Thao Nhau Thời Học Sinh

Thao Nhau Thời Học Sinh
Đọc Truyện Theo Dõi
10/10 trên tổng số 1 lượt đánh giá

Tác Giả:

Truyện:

Tình Trạng: Hoàn Thành



Chương 1
Đang ngồi húp xì xụp bát mì tôm nghi ngút khói. Bên ngoài cơn mưa rào thật to như trời đổ nước xuống.

Nước mưa chảy tràn trêи mặt đất thành dòng đục đục bởi đất thịt trong vườn đang rã ra. Định ăn xong bát mì thì tôi sang nhà thằng cu Đạt rồi cu Hiếu và anh em nhà thằng Nam đi bắt cá.

Nhà tôi ở cái vùng quê chiêm trũng nhưng gần biển cách biển có nửa ngày sông, ao đầm cũng nhiều nên mưa rào thế này thì thích lắm.

Học xong cấp ba, cả làng tôi đứa thì đi làm thuê đứa thì đi học nghề đứa thì theo cha anh đi biển cũng chẳng có đứa nào học đến đại học cả. Tôi thì có cái năng khiếu về mái móc nên cũng định hai ba tháng nữa nên thành phố học cái nghề sửa chữa xe máy.

Đang húp xì xụp cái bát mì thì nghe tiếng thằng Đạt í ới ngoài đầu ngõ:

-Anh Cường ơi anh Cường ..chuẩn bị xong chưa?

Thằng này vốn nghịch nhất xóm mới có mười năm tuổi nhưng nó đen nhẻm, lì lợm vô cùng. Cả xóm người lớn chẳng ai ưa gì nó cả nhưng tụi choai choai lại thích chơi vì tính thằng này xởi lởi vô cùng.

Đánh đấm hay có trò gì vui nó đều tiên phong làm đầu. Thấy nó ý ới gọi ngoài ngõ thì tôi bảo:

-Mày vào đây đã, làm cái đéo gì mà gọi ỏm tỏi lên thế!

Thằng bé lạch bạch chạy vào, nó thì cũng cao trêи mét sáu tí thôi, người thì đen nhẻm nhưng được cái có bộ mặt khá ưa nhìn. Thằng này có một cái núm đồng tiền nên trông càng có mã.

Thấy tôi đang xì xụp ăn mì thì nó nói:

-Giờ này mà còn ăn mì là làm sao, em chuẩn bị hết đồ rồi.

Nuốt hết mấy sợi mì, húp nước cái sụp một cái tôi nói:

-Chuẩn bị hết rồi là chuẩn bị cái gì?

-Thì đôi cái nơm úp rồi nhé, ba cái ba chia rồi mấy cái giỏ, nói chung là đủ rồi, anh em nhà thằng Nam cũng đợi anh em mình rồi đấy, còn mỗi anh thôi.

Ngẩng mặt lên tôi hỏi nó:

-Trời mưa, ăn vào cho đỡ lạnh. Thế còn thằng Hiếu đâu? Nó có đi được không?

-Nó cũng chuẩn bị xong xuôi rồi, mẹ đéo hiểu sao nó còn giắt theo con dao nữa, bắt cá chứ có phải đi đánh nhau đâu.

-Lấy dao mà phạt cỏ, thằng đầu đất này, để tao cầm thêm con nữa đi. Mưa thế này cỏ mọc nhanh lắm.

Vứt cái bát mì vào chậu rửa bát đang hứng nước mưa từ cái máng bằng tôn chảy ào ào xuống rồi tôi vào trong cái nhà ngang, lấy con kiếm tự rèn của ông anh tôi rồi cầm theo. Nó cũng chỉ dài tầm năm chục phân là cùng.

Thấy thằng Đạt đội mưa, đầu nó ướt sũng thì tôi bảo:

-Đây, tao cái nón, mày cái nón. Đầu trần thế kia về cảm chết mẹ mày đấy!

Thằng này cười hà hà nói:

-Em quen rồi anh, đầm mưa suốt có sao đâu.

-Đội vào là đội vào.

Tôi vất cho nó cái nón tơi rồi rót nước chè xanh vào cái chai nhựa lít rưỡi sau đó xách cái kiếm cùng với thằng Đạt nhong nhong chạy ra.

Bố mẹ tôi làm nông, ở nhà chỉ nuôi tầm ba chục con lợn với lấu rượu làm vườn nên mưa thế này thì cũng nghỉ nằm trêи nhà ngang mà uống nước xem ti vi. Mưa cũng đã hai ngày rả rích rồi. Tôi với thằng Đạt chạy ra đầu cổng rồi tắt qua vườn nhà bà Vi rồi sang nhà thằng Nam.

Thằng Nam thì chơi thân với tôi lắm. Nó có đứa em tên là Thịnh, thằng này thì học lớp mười bằng thằng Đạt. Thằng Thịnh học cũng khá chứ không bỏ học giữa chừng như thằng Đạt.

Bố mẹ nó thì có mấy mẫu vườn trồng cây nên ở ngoài vườn suốt làm đến tối mịt mới về. Tôi với thằng Nam thì cũng định lên thành phố mà học nghề cùng với nhau.

Nhảy qua cái bờ tường bao nhà nó rồi hai thằng đứng ở phía bếp gọi:

-Ê ! Anh em mày xong chưa thế?

Thằng Nam gọi với ra!

-Được rồi, anh em tao ra đây.

Loáng cái hai anh em nó cũng đã chuẩn bị mấy đồ như nơm, giỏ rồi chạy ra. Hai anh em nó thì cũng giống hai đứa tôi. Đầu đội hai cái nón tơi, chân đi dép tổ ong cởi trần mặc mỗi cái quần ngố đến đầu gối.

Bốn thằng qua rủ thằng Hiếu nữa. Thằng này hơn thằng Đạt một tuổi, nó có ông anh hơn chúng tôi hai tuổi đi tàu với bố nó.

Mấy đứa chơi với nhau thì chỉ có nhà nó là tương đối khá vì có bố và anh nó đánh cá. Thằng này học hành khá nhất khéo nó đỗ được cao đẳng.

Thấy bốn đứa tôi đi đến thì nó đã đợi sẵn rồi bảo:

-Lên đường thôi anh, em thấy cái mương cạnh máng nước nhiều cá phết anh ạ. Hôm gì em tăm kia kiểu gì cũng có cá chuối với to!

-Mẹ cái mương to thế thì bắt cái kiểu gì.

Thằng Nam thấy tôi nói vậy thì nó gõ bộp vào cái nón của tôi rồi nói:

-Tưởng gì mày đúng là đầu đất, lấy mấy cái xào.. lùa lùa vào cái ùng gần đó đấy, chỗ cái ruộng trũng ấy. Mà tao nghĩ cá nó cũng lách hết vào đấy rồi. Be lại cái bờ là kiếm ăn.

Tôi gật đầu rồi mấy anh em đi. Thằng Hiếu này nó cũng không quên làm chục cái phong lương khô giắt cạp quần.

Mấy anh em ra cái ùng đó thì thấy nước đã ngập rồi. Bình thường thì nó là cái ruộng trũng thì nước cũng chỉ quá mắt cá chân tí nhưng mưa hai hôm nên nước đã quá đầu gối rối.

Chia nhau mấy đứa nhanh chóng be được cái bờ cho nước khỏi chảy vào rồi mấy anh em nhảy vào mà úp cá.

Úp mãi thì chúng tôi cũng bắt được hai sáu con cá chuối bằng cổ tay rồi ít cá riếc với cá rô nữa. Thêm được hai con trê cũng tầm ba lạng.

Tôi là thằng mò mẫm giỏi nhất nên bắt thêm được đến cả giỏ ốc và gần chục con ếch nữa. Lấy cái kiếm ngắn ngắn mang theo tôi dọc được ba cái dây chuối khô mà buộc chục con ếch lại sau đó chúng tôi nghỉ.

Ra cái trạm bơm rửa tay rửa chân cho trôi hết bùn đất rồi tôi nói:

-Ê tụi mày, ra cái nhà kho cũ của hợp tác xã đi mày. Kiếm chỗ khô khô anh em nướng mấy con cá lên ăn đê.

Thằng Đạt đồng ý ngay, nó còn bảo:

-Để em chạy đi kiếm ít rơm với củi, đầm mưa bắt đầu lạnh lạnh rồi. Tiện thể em ra đầu làng làm cút rượu anh em mình nhâm nhi cái nhỉ.

Mấy thằng gật đầu thì thằng Đạt vứt đồ rồi chạy biến. Mấy đứa còn lại gom đồ rồi lên cái hiên của nhà kho hợp tác xã.

Cái nhà kho này bỏ hoang cũng hơn chục năm rồi, giờ chỉ còn là nơi bà con trú mưa nghỉ ngơi hoặc để tạm đồ làm đồng mỗi khi nhỡ nhàng gì đó thôi.

Tuy là bỏ hoang nhưng nó sạch sẽ vì bà con ai cũng quét dọn để còn nghỉ. Vào cái hiên, thằng Hiếu nó vào lấy cái rễ quét sạch một khoảng nền gạch rồi nói:

-Còn bữa ốc này chắc mai nhậu được đấy anh nhỉ.

Tôi cười bảo nó:

-Được! Để anh về ngâm cho sạch sẽ, sáng mai dù mưa hay nắng cũng qua nhà anh nhậu nhé, làm luôn nồi cháo ếch cho đúng chất.

Mấy thằng cười hà hà thích thú. Cá rô cá riếc với mấy con chạch cũng đủ cho nhà mấy đứa có bữa cơm chiều đổi món rồi.

Thằng Đạt chạy đi một lúc sau về với búi rơm khá to, cùng chục thanh củi nhãn và cút rượu. Nó cũng không quên cầm theo cái bật nửa và gói bột canh. Trút đồ xuống nó lấy thanh kiếm của tôi vòng ra đằng sau chặt tàu lá chuối đem vào thế là anh em có chỗ để.

Nướng sáu con cá lên thơm phức đứa nào đứa đấy thèm vô cùng. Mùi rơm khét khét cùng hơi ấm khiến mấy đứa không còn run nữa.

Nhâm nhi mấy con cá nướng rồi anh em nói chuyện.

Tất nhiên thì cũng chỉ chuyện gái gú trong làng thôi, đa phần gái trong làng thì đến tầm hết cấp ba như tôi với thằng Nam thì đi làm giầy da hoặc làm công nhân mấy khu công nghiệp hết, bọn cấp hai cấp ba thì bố mẹ cũng quản chặt lắm chẳng được đi đâu.

Thằng đạt lấy cái chai rượu tợp một ngụm rồi nói:

-Anh Cường với anh Nam biết cái nhà bà Vi gần gần chợ làng không anh?

Tôi tặc lưỡi bảo nó:

-Cái nhà bà Vi giàu giàu chứ gì. Mẹ giàu mà bà ấy cũng không đến nỗi chua ngoa lắm nhỉ, có phải chồng bà ấy đi tàu tây không mày?

-Thì chính nhà đó đó!

Thằng Nam thấy thằng Đạt nói vậy thì bảo?

-Có chuyện gì mày kể mẹ nhanh nhanh lên, người làng thì sao mà chẳng biết.

Thằng Đạt cười hề hề nói:

-Nhà bà ấy có hai đứa con gái xinh phết nhỉ. Một đứa học cấp ba còn một đứa học cao đẳng gì gì ấy, hôm gì em nhìn thấy ngon vãi ra. Con đéo nào иɦũ ɦσα cũng to.

-Mẹ nhà giàu, ăn mặc đéo phải làm gì chỉ ở nhà thôi thì làm gì mà иɦũ ɦσα chẳng to. Thèm cũng có ăn được đâu.

-Em nghĩ là ăn được.

Thằng Đạt vừa nói ăn được xong thì tất cả chúng tôi bĩu môi bảo nó:

-Mày bốc phét vừa thôi nhé.