Truyện sex loạn luân - Ông ăn chả, Bà ăn nem

Truyện VKL Truyện VKL
435 lượt xem
chữ
14:58 - 28/07/2018

Chương 4 (Cuối)

Bà Bảy cảm thấy máu trong người rần rần chảy mạnh, bà bắt dầu thấy hâm hấp nóng như người bệnh thật, rồi như không chịu nổi nữa, bà biểu nó :

- Cháu leo lên ngồi chận trên hai bắp vế mà chà lưng dùm dì.

Thằng Đực cũng nghe lời, bà Bảy dang rộng hai chân ra một chút, biểu thằng Đực chà dùm từ eo lên tới cần cổ bà.

Cứ mỗi lần thằng Đực chồm lên, con cu nó kéo một dường trên kẻ đít bà Bảy, làm bà cứ nhấp nha nhấp nhỏm theo từng động tác của nó. Bà nằm dê mê tận hưởng cái cảm giác quyến rủ lạ lùng mà bà không ngờ. Bổng bà Bảy bảo thằng Đực nhốm người lên dể cho bà trở mình.

Thằng Đực lúng túng chưa biết xử trí ra sao thì bà Bảy dã xoay hẳn người lại, bộ ngực như hai cái bánh bao thổn thển trước mắt làm thằng Dực không biết để hai cái tay nó ở đâu cho đở thừa thãi.

Bà Bảy vẫn làm bộ rên hù hụ, hai mắt nhắm chặt, bảo thằng Đực bóp dùm hai vai. Thằng Đực dành phải chồm người lên mà bóp.

Con cu nó cạ trên mu lồn bà Bảy làm bà rờn rợn cả người.

Bất thình lình bà Bảy chồm dậy ô/n đầu thằng Đực mà đè xiết vô ngực bà.

Thằng Dực tá hỏa tam tinh, nó chưa kịp hiểu ất giáp gì thì bà Bảy đã lòn tay xuống rờ ngay vào con cu dang vươn dài cứng ngắt của nó.

Thằng Đực co rúm người lại mắc cở, bà Bảy kéo tuột quần xà lỏn của nó xuống, kê miệng vào con cu của thằng Dực mà hun lấy hun để.

Bấy lâu nay thằng Đực cũng có nghe bạn bè nó kể lại những cuộc mây mưa tưởng tượng trong dầu chú, hoặc xem những quyển sách đại loại như "bảy đêm khóai lạc" nó tưởng tượng một cách mơ hồ, nay đột nhiên bất thình lình mà lâm vào hoàn cảnh này thật sự ra nó vội cùng bối rối.

Mặc dầu từ trước đến giờ, nó chưa bao giờ thương yên hai mẹ con bà Bảy~ nhưng nó vẫn trọng bà là một người lớn tnổi ngang hàng với mẹ nó, nó vừa mắc cở vừa hồi hộp, trong khi con cu nó vẫn cương cứng lên.

Bà Bảy dùng dầu lưỡi rà rà chung quanh đầu cu nó làm thằng Đực tê cả người, nó không còn suy nghĩ gì được nữa đành trân mình chịu đựng.

Bà Bảy hai tay nâng hai hòn dái của nó mà xoa nhè nhẹ, miệng ngoạm trọn cái "nón sắt" mà lưỡi vẫn rà rà chung quanh trên dầu khất làm thằng Đực vừa nhột vừa tê mê, khoái cảm dâng lên tột cùng.

Sau một hồi bú liếm dủ kiểu, thằng Đực vẫn chưa xuất tinh. Mà nó không xuất được cũng phải vì dù là sung sướng nhưng nó vẫn lo sợ hồi hộp nên cu vẫn trơ trơ như khúc củi.

Bà Bảy không kiên nhẩn được nữa, kéo nó ngã úp trên mình bà. Thằng Đực cũng bắt chước, nó cúi xuống cắn lấy đầu vú bà Bảy mà nhay nhay giống như con nít bú vú mẹ, bà Bảy ưởn người sung sướng, khí từ trong bắt đầu rịn ra tới mép lồn.

Thằng Đực miệng vẫn bú vú, mà tay thì se se đầu vú còn lại. Nó chợt nhớ lại những diễn tiến trong câu chuyện mà nó đã dược đọc và đem ra áp dụng. Một tay nó mò mò xuống lồn bà Bảy mà xoa nhè nhẹ lên mồng đốc làm bà vặn người rên siết.

Rồi như không còn kiểm soát dược hành động của mình nữa, bà cầm con cu cứng ngắt của thằng Đực đút ngay vô lồn bà.

Thằng Đực cảm thấy dầu cu nó bị kẹp chặt giữa hai mép lồn nhớt nhợt của bà Bảy, rồi cứ theo y như những gì nó đã được đọc trong sách, nó cứ cà nhấp cà nhấp thằng Đực từ trên bơm xuống, bà Bảy từ dưới nảy lên, như một cái máy chạy đều đặn.

Lần đầu tiên được chơi, thằng Đực vô cùng sung sướng với những cảm giác lạ lùng, nó vừa thít thú vừa sợ hải vì người dàn bà đang nằm banh lồn cho nó đút cặc vô lại là vợ của ba nó.

Có lẽ vì vậy mà thằng Dực cứ nắc hoài mà vẫn không bắn khí ra dược, càng không ra dược thì nó càng tức dái, cố nắc mãi cho tới lúc khí bà Bảy trào ướt nhẹp cả hai mông đít mà nó vẫn không thôi.

Bà Bảy nằm sải rộng hai tay ra, người dê mê như đang bay bổng trên mây xanh. Có thể nói là bà đang lịm người trong khoái lạc tột cùng.

Thằng Đực nhấp thêm một hồi nữa rồi cũng phải tới lúc xuất tinh. Khi những giọt khí nóng hổi của nó bắn ra, tự nhiên bà Bảy giật bắn người lên.

Thằng Đực cảm thấy như đầu cu nó bị ai mút chặt, từ trong lồn bà Bảy các cơ bắp thịt co siết liên hồi như muốn vắt dến g;iọt khí cuối cùng. Thằng Đực cảm thấy sức lực nó tuôn trào ra theo từng giọt khí, nó vừa sung sướng vừa mệt mỏi nằm gục xuống giữa dôi vú trắng nỏn nà của bà Bảy.

Mấy ngày liền, con út không ra chổ hẹn làm thằng Cu lì vờa lo, vừa nhớ mà không dám tới nhà nó tìm.

Chiều nào, nó cũng tới bụi chuối quen thuộc, kiên nhần chờ dợi, nhưng rồi chẳng thấy bóng dáng con Út đâu nó lại trở về, đần óc miên man suy nghĩ mãi cũng vẫn không hiểu tại làm sao.

Nó bỏ cả công ăn chuyện làm, cứ thẩn thờ ngày đêm như một kẻ mất trí.

Con út dã có niềm vui của nó, nó không muốn rời khỏi nhà nữa. Bà Bảy với thằng Đực đi đến nay dã một tuần rồi vẫn chưa thấy về, mà nó cũng mong là mẹ nó khoan về trong lúc này.

Ông Cừ thì vẫn. . . . cơm no bò cởi, ông cũng lay hoay suốt ngày không ra khỏi nhà, cứ có việc thuận tiện là ông rà rà lại bên con Út, nó cũng vùng vằng lấy lệ một chút rồi cuối cùng cũng xuôi tay cho ông Cừ muốn làm gì thì làm.

Hai người như kẻ trộm, thừa lúc không có gia chủ ở nhà họ cố gom càng nhiều càng tết, ông Cừ chơi con Út ngày đêm bất kể lúc nào ông chơi cũng dược, mà cứ nhìn cái thân hình mơn mỡn của con út, dôi vú nhô cao, săn cứng với cái mông tròn lẵn là đủ cho ông nổi hứng lên rồi.

Ông Cừ chơi con út từ trong phòng ra tới ghế bố, kể cả lúc nó dang nằm võng mà con út nó cũng đồng tình với ông, suốt ngày nó cứ nằm tênh hênh ra trước mắt làm sao ông Cừ chịu nổi.

Ông Cừ chơi con út với tâm trạng của một kẻ sắp chết dói gặp dược bửa ăn ngon, ông ăn bất kể ngày đêm, ăn cho thật nhiều rồi lỡ có chết cũng cam tâm.

Chuyến đi buôn kéo dài cả mười ngày mới thấy bà Bảy dẫn thằng Đực lù lù trở về, ông Bảy và con út ra đón, hỏi thăm vài câu qua loa rồi họ ngồi vào bàn ăn cơm.

Trong bửa ăn, tự nhiên mà chẳng ai nói với ai câu gì mọi người như có một cái gì ngại ngùng mà không nói được, bửa cơm tẻ nhạt trôi qua nhanh chóng.

*

* *

Buổi sáng, ông Cừ dẫn thằng Đực ra ruộng thật sớm, hai cha con tát cái đìa kiếm ít cá về ăn dần. Suốt một ngày hai cha con không nói với nhau câu gì, trong lòng ông Cừ cũng còn bị ám ảnh bởi cái dư vị của nhửng ngày hoan lạc trên cái thân thể mơn mỡn, tươi trẻ của con Út. Ông Cừ vẫn còn thèm thuồng, tiếc rẽ, như một con chó bị mất khúc xương ngon.

Thằng Đực vừa mò bắt cá, nó cốlàm ra vẽ chăm chỉ tới công việc, nhưng thật ra trong lòng nó cảm thấy sợ hải, không dám nhìn thẳng vào mặt ba nó.

Thằng Đực biết những chuyện nó và hà Bây làm là không phải, là loạn luân tội lỗi, nhưng mỗi khi nhớ đến nó vẫn không ngăn được một cảm giác nôn nao háo hức, thằng Đực lúc nào như cũng thèm muốn một thân thể đàn bà nóng hổi dục tình trong vòng tay mà lần đầu trong đời nó đã được nếm qua.

Buổi chiều hai cha con khệ nệ sách mấv thùng cá về, bước vào nhà thấy vắng hoe, ông Cừ gọi lớn.

- Bà với con Út đâu rồi.

Ông Cừ không nghe thấy liếng trả lời, ông bước vội ra sau vườn dớn dác tìm kiếm. Khu vườn nhỏ vắng tanh không một tiếng trả lời.

Ông Cừ linh cảm thấy có một điều gì bất thường, ông bước vội vào buồn, chiếc va-li đựng quần áo của hai mẹ con bà Bảy ngày mới về đã biến mất. Ông Cừ hoãng hốt hối thằng Đực chia nhau ra đi tìm tảo tác.

Sau cùng nhờ một thằng nhỏ chăn trâu cho biết là có thấy bà Bảy và con Út đi về phía bến xe. Ông Cừ hoan mang kêu thằng Đực trở về, trong lòng ông nhen nhúm một chút hối hận và tiếc rẻ.

Buổi sáng hôm đó, sau khi ông Cừ dẫn thằng Đực đi ra ruộng bà Bảy thấy trong lòng thấy xốn xang bất ổn, bà câm thấy mặc cảm tội lổi trong lòng như một ngọn lửa dù âm nhưng vẫn không chịu tắt. Bà len lén nhìn con Út, đứa con gái cưng của bà. Con út cũng thờ thẩn như người mất hỏn, nó ngỏi đờ người ra, lan man nhớ đến con cu to cứng của ông Cừ đã bao lần dưa ló đến tuyệt đỉnh khoái lạc mấy hôm vừa qua, làm cho con út thấy rờn rợn da gà mỗi khi nhớ đến, nó xốn xang, bức rứt, đứng ngối không yên.

Bà Bảy suy nghĩ rất nhanh, bà đã mơ hỏ nhận biết có một cái gì bất thường dã xảy ra trong cãn nhà này trong thời gian bà di buôn, bà ngập ngừng hỏi nhỏ con

Út.

- Con có muốn về ngoại ở không?

Con út không trẵ lời, nó liếc nbìn bà Bảy rồi gật đầu.

Bà Bảy thu xếp mấy thứ cần thiết vô va-ly rối hối con Út đi ngay.

Trên chiếc xe đò liên tỉnh, hai mẹ con vẫn không ai nói với ai câu gì.

Trong đầu bà Bảy, hình ảnh tươi trẻ của thằng Đực, cái thân thể cường tráng của một thanh niên mới lớn sung sức, sẳn sàng làm bà thỏa mản bất cứ lúc nào. Bà nhớ đến con cu như chưa bao giờ biết xìu xuống của thằng Đực đã đưa bà đến những khoái cảm đêm ngày.

Con Út không dám nhìn bà Bảy, nó nhắm mắt giả vờ như say ngủ, nhưng trong đầu nó, hình ảnh của ông Cừ vạm vở, chắc nịch với hai bàn tay gân guốc đã từng ôm xốc nó lên, đè ngửa nó xuống, con cu to như trái bắp của ông đã từng cắm sâu vào lồn nó, đã từng làm nồ bao lần kêu la rên siết, oằn oại trên chiếc giường tre củ kỷ.

Cùng trong thời điểm đó, ông Cừ, thằng Đực, bà Bảy, con út mỗi người đều đang theo đuổi một suy nghĩ, một hình ảnh, nhưng những hình ảnh đó cũng tương tự, gần giống như nhau.

Thật quả đủng với câu danh ngôn:

“Những tư tưởng lớn bao giờ cũng gặp nhau.”

Hết

Bình luận (0)