Khi Sư Phụ Hắc Hóa

Khi Sư Phụ Hắc Hóa
Đọc Truyện Theo Dõi
8.09/10 trên tổng số 46 lượt đánh giá

Tác Giả:

Tình Trạng: Đang Cập Nhật



Chương 1: Thật sự không phải là mộng[1]🌱
Edit: Đậu Xanh

Dưới vòm trời, Thanh Sơn tựa như chốn tiên cảnh, núi non trùng trùng điệp điệp, phía trêи đỉnh núi sương mù lượn lờ, từ xa nhìn lại tựa như tiên khí thoáng qua.

Nơi được tiên khí tập trung bao phủ đó chính là Đạo Diễn tông- một tông môn nổi danh tu tiên nhất trêи đại lục Thanh Vân.

Ánh mặt trới xuyên qua sương mù, lại lướt qua tán lá cây chiếu rọi xuống mặt đất, gió thổi nhẹ làm lá cây hơi đong đưa, trong khoảng thời gian này chỉ nghe thấy tiếng lá xào xạc.

Nhìn qua nhánh cây, ở chỗ trống trải thấy một đoàn người trẻ tuổi mặc quần áo màu trắng, trêи tay cầm bội kiếm, xếp thành nhiều hàng thẳng tắp, dáng người đĩnh đạc, kiên nghị.

Trước bậc thang còn có mấy chục người, quần áo hoa văn phức tạp, nhìn hướng về phía cầu thang.

“Ê…a”.

Cửa gỗ chẩm rãi đẩy ra, những thanh niên vừa rồi còn yên lặng, tức khắc đôi tay ôm quyền, khom người cúi đầu, thanh âm hàng trăm, hàng ngàn con ngươi vang vọng khắp không gian:”Cung nghênh sư thúc tổ xuất quan”. Như trận thế thiên quân vạn mã mà đi, như chuông lớn lay động cả trời đất.

Lúc này cửa đại điện hoàn toàn được mở ra, một nam tử mặc áo bào màu trắng xuất hiện, giống như những hành động này đã trở thành thói quen, hắn chỉ tiến lên phía trước vài bước, hàng lông mày tinh xảo hơi nhăn lại, đánh giá những để tử phía dưới đang cúi đầu.

Rõ ràng chỉ là cái nhìn thoáng qua, lại làm cho những người bị đảo qua đầu vai như nặng ngàn cân, người tu tiên đều biết đó chính là uy áp cường giả.

Xem ra Hi Loan sư thúc tổ tu vi lại tăng không ít, chúng đệ tử trong lòng thầm cao hứng, nghe nói sư thúc tổ lần này xuất quan sẽ lựa chọn để tử, nếu có thể được sư thúc tổ coi trọng…

Hi Loan không nghĩ được trong lòng bọn họ lúc này đều có tính toán, chỉ là điều tra một phen cũng chưa thấy có điều gì khác lạ, hắn mới thu hồi uy áp, quay người lại, chưởng môn sư huynh Túc Hoà còn có sư đệ Vân Hoàn đều tới.

“Hi Loan lần này lần này thành Thanh Vu ma tộc làm loạn đệ dẫn người đi có khả năng nắm chắc mấy phần”. Chưởng môn sư huynh nói chính sự:”Ngay cả lần trước Kiếm Diễn tông phái ra mấy chục cao thủ đều không có tin tức, chuyện này đệ nhất định phải cẩn thận”.

Khoé miệng Hi Loan hơi hơi gợi lên, trêи mặt lộ ra ôn hoà như là xuân phong tháng hai, thanh âm như giọt sương mát lạnh, chậm rãi nói:”Để sư huynh phải lo lắng, sư đệ nhất định sẽ cẩn thận, cho Thanh Vu ta thái bình trở lại”.

Đại lục Vân Nguyệt, thành Thanh Vu.

Bất đồng với ban ngày người đến người đi tấp nập, xe ngựa như nước, ban đêm đường phố yên tĩnh, trống trải. Một vòng Thanh Nguyệt doanh lướt qua bức tường vây cao lớn, qua cây liễu đầu cành thẳng đến khi nhìn trời cao, ánh trăng bạch oánh, thanh thanh tự nhiên chiếu xuống làm cho không gian như mạ lên ngân quang xuyên qua tán lá cây không nhanh không chậm rơi xuống. Quang cảnh đan xen, mở hồ có thể thấy được dưới cái bàn chỗ góc cấy có một đạo thân ảnh.

Chỉ thấy cả người co rúm thành một đoàn, dần dần giãn ra, cuối cùng đứng thẳng dậy.

Hoá ra là một tiểu hài đồng.

Đầu tiên tiểu hài đồng lười biếng duỗi cái eo, gió đêm luồn bào quần áo rách nươm nướp làm hài đồng không nhịn được run rẩy một chút, toàn bộ thân hình lại cuộn tròn, đầu tóc rối che khuất biểu tình khuôn mặt, chỉ dư một đôi mắt lộ ra bên ngoài, trong trẻo bức người.

“Hắt xì”.

Hạ Lan Vi theo bản năng kéo quần áo trêи người mình lại, lẩm bẩm nói:”Không nghĩ tới giấc mộng này còn rất chân thực”.

Nàng đánh giá xung quanh, cây cối thưa thớt, dưới chân dẫm toàn lá cây, ngẩng dầu có thể nhìn thấy ánh trăng cao cao, cho dù là nửa đêm tầm mắt cũng rất rõ ràng, nàng thu hồi tầm mắt, thở ra một hơi, may mắn không có gì dị thường.

Nằng chép miệng, ngày xưa nàng mộng không phải bị người đuổi giết, chính là mơ thấy tang thi vây thành, hoặc mơ thấy chính mình bị biến thái bắt cóc còn vui vẻ chịu đựng bị nấu chung với đầu người, không nghĩ tới lần này có thể bình yên đến vậy.

Nhưng chỉ một lát trong rừng bỗng nhiên nổi lên một trận gió mạnh, cây cối không ngừng đong đưa, một trận bước chân từ xa tới gần.

“Tới tới, nên tới, vẫn là tránh không khỏi”. Hạ Lan Vi đáy lòng thầm than, quả nhiên nàng mộng không phải thứ gì tầm thường.

Nàng tìm được thân cây thô to, lợi dụng cỏ cao che dấu mình, phảng phất như có ma thuật, rừng cây trống trải có nhiều thêm hai thân ảnh, một trắng, một đỏ, chấp kiếm đối lập.

Người mặc bạch y hẳn là nam tử nhìn qua tiên khí mười phần, còn người mặc hồng y là một nữ tử, ngực thật sự rất lớn, vòng eo nhỏ nhắn tinh tế, quyến rũ lòng người.

Nếu không phải trong tay bọn họ kiếm phiếm ngân quang, Hạ Lan Vi cho rằng là một đôi tình lữ muốn tăng cảm giác tình thú thế nên đánh bên trong sơn giã này.

Không đợi xem vài lần, chỉ nghe thấy thanh âm hai trường kiếm chạm vào nhau, chỉ sau vài hiệp, kiếm trong tay nữ tử áo đỏ bị đánh rớt, còn nàng hung hăng rơi xuống đất, phun ra một ngụm máu tươi. Bởi vì trong lúc đánh nhau, quần áo nửa cởi, vai ngọc lộ ra, tạo ra cảnh hương diễm.

Bạch y nam tử chậm rãi rơi xuống đất, đi đến gần nữ tử áo đỏ.

Lúc này hai người cách Hạ Lan Vi rất gần, bạch y nam tử đưa lưng về phía nàng, nàng chỉ có thể thấy nữ tử áo đỏ nhìn chằm chằm nam tử, khoé miệng gợi lên nụ cười yêu mị, phảng phất vừa rồi người mới bị thương không phải là nàng ta.

“Ai da~”. Nữ tử áo đỏ chớp mắt:”Lúc trước ở khách điếm đạo trưởng đối với ta lãnh đạm, còn một hai phải cùng ta quyết đấu tới đây, nguyên lai là…”.

Nàng ta ha hả cười, giống như chuông bạc, lại cố ý đè nén thanh âm:”Nguyên lai đạo trưởng cố ý dẫn ta đến nới này, thật không có cố kị, cùng nô gia một phen mây mưa, đêm xuân triền miên~”.

Vừa nói xong nàng ta chậm rãi ngẩng đầu, khoé miệng có chứa vết máu nhưng lại không làm ảnh hưởng đến vẻ đẹp kinh thế động lòng người, ngón tay trắng nõn đi xuống lơ đãng vén lên váy lụa đỏ ẩn ẩn lộ ra chỗ da thịt dưới đùi bóng loáng, trong mắt không chút nào che dấu ɖu͙ƈ vọng:”Đạo trưởng a, ngươi a, thật đúng là gian tà”.

Âm điệu kiều mị, thanh âm quyến rũ đến tận xương, làm cho tâm người chỉ sợ đã mềm đến rối tinh rối mù.

Thân hình Hạ Lan Vi cũng mềm nhũn xem ra đêm nay hẳn là mộng đạo sĩ giả vờ đứng đắn cùng tiểu nương tử phong tao.

Hơn nữa theo cảnh tượng này phát triển đạo sĩ cùng tiểu nương tử rất nhanh liền phải như vậy rồi như vậy, cuối cùng hướng con đường 18+ rộng thênh thang.

Quả nhiên những giấc mộng của nàng trước sau như một quá biến thái, nhưng, hắc hắc, nàng thích.

Hi Loan lạnh lùng trêи mặt vẫn luôn là trạng thái đề phòng, hai tròng mắt lộ ra sự lạnh nhạt, trường kiếm tuỳ ý cầm trêи tay chỉ thẳng vào trêи ngực nữ tử áo đỏ:”Phạn Cơ, ngươi dùng cổ thuật làm hại bá tánh thành Thanh Vu, giết hại người tu tiên, hôm nay, không thể để ngươi sống”.

Vừa dứt lời, thân kiếm vừa chuyển sát khí bốn phía.

“Không”. Thanh âm nhỏ bé, yếu ớt giờ phút này vang lên, tuy rằng nghe không rõ ràng, nhưng đủ để quấy nhiễu hai người còn có Hạ Lan Vi.

—————————

Lịch đăng truyện: gần đây tui bận học chắc 1 tuần ra khoảng 1-2c còn ngày nào thì tui cũng chưa biết, khi nào thi xong chắc chắn sẽ bù cho mn.

Chúc các nàng đọc truyện zui zẻ, đừng quên vote+cmt cho mình để mình có động lực😘