Tiêu Dao Tiểu Hoàng Tử

Truyện VKL Truyện VKL
35 lượt xem
chữ
22:41 - 10/01/2019

Chương 15: Hẹn Gặp Lại, Tiểu Long Nữ

Đông Phương Vũ nhìn lấy Phương Viễn cung kính quỳ gối hành lễ, trong lòng không khỏi có cảm giác bành trướng, âm thầm thề trong nay phải nắm quyền thiên hạ, vạn người kính ngưỡng.

- Phương Tướng quân đứng dậy đi, ta không còn là Tam Hoàng tử rồi, lễ nghi này xem như bỏ qua thôi.

Đông Phương Vũ phất tay ra hiệu cho Phương Viễn đứng dậy.

- Không thể! Trong lòng thuộc hạ ngài vĩnh viễn là Tam Hoàng Tử tôn quý.

Phương Viễn không đứng lên mà kiên định nói ra, trong lòng Đông Phương Vũ nhất thời nở hoa, ngoài mặt bất động thanh sắc hỏi dò:

- Dường như Phương tướng quân rất trung thành với Hoàng triều cũ?

- Cho dù lên núi đao xuống biển lửa, chết cũng không chối từ.

Phương Viễn nói chắc như đinh đóng cột. Đông Phương Vũ trong tay xuất hiện một quyển trục, chính là Khế ước 100% trung thành, hướng về Phương Viễn mỉm cười:

- Vậy bây giờ ta hạ xuống ngươi một ấn ký, nếu ngươi thực sự trung thành thì đừng phản kháng, nếu không, hừ!

Phương Viễn ánh mắt có chút nghi hoặc, bất quá vẫn cắn răng nói:

- Tuỳ tiện Hoàng tử xét xử.

- Tốt.

Đông Phương Vũ trích ra một giọt máu vẩy lên quyển trục, hoa văn kỳ quái bắt đầu sáng lên phiêu phù trong không trung, Đông Phương Vũ miệng lẩm nhẩm chú ngữ dựa theo hệ thống đưa cho, hai ngón tay đánh lên hoa văn, đưa nó vào mi tâm của Phương Viễn.

Hai con ngươi Phương Viễn loé lên một cái rồi khôi phục lại bình thường, thái độ càng thêm cung kính hướng về Đông Phương Vũ hành lễ:

- Thuộc hạ nguyện tử trung cùng Hoàng tử.

Đông Phương Vũ âm thầm cảm thán, tên này quả thực tận trung với Đông Phương Xuy Tuyết lão cha tiện nghi của hắn, đến bây giờ đối với Đông Phương Vũ vẫn khăng khăng một mực, đánh vào đầu hắn khế ước cũng không có một chút nào phản kháng lại.

- Phương Tướng Quân mau đứng lên đi, đây là Liệu Thương Đan, mau mau uống vào trị thương, ta còn nhiều chuyện muốn hỏi ngươi đây.

Đông Phương Vũ ân cần nâng Phương Viễn dựa vào gốc cây, đặt vào tay hắn một viên Trung cấp Liệu Thương Đan, thúc giục hứng mau mau nuốt vào, nếu không lát nữa mất máu lăn ra chết thì đúng là khóc không ra nước mắt.

- Đa tạ Hoàng tử ban thưởng.

Phương Viễn cảm động không thôi, mới vừa rồi còn đánh nhau ngươi chết ta sống, bây giờ lại nhận Đan dược của đối phương trị thương. Bất quá là đồ của Đông Phương Vũ, hắn cũng không ngần ngại nuốt vào, trong lòng hắn bây giờ coi Đông Phương Vũ chính là lão thiên, nói gì nghe nấy.

Một canh giờ qua đi, thương thế của Phương Viễn cùng hồi phục phần nào, vết thương đã khép lại, tĩnh dưỡng vài hôm là lại sinh long hoạt hổ, toàn bộ dựa vào tác dụng thần kỳ của Liệu Thương Đan.

Thấy Phương Viễn đã ổn định lại, Đông Phương Vũ bắt đầu hỏi han:

- Phương Tướng Quân, nói rõ tình hình của ngươi trước đi.

Phương Viễn cung kính đứng lên bên cạnh Đông Phương Vũ, bắt đầu hồi ức lại, giọng điệu có phần phấn nộ:

- Năm đó ta là binh sĩ của Đại Ly hoàng triều tiến công Nhạn Môn Quan, quân lính Đại Ly bị Bạch Ngân Quân Đoàn dưới sự thống lĩnh của Đông Phương Xuy Tuyết Hoàng Đế đánh cho tan tác, lúc đó chân ta bị thương không di chuyển được, bị đồng đội vội vã tháo chạy bỏ rơi lại trên chiến trường. Đông Phương Hoàng Đế thấy ta có tư chất, nổi lòng ái tài đưa vào trong Bạch Ngân Quân Đoàn, từ đó ta theo Trấn Nam đại nguyên soái Lăng Khiếu Thiên thao luyện võ công, lập ra chiến công hiển hách, phong làm Tả Tướng Quân đi theo cạnh hắn.

- Bất quá năm năm trước quân đội Đông Phương Ngạo Nam đánh tới tận Hoàng thành, nhớ năm đó Đông Phương Hoàng Đế ơn tái tạo, ta cầu xin Đại nguyên soái lãnh binh cứu viện, những lão Ô quy Lăng Khiếu Thiên không đồng ý, khăng khăng một mực trấn thủ Nhạn Môn Quan, ta tức giận mang theo binh phù, dẫn năm ngàn Bạch Ngân Quân Đoàn tiến về Hoàng thành, liều mình chống đỡ được hai ngày, cuối cũng còn lại hai nghìn huynh đệ chạy trốn về đây làm Sơn tặc, xây dựng thế lực mong một ngày báo thù.

Phương Viễn kể xong vẫn còn kích động làm Đông Phương Vũ cảm khái. Một lần cứu mạng cả đời nhớ ơn, thế giới cá lớn nuốt cá bé vẫn còn giữ được bản tính như vậy quả thực là đáng quý, suy nghĩ một lát, Đông Phương Vũ nhẹ giọng nói:

- Công lao năm đó của Phương Tướng Quân ta sẽ nhớ rõ, cũng không trách được Lăng đại nguyên soái, nếu hắn tiến về Hoành thành trợ giúp cha ta, thành công thì không sao, nhưng nếu thất bại thì Đại Ly hoàng triều nhân lỗ hổng tiến vào Tuyết Nguyệt, sinh linh đồ thán, vậy thì Lăng đại nguyên soái trở thành tội nhân thiên cổ rồi.

Phương Viễn nghe xong âm thầm gật đầu, vị Hoàng tử này tuổi còn nhỏ mà suy nghĩ được thấy đáo như vậy, đôi mắt hắn mờ mịt nhìn về phía Hoàng thành nói:

- Thuộc hạ cũng hiểu được, nên cũng không oán trách Lăng Đại Nguyên Soái, chỉ trách bản thân thực lực nhỏ yếu, hi vọng có một ngày trả được mối thù này, cả đời không tiếc nuối.

- Thôi, Phương Tướng Quân trở về nghỉ ngơi đi, ngày mai ta sẽ qua bàn bạc lại một chút, yên tâm đi, Đông Phương Ngạo Nam lão cẩu, ta sẽ đích thân gỡ xuống đầu hắn.

Đông Phương Vũ để Phương Viễn quay về nghỉ ngơi, bản thân thì quay về sơn động tìm Tiểu Long Nữ.

- Đinh! Hoàn thành nhiệm vụ ẩn tàng: Hắc Hổ Trại chi mê, nhận được 1000 điểm hối đoái, Khế ước 100% trung thành x1.

Âm thanh hệ thống vang lên làm Đông Phương Vũ mộng bức, lại còn nhiệm vụ ẩn tàng nữa, như vậy chừng tỏ sự kiện này là một mức quan trọng nào đó mở ra đầu mối về cái chết của Đông Phương Xuy Tuyết.

...

- Ngươi trở về rồi?

Về đến hang động, một bóng trắng nhào vào trong lòng Đông Phương Vũ, ngoài Tiểu Long Nữ ra thì còn ai.

Hai người ôm nhau hồi lâu không buông ra, bởi vì hai người biết, sắp đến lúc phải chia ly rồi.

Đông Phương Vũ vẫn quyết định để Tiểu Long Nữ ra ngoài xông xáo giang hồ, hắn không muốn nữ nhân bên cạnh mình đều là bình hoa đi động, mỗi người đều phải có bản lĩnh của riêng mình, để lúc hắn không có bên cạnh có thể tự bảo vệ được bản thân.

Mấy ngày qua Đông Phương Vũ dạy cho nàng rất nhiều kiến thức cùng kinh nghiệm sống, để tránh ra ngoài ăn thiệt thòi.

Tìm tòi trong thương thành, Đông Phương Vũ tìm được một vật hữu dụng cho Tiểu Long Nữ: Độn phù cự ly 10km, tiêu hao 900 điểm hối đoái mua ba tấm, cùng một đống Đan dược chữa thương cùng giải độc, tổng cộng tiêu hao hết hơn một nghìn điểm.

Hắn cũng không cảm thấy tiếc, mua đồ bảo vệ tính mạng cho nữ nhân mình là việc thiên kinh địa nghĩa.

Toàn bộ đưa hết cho Tiểu Long Nữ cùng ân cần dặn dò, hai người ánh mắt lưu luyến nhìn lấy nhau.

- Vũ Nhi! Ra ngoài ngươi phải tự chăm sóc lấy bản thân, chỉ mong ngươi giữ gìn thân thể, mọi việc đừng cố gắng quá.

Tiểu Long Nữ ân cần sửa sang lại quần áo cho Đông Phương Vũ nghẹn ngào nói, giọng điệu như người vợ nhỏ nhắc nhở chồng.

Vuốt ve lấy khuôn mặt nàng, lau đi giọt nước mắt trong suốt, Đông Phương Vũ nắm tay nàng bước ra ngoài sơn động.

Tiểu Long Nữ quay đầu nhìn lại không gian quen thuộc mà hai người sinh hoạt như vợ chồng cùng nhau, trong lòng có chút không nỡ.

Đống củi vẫn đang cháy hừng hực, nửa con lợn rừng nướng treo bên cạnh, đơn giản mà ấm áp như gia đình, tất cả đều thu vào tận sâu trong đáy lòng.

Hôn nhẹ lên bờ môi Đông Phương Vũ, Tiểu Long Nữ thì thào lại một câu rồi bước đi, không ai thấy nước mắt nàng rơi xuống như mưa.

- Long Nhi! Sau này có thể quay về Hắc Hổ Trại tìm Phương Viễn, hắn là thủ hạ của ta. Nhớ kỹ an toàn bản thân, đừng tin người nào khác.

Đông Phương Vũ gọi với theo, đôi mắt không rời khỏi bóng trắng dần dần khuất xa.

- Hẹn gặp lại! Tiểu Long Nữ.

Lẩm bẩm nhìn theo hình dáng nàng biến mất, Đông Phương Vũ đứng ngẩn người tới tận hoàng hôn, đi vào trong sơn động thu lấy Giường Hàn Ngọc vào trong không gian hệ thống rồi một đường hướng về Hắc Hổ Trại.

.........................................................

Hôm nay ta rất mệt, cố gắng hoàn thành được bốn chương. Aizz, cuộc sống còn quá nhiều điều phải suy nghĩ, tâm trạng không được tốt, văn phong không được như ý, mong mọi người thông cảm.

Bình luận (0)