Thế Giới Thần Thoại

Truyện VKL Truyện VKL
40 lượt xem
chữ
21:55 - 28/08/2018

Chương 11:

“Anh! Dậy đi học nè!”

“Ừm! Anh biết rồi…hơ…” Phong ngồi dậy dụi mắt.

“Anh còn mệt không?”

“Cũng còn chút!”

“Đi học nổi không đó?”

“Nổi mà! Đi học về anh còn ấy với em 300 hiệp được nửa là…hehe!”

“Chỉ giỏi nói bậy! Hihi” Ngọc Diệp đánh yêu vào vai Phong.

“Vậy em không thích hả?”

“Ai nói không thích hồi nào! Rất thích là khác nha!”

“Vậy mà la anh nói bậy!”

“Thì em thích vậy, nhưng lúc cần thì nói không cần thì thôi chứ không phải lúc nào cũng nói được”

“Ừm! Thôi anh xuống vệ sinh đây! Em đi thay đồ đi, lần nào cũng lâu” Nói rồi Phong đứng dậy đi.

“Biết rồi! Biết rồi!”

Cả hai chuẩn bị xong xuôi rồi Ngọc Diệp chở Phong đến trường. Dắt xe vào cho Ngọc Diệp rồi Phong quay lại chào:

“Anh lên lớp nha!”

“Dạ!”

Và vẫn như mọi khi, Lily và Phong lại xuống căn tin ăn sáng cùng với nhau…

Xong xuôi hai người lên lớp ngồi.

“Phong thích con gái như thế nào?” Lily quay qua hỏi Phong.

“Phong không có khái niệm về chuẩn mực nào cho thích và không thích! Nếu đã thích thì cho dù người con gái đó có ra sao thì mình vẫn thích!”

“Vậy…vậy Phong có thích Lily không?” Lily cuối xuống, mặt ửng hồng lên.

“Nếu Phong nói thích thì sao mà không thích thì sao?”

“Thì Phong cứ nói đi, thích hay không thích” Lúc này mặt Lily đã đỏ bừng lên rồi.

“Thích! Vậy được chưa?”

“Thật…thật không?” Lily ngước mặt lên nhìn Phong.

“Đương nhiên là thật! Lily dể thương vậy, ai mà không thích”

“Mà sao nay Lily hỏi Phong vậy?”

“Thì tại…tại Lily rất thích Phong, thích từ lần đầu gặp rồi”

“Ngày hôm qua, lúc mình đi ăn

. . .

“Tụi em ăn bánh canh! Còn chị?”

“Vậy tôi cũng bánh canh luôn!”

“Vậy để em vào gọi luôn cho!” Nói rồi Phong đi vào trong…

“Em thích Phong lắm đúng không?” Thiên Hà hỏi Lily.

“Dạ! Đâu…đâu có” Lily cuối mặt xuống, hai bàn vân vê với nhau.

“Thôi khỏi chối! Chị nhìn là biết rồi! Nếu em thích Phong thì cứ nói cho cậu ấy biết, Phong cũng thích em lắm đó”

“Sao…sao Phong lại thích em được ạ?”

“Nếu Phong không thích em thì em không thân với cậu ấy được đâu! Chắc là em chưa nghe chuyện lúc nhỏ của Phong rồi…”

. . .

Rồi chị ấy mới kể cho Lily nghe, chuyện là vậy đó!”

“Nhưng sao chị ấy biết được chuyện lúc nhỏ của Phong được ta? Khó hiểu thiệt!”

“Lily cũng không biết nửa! Chị ấy không có nói”

“Haizzz! Còn chuyện của tụi mình thì tụi mình cứ để cho nó tự nhiên mà phát triển đi, như vậy sẽ tốt hơn với lại Phong cũng chưa muốn mất đi người bạn như Lily đâu!”

“Ừm!”

“Cười lên đi! Sao mặt buồn vậy? Phong đâu có từ chối Lily đâu!” Phong bẹo hai má của Lily.

“Hihi! Lily biết rồi!” Lily cười lên trong dể thương vô cùng.

Cả buổi hôm đó Lily và Phong đều học rất thoải mái vì đơn giản cả hai đều cảm thấy vui ở trong lòng…

. . .

“Tạm biệt Phong!” Lily chào Phong rồi leo lên xe đi về còn Phong thì chỉ nhìn theo mà mỉm cười…

“Đợi em lâu chưa?” Ngọc Diệp chạy xe lại chổ Phong.

“Cũng mới tan mà! Mình đi thôi” Nói rồi Phong leo lên sau xe.

“Dạ! Hihi”…

Chạy một lúc thì cũng đến nơi, Phong nắm tay Ngọc Diệp bước vào trong, hôm nay mọi vẫn đông đủ như hôm qua.

“Lâu rồi không gặp! Con gái” Quan Vũ từ trên tầng hai nói vọng xuống.

“Con chào cha! Chào mọi người ạ” Ngọc Diệp cuối đầu chào.

“Mừng tiểu thư đã trở về nhà!” Cả hội đường đứng dậy đồng thanh lên tiếng.

“Hiếm có ngày nào vui như vậy! Hôm nay chúng ta lại mở tiệc!” Quan Vũ hô to. Thế là cả hội đều hưởng ứng theo:“Yehhhhhh!”.

Thoáng chốc thức ăn nước uống đã được bày biện lên như hôm qua, bàn của Phong ngồi thì vẫn như cũ cùng với sự có mặt của Ngọc Diệp. Hôm nay Ngọc Diệp ngồi kế bên Phong.

“Uống với em một ly nha anh!” Một cô gái trong cũng khá xinh từ bàn khác đến mời rượu Phong.

Phong quay qua Ngọc Diệp thì liền bắt gặp ánh mắt khó chịu của nàng nên cậu quay lại từ chối:

“Thôi hôm nay anh không uống được, em thông cảm nha!” Phong cười trừ.

“Dạ không sao đâu anh!” Thấy biểu hiện của Ngọc Diệp nên cô gái cũng không dám mời nửa.

“Ngọt dử hen!” Ngọc Diệp liếc xéo Phong.

“Hehe!”

Các cô gái từ các bàn khác thấy vậy nên cũng không còn ai để ý đến Phong nửa vì ai nấy đều biết bản thân mình thua Ngọc Diệp về mọi mặt…

Trong bữa tiệc, Ngọc Diệp liên tục tiếp thức ăn cho Phong nên cậu chỉ việc ngồi ăn tại chổ…, sau màn ăn uống thì cũng đến màn hát hò, ngay khi một thành viên trong hội vừa hát xong thì.

“Tiếp theo tới lược tôi!” Từ lúc nào Hương Tràm đã đến chổ được coi như là sân khấu. Chổ này nhiều bàn được xếp lại cho người hát đứng cao lên.

Sau vài giây im lặng thì đồng loạt các thành viên trong hội đều vổ tay cổ vũ.

Nhạc bắt đầu nổi lên, tiếng nhạc rất nhẹ nhàng và êm tai…

“Mưa trôi cả bầu trời nắng trượt theo những nỗi buồn

Thấm ướt lệ sầu môi đắng vì đánh mất hy vọng

Lần đầu gặp nhau dưới mưa, trái tim rộn ràng bởi ánh nhìn

Tình cảm dầm mưa thấm lâu, em nào ngờ…”

Cả hội đường đều im lặng tập trung vào giọng hát của Hương Tràm…, bài hát vừa kết thúc thì cả hội trường vỗ tay rần rần lên.

“Xin cảm ơn mọi người!” Hương Tràm cười duyên rồi cuối đầu chào xong đi xuống.

. . .

“Chị Hương Tràm hát hay quá!” Ngay khi Hương Tràm vừa về chổ ngồi thì Phong khen.

“Cảm ơn Phong nha! Hihi” Hương Tràm cười tươi.

“Phong cũng lên hát đi!” Thiên Hà đề nghị.

“Thôi, em không hát được đâu!”

“Lên hát đi Phong, vui mà!” Hương Tràm nói thêm vào.

“Vậy…vậy để em lên thử!” Phong đi lại chổ sân khấu xin micro…

Ngay khi Phong bước lên sân khấu thì mọi người đều vổ tay, đặt biệt là các cô gái.

Tiếng nhạc du dương nhẹ nhàng vang lên, phần nhạc dạo qua đi rồi Phong đưa micro lên trước miệng

“Từ bao lâu nay anh cứ mãi cô đơn bơ vơ bao lâu rồi ai đâu hay

. . .

Sẽ luôn thật gần bên em

Sẽ luôn là vòng tay ấm êm

Sẽ luôn là người yêu em

Cùng em đi đến chân trời…” Giọng Phong nghe rất ấm áp, cậu hát cũng khá hay nhưng không bằng Hương Tràm.

Vừa hát Phong vừa nhìn về phía Ngọc Diệp làm cô nàng đỏ mặt.

Khi bài hát kết thúc thì hàng loạt các cô gái chạy lên tặng hoa rồi ôm Phong các kiểu làm Ngọc Diệp phía dưới có chút không vui…

Phong bước xuống rồi đi về chổ ngồi.

“Hát hay quá mà giấu nha! Hihi” Hương Tràm nhìn Phong cười nói.

“Làm sao mà bằng chị được! Hehe” Phong gãi đầu cười.

“Mỗi người có một kiểu hay riêng mà!” Thiên Hà nói.

“Vậy mà đó giờ không hát cho em nghe!” Ngọc Diệp nói giọng dận dổi nhưng trong lòng nàng thì hoàn toàn ngược lại.

“Em có kêu anh hát đâu mà hát! Hehe”

Ngọc Diệp chỉ cười mà không nói gì thêm, có được ngươi yêu hoàn hảo như vậy thì ai mà không hạnh phúc.

Đến khi tiệc tàn, Phong với Ngọc Diệp đang chuẩn bị về.

“Con gái, lên đây ta có chuyện muốn nói với con!” Quan Vũ đang ngồi ở một bàn khác thì quay ra gọi Ngọc Diệp rồi đi lên tầng hai.

“Anh ra xe chờ em trước nha!”

“Ừm! Anh biết rồi”

Ngọc Diệp bước lên tầng hai cùng với Quan Vũ một lúc thì nàng đi ra chở Phong về…

Về đến nhà thì đã gần 4 giờ chiều, Phong và Ngọc Diệp đi tắm rồi cả hai vào phong nằm nghỉ.

“Hội trưởng nói gì với em vậy?” Phong quay qua hỏi.

“Cha nói em là coi chừng anh cẩn thận!”

“Sao phải coi chừng anh cẩn thận!”

“Vì bên cạnh anh có quá nhiều các các cô gái xinh đẹp nên em phải coi chừng anh cẩn thận! Hihi” Ngọc Diệp cười nói.

Biết là mình bị lừa nên Phong hơi quê, cậu quyết bắt Ngọc Diệp phải nói ra.

“Ưm…” Ngay khi Ngọc Diệp không để ý thì Phong đã dùng miệng khóa môi nàng lại.

Ngọc Diệp thấy vậy liền đáp trả lại Phong, một tay nàng xoa ngực Phong còn một tay xoa cặc Phong qua lớp quần thun.

Phong kéo cái áo thun của Ngọc Diệp ra khỏi cổ, thấy vậy Ngọc Diệp cũng nhích người lên cho Phong kéo dể dàng hơn.

Chiếc áo vừa được lột ra khỏi người Ngọc Diệp thì hai tay Phong tóm luôn vào hai bầu vú căng tròn, cao vút đó của nàng mà nhào nặn.

Cảm giác khoan khoái tràn về khiến Ngọc Diệp chỉ biết cựa mình rên rỉ khi Phong vân vê hai cái nhũ hoa hồng hào tuyệt đẹp đó.

Cảm thấy khó chịu đưới quần nên Phong đứng dậy cởi quần áo ra rồi cuối xuống ngậm lấy một bầu vú của Ngọc Diệp mà bú mút.

Chán chê Phong trườn xuống phía dưới tuột chiếc quần thun của Ngọc Diệp ra.

“Ưm…thoải mái quá…ah…a…ah…”

Tiếng rên rỉ dâm đãng đó của Ngọc Diệp phát ra khi Phong vuốt ve phần bụng dưới của nàng. Phong bắt đầu xoa bóp lên cặp đùi thon dài săn chắc của Ngọc Diệp, hai tay vuốt ve rồi lại nhấn bóp, kỹ thuật đó làm Ngọc Diệp sướng mê người, toàn thân run rẩy.

Phong bắt đầu xoa bóp cao lên chỗ vùng háng của Ngọc Diệp, nàng chủ động dạng hai chân ra để Phong có thể xoa bóp cho nàng dễ hơn. Tay Phong vuốt dọc cái khe ngay cạnh mép cửa mình Ngọc Diệp, cứ thế mà miết.

Cái thân thể nõn nà của Ngọc Diệp giờ bóng loáng và trơn mịn vô cùng. Phong nhịn không nổi nữa, cậu kéo luôn quần lót Ngọc Diệp xuống, còn Ngọc Diệp thì như hiểu ý, nàng nhấc mông lên cho Phong dễ tháo quần lót ra hơn…

Phong giờ một tay vuốt ve xung quanh cửa lồn của Ngọc Diệp, một tay nghịch vuốt đám lông mượt mà được cắt tỉa rất đẹp của nàng.

“Uhm…ưm…thích quá …Nữa đi anh…”

Giờ thân thể Ngọc Diệp bắt đầu uốn éo theo nhịp vuốt ve của Phong, chiêu này làm nàng nứng phải biết.

“Trời ơi…thích quá…. anh làm em thèm muốn chết mất…ui…nữa…nữa…”

Giờ một tay Phong lại di chuyển lên mà nắn bóp bộ ngực căng tròn, cao vút, một tay thì cứ thế miết dọc theo khe lồn của Ngọc Diệp, giờ nó đã ướt nhẹp rồi. Ngọc Diệp uốn éo, một tay nàng bây giờ đang tự nhào nặn bầu vú bên kia, tay còn lại thì đang vuốt ve con cặc của Phong…

Các ngón tay Phong bắt đầu thọc vào trong lồn của Ngọc Diệp mà ngọ ngoậy, móc ngáy ở trong đó, nước lồn vẫn cứ rỉ ra ướt hết cả tay cậu. Ngón tay Phong móc ngược lên tìm cái điểm G của Ngọc Diệp, cảm giác thấy những nếp nhăn của điểm G, Phong cứ thế mà miết vào đó.

Ngọc Diệp bỗng dưng ưỡn căng cả người, la ầm lên:

“Ôi, anh làm em sướng quá…ôi…ôi…nữa, nữa…nhẹ…nhẹ…thôi…ôi em ra mất…”

Phong cứ thế mà miết vào cái điểm G ở trong lồn Ngọc Diệp nhanh dần lên, cái tay đang vân vê đầu vú của Ngọc Diệp giờ đã dí xuống hột le đang căng mọng ở dưới mà nhay điên cuồng.

“Ôi…s…sướng…sắp…em sắp…rồi…”

“Nhanh…nhanh lên…NHANH…aaaaaa” Ngọc Diệp gào lên.

Cơn khoái cảm lúc lên đỉnh lại lan toả toàn thân Ngọc Diệp, hai cái chân dài nuột nà của nàng co lại, sau đó lại duỗi mạnh làm căng người ra. Nước lồn từ bên trong phụt ra ầm ầm, bắn cả vào mặt Phong, tay Phong vẫn miết vào điểm sướng khoái đó của Ngọc Diệp làm nàng chịu không nổi, dãy dụa muốn thoát ra.

“Ôi…dừng…dừng…chết em mất…hự…hự…” Ngọc Diệp hét lên.

Phong vẫn cố miết thêm vài cái nữa trong lúc Ngọc Diệp đang giãy dụa làm cho nàng suýt nữa thì sướng ngất đi.

Thoát khỏi ngón tay Phong cũng là lúc Ngọc Diệp thoát lực, cả người nằm duỗi ra run run, thở không ra hơi, bàn tay nàng nắm chặt không rời lấy tay Phong trong cơn sướng, giờ Ngọc Diệp không nói nổi nữa, chỉ biết siết chặt tay Phong để cho cậu biết nàng đang sướng đến nhường nào…

Nằm nghỉ một lúc.

“Anh ngủ đây!” Phong nằm nhắm mắt lại.

“Chưa được, em còn muốn…nữa…”

Ngọc Diệp quay lưng nằm sấp xuống, để cặp mông vểnh lên như mời gọi Phong, đẹp vô cùng, cặp mông tròn trịa và mềm mại, ở giữa đó là cái lồn đang ướt sũng của nàng vì vẫn còn thèm muốn cái cảm giác được lấp đầy, được va chạm, ma sát với con cặc của Phong. Vẫn đang nằm sấp, Ngọc Diệp ngượng ngùng nói:

“Em muốn…của anh”

“Muốn gì hả?” Phong trêu.

“C…cặc của anh chứ còn gì nữa!” Ngọc Diệp xấu hổ trả lời.

“Vậy giờ em nói cho anh nghe hội trưởng đã nói gì với em đi!” Trong lúc đó, Phong ngồi dậy quỳ trước cặp mông tròn hoàn hảo đó của Ngọc Diệp mà đập đập cặc vào.

“Em không nói được!” Ngọc Diệp lắc đầu.

“Vậy anh ngủ đây!” Phong định nằm xuống.

“Anh cho vào đi mà! Lồn em bây giờ cảm thấy khó chịu lắm! Ngọc Diệp nhăn mặt.

“Vậy giờ em có nói không”

“Em không nói đấy…!” Ngọc Diệp hoá giận.

“Không nói thì anh đi ngủ!” Nói rồi Phong dừng đập đập cặc vào mông Ngọc Diệp, trước khi nằm xuống cậu còn đâm nó vào khe háng Ngọc Diệp một cái rồi rút ra luôn làm nàng hụt hẫng đừng hỏi.

“BỐP…” nhưng Phong chưa kịp nằm xuồng thì một bạt tay của Ngọc Diệp đã vào mặt cậu.

“Hai chuyện này có liên quan với nhau hả?” Ngọc Diệp mắt đỏ ngầu nhìn Phong.

“Anh…”

“RA NGOÀI!” Phong chưa kịp nói hết câu thì Ngọc Diệp đã hét lên.

“Anh…anh xin lỗi!” Mặt Phong có chút sợ hãi.

“ĐÃ NÓI LÀ RA NGOÀI!”

Biết mình không thể nói gì thêm vào lúc này nên Phong đành mặc đồ vào rồi lủi thủi đi ra…

HẾT CHƯƠNG 11


Bình luận (0)