Say Nắng Cô Nàng Lớp 12

Truyện VKL Truyện VKL
128 lượt xem
chữ
18:19 - 16/11/2018

Chap 50


Giờ tôi làm ở shop quần áo, mồm mép như tép nhảy nên tôi được ông chủ khá quý vì luôn đến sớm nhất và về muộn nhất. Hồng cũng đi làm thêm, nhưng ở trong ký túc ai mà biết nó ăn uống với sinh hoạt thế nào, sợ nó bỏ bữa rồi tiết kiệm tiền làm tôi không thể nào không lo cho được.
Ngày đầu Lan đi học, tôi và nhỏ đưa đi vì biết là nó rất ngại và bỡ ngỡ, đưa lên tận trên lớp, cô giáo chào 2 đứa tôi rồi đưa vào lớp giới thiệu. Cô giáo xếp ngồi bàn 3, tôi yên tâm rồi mới ra về.
Buổi chiều cuối tháng 3, đang đi làm và chém gió với khách về những kiểu quần áo mới ra và đang thịnh hành thì có điện thoại của thằng Nam.
- Có gì không mày?
- Mày đang ở đâu? – Giọng nó gấp và lo sợ
- Sao đấy? Tao đang đi làm? Có việc gì?
- Ừ rồi tao đang trước cửa nhà mày, Quỳnh cũng không có ở nhà, bao giờ về thì tao nói.
- Ơ…
Sao lại thế nhỉ? Nó không về nhà mà lại vật vờ ở nhà tôi làm gì? Bây giờ cũng sắp tan ca rồi, tôi nhờ anh làm cùng xử lý nốt rồi gọi cho ông chủ xin phép về trước, như tôi đã nói là thường đi làm đến sớm về muộn nên ông chủ chẳng làm khó tôi mà bù lại hoàn toàn thoải mái.
Phi xe về trước cửa, thấy nó ngồi thu lu giữa cửa, tạt xe vào nhìn nó thì chẳng khác gì ăn xin so với ngày thường là một thằng công tử.
- Mày về sớm thế? – Nó hỏi
- Ừ thấy mày gọi nên tao lo, vào nhà đi đã.
Mở cửa rồi dắt xe vào, quần áo nó xộc xệch nên tôi bảo nó lên phòng tự lấy quần áo tôi mà thay, nhà cửa thì bụi bặm vừa quét xong lúc sáng tđn lại bẩn rồi. Nó thay xong xuống dưới ngồi ở bàn, tôi quét xong đi lấy nước cho nó rồi mới hỏi chuyện.
- Sao thế mày bị thế nào? – Nhìn là biết nó có chuyện mới qua
- Tao bị bố đuổi khỏi nhà.
- Vl, làm gì mà để đến mức bị đuổi.
-… Tao thua độ nên nợ bị chủ nợ đến đòi bố tao đuổi ra khỏi nhà luôn rồi.
- Tao đã bảo mày rồi, cứ ham hố bóng bánh cho lắm vào, thế nợ bao nhiêu.
- 100tr, mà lãi ngày lên nó cũng cao nữa.
- Đệch, mày mà không kiếm nổi 100 triệu à?
- Trước tao phẩy tay ra phát là có ngay, tao chơi bóng nên bố tao biết không cấp tiền cho nữa, tiền tài khoản bố tao cũng tịch thu rồi. Bảo tao tự kiếm đi trả.
-… Tao giờ cũng có đếch tiền đâu, lo cho em tháng cũng chẳng dư ra được đồng nào…
- Không, tao biết mày không có tiền nên không nhờ mày, chỉ cho ở nhờ nhà mày thôi.
- Thế mày định nói với ông già mày thế nào? Cứ thế là cạch mặt nhau luôn à?
- Tao chịu.
- Thôi tao bảo thật, ở đây mấy hôm cho ông già mày sợ đã, sau tao đưa mày về nói xin xỏ cho, chả bố mẹ nào là muốn giết con mình cả. Mày thấy chưa? Anh em tao nói mày bỏ lô đề bóng bánh đi thì không chịu, tao mơ tao nhắc chúng mày lô đề thì cũng vừa vừa thôi toàn táng vài nghìn với chục nghìn điểm.
- Rồi tao biết rồi, mà mày đừng nói cho 2 thằng kia biết nhé.
- Sao không được nói?
- Mày nói tụi nó lại vung tiền ra đưa cho tao giả nợ, tao ngại.
- Thằng điên. Rồi biết thế đã. Mày trông nhà cho tao đi chợ.
Tôi ngồi lên xe rồi phóng qua nhà thằng Quang và gọi luôn thằng Lâm đến rồi kể cho chúng nó nghe, đứa nào cũng lắc đầu rồi chửi nó ngu. Ham cái gì rồi dứt ra rất khó, như bây giờ trẻ con nó chơi điện tử càng cấm nó càng chơi, bị đánh vẫn chơi, bỏ học để chơi… Thằng Nam thì nó cũng khác gì đâu… Hết thằng này bị đuổi đến thằng kia bị đuổi, giờ đợi thằng Quang bị đuổi nữa là đủ 4 anh em siêu nhân.
- Thế giờ tính thế nào? Giờ qua nói với ông già nó luôn không?
- Nói càng sớm càng tốt, giờ ông già nó đang ở công ty, chắc cũng sắp về rồi.
Ngồi bàn thêm lúc nữa đến 6h, tôi gọi cho nhỏ bảo nấu cơm có thằng Nam đến nên chắc không phải lo chuyện cơm nước nữa. Cả đám tiền thẳng đến nhà thằng Nam, khu nhà nó là khu cho đại gia, nhà toàn biệt thự xung quanh, đến bấm chuông thì cô giúp việc ra đón. Thấy oto bố nó và nghe cô giúp việc nói là bố nó vừa về đang ngồi trong nhà.
- A mấy đứa bạn Nam hả? Vào ngồi chơi đi các cháu – Bố nó vừa đi làm về, vẫn chưa thay đồ vẫn mặc ves
- Chúng cháu chào bác, dạo này bác khỏe chứ ạ! – Chỉ có tôi nói chuyện với bố Nam, còn mấy thằng ngồi rung đùi hóng hớt thêm bớt vài câu.
- Ừ bác khỏe, công việc học tập dạo này thế nào rồi – Bố nó vừa nói vừa rót nước
- Công việc bọn cháu vẫn ổn bác ạ, nhìn bác béo ra chắc làm ăn cũng suôn sẻ.
- Ừm. Để bác bảo cô nấu thêm cơm, mấy đứa ở lại ăn cơm nhé.
- Dạ thôi bọn cháu đến cũng chỉ nói một chút thôi ạ, ai tí nữa cũng phải có việt hết bạc ạ.
- Ừ.
- Chắc bác cũng biết rồi, bọn cháu chơi với nhau từ cấp 3. Coi nhau như anh em cả, giúp được nhau cái gì bọn cháu sẵn sàng giúp. Thằng Nam nó nợ tiền cháu cũng vừa mới biết, 100tr là vô cùng lớn đối với cháu, nhưng nếu để xoay trả cho Nam thì 3 đứa cũng vẫn có thể giúp được. Đây lại là việc gia đình, thằng Nam nó cũng lớn rồi, nó chơi cái gì bọn cháu biết hết, khuyên nó nhưng nó không chịu nghe để đến cái nước này. Chắc bác cũng biết nợ như thế bọn nó tính lãi như thế nào? Càng để lâu càng chết, giờ thằng Nam nó sợ về nhà, nó ở nhà cháu một vài hôm rồi cháu sẽ đưa nó về gặp bác.
Bố nó uống cốc nước chè còn nóng rồi nói.
- Bác cũng không nói là sẽ không trả cho nó, chỉ nói cho nó sợ mà bỏ mấy cái trò đốt tiền đấy thôi. Nó mà biết nghĩ với thông minh như bọn cháu thì cái công ty với gara kia bác để cho nó quản lý hết rồi. Cho nó biết tiền không phải sẵn lúc nào là cho là giả nợ cho nó lúc đấy được.
- Vâng cháu hiểu mà, bọn cháu đến để nói vậy thôi, chắc cũng làm mất thời gian của bác, giờ chúng cháu cũng còn nhiều việc nữa. Thôi có gì giờ cháu xin phép.
Bố nó cũng không giữ lại mà ra tận cổng tiễn, làm cha làm mẹ ai chẳng thế, sợ con hư hỏng này nọ rồi phải cứng rắn chứ ai chẳng thương con, nhà nó lại là con một, đuổi sao được mà đuổi.
Hứa không bảo với 2 thằng rồi, nên về nhà thằng Quang lấy xe rồi tôi về nhà cũng ngót nghét 7h tối, thằng Nam lo nên nó hỏi dò đủ thứ xong mới cho ăn cơm. Bé Lan thì nhỏ đón nấu cơm cùng luôn, thấy anh nó về cái là lại cái trò mè nheo nhõng nhẽo đủ thứ.
- Anh đi đâu về đấy? – Nhỏ vừa dọn cơm vừa hỏi
- Ra quán chút ông chủ gọi, mà thằng Nam mày có vào ăn không đấy?
Tôi hét từ trong nhà bếp, nhỏ cũng biết kiểu gì thằng này chẳng gặp chuyện nên không hỏi, tỏ ra bình thường và còn cười cợt đủ thứ xàm vãi.
- À tí tao mượn xe nhé M.
- Mày định đi đâu à?
- Tao đi mua quần áo.
- Có tiền chưa?
- Rồi, tao đi vẫn cầm theo một ít mà.
Chỉ có mình tôi dọn, như luân phiên đến ai người nấy làm chứ không ỉ lại hết cho con gái, hèn bome. Lan ngồi xem tivi rồi nhỏ xuống đứng dựa ở tường hỏi.
- Anh Nam làm sao đấy anh?
- Nó bị đuổi khỏi nhà, ngủ đây mấy ngày.
- Èo sao mà bị đuổi?
- Thua bóng nợ người ta, bố nó biết nên đuổi khỏi nhà rồi.
- Thế là chiều anh đi đến gặp bố anh ý hả?
- Ơ sao em biết?
- Xời em không biết em đã chẳng phải người yêu anh, nhờ…
- Tối em ngủ với Lan nhé, cấm sang phòng anh nữa, tối ngủ với thằng Nam.
Từ lúc bé Lan đến, cứ 10 giờ là 2 chị em ý tay nắm tay lên phòng đi ngủ, tôi cũng về phòng ngồi xem phim hoặc chơi game. Cứ đến lúc bé Lan ngủ rồi thì bắt đầu mò sang với cái lý do ‘’Không ôm anh em không ngủ được’’, gấu là nhất, không được cãi, cãi là xấu, cãi là hư Biểu tượng cảm xúc colonthree.
Nam đi về, nó mua vài cái quần đùi hoa hòe hoa sói màu mè kinh tởm, nó bảo ở nhà nó mặc thế quen rồi. Với một đống áo thun, áo khoác thì nó mượn tôi nên không phải mua.
- Sao mày không về nhà mà lấy?
- Bố tao ghi cái biển "Mày về tao chém chết" ở cửa rồi, mò về chắc tao đi gặp ông bà luôn.
- Mày con một, yên tâm vài ngày nữa bố mày sốt vó lên cho mà xem.
- Ôi dời tao chả tin.
Mấy hôm sau vào ngày cuối tuần, tôi làm ca sáng nên chiều với cả tối được nghỉ ở nhà với gấu.
- Anh có điện thoại kìa.
- Mang ra đây cho anh.
Số này quen quen, không lưu nhưng số đẹp lắm, mà số đẹp thì nhớ lâu mà tôi lại chẳng nhớ nổi là ai.
- Ai đấy nhỉ?
- Bác bố Nam đây.
- Dạ bác gọi cháu có việc gì ạ
- Thằng Nam nó có đấy không cháu.
- Nó đang ngủ bác ạ.
- Ừ để bây giờ bác sang, gửi bác địa chỉ nhà nhé.
- Vâng.
Tắt máy rồi nhắn tin gửi địa chỉ, nhà nó cũng cách khá xa mà cái lúc đầu giờ chiều bố nó đã đến trong vòng 15’, như tên lửa.
- Bác vào đi để cháu gọi nó xuống. – Bố nó đi oto, để ở ngoài.
Lên phòng , cu cậu vẫn nằm như chết, dãi thì chảy quanh miệng đến tởm như kiểu nó mơ phập phải gái đẹp ý.
- Dậy, dạy mày.
- Đang ngủ, tí nữa.
- Dậy, ông già mày đến kia kìa.
- Hả? Mày gọi ông ý đến à?
- Không, nãy bố mày gọi cho tao, bảo tao xem mày có ở đây không tao bảo có, thấy chưa mấy ngày mày đi bố mày xót vo ra ngay.
- Mày thấy ông ý có cầm dao không?
- ĐM thằng điên, xuống đi bố mày đợi từ nãy rồi đấy.
Tôi xuống trước, chẳng biết nó làm gì trên đấy mà rõ lâu những rồi cũng xuống, nhỏ với bé Lan thì núp núp trong bếp nghe hóng. Nó đi xuống, ngồi ghế, nét mặt bố nó thay đổi luôn.
- Giờ nhé, tao trả tiền cho mày. Cả cái gara tao đưa lại cho mày, tao còn nghe thấy bất cứ điều tiếng gì về mày ăn chơi cờ bạc bóng bánh nữa thì đừng trách tao không coi bố con ra gì. 1 tháng đầu sẽ có người theo sát từng hành động của mày, cả M nữa, nó làm gì cứ nói thẳng với bác, không được dấu. Mày nợ tiền ai, giờ đưa tao đến trả.
Nó mặt mũi hớn hở cả lên, lên lấy vội mấy cái quần hoa rồi đi ra với bố nó, mọi chuyện giải quyết nhanh chóng, thế là nhanh gọn. Nó ở đây làm không dám thân mật với gấu. huhu
- Anh, 3 ngày nữa là 49 ngày bố rồi đấy.
#*#*#*#*#
CHIA TAY
Ngày buồn, tháng nhớ, năm cô đơn.
Tôi phải suy nghĩ lại và rút ra quyết định cho chuyện của 2 đứa.
Đêm ấy tôi không ở nhà mà đi chơi với lũ bạn, đi quẩy vì hôm đấy nhớ rất rõ là tôi nhận được lương rồi giữa tháng đâm ra chết đói chỉ vì bữa hôm đấy hơi quá tay.
Ngồi vây quay, rất nhiều gái đẹp, có cả hotface nữa nhưng thực sự thì tôi chẳng quan tâm, vì dù có quan tâm thì trong mắt những cô ấy tôi chỉ là thằng nhà quê, xài stupidphone thôi.
Bọn bạn thì có đôi có cặp, tôi thì ngồi lẻ loi bên nồi lẩu chó và bên cạnh là chai men, không khí xung quanh ồn ào nhộn nhịp bởi tiếng nói chuyện, còn tôi thì thấy vô cùng ảm đạm.
Người tôi nghĩ trong đầu, chẳng ai khác ngoài em.
Ngày nhận lương cũng là ngày tôi nhận được học bổng đi nước ngoài.
- Thay đổi cuộc đời, vươn lên trong sự nghiệp.
- Ở lại với người mình yêu, bên gia đình, sống cuộc sống giản dị đi làm cả ngày rồi tối về với người thân.
Tôi không muốn như vậy, tôi không muốn sống trong cái vòng luẩn quẩn mà không có sự vươn lên trong cuộc sống, trong sự nghiệp của tôi như thế. Gia đình người thân của tôi mấy đời đã cắm mặt vào đất ruộng rồi, lại càng không muốn cho 2 đứa em tôi phải chịu khổ như những năm tháng giống tôi khi mới bỡ ngỡ lên thủ đô, phải chịu đói chịu khỏ, sống cóp nhặt từng đồng mà chẳng nghĩ cho bản thân.
Còn về phía em, cũng chẳng có gì chắc chắn khi tình cảm ngày càng rạn nứt. Tôi ơ thờ và em cũng vậy, dần dần tôi ít về nhà hơn, ít nói chuyện và tâm sự với em hơn. Cả 2 dần dần im lặng.
Chính vì thế nên tôi mới có suy nghĩ cả hai nên dừng lại, và ý định đi du học của tôi, ước mơ đổi đời càng ngày càng lớn dần lên.
Ích kỷ, đúng vậy. Tôi sống ích kỷ với bản thân, mặc kệ lời người đời nói, chẳng quan tâm mà chỉ tưởng tượng và hình dung ra 4 năm tôi đi du học về, có một chỗ đứng, một tấm bằng sáng giá và một công việc ổn định giúp cuộc sống sau này của tôi khá giả hơn. Và cuộc sống ấy, sẽ không có em ở bên cạnh.
Vài tuần sau, tôi quyết định chia tay. Khi tôi thấy áp lực từ phía mẹ em là quá lớn, nếu như không có mẹ em, thì chắc tôi cũng chẳng dám dứt khỏi em, khi mẹ em nói "Nghèo mà đòi yêu con gái tao à?" Thì tôi lại càng muốn tôi thoát khỏi cuộc đời em hơn bao giờ hết.
Tôi và Lan dọn đồ và ở tạm nhà bạn 1 vài hôm, thuê lại căn phòng ngày trước mà chúng tôi ở, tuy không thoải mái, rộng rãi như ở nhà em, nhưng như vậy đỡ mang tiếng là "ở nhờ".
Và chuyện của chúng tôi dần dần 2 chị và 3 thằng kia cũng biết, khuyên bảo an ủi rồi họ nghĩ tôi vì như vậy mà buồn. Không! Tôi chả thấy buồn gì cả, mà lại càng mong ngóng ngày đi du học hơn, còn chuyện tôi đi du học, im tịt mà chẳng ai biết cho đến khi họ lôi được cái nhật ký của tôi ra đọc.
Mấy ngày đầu, em không biết chỗ ở của tôi nên toàn đứng ở cổng trường đợi, lúc ấy toàn phải nhờ thằng bạn cho đi vào trường cùng ngồi sau xe, quay mặt đi mong em không nhìn thấy. Vài ngày sau em chuyển địa điểm đấy là đứng đợi ở cổng trường bé Lan, cũng hơi bực mình khó chịu nhưng tôi hiểu cảm giác của em lúc này, nên cứ vậy em biết chỗ ở của tôi. Đến cửa phòng đợi, xin lỗi giải thích này kia và mong chuyện của cả 2 tiếp tục, chẳng cần suy nghĩ tôi một mực từ chối.
- Anh cũng hết tình cảm với em rồi, có quay lại thì cũng vẫn như vậy thôi, em có cuộc sống của em và anh cũng vậy. Chúng ta ở 2 ranh giới quá khác nhau, cho nên anh không muốn là thằng mang tiếng là ở nhờ nhà em nữa. Mong em hiểu, chúng ta chỉ nên làm bạn thôi.
Nói xong câu đấy thì em khóc và chạy đi, tôi đứng chôn chân mà chẳng thể làm được gì, có lẽ đây là điều tồi tệ nhất tôi đã làm với em suốt thời gian qua.
Thời gian sau, em cũng có nhắn tin và tôi cũng trả lời như 2 người bạn, người anh em của nhau. Đến cuối cuộc trò chuyện nào em cũng nói "Anh ngủ ngon, em nhớ anh lắm" hoặc thay "nhớ anh" = "yêu anh". Haiz.
Và dần dần, những tin nhắn ấy cũng mất tăm, cả 2 nói chuyện ít dần rồi cũng dừng lại, có lẽ là em tập quen với điều đó. Những ngày đầu thì tôi thấy thoải mái, rồi dần dần nỗi nhớ em lại hiện về, không tài nào làm cho em thoát khỏi đầu tôi được.
Tôi muốn quay lại!
Nhưng có lẽ không được, quyết định đi du học của tôi là quá lớn. Nếu như quay lại, chỉ làm khổ em hơn thôi. Liệu em có đợi được tôi 4 năm? Liệu em sẽ không cô đơn nếu không có tôi bên cạnh. Không có gì là đảm bảo được hết, 4 năm là quá lâu, và tôi không muốn em phải chịu đựng như vậy suốt 4 năm khi không có tôi ở bên cạnh. Không loại trừ khi sang bên đấy, tôi có tình cảm với một ai đó, hay ngược lại là em cũng vậy. Chẳng phải là sẽ tổn thương người còn lại hay sao?
Lúc đấy, tôi chẳng suy nghĩ gì nhiều nữa, cắm đầu vào học, đi làm để đỡ phải suy nghĩ nhiều cho đầu óc thoải mái. Nhưng những việc làm đều là vô ích, ngày nào đi làm tôi cũng mong em sẽ dừng chân ở quán tôi làm, để nhìn thấy em ở góc xa. Dần dần, nỗi nhớ xâm chiếm, chỉ còn vài ngày nữa là sinh nhật em,...
(Ngắn gọn lý do là như thế, chúng ta tiếp tục sang đến chap comeback nhé)
#*#*#*#*#
COME BACK - Chap 1
Sau đây là review. Nếu như tiếp tục câu chuyện thì mình sẽ lấy nó làm chap mở đầu cho câu chuyện mới của mình.
Dạo này cũng bận rộn, đi làm rồi nên chẳng có thơi gian rảnh nhiều nữa mà chỉ có buổi tối về thì onl thôi nên chắc các bạn theo dõi fb của mình cũng không thấy mình ích lờ nữa :3.
Tháng lương đầu tiên, tôi dành đến 50% cho món quà này. Suy nghĩ rất nhiều vì áp lực nơi công sở, tôi muốn có một chỗ để chia sẻ những áp lực công việc đấy và người tôi nghxi đến tất nhiên là em.
Ngày 28 (Hôm qua) là ngày sinh nhật của em.
Phải mất đến 2 hôm tôi mới mua được món quà phù hợp, một cặp đồng hồ đôi và một thỏi son. Tự đi xem quà, tự đi mua và tự đi tặng. Đêm ngày 27 rạng sáng ngày 28. Tôi không muốn bất kỳ ai là người đầu tiên chúc mừng sinh nhật em ngoài tôi cả.
Chuẩn bị quà cáp xong, vì là đồ đôi, nên đồng hồ dành cho con gái tôi để vào hộp quà để tặng em. Đến tặng quà này cũng vì nghĩ đến trường hợp xấu nhất, không quay lại đươc thì có lẽ chiếc đồng hồ còn lại tôi cũng không dàm dùng.
12h nhắn tin "Anh đang ở cổng nhà em, mình gặp nhau đi".
Vi biết chắc em sẽ ra nhanh thôi, vài phút trang điểm lại, vài phút trải truốt tóc tai quần áo vậy mà vừa gửi tin nhắn chưa đc 2" em đã chạy từ trong ra ngoài mở cửa rồi. Vừa hồi hộp, vừa run, tay thì cứ như có ai rung ấy giật như mấy thằng ngáo đá lên bar quây ấy.
- Đêm thế này anh đến làm gì? - Cô ấy mặc bộ đồ ngủ hello kitty, hơi nheo mắt không ưng ý lắm vì tôi thấy bộ đấy hơi rộng.
Đưa hộp quà cho em trong đó có đồng hồ và son.
- Anh đến tặng quà cho em này, hôm nay là sinh nhật em mà.
Em thích lắm, gương mặt tỏ rõ sự hạnh phúc và điều đầu tiên em làm khi tôi nói ra câu đó là chạy vào ôm tôi, nếu sơ ý một chút thôi là quà rơi mất rồi.
- Em tưởng anh không còn quan tâm em nữa, thế mà hôm nay anh làm cái gì vậy hả? - Nói xong còn cắn cái vào vai rõ đau
- Sinh nhật người anh yêu nhất mà, sao anh lại quên được.
Cả hai cũng tự biết, không ai phải nói "Quay lại" hay "Yêu lại từ đầu" cả. Chỉ là yêu nhau tiếp thôi.
Đêm ấy tôi và em đi ăn cháo ở gần nhà em, vì trời gió to mà lại có dự báo mai bão nên không đi xa được. Em cũng không tổ chức sinh nhật như mọi năm mời bạn bè đến ăn uống, xong tăng hai tăng ba mà chỉ có tôi, em và 2 đứa em gái. Như một gia đình vậy.
Mãi đêm mới đi ngủ, nên đầu giờ chiều tôi mới ngủ dậy đưa em gái sang nhà nhỏ ăn cơm. Đang đứng phụ giúp em nấu nướng thì có số lạ gọi đến.
- Alo ai đấy ạ?
- Phải M không cháu. - Giọng nói của người lớn.
- Vâng cháu đây.
- Ừ bác là bố của Q.
Nghe thấy bố của Q tôi lại càng giật mình, quay sang nhìn em vẫn mải nấu ăn, tôi chạy ra ngoài sân nói chuyện với bố Q.
- Dạ cháu ra ngoài nói chuyện trong kia ồn quá bác ạ.
- Ừ nghe nói cháu với Q quay lại rồi đúng không?
- Sao bác biết ạ? - Cũng hơi bất ngờ là chỉ vừa mới đêm qua mà bố em đã biết rồi.
- À Q nói cho bác biết đấy, bác đang ngủ mà đêm 3h nó gọi bác nói chuyện đấy mà bác mất cả ngủ. Vừa nghỉ trưa đi ăn nên bác gọi cho cháu luôn.
- Dạ vâng ạ - Lúc đấy chả biết nói gì, :"( nói chuyện với người lớn không chém được.
- Cũng cảm ơn cháu nhé, dạo này công việc của bác bận bịu quá, không thường xuyên về thăm em được, mà lại ở một mình. Lần cháu bảo chia tay con bé bác cũng hỏi ra là cháu định đi du học, vì vậy bác không gọi cho cháu, em nó thời gian đấy bác còn tưởng nó bị bệnh rồi cơ. Giờ 2 đứa quay lại bác cũng mừng, có gì cháu chăm sóc em giùm bác.
- Dạ vâng ạ, cháu cảm ơn bác đã ủng hộ 2 đứa bọn cháu. Giờ cháu phải vào phụ Q nấu cơm, có gì cháu gọi lại cho bác nhé.
- Ừ thế thôi bác cũng vào làm đây, chào cháu nhé.
Nói chuyện với phụ huynh chưa được 5" mà mồ hôi mồ kê nhễ nhại, run mà cứ tưởng bố Q bảo "Tao không cho chúng mày yêu nhau" thì đúng là chả có cái gì nhọ hơn cứt.
Ngày sinh nhật của em là một ngày mưa gió. Nên có thì cũng chỉ ở nhà ăn uống rồi chơi rồi ngủ. Định gọi 2 chị với 3 thằng kia đi hát đi quẩy đi cafe mà thời tiết này thì có gọi cũng chẳng buồn đi, à nếu có bảo là em bị tai nạn sắp chết thì có khả năng còn đến được nên hẹn mọi người vào hôm sau.
Ngày 28, tưởng vẫn còn bão vì trời chả có tí nắng sức sống nào cả, nhưng như vậy cũng tốt, không mưa là được rồi. Mọi người cũng nghe tin quay lại hơi sốc, toàn đá đểu là chủ yếu. Đi cafe buổi sáng, đi ăn, đi xem phim rồi lại đi ăn rồi lại uống rượu. Giờ nghỉ hè rồi, tốt nghiệp đi làm rồi nên người lúc nào cũng dính đến rượu ấy.
COME BACK - Chap 2
Quay lại với nhau được 1 tuần thì chúng tôi mới có một cuộc nói chuyện rõ ràng, không mập mờ không dối trá.
- Em vẫn băn khoăn tại sao anh lại quay lại với em đấy?
- Anh yêu em.
- Chỉ vậy thôi thì em không tin.
- Giờ em muốn anh làm gì em mới tin nào?
- Trả lời em tại sao anh không đi du học nữa.
- À, anh biết thể nào một ngày anh cũng phải trả lời câu hỏi này trước một ai đó nên anh cũng nghĩ ra câu trả lời rồi.
1 là anh yêu em, suốt thời gian qua quan sát em từ xa vậy là quá lâu rồi.
2 là anh không thể để 2 đứa em anh không có chỗ dựa như thế được mà Lan lại đang học cấp 2.
Nói chung là ước mơ mãi chỉ là ước mơ thôi, ở lại là việc tốt nhất cho tất cả. Với trên hết là anh rất nhớ em.
Lúc đấy đang nằm xem tivi ôm em, nên động lực để nói ra những từ sến sẩm đấy dễ dàng hơn khi nghiêm túc đối diện nhìn thẳng vào mặt nhau nói. Thêm nữa từ bé tôi đã rất kiệm lời, lại nhát nữa nên khi nói nghiêm túc trước mặt ai đó rất khó.
Được bố thằng Quang xin việc cho làm ở phòng kinh doanh của một công ty khá có tiếng ở HN, chính vì thế lương lậu cũng rất thỏa đáng. Gấp 2-3 lần tiền lương những công việc tôi cày mặt làm cả ngày thời gian trước. Cho nên điều đầu tiên tôi cần làm là dọn ra khỏi căn phòng đã gắn bó cả tuổi thanh xuân của mình ở đây. Cấp 3, đại học, và giờ tôi thực sự phải xa nó, ôi biết bao nhiêu kỷ niệm ở đây rồi, tôi đã từng coi bác chủ nhà ở đây như mẹ vì suốt quãng thời gian ở đây bác đã giúp tôi rất nhiều nhất là khoảng thời gian cấp 3. Ngày tôi chuyển đi mang theo bao kỷ niệm mặc vì chắc chắn sẽ không bao giờ tôi được ở lại trong căn phòng này nữa...
Chuyển đến một khu chung cư. Phải xem xét rất nhiều thứ, giá cả, địa điểm, diện tích cuối cùng cũng chọn một chỗ ưng ý. Một nơi gần trường cho cả Hồng và Lan, gần công ty và gần cả em nữa. Phòng khá rộng rãi và thoải mái, phải sắm sửa lại ít nhiều nhưng nó không đáng kể lắm so với thu nhập của tôi hiện tại. Đủ để chi tiền nhà, tiền sinh hoạt tất tần tật và những thứ phát sinh khác. Có 2 phòng ngủ cho nên Hồng cũng chuyển về mà không ở trong ký túc nữa, nhiều lần muốn chửi nó vì không biết nó đi làm thêm kiểu gì mà cứ cuối tuần nó sang xin tiền ăn hóa ra là chị tích tiền mua xe máy. Tốt quá thế nên giờ việc đưa Lan đi học là việc của nó rồi về 2 chị em tự nấu cơm ăn, nếu trưa tôi không về thì ăn cơm công ty rồi gọi cho 2 đứa nó bảo không về. Càng ngày cuộc sống càng an nhàn, chuyện tình cảm thì mẹ em miễn cưỡng đồng ý.
Sau khi quay lại em kể "Từ lúc chia tay anh đấy, em ghét mẹ em ra mặt luôn, không liên lạc gì suốt mấy tháng, có về bất chợt thì em sang nhà bạn ngủ bao giờ mẹ đi thì em về. Không làm gì được thì sau mới bảo Từ giờ con muốn làm gì mẹ cũng không cấm hay xen vào nữa đâu bla... blo...". Nên coi như chuyện của cả 2 cũng được gia đình 2 bên đồng ý.
Và em cũng là sinh viên năm 3, suốt ngày cái câu "Đợi em 1 năm nữa thôi nhé" "Sang năm mà anh không cưới em thì em về tận quê anh ăn vạ" đến đau cả đầu. Giờ em cũng ở cùng với bạn rồi, nên nơi hẹn hò thường thường là ở ngoài đi ăn linh tinh, mà từ lúc em thấy được cái page "Địa điểm ăn ngon ở Hà Nội" thì ngày nào cũng đòi đi ăn vặt, những món kiểu lẩu, hay bún hay đại khác phải ngồi ở nhà hàng thì thường rủ thêm 2 đứa em tôi theo hoặc có khi thì 2 bà mái già kia lên thì đi. 2 bà đấy bị điều về quê rồi, chuẩn bị được xuất chuồng cả 2 tất nên làm ở quê, thỉnh thoảng vài bữa thì lên HN có công chuyện, hay là lại điệp khúc "Đm mày dẫn em gái tao về đây ngay cho tao gặp" (Lan ý mà), quý con bé lắm từ lúc về quê cái tuần phải ft 2 chị em nói chuyện 2 - 3 lần là bình thường.
Thêm vài cái sở thích quái gở của em mà dần dần cuối cùng tôi cũng làm quen được. Từ lúc vào cái tâm sự eva các mẹ tiêm chích cái gì vào đầu, cả 2 dùng ip nên bắt bật định vị với 3g 24/24 để nhỡ muốn biết ở đâu để tìm cho dễ và điều tra có làm gì mờ ám không. Tắt 3g cái là 1" nheo nhéo điện thoại reo, có lần ngồi với mấy ông trong công ty kể chuyện về gia đình vợ con, tôi bảo "Các anh có tin em tắt mạng cái người yêu em gọi luôn không?" Các bác thi nhau đặt kèo góp tiền bia bóng cho tối nay, trong vòng 3" nếu em không gọi cho tôi thì tôi thua. Có 7 ông thì 2 ông về phía tôi còn 5 ông kia đặt mỗi người 2 lít. Hehe lúc ý giờ nghỉ trưa mà, kiểu gì em cũng soi xem tôi ở đâu, có về nhà không hay ra ngoài ăn nên chưa đầy 2" em đã gọi và bật loa to cho cả phòng nghe.
- Anh đi đâu mà tắt 3G, đi với con nào, bật lên nhanh cho tôi.
Rồi cả phòng cười ầm lên, em thì ngớ ngớ:
- Ơ ơ cái gì mà tiếng cười đấy, trưa anh lại đi bia rượu đúng không?
- Thôi nhé tí về anh giải thích cho, anh đang công ty, giờ anh bật đây.
Kiểu sở thích quái dị đấy nhiều lần cũng khiến tôi hú hồn vì hao pin, có việc gấp thì không gọi được nên lúc nào trong túi cũng phải dí thêm cái sạc dự phòng.
Trước khi vào năm học, em có rủ tôi về quê chơi. Cũng rất lâu rồi chẳng nhớ rõ thời gian nữa, tôi cũng nhớ quê, nhớ lũ bạn thuở chăn trâu nhảy cầu tắm ao.
- Em muốn về à?
- Vâng, em về con xin mẹ anh cho cưới chứ. Hihi.
- Anh cũng muốn về lắm nhưng chắc không về được rồi... - Xoa đầu.
- Bận công việc chứ gì.
- Ừ anh mới vào làm, không xin nghỉ được.
- Hôm nay là chủ nhật, em bảo với 2 đứa rồi mai tất cả bắt tàu về. Anh chịu khó xa em mấy hôm nhé thứ 6 anh bắt tàu đêm về đi rồi sáng chủ nhật tất cả về cùng luôn. Hợp lý chưa.
- Thì chắc phải vậy thôi chứ biết sao, thế tối nay em ngủ đây hay như nào anh còn biết.
- Đưa em đi chơi đi, xong đưa em về lấy đồ luôn.
Em đòi đi ăn sườn nướng, ăn kem dừa ở hồ tây rồi đi xem phim xong mới chịu về. Nói về đi chơi thì tất nhiên phải có người trả tiền, cũng có ông vlogger nói về gái tây gái việt về chuyện ai là người trả tiền. Thực ra cái chuyện mà ai trả tiền hay không nó chẳng quan trọng, khi biết đối phương yêu bạn thật lòng thì họ sẽ biết phải làm gì và rất hiểu vấn đề tài chính của đối phương. Như tôi chẳng hạn, em rất hiểu về khoản tài chính của tôi và phải nuôi thêm cả 2 đứa em nữa nên nhiều lần tôi đưa cả ví thì em cũng chỉ rút tờ 200 còn đâu em trả nốt mặc dù có bữa lên đến nửa triệu hoặc hơn nữa.
Cho nên cái đầu tiên là phải hiểu nhau, chứ như kiểu phụ lợi như mấy em rau thì chắc không nên nói nhiều nữa... Đấy mới là loại congái việt nam mà bạn nói.
Đưa em về nhà lấy đồ, em nói gì với bạn cùng phòng xong rồi ra ngoài luôn vì tôi nghĩ không lâu nên chẳng buồn dắt xe vào nhà ngồi hay gì cả mà đợi luôn ở ngoài. Tối đấy tôi đuổi em sang phòng 3 đứa kia ngủ vì giường khá là rộng 4 người ngủ cũng đủ ấy, nhưng mà 2 đứa kia kiểu "Thôi thôi giường trật lắm mà bên này có 2 gối thôi" "Lan nó quen chỗ rồi, có ai ngủ cùng là nó mất ngủ đấy". 2 đứa này như kiểu muốn tác hợp cho anh nó làm việc xấu hay sao ý.

Bình luận (0)