cứng rắn, chưa tan chảy.

Thiết Kiên đang quay người lại để lấy thiết giáp và khuôn đúc, bỗng nhiên hỏa diễm bên trong lò chợt run lên, từ từ yếu đi, nhiệt độ bên trong phòng cũng giảm dần.

Từng đó Hỏa Tinh phấn rốt cuộc vẫn không thể chèo chống đến lúc dung luyện hoàn thành, toàn bộ đã cháy hết rồi. Đối với chuyện này, mặc dù Thiết Kiên sớm đã có chuẩn bị, nhưng trong nội tâm vẫn có chút tiếc nuối.

Hắn hít sâu một hơi, trong miệng đột nhiên quát khẽ một tiếng, cả khuôn mặt đỏ bừng lên, sau đó hắn dùng tay đấm thẳng vào ngực mình.

“Phanh, phanh, phanh…”

Những tiếng trầm đục liên tục vang lên, cú đấm sau lại mạnh hơn cú đấm trước, lần lượt nện thẳng vào ngực hắn.

“Đi ra a, đi ra cho ta a…” Thiết Kiên cắn chặt hàm răng, trong lòng phát ra tiếng hét.

Trong lúc bất chợt, ngực của hắn bên trong đột nhiên truyền ra “bành” một tiếng vang, thanh âm không thể so với hắn đánh đấm bản thân lớn hơn, nhưng lại giống như đến từ sâu trong tâm hồn, khiến cả người hắn đều đột nhiên run lên.

Ngay sau đó, một cỗ cảm giác khô nóng khó chịu lan ra khắp người hắn, tất cả da dẻ trêи người hắn đều chuyển thành màu đỏ khô.

Không đợi cho hắn kịp sinh ra phản ứng, một cảm giác bị thiêu đốt kịch liệt sinh ra từ tim hắn, dọc theo kinh mạch bên trong người chảy về phía lò.

“Phốc” một tiếng vang nhỏ.

Một ngọn lửa màu vàng đột nhiên bắn ra từ ngón tay giữa của hắn, hóa thành sóng lửa to tầm một trượng, đem toàn bộ lò nuốt vào trong, thoáng cái đã vọt tới mặt tường phía sau.

Thiết Kiên trong lòng kinh hãi, tâm thần vội vàng thu lại, sóng lửa tuôn ra trêи tay cũng lập tức co vào, hóa thành một đoàn Kim Diễm lớn tầm một thước, tụ lại trong lò.

Lần trước, lúc hắn sử dụng ngọn kim sắc hỏa diễm này, là trong thời khắc sinh tử vô ý thức mà tự sinh ra, lúc này hắn cố hết sức dùng tâm niệm vận dụng ngọn dị hỏa này này mới phát hiện, nó lại cùng tâm ý của hắn tương thông, hắn điều khiển bắt đầu có chút thuận tay.

Mà ngọn lửa này có nhiệt độ cực cao, thực sự hơi chút khủng bố. Vừa rồi chỉ vô tình bộc phát trong thoáng chốc, đã đem vách tường phía trước đốt cháy tạo ra một vết nứt dễ khiến người khác chú ý, nếu hắn không kịp thời khống chế, chỉ sợ cả cái điện thờ phụ này có thể đã bị nó đốt sạch rồi.

Vừa vặn mấy hơi thở thời gian về sau, kiếm phôi bên trong chén đá đã hoàn toàn nóng chảy, hóa thành một ly đỏ đậm như máu.

Thiết Kiên lắc lắc tay, muốn thu hồi ngọn hỏa diễm ở ngón tay giữa, nhưng chỉ là dẫn tới sóng lửa một hồi bất ổn, lại cũng không có có tác dụng gì, hắn lại thử đem năm ngón tay hợp lại thành nắm đấm, những vẫn là vô tích sự.

Lúc này, trong đầu của hắn đột nhiên cảm thấy một hồi choáng váng, toàn bộ người cũng không khỏi lảo đảo một chút.

Pháp lực ở trong thể nội kinh mạch vốn cũng không nhiều, lại sử dụng Dị Hỏa nên tiêu tán rất nhanh. Nếu như không dừng lại, chỉ sợ sẽ tiêu hao hầu như không còn, sẽ khiến hắn mất lực khống chế rơi vào trạng thái bất tỉnh.

Nếu như vậy, lần luyện kiếm này khả năng cao sẽ thất bại. Mà muốn lần nữa gom đủ tài liệu, cũng không biết phải chờ tới khi nào.

Trong lòng của hắn lo lắng vạn phần, nhưng vẫn cố gắng bắt bản thân duy trì tỉnh táo, hắn thử nghiệm lấy tâm thần trấn an luồng Kim Diễm đang hừng hực bốc cháy kia, một lần lại một lần, không ngừng kêu gọi nó trở lại trong cơ thể mình.

Cuối cùng, ngay lúc ý thức của Thiết Kiên đã có chút mơ hồ, luồng kim sắc hỏa diễm khẽ run lên, bộ dáng giống như hài tử ra ngoài ham chơi, lưu luyến co vào vào ngón giữa, trở lại trong cơ thể của hắn.

Thiết Kiên thoáng ổn định lại cơ thể, tạm thời đứng vững thân hình, lau mồ hôi trêи trán, ngoài miệng tuy thở dốc, nhưng lại không che giấu được sự hưng phấn trong nội tâm.

Hắn lấy lại bình tĩnh, hơi chút điều tức. Sau đó, chậm rãi gắp chén đá ra, sau đó đem chất lỏng bên trong cẩn thận từng li từng tí đổ vào khuôn đúc.

Thừa dịp luồng dịch lỏng chưa nguội, Thiết Kiên móc ra một mảnh màu vàng phù lục từ trong lòng ngực, dán ngay chính giữa phòng. Chỉ thấy màu vàng đất hào quang chợt lóe tức thì, phù lục biến mất không thấy gì nữa, mà toàn bộ cái gian phòng lại đột nhiên giống như cùng bên ngoài ngăn cách.

Nhìn tờ phù lục biến mất, Thiết Kiên lắc đầu cười khổ, tờ Cách Âm phù cấp thấp nhất này gần như lấy hết tất cả tài sản của hắn. Hắn hôm nay có thể nói, hắn đã chân chính trở thành người vô sản, không một đồng xu dính túi.

Kiếm phôi từ từ ngưng tụ thành hình, Thiết Kiên dùng kìm kẹp giữ chặt, sau đó cầm búa rèn lên, sau đó hắn bắt đầu nện xuống những nhát búa “đinh đinh, đang đang”.

Ánh trăng hạ xuống phía Tây. Thời gian đã trôi qua nửa đêm, bên trong điện thờ phụ tiếng búa nện mới dừng lại.

Thiết Kiên toàn thân mồ hôi đầm đìa, toàn bộ người như một bãi đống bùn nhão ngồi bệt xuống tựa vào mép tường, trong tay hắn đang cầm một thanh đoản kiếm dài chừng hai thước, nhẹ nhàng vuốt ve.

Đoản kiếm vẫn chỉ là kiếm phôi, cũng chưa được Khai Linh, nhưng thân kiếm lại hết sức sáng bóng, phía trêи có ngân quang rạng rỡ chớp động, nhìn sơ qua có chút bất phàm.

“Không thể tưởng được kiếm phôi này, sau khi được dị hỏa của ta dung luyện lại lần thứ hai, phẩm chất có thể tăng lên nhiều như vậy. Đáng tiếc chỉ là dùng bình thường nước suối để tôi kiếm, nếu không quá trình thực hiện Khai Linh tiếp theo, cũng sẽ dễ dàng hơn nhiều.” Thiết Kiên khóe miệng khẽ mỉm cười, tự mình lẩm bẩm.

Bất quá vừa nhắc đến Khai Linh, hắn liền lại có chút đau đầu. Kiếm phôi Khai Linh, là bước cuối cùng để trở thành pháp kiếm, cực kì trọng yếu.

Chẳng những quyết định kiếm phôi có thể trở thành pháp kiếm hay không, mà còn quyết định phẩm chất của pháp kiếm sau khi tạo thành. Nhưng nếu muốn tiến hành Khai Linh, cần phải có Khai Linh đao khắc.

Loại đao khắc này, bình thường dùng thanh đồng chế tạo thành, ở trêи cần khảm nạm Nguyên Thạch, mới có tác dụng trong lúc khắc minh văn. Chỉ cần sử dụng pháp lực của bản thân đem linh lực trong Nguyên Thạch nhập vào thân kiếm, tạo thành loại thuộc tính mong muốn gia tăng thêm cho pháp kiếm.

Giống như, lúc trước Trần Quang tiến hành Khai Linh cho bảo kiếm của tên võ sĩ kia, lão sử dụng chính là Hỏa Nguyên thạch, cho nên thanh kiếm kia liền có được thuộc tính nóng bỏng.

Có thể nói, Khai Linh có liên quan đến thuộc tính tăng thêm cũng như phẩm chất của pháp kiếm, nhưng hiện nay hắn căn bản không có Khai Linh đao khắc.

Toàn bộ Yến thị Kiếm Phô, chỉ sợ cũng chỉ có Trần Quang cùng Diêu Bân trêи thân hai người đó có vật này, nhưng hắn cũng chẳng có cách nào mượn dùng được.

“Chẳng lẽ chỉ có thể thử một chút biện pháp kia sao?” Thiết Kiên lau mồ hôi trêи trán, cười khổ nói.

Vừa dứt lời, hắn liền nhích cơ thể lại gần phía sau, nhắm mắt nghỉ ngơi. Ước chừng một canh giờ trôi qua, cặp mắt của hắn đột nhiên mở ra, hắn đem kiếm phôi vắt ngang trêи gối, mạnh mẽ chấn chỉnh tinh thần, thở ra một hơi thật mạnh.

Rồi sau đó, hắn giơ một ngón tay lên, mạnh mẽ thúc giục pháp lực rải rác trong cơ thể, tụ về phía đầu ngón tay trỏ.

Chỉ thấy kia phía trêи ngón trỏ, từng sợi pháp lực đang hội tụ nhè nhẹ, thời gian dần trôi qua, chúng bắt đầu hóa thành một điểm sáng màu đỏ lớn chừng hạt đậu, hơi hơi chớp động.

Hắn dùng tay trái đem đoản kiếm kiếm phôi đặt trêи đầu gối, ngón trỏ phải điểm tại trêи thân kiếm, bắt đầu khắc hoạ.

Kèm theo một hồi thanh âm rất nhỏ vang lên, Thiết Kiên trong miệng không khỏi hí…iiiiii vài tiếng, trêи mặt xuất hiện vẻ thống khổ.