PARADISE REALITY

Thu Trang Vũ Thu Trang Vũ
41 lượt xem
chữ
05:39 - 13/01/2019

Chương 11: Ngoại truyện: Ước mơ

<Chào mừng bạn đến với Terra Somniare>


Dòng chữ quen thuộc lại hiện lên giữa một khoảng không đen tối. Chầm chậm, Lucifer mở hé đôi mắt để khỏi bị lóa vì ánh sáng ban ngày rọi vào từ ô cửa sổ bên giường. Qua kẽ hở nằm giữa hai mi mắt, cậu đã thoáng thấy những vân gỗ màu vàng nhạt của căn phòng được khoét vào thân cây. Những vân gỗ này gần như là thứ mà Lucifer cảm thấy quen thuộc nhất, ở thế giới này và ở cả thế giới ngoài kia, đến mức dù có che đôi mắt khỏi những vân gỗ trên trần nhà, chúng vẫn là thứ đầu tiên hiện lên khi cậu mở mắt ra.


Thứ tiếp theo lọt vào đôi mắt cậu là ánh sáng, một luồng ánh sáng dịu nhẹ và ấm áp như ánh bình minh.


Tiếp đến là một mái tóc màu vàng nhạt, dài, óng ả và mềm mượt rủ xuống như một dòng thác ánh sáng.


“Tóc?”


Tiếp nữa, là một đôi mắt xanh biếc màu da trời mùa hạ, một đôi mày mềm mại như tán liễu mùa thu, một làn da trắng bóc như bông tuyết mùa đông, và , một đôi môi hồng căng mọng màu cánh đào mùa xuân.


Đôi môi nở một nụ cười, nhẹ nhàng và ấm áp. Đôi mắt nhìn xoáy về phía trước, sắc lạnh như đôi mắt diều hâu.


- Chào buổi sáng, công chúa!


“Hả?”


Lucifer nghệt mặt và chầm chậm chớp mắt. Với não bộ đang tạm thời trì trệ vì phải làm quen với môi trường mới, cậu vẫn chưa định hình được những gì đang diễn ra.


Nở nụ cười tự mãn trên môi, cô ta, kẻ mà Lucifer chỉ mới gặp một lần nhưng không thể nào quên, đang dí sát mặt vào cậu và nhìn một cách chăm chú.


- AAAAAAAAAAAAAAAAA!!!!!!! - Lucifer hét lên khiếp đảm, lập tức chồm dậy và giật lùi về phía sau theo phản xạ - THẾ QUÁI NÀO MÀ CÔ LẠI VÀO ĐƯỢC ĐÂY?


Chững lại một giây, cô ta, kẻ đã khiến cậu bại trận một cách nhục nhã ở tầng sâu nhất của Underworld, ngơ ngác nhìn chằm chằm vào cậu, cho tới khi đôi môi cô ta dường như mím lại, và đôi vai cô ta dường như run lên nhè nhẹ.


- Ahahahahahahahahahahahahahahahaha!!! – Bất chợt, cô ta phá lên cười.


- CÔ CƯỜI CÁI QUÁI GÌ HẢ! – Ngượng chín mặt, Lucifer hét toáng lên.


- Xin lỗi! Xin ... lỗi! Ahahahaha …


Vừa ôm bụng, cô ta vừa cất lên những tiếng nói đứt đoạn bị xen lẫn bởi những hơi thở và những tiếng cười.


- Nói! Làm sao cô vào được đây?


Vớt vát chút phẩm giá còn sót lại, Lucifer cố gắng tỏ vẻ nghiêm túc. Mở to đôi mắt màu xanh dương, con nhỏ phía trước nhìn thẳng vào cậu, nghệt mặt ra một vài giây.



- Phììììììì!


Lấy tay che miệng, cô ta tiếp tục phì cười, thân hình thanh mảnh run lên từng chập, cố gắng một cách tuyệt vọng để dứt tiếng khanh khách phát ra tới mức xen giữa những tiếng cười khúc khích của cô ta, Lucifer nghe thấy cả những tiếng nấc cụt.


- TRẢ LỜI MAU! – Hết bình tĩnh nổi, Lucifer lại hét lên bực tức.


- ... Khóa! – Cô ta cất tiếng một cách khó khăn.


- Hả?


- Bẻ khóa ... – Lấy tay quệt đi vệt nước đọng trên khóe mắt, cô ta thở hổn hển, lấy lại hơi trước khi tiếp tục – Kỹ năng bẻ khóa của tôi cũng khá lắm đó!


“Chết tiệt!”


Vừa rủa thầm, Lucifer vừa thêm một ghi chú vào danh sách việc phải làm: thay ổ khóa. Terra Somniare được tập hợp gần như tất cả mọi loại kỹ năng, và bẻ khóa cũng không phải là ngoại lệ. Kỹ năng bẻ khóa càng cao, việc mở các loại ổ khóa càng dễ dàng. Tất nhiên, để không thua kém những tên trộm chuyên nghiệp, những loại khóa cũng ngày càng được nâng cấp cho phức tạp và khó phá hơn. Tuy nhiên, vì lý do tiết kiệm và vì trong căn nhà nhỏ xíu nằm ở nơi tận cùng Freyr City này của Lucifer cũng chẳng có gì đáng giá để mời gọi lũ trộm ghé thăm. Tuy nhiên, sau chuyện xảy ra hôm nay, cậu đã thay đổi suy nghĩ.


- Một LP chiến đấu vì chính nghĩa mà lại thành thạo kỹ năng của phường trộm cắp, cô cũng tốt đẹp quá nhỉ! – Nhếch mép cười khẩy, Lucifer buông lời mỉa mai.


- Cảm ơn! – Cô ta nói, và cười tít mắt.


- Đó không phải là một lời khen! – Lucifer cộc cằn trả lời, trong khi tự hỏi về trí thông minh của cô ta.


- Tôi biết chứ! – Cô ta vẫn cười tươi rói.



“Chết tiệt!” Vừa thầm rủa, Lucifer vừa tự hỏi liệu con nhỏ này quá cao tay, có vấn đề về thần kinh hay mặt dày cả tấc. Nhưng dù là gì, cô ta cũng đã khiến cho cậu phải cứng họng. Còn nói gì được nữa chứ? Bất cứ lời nói kháy nào thêm nữa cũng sẽ trở thành vô duyên, và Lucifer thì hoàn toàn không đạt được mục đích bới móc đối phương của mình.


- Tóm lại thì, - Húng hắng giọng, Lucifer tìm cách đổi chủ đề - mục đích cô tới đây là gì? Chắc không phải chỉ để khoe khả năng trộm cắp của mình chứ?


- Ồ, ngài Dark Elf thông minh thật!


Mở to đôi mắt và khuôn miệng tỏ vẻ ngạc nhiên, cô ta cất tiếng. Dù cho cách cô ta sử dụng ngôn từ vẫn không thay đổi, sự kiểu cách có phần giả tạo của cô ta khi ở Underworld đã được thay thế bằng vẻ tinh quái và gian xảo hiện lên nơi ánh mắt sắc lẻm cùng nụ cười tươi tắn không có chút cảm xúc trên khuôn mặt tưởng chừng mang vẻ ngây thơ. Cùng với lời nói, biểu cảm trên gương mặt cô ta càng khiến Lucifer phân vân liệu cô ta đang thật lòng khen ngợi hay là cố ý mỉa mai. Vì dù sao thì, một điều hiển nhiên như việc cô ta mất công tìm đến tận nhà cậu là có chủ ý không phải một điều quá khó để nhận ra.


- Phải, tôi có một đề nghị dành cho anh, đó là …


- Không! – Không đợi cô ta nói hết câu, Lucifer lập tức gạt phăng đi.


- Anh còn chưa nghe đề nghị của tôi mà? – Nhăn mặt, cô ta nhìn Lucifer tỏ ý không vừa lòng khi bị ngắt lời.


- Không! – Cậu nhắc lại, khẳng định lời từ chối của mình. Cậu chưa bao giờ có ý định dính dáng tới một kẻ có vẻ phức tạp và phiền nhiễu như cô ta.


- Thù lao gấp đôi của Guardian trả cho anh!


- …


Nhướn mày, Lucifer nhìn cô ta bằng nửa con mắt. “Con nhỏ này có ý đồ gì đây?” Cậu tự hỏi.


- Gấp ba! – Lucifer cất tiếng.


- Đồng ý! – Cô ta gật đầu cái rụp.


Đừng hiểu lầm! Lucifer không hề bị đồng tiền làm mờ mắt, cậu chẳng qua chỉ muốn biết mục đích thực sự của cô ta, và muốn biết cô ta sẵn sàng trả giá tới mức nào.



Chỉ có vậy thôi!


Nhìn con nhỏ trước mắt lập tức gật đầu mà không buồn suy nghĩ hay tính toán, Lucifer cảm thấy như mình vừa lỗ nặng.


- Vậy ... – Cố gắng gạt bỏ cảm giác tiếc nuối, Lucifer cất tiếng – Nếu đã hoàn thành mục đích, mời tiểu thư ra ngoài giùm! – Cậu nói, và chỉ tay về phía cánh cửa, tự nhắc nhở mình về việc thay ổ khóa.


- Ô? Vậy là ngài Dark Elf không định mời khách tới thăm nhà ăn bánh uống trà gì sao?

- Ra ngoài!


Lucifer cau có bước tới trước cánh cửa và thô bạo mở nó ra. “Tôi còn chưa tính sổ cô vụ bẻ khóa! Grrr!” Thầm nghĩ, cậu bực dọc hướng đôi mắt về phía cô ta, con nhỏ tinh quái đang đứng nơi chính giữa căn phòng.


Bất chợt, một hình ảnh thoáng hiện lên khi cậu lia đôi mắt về phía con nhỏ đáng ghét, khiến cậu phải khựng lại. Đôi mắt cậu mở to, nhìn chằm chằm vào hướng đối diện của cánh cửa, nơi hình ảnh một người con gái hiện lên.


- Cái …


Lucifer sẽ không bao giờ có thể quên nổi hình ảnh đó.


Không bao giờ!


Làm sao có thể quên được …


Ngoại hình của nàng vẫn chẳng có gì thay đổi kể từ lần đầu tiên Lucifer nhìn thấy. Nàng vẫn vận lên thân hình gọn gàng và mảnh khảnh của tộc Elf những món phục trang quen thuộc. Trên khuôn mặt thanh tú đã từ lâu in đậm vào ký ức của Lucifer, vẫn là đôi mắt dài sắc sảo cùng đôi hàng mi dày và cong vút. Phấn ửng hồng trên gò má nàng, và một lớp son tươi tắn khiến cho làn môi cong điệu đà mọng đỏ như trái anh đào. Mái tóc ngắn màu trắng của nàng được uốn xoăn, bồng bềnh tựa những áng mây trời. Tô điểm cho mái tóc ấy là những dải ren thắt nơ mềm mại, và một chiếc kẹp tóc nhỏ giữ cho những lọn tóc mái khỏi lòa xòa xuống khuôn mặt.


“Chuyện quái quỷ gì đang xảy ra thế này?”


Sững sờ, cậu nhìn chằm chằm vào nàng, vào chiếc kẹp nằm yên trên mái tóc nàng.


Chiếc kẹp nhỏ mang hình vương miện, với dòng chữ đính đá lấp lánh.


Tôi là công chúa.


“Cái quái quỷ gì thế này?”


Cô ta đã cười rất nhiều, dù Lucifer tin rằng bộ dạng của cậu khi mới đăng nhập hoàn toàn không kỳ dị tới mức đó.


“Cái quái quỷ gì thế này?”


Chiếc gương mà Lucifer đập vỡ trước đó đã được thay thế bằng một chiếc gương khác. Vẫn như trước đây, chiếc gương mới được đặt đối diện với vị trí đứng của Lucifer hiện giờ.

Lucifer đang nhìn thẳng vào nó.


- CÁI QUÁI QUỶ GÌ THẾ NÀÀÀÀÀÀY???


Lucifer hét lên. Trong tiếng hét của cậu chất chứa một loạt những cảm xúc lẫn lộn: kinh hoàng, khiếp đảm, giận dữ, điên cuồng, nhục nhã ... khi nhìn vào hình ảnh của chính mình trong gương, hiện lên theo cách biến thái nhất.

* * *


“Phantom!”


“Xin chào, Lucifer. Cậu lại cần gì nữa sao?” Trong đầu Lucifer, giọng nói quen thuộc cất lên.


“Là anh phải không?” Cậu cất tiếng hỏi cụt lủn.


“Hả?”


“Con nhỏ LP đó, là anh đã cho cô ta biết vị trí nhà tôi phải không?” Lucifer hậm hực gằn giọng.


“Ồ, là chuyện đó sao? Phải, là tôi đã đưa cho cô bé ấy địa chỉ của cậu.” Phantom trả lời một cách bình thản.


“Tên khốn! Anh cho cô ta địa chỉ nhà tôi, và thậm chí còn không thèm hỏi ý kiến của tôi!”


“Dù sao thì việc này cũng có lợi cho cậu mà.” Phantom cất tiếng “Hơn nữa, cậu không quên gì chứ, về cái vế ‘nhà của cậu’ ấy?”


“...”


Im bặt, Lucifer lẳng lặng đóng lại cửa sổ thoại. Với một kẻ khố rách áo ôm như cậu, việc sở hữu một căn nhà, dù là căn nhà rẻ mạt nhất cũng là điều không thể. Căn nhà nhỏ xíu mà cậu đang ở thực chất cũng chỉ là thứ được Phantom gọi là “Quà tặng kèm khi sử dụng dịch vụ”. Vậy nên về cơ bản, cậu vẫn chỉ là một tên vô gia cư đang đi ở nhờ mà thôi.


“Sau chuyện này, nhất định phải thay ổ khóa mới!”


Hậm hực lẩm bẩm, Lucifer ngán ngẩm đếm từng giây qua đi. Thời điểm mà con nhỏ quỷ quyệt đã nhanh chóng lủi mất khi cậu nhận ra trò đùa quái đản của cô ta hẹn càng tới gần, cậu càng tỏ ra nôn nóng, bởi đó cũng là lúc mà hiệu ứng Trang điểm mà cô ta đặt lên cậu một cách vụng trộm hết hiệu lực, và ngoại hình của cậu sẽ trở lại như bình thường. Vừa đi đi lại lại trong căn phòng nhỏ hẹp để giết thời gian, cậu vừa ủ mưu trả thù.


Cậu nhất định sẽ trả thù!


Đi lại chán, cậu ngồi phịch xuống giường, tựa lưng vào bức tường bên cạnh và bật tắt đủ các cửa sổ thông số trong khi đôi mắt lờ đờ còn chẳng buồn ngó vào. Dừng lại ở bảng Kỹ năng, Lucifer chăm chú nhìn vào. Khi nói rằng cậu sẽ trả thù, Lucifer không chỉ nói suông. Ngay sau khi tên nhãi mặc áo choàng trắng rời đi và cậu đã vận lên mình bộ đồ mới, Lucifer lập tức tìm đến một trong hai NPC Huấn luyện của mình – Ilimitar the Berserk.


Trong thế giới Terra Somniare, mỗi người chơi được phép chọn một lớp nghề đầu tiên khi bắt đầu trò chơi, và lớp nghề thứ hai khi đạt cấp độ 300. Với mỗi lớp nghề, người chơi sẽ được chọn duy nhất một Professor hay NPC Huấn luyện duy nhất trong số hàng chục Professor có cùng lớp nghề trên Thế giới. Dù cùng một lớp nghề, mỗi Professor lại mang một đặc điểm riêng, những Kỹ năng mà Professor có thể huấn luyện cho người chơi cũng vì vậy mà dù vẫn mang đặc thù của lớp nhân vật vẫn có những sự khác biệt nhất định. Bởi vậy, chọn cho mình một Professor phù hợp là việc khá khó khăn, nhưng cũng hết sức cần thiết.


Dù là một Berserker, Ilimitar là một NPC thuộc tộc Moon Elf – một nhánh nhỏ đã gần diệt vong của tộc Elf. Lý do mà Lucifer chọn Ilimitar làm Professor của mình, một phần vì một Professor cùng loài có thể sẽ có những Kỹ năng phù hợp nhất với Lucifer, một phần vì hắn ta là kẻ duy nhất trong đám Professor của lớp nghề này không có ngoại hình cục súc. Dù biết rằng vẻ bề ngoài không phải là tiêu chí quan trọng để chọn Professor, Lucifer vẫn không thể chịu nổi cảnh cứ luôn phải đối mặt với mấy tên vai u thịt bắp, xấu xí và thô kệch trong đám Berserk Professor.


Cẩn thận đọc những dòng thông tin về những kỹ năng mới, Lucifer cố gắng mường tượng và ghi nhớ chúng thật kỹ. Yếu tố luôn giúp cậu chiến thắng những đối thủ mạnh hơn mình là khả năng thấu hiểu bản thân cũng như thấu hiểu đối thủ để sử dụng và phối hợp những Kỹ năng của mình một cách thành thạo. Khi đấu với con nhỏ quái quỷ ở Underworld, Lucifer đã mất đi một lợi thế của mình là hiểu rõ đối thủ. Cậu đã sai lầm khi khinh địch để rồi bị bất ngờ và trở nên lúng túng. Tuy nhiên, khi cậu đã hiểu được cách chiến đấu hèn hạ, quỷ quyệt của cô ta và có một sự chuẩn bị kỹ càng, Lucifer tin rằng mình nắm trong tay khả năng cao hơn cho chiến thắng.


Đọc kỹ lại một lượt những ký năng mới, Lucifer nhận ra hiệu ứng Trang điểm đã hết tác dụng từ lâu. Nhìn vào tấm gương xấu số một lần nữa bị đập vỡ đang nằm chỏng chơ dưới sàn, Lucifer không giấu nổi nụ cười tự mãn khi ngoại hình đã trở lại như bình thường. Ngắm nghía khuôn mặt trong gương của mình một cách thỏa mãn, Lucifer cố gắng làm vẻ mặt lạnh lùng vốn có. Cậu không thể chưng ra bộ mặt phởn phơ của mình trước bàn dân thiên hạ được, vì như vậy thì thật mất hết thể diện. Sau khi đã hài lòng với biểu cảm của mình, Lucifer trèo lên giường, và nhoài người nhìn ra cửa sổ.


Tuy chỉ là ở nhờ, Lucifer vẫn được phép chọn lựa giữa những căn nhà tồi tàn mà Phantom dùng để cho thuê. Căn nhà nhỏ này lọt vào mắt xanh của cậu bởi dù thuộc dạng rẻ mạt, nó trông không quá rách nát. Ngược lại, dưới đôi bàn tay tinh tế của tộc Elf, trông căn nhà còn khá vừa mắt. Tất nhiên, bù lại thì diện tích của nó thua kém những căn nhà khác khá nhiều, nhưng bản thân Lucifer cũng chỉ cần có vậy. Với lối kiến trúc của Freyr City, nó tách biệt hẳn với những căn nhà lân cận, thay vì tụm lại thành một khu ổ chuột tồi tàn, ồn ào và đầy thị phi. Hơn thế nữa, vượt lên trên tất cả mọi lý do, thứ làm Lucifer ngay lập tức chọn nơi đây làm chốn ở, chính là ô cửa sổ này.


Ô cửa sổ duy nhất của căn nhà mà Lucifer đang sử dụng nằm ở hướng đối diện của cửa ra vào. Bởi căn nhà của cậu nằm ở khu vực ngoài rìa của Freyr City, cửa ra vào được đặt hướng về phía trung tâm thành phố. Vì vậy, ô cửa sổ của nó hướng thẳng về phía khoảng rừng thưa nơi ngoại ô. Độ cao của căn nhà rẻ mạt này cũng rất vừa vặn, đủ thấp để không vượt lên khỏi những tán cây nơi bìa rừng, nhưng đủ cao để không bị che lấp khỏi bầu trời. Nhờ vậy, từ khung cửa sổ của căn nhà, cậu có thể phóng tầm mắt ra xa, xuyên qua những khoảng cách của đám cây rừng thưa thớt để bao trọn lấy một dải sông mềm mại trôi lững lờ, một khoảng đất bờ sông xanh ngắt cỏ, lấm tấm những luống hoa dại, và một dòng thác trắng xóa ánh lên sắc vàng khi chiều xuống hay sắc bạc lúc trăng lên. Đôi lúc nhìn từ đây, cậu vẫn bắt gặp một vài loài thú rừng lang thang, thơ thẩn, không chút đề phòng những người chơi hầu như chẳng bao giờ xuất hiện ở một khu vực khuất tầm mắt. Dù có vẻ hơi mơ mộng, đối với Lucifer, nơi này giống như một căn cứ bí mật của cậu vậy.


Một lần nữa kiểm tra lại trang bị, và diện mạo, Lucifer trèo hẳn lên bục cửa. Dù không quá lớn, diện tích của khung cửa sổ vẫn vừa đủ để Lucifer khi khom người lại có thể chui lọt. Vươn đầu ra phía ngoài để khỏi phải lom khom, cậu nhìn xuống mặt đất xanh mướt có khoảng cách chừng hai mươi mét phía dưới.


Đối với một Elf, và đối với một Scout như Lucifer, độ cao hai mươi mét không hoàn toàn là trở ngại. Đây là một lý do khác mà Lucifer chọn căn nhà này, ô cửa sổ này. Cậu nghĩ vậy, và gieo mình xuống dưới. Gió, hay chính xác hơn là áp lực không khí tạt vào Lucifer như muốn hất ngược cậu lên trên, nhưng chỉ có thể thổi tung mái tóc trắng lòa xòa và làm cho vạt áo khoác dài bay phần phật. Nheo mắt lại trước gió, cậu cẩn thận phán đoán khoảng cách giữa mình và mặt đất đang lao tới trước mắt. Cảm thấy tim đập liên hồi vì tập trung cao độ, Lucifer đếm từng giây, từng giây.


Bịch!


Bụi đất tung lên mù mịt tới khoảng lưng chừng gối khi Lucifer tiếp đất. Chống tay xuống để dồn bớt áp lực khỏi đôi chân, Lucifer bình thản đứng dậy. Từ Freyr City, để xuống tới khu vực này cần phải đi qua cả chục chiếc cầu lẫn cầu thang lớn nhỏ các loại – công việc được cho là quá phiền phức đối với Lucifer. Nhảy từ trên cao xuống vừa nhanh, vừa thú vị hơn rất nhiều, chẳng khác gì một bài khởi động trước khi lâm trận. Từ tốn, Lucifer đưa tay phủi lớp bụi bám lên quần áo rồi lững thững bước đi, chẳng buồn nhìn ngó xung quanh bởi điểm đến đã quá quen thuộc đối với cậu.


Đi dọc bờ sông La’teia uốn lượn dưới chân Freyr City và trải dọc Lumenwood, Lucifer dừng lại nơi dải đất ven sông mà rừng cây không lan tới. Dạo bước trên thảm cỏ xanh ngắt được nuôi dưỡng bởi dòng sông, Lucifer tựa lưng vào một thân cây và chờ đợi. Trước mắt cậu, dòng sông lững lờ trôi, phản chiếu ánh sắc xanh bạc của mây trời, hắt lên rặng cây hai bên những tia vàng lấp lánh. Qua những kẽ lá lưa thưa, từng dải sáng mỏng tang chiếu xuống thảm cỏ màu lục bảo điểm xuyết những cánh hoa dại li ti, khẽ đung đưa như những dải lụa mềm khi tán lá rì rào trong gió, tạo nên một khung cảnh mơ hồ, hư ảo như chỉ tồn tại trong cõi mơ.


Một âm thanh xào xạc chợt vang lên rất gần, thu hút sự chú ý của Lucifer. Liếc đôi mắt về phía bụi cây đang khẽ lay động, cậu nhìn chằm chằm vào đó tới khi một con thỏ hoang béo múp với bộ lông màu nâu vàng đột ngột nhảy ra. Ngọ nguậy đôi tai dài, con vật nghếch mũi hít hít trong không khí, rồi ngước lên đôi mắt tròn vo đen láy, ngơ ngác nhìn Lucifer. Đã quen với môi trường sống yên bình nơi bờ sông này, lũ động vật ở đây hầu như không biết đến sự tồn tại của những người chơi, càng không biết đề phòng những kẻ săn mồi. Đối với những người chơi hay lũ quái vật cấp thấp, Lucifer có thể được coi là một cơn ác mộng, một nỗi kinh hoàng, nhưng với những loài động vật vô tư nơi đây, cậu cũng chỉ giống như một sinh vật kỳ lạ có thể kích thích ở chúng một cảm giác tò mò.


Nằm khuất sau rừng cây cổ thụ của Freyr City, bờ sông này là một khu vực yên tĩnh và vắng người qua lại. Đi ngược theo dòng sông từ Freyr City để tới đây, nếu rẽ phải, những người chơi sẽ bắt gặp một bãi Goblin – những con quái vật cấp thấp dành cho những kẻ chỉ mới bắt đầu. Đi vào sâu hơn nữa là địa bàn của Hobgoblin – những con quái cấp cao hơn một chút và Hobgoblin King – vua của loài Hobgoblin – những con trùm mà những kẻ mới chơi không bao giờ có thể hạ gục. Vào sâu hơn nữa, đến tận điểm cuối cùng của Lumenwood, nơi hai dãy Azure và Fangr gần như chập làm một là lãnh địa của Dark Elf, lũ quái vật có cấp độ cao mà chỉ những nhóm người chơi kỳ cựu mới dám bén mảng.


Dù là khu vực dành cho những người mới chơi, hiếm có ai đủ tinh ý để có thể phát hiện ra nơi này khi vừa chập chững làm quen với thế giới. Với những loài quái vật cấp độ cao ở ngay gần, đây cũng chẳng phải là sự lựa chọn thông minh dành cho những người mới, bởi ngoài việc có thể bắt gặp những loại quái vật nguy hiểm, họ còn phải đối mặt với nguy cơ đụng độ những người chơi cấp cao – những người rất có thể là DP. Tất nhiên, với những người chơi kỳ cựu thì những trở ngại này hoàn toàn chẳng phải vấn đề to tát. Tuy nhiên, họ chẳng có lý do nào để phải đến một bãi quái dành cho người chơi cấp thấp. Còn những bãi quái cấp cao gần đó, đã có sẵn một con đường chính từ Freyr City hướng thẳng tới, không cần thiết phải lòng vòng đi qua khu vực này. Bởi vậy, dù chẳng phải một địa điểm bí mật, vùng bờ sông nơi Lucifer đang đứng vẫn luôn luôn vắng bóng người qua lại. Những loài thú vật đần độn ở nơi đây vì thế mà chẳng mảy may biết đế cái gọi là nỗi sợ hãi hay sự đề phòng đối với kẻ giết người không gớm tay Dark Elf.


Trừng mắt, Lucifer đặt lên con vật nhỏ trước mặt một luồng sát khí vô hình hòng đuổi nó đi. Tuy nhiên, với một con thú đã từ lâu thích nghi với sự yên bình nơi nó sống, sự đe dọa mà Lucifer áp đặt vào nó hoàn toàn là một cảm giác lạ lẫm, mơ hồ. Mở to đôi mắt tròn xoe và đen láy, con vật giơ hai chân trước lên và ngơ ngác nhìn cậu.


Đối với một Dark Elf – sát nhân khát máu – việc không dọa nổi một con vật nhỏ chẳng có chút khả năng phòng vệ là một sự đả kích không hề nhỏ.


“Con thỏ đần độn!”


Bực tức, cậu thầm rủa, trong khi tâm trí tập trung vào luồng khí đen hắc ám bao quanh mình. Nếu con vật này không biết sợ, cậu sẽ khiến cho nó phải khiếp sợ. Bất chợt, đôi mắt to tròn của con vật chợt xáo động. Vểnh đôi tai lên nghe ngóng, trong đôi mắt nó hiện rõ sự hoảng hốt. Chưa đầy một giây sau đó, con vật đặt hai chân trước xuống, rồi vội vàng nhảy biến vào những lùm cây xung quanh.

“Hả?”


Nghệt mặt, Lucifer nhìn theo những lùm cây vẫn đang lay động ở nơi con thỏ vụt qua. Cậu thậm chí còn chưa kích hoạt kỹ năng của Dark Aura. Bất chợt, như vừa nhận ra điều gì, cậu nhanh chóng nép vào sau một thân cây lớn được bao quanh bởi những bụi cây con rậm rạp.

Quái vật cấp cao chẳng bao giờ mò tới đây. Nếu không phải là do Lucifer, kẻ khiến cho con thỏ đó sợ hãi nhất định là con người.


Đúng như cậu đoán, chỉ vài giây sau khi Lucifer yên vị trong nơi ẩn nấp, từ hướng Freyr City, một đoàn người đông đảo đang rầm rập nện xuống nền đất những bước chân nặng nề, vội vã. Ở chúng toát lên một vẻ vội vàng và hối hả. Hướng đôi mắt dữ tợn khắp xung quanh, chúng dường như đang dáo dác lùng sục một thứ gì đó trong khu rừng này.


- Chia ra! Baret, cậu dẫn người của mình tìm kiếm ở hướng Tây! Remont, cậu hướng Đông! Gilbert, hướng Tây! TUYỆT ĐỐI không bỏ sót bất cứ ngõ ngách nào trong khu rừng này! TUYỆT ĐỐI không được để kẻ đó chạy thoát! Rõ rồi chứ? – Một giọng nói trầm vang và đầy nội lực cất lên từ nơi đám đông nhốn nháo.


“Gilbert?”


Một cái tên có phần quen thuộc chợt lọt vào tai Lucifer. Thận trọng, cậu ló mặt ra đôi chút để một bên mắt có thể nhìn về phía đám người đông đảo. Với kỹ năng vẫn còn hạn chế của một Scout mới vào nghề, Lucifer vẫn có thể lờ mờ nhìn thấy đám người cách cậu ở khoảng cách tương đối an toàn.


Bọn chúng rất đông. Với ước lượng của Lucifer, đội hình của chúng phải rơi vào khoảng năm mươi người, có thể nhiều hơn vì bị che khuất ở phía sau. Với mái tóc màu hạt dẻ vuốt ngược về phía sau, đôi mắt sắc lạnh luôn nhìn thẳng về phía trước, giáp trụ vàng rực sáng loáng cùng áo choàng đỏ thẫm trải dài sau lưng, kẻ đứng đầu đoàn người với thanh kiếm chuôi mạ vàng nằm trong bao da màu rượu vang đeo bên hông như toát ra một khí chất mạnh mẽ của những kẻ lãnh đạo. Bên cạnh hắn, một Knight với khuôn mặt mà Lucifer đã từng gặp qua đang đứng đó. “Rõ, thưa Hội trưởng!” Cùng với hai kẻ khác, hắn hô to, rồi quay về phía những kẻ đứng sau mình và bắt đầu chỉ huy. Trên những trang bị của chúng, điểm xuyết những huy hiệu mà cậu đã nhìn đến phát ngán ở Underworld.


“Guardian!”


Cau mày, Lucifer thầm nghĩ trong khi nhớ lại cái cách mà con nhỏ đáng ghét mà lũ người này tôn thờ như thánh nữ đã gật đầu ngay lập tức không chút đắn đo với mức giá trên trời mà cậu đã yêu cầu. Cậu đã tự hỏi mục đích thực sự của cô ta. Nhưng rồi, với biểu hiện có phần thành thật trên khuôn mặt ấy so với lúc ở Underworld, mối nghi ngờ của cậu đã phần nào bị lung lay.


“Phải rồi, cô ta biết cả Phantom, trong khi điều đó đúng ra là không thể nếu không có thông tin từ lũ Guardian.”


Tự nhủ, Lucifer thầm trách mình vì đã quá chủ quan, nhất là với một kẻ mà cậu đã sẵn biết là vô cùng thủ đoạn. Cô ta và lũ người của guild Guardian hẳn vẫn thù cậu vì đã giết Cerberus sau khi hại chết và giết cả nhóm người bọn chúng. Bởi vậy, thay vì mất công săn lùng cậu, bọn chúng, hay chính xác hơn là con nhỏ ma mãnh ấy đã bày ra trò khốn nạn này.


“Bẩn thỉu!”


Tức giận rủa thầm, Lucifer với tay tới thanh kiếm, trong khi ló đầu ra và đảo mắt khắp xung quanh.


Ngay lúc này, không gì khiến cậu vui vẻ hơn là giết hết tất cả lũ Guardian, rồi sau đó là kết liễu luôn cả con nhỏ khốn kiếp đứng đằng sau giật dây. Tuy nhiên, dẫu đây có là một thế giới không thực thì sự chênh lệch về sức mạnh vẫn là có thực, hoàn toàn có thực. Với sức mạnh của riêng Lucifer, cậu có thể địch lại năm kẻ có cấp độ tương đương, nhưng năm mươi kẻ hoặc hơn thế là điều không thể. Bởi vậy, ưu tiên hàng đầu của cậu là chuồn khỏi nơi đây trước khi rơi vào thế gọng kìm. Sau đó, nếu bọn chúng vẫn quyết săn lùng, cậu sẽ tìm cách chia nhỏ lực lượng ra, và kết liễu từng tên. Còn bây giờ, ưu tiên hàng đầu của cậu là …


“Chạy!” Một giọng nói vang lên trong đầu Lucifer.


“Hả?”


“Mau lên!” Giọng nói lại cất lên.


“Ai?” Cậu đáp lại, dáo dác nhìn quanh, tìm kiếm nơi phát ra giọng nói dù biết rằng điều đó là vô ích.


“MAU LÊN!”


Vạt áo choàng trắng phất phơ bay trong gió. Từ một bụi cây gần đó, một bóng trắng nhảy vụt ra, với dáng người nhỏ thó cùng khuôn mặt hoàn toàn bị che khuất dưới chiếc mũ trùm đầu. Hoàn toàn áp đảo tốc độ xử lý thông tin của não bộ Lucifer, bóng trắng của chiếc áo choàng lao vút về phía cậu, rồi một bàn tay mát lạnh siết chặt lấy tay cậu.


“CHẠẠẠẠẠẠẠYYYY!”


Một tiếng hét dài váng lên trong đầu cậu, và trước khi Lucifer kịp hiểu ra chuyện gì, cánh tay đang siết chặt lấy đã kịp lôi tuột cậu, kéo cậu chạy theo vạt áo choàng đang lồng lộng tung bay trong gió.


* * *


Rầm rập, rầm rập. Những bước chân nặng nề và hối hả nện xuống, giẫm nát thảm cỏ xanh của khu rừng trầm mặc. Lumenwood yên tĩnh và vắng vẻ thường ngày hôm nay nườm nượp người qua lại. Với sự cường tráng trên thân hình và vẻ dữ tợn trên khuôn mặt, đôi mắt họ như đang dáo dác tìm kiếm thứ gì, và đôi tay họ lăm lăm vũ khí. Lùng sục, săn đuổi, mục tiêu của họ chỉ có một, và kẻ đó không phải ai xa lạ.


Rảo bước, Lucifer nép vào một thân cây và ló mắt nhìn về phía sau. Lùng sục mọi ngõ ngách của khu rừng, nhóm người đang đuổi theo cậu tay lăm lăm vũ khí, chuẩn bị sẵn sàng cho một cuộc chiến. Quệt đi vết máu còn vương trên mặt, và cố gắng ngừng để tâm tới cảm giác quay cuồng đã xuất hiện từ lâu do lượng HP giảm tới mức báo động. Tóm lấy chuôi kiếm đã trở nên nặng trĩu bởi sự mệt mỏi kéo dài, cậu nhắm mắt và điều hòa hơi thở. Hít một hơi thật sâu, Dark Elf tung người, và lao vào đối thủ.


* * *


Chạy, chạy, chạy và chạy. Ngoặt sang trái, rồi ngoặt sang phải. Núp vào một bụi rậm ven đường, núp vào một lùm cây ven đường, lại núp vào một hốc đá ven đường, vạt áo choàng thêu hoa văn của tên nhãi mà Lucifer đã gặp tại căn hầm của Phantom, cũng như tại nhà của cậu cứ phần phật bay trước mặt khi hắn lôi tuột cậu chạy theo, trốn tránh khỏi sự truy lùng của guild Guardian. Không một câu chào hỏi, không một lời giải thích, không có bất kỳ thứ gì được thốt ra từ miệng hắn, trừ những lời chỉ dẫn cụt lủn khi cần núp vào đâu đó.


Hắn ta là ai? Tại sao lại giúp đỡ cậu? Tại sao lại biết vị trí chính xác của cậu trong khi cả đám người của phía sau vẫn còn đang cố gắng lùng sục? Tại sao lại biết về kế hoạch của bọn chúng? Những câu hỏi ồ ạt hiện lên trong tâm trí khi Lucifer bị tên nhãi giấu mặt kéo đi. Hắn đang lôi cậu đi đâu? Với chỉ số sức mạnh hiện tại, cậu hoàn toàn có thể giằng tay lại thay vì để một kẻ lạ mặt kéo đi như vậy. Nhưng như những gì cậu thấy, hắn ta dường như đang giúp cậu thoát khỏi vòng vây, và dường như hắn biết rất rõ đường đi lối lại trong khu rừng này cũng như cách để thoát khỏi sự truy đuổi của lũ Guardian. Bởi vậy, đối với Lucifer, chạy theo hắn, cho tới thời điểm này vẫn là giải pháp tốt nhất.


Những thân cây lao vụt về phía sau khi Lucifer bị tên nhóc mặc áo choàng trắng kéo theo và chạy như bay về phía trước. Những tiếng bước chân rầm rập của những kẻ truy đuổi xa dần, nhỏ dần rồi đến một lúc nào đó thì mất hẳn. Không vì vậy mà giảm tốc độ, tên nhãi trước mặt vẫn cắm đầu chạy miết, có khác chăng là hắn không ngoặt gấp sang một hướng khác hay núp vội vào một nơi nào gần đó. Thay vì thế, hắn thẳng hướng mà chạy băng băng giữa những thân cây dần trở nên thưa thớt, để rồi mở ra một khoảng trời quang đãng khi bờ sông La’teia đã hiện ra trước mắt.


Ngay bây giờ, khi đã thoát khỏi sự truy đuổi của đám người phía sau, Lucifer hoàn toàn có thể dừng lại. Tuy nhiên, thôi thúc muốn biết nhân dạng cũng như mục đích thực sự của kẻ giấu mặt đã khiến cậu tiếp tục chạy theo hắn. Cơ hội tốt như vậy, cậu dễ gì bỏ qua cơ chứ. Dù sao thì tên nhãi này và Phantom chắc chắn có quen biết với nhau. Và Phantom, hắn ta không bao giờ giao du với những kẻ tầm thường. 


Trong lúc này, ít nhất thì cậu sẽ đề cao cảnh giác.


Men theo bờ sông, tên nhãi tiếp tục kéo Lucifer chạy ngược hướng dòng chảy, chạy mải miết không ngừng, cho tới khi trước mặt cậu là một vách đá cao sừng sững màu xám xanh dựng lên bên một mặt hồ màu ngọc bích. Từ ngọn núi, từ thượng nguồn của dòng sông La’teia chảy dọc Lumenwood, một dải nước ào ạt đổ xuống, tung bọt trắng xóa một vùng của mặt hồ xanh thẳm. Xung quanh vùng hồ, những bông hoa hình chuông với cánh hoa màu lam mịn như nhung điểm xuyết những sợi nhụy vàng rủ xuống, đong đưa và in bóng dưới mặt hồ. Buông bàn tay đang siết chặt lấy Lucifer, tên nhãi giảm tốc độ, lảo đảo bước chân trên thảm cỏ xanh mơn mởn bao quanh vùng hồ rộng lớn.


Dừng lại trước hồ, tên nhóc cúi gập người xuống, chống tay lên gối và thở hồng hộc, mạnh đến nỗi Lucifer thậm chí có thể nghe thấy từ khoảng cách vài mét. Đưa tay lên quệt mồ hôi trên trán khiến chiếc mũ trùm rơi xuống và mái tóc sáng màu lộ ra - mái tóc dài và bóng bẩy một cách ẻo lả - tên nhãi thở hắt, quỳ xuống bên hồ, lấy tay vốc lên một vốc nước và đưa lên miệng tu ừng ực. Hắn tiếp tục vốc lấy vốc nước thứ hai và úp mặt vào đó, trong khi Lucifer đang từ từ tiến tới. Cậu thật sự muốn biết khuôn mặt đằng sau chiếc mũ trùm của kẻ này.

- Ngươi là ai? Và tại sao lại gi…


Cậu khựng lại, sững sờ, với đôi mắt hết mức có thể.


Theo phản xạ, hắn quay lại, và ngước mắt nhìn Lucifer - đôi mẳt to tròn, sáng long lanh màu thiên thanh nằm trên gương mặt đẹp một cách hoàn hảo, hoàn hảo đến phi lý.


Bất chợt, như nhận ra điều gì đó, hắn/cô ta quay đầu và đưa mắt nhìn về sau gáy để nhận ra chiếc mũ trùm đã từ lâu tuột xuống. Cú quay đầu quá mức làm cho mái tóc dài màu vàng nhạt đã được nhét cẩn thận vào trong áo choàng xổ ra, bồng bềnh và lấp lánh. Hướng đôi mắt trở lại Lucifer vẫn đang á khẩu, cô ta nhìn cậu bằng vẻ mặt lấm lét.


- Ahahahaha! – Cô ta cười trừ, bẽn lẽn.


Phải rồi! Ngoài cô ta ra, thì còn có thể là ai cơ chứ?


“Chúng ta sẽ còn gặp lại nhau, Dark Elf!”


“Lần sau gặp lại, có thể chúng ta sẽ là đối thủ đấy! Ngươi biết điều đó mà, phải không?”


Đúng thế! Trong thế giới này, DP và LP được tạo ra để trở thành thiên địch của nhau, điều đó là một sự thật không bao giờ thay đổi.


Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi khi cùng kẻ trước mặt lẩn trốn sự truy đuổi của Guardian trong Lumenwood, Lucifer đã nghĩ rằng, trong một khoảnh khắc, sự thật ấy có thể sẽ khác đi.


Duy nhất một khoảnh khắc!


Chằm chằm nhìn vào khuôn mặt xinh đẹp tựa thiên thần, Lucifer chờ đợi một biến chuyển bất ngờ khi cặp song kiếm còn nằm yên sau áo choàng được rút ra. Tim đập thình thịch đưa máu vào các cơ bắp đang gồng cứng và hệ thần kinh đang hoạt động hết công suất khi Lucifer giơ kiếm, chỉ thẳng hướng người con gái với đôi mắt xanh biếc đang mở to, bình thản nhìn về phía cậu.


- Bỏ kiếm xuống đi, tôi không tới đây để đánh nhau với anh. – Cô ta cất tiếng lạnh tanh, không thể hiện chút cảm xúc, cũng chẳng hề cố gắng tỏ ra kiểu cách.


- Nói láo hay lắm! Nhưng một trò dùng mãi cũng không có tác dụng đâu! – Nhếch mép, Lucifer trả lời một cách khinh bỉ, nhớ lại những kinh nghiệm để đời của cậu tại Underworld.


- Ồ? Cứ cho là tôi có ý đồ gì đó đi. Vậy, ngài Dark Elf tài giỏi thử nói xem, giết anh thì tôi được cái gì? – Đối diện cậu bằng vẻ mặt dửng dưng, cô ta hỏi.


- …


Điểm chỉ số, tăng cấp Light Aura, và những món đồ có thể rơi ra. Chẳng cần mất công ngẫm nghĩ, những lý do lập tức bật ra khỏi đầu Lucifer, chỉ chưa thoát ra qua khóe miệng bởi còn vướng bận một vài khúc mắc nho nhỏ.


- Thử nghĩ mà xem, nếu chỉ vì điểm chỉ số và Light Aura, không phải tôi chỉ cần tìm đại một DP nào đó gặp trên đường hay sao? Một buổi săn đêm, đối với tôi là quá đủ! Tôi cũng không thiếu thốn tới mức phải giết ngài Dark Elf để kiếm thêm thu nhập đâu!


Thong thả cất lời, cô ta đọc vanh vách toàn bộ những lý do hiện ra trong đầu cậu và dập tắt chúng không chút do dự.


- Hơn nữa, - cô ta tiếp tục, hờ hững chỉ vào Lucifer – anh thử nhìn lại bản thân mình xem! Trên người anh có thứ gì đáng giá để tôi phải lột ra cơ chứ? Mấy thứ giẻ rách anh mặc trong Underworld, anh quên mất là chúng thảm hại đến thế nào rồi à? Cấp độ của anh là bao nhiêu rồi? Sống sót được ở Underworld chắc cùng phải ngoài 300, hoặc gần 400. Vậy mà anh vẫn mặc giáp cấp độ 250 à?


Nói tới đây, cô ta ngừng lại, nhìn cậu bằng ánh mắt sắc lẻm và che miệng cười mỉa, không quan tâm – hoặc giả bộ không quan tâm – đến việc vô tình xát muối vào vết thương lòng luôn âm ỉ chảy máu của Lucifer.


- Ít ra, tôi vẫn kiếm tiền bằng thực lực, không phải bằng cách sử dụng vẻ đẹp nhân tạo ve vãn đủ loại đàn ông! – Cậu nhếch môi mỉa mai, vớt vát lại chút danh dự còn sót lại.


- Ồ? Tạo ra được một vẻ đẹp thế này, không phải là thực lực sao?


Cô ta ung dung đứng dậy, mỉm cười và nhìn thẳng vào mắt Lucifer, cái nhìn như xoáy sâu vào tận cùng những ngõ ngách trong tâm hồn cậu, như cưỡng chế cậu không được rời mắt khỏi. Đưa tay, cô ta chạm chẹ vào lưỡi kiếm của Lucifer, lướt nhẹ đầu ngón tay trên mặt kiếm khi đôi chân vẫn thong thả bước về phía cậu. Ngay bây giờ, với thanh kiếm đã cầm trên tay, nếu Lucifer chớp lấy thời cơ …


Không! Chỉ một lần chiến đấu với cô ta cũng đủ để cậu biết rằng, cậu sẽ không thể chạm vào dù chỉ một cọng tóc của cô ta chỉ bằng cách đơn giản như vậy. Bởi thế, cậu vẫn trân trân đứng nhìn cô ta nhẹ vuốt ngón tay tới chuôi kiếm, lướt qua bàn tay đang nắm chặt của cậu, và ấn xuống thật nhẹ, hướng đầu mũi kiếm cắm ngập xuống đất.


- Quyến rũ được một tên đàn ông, không phải là thực lực sao?


Nhẹ nhàng và êm ái như tiếng gió hiu hiu thổi trong đêm, cô ta cất tiếng, chống một tay vào cán kiếm, cô ta không tỏ ra chút đề phòng, dí sát mặt và nhìn thẳng vào mắt Lucifer, trong khi cánh tay còn lại nhẹ nhàng vòng qua cổ cậu.


- Thử nói cho tôi xem, Ngài. Dark. Elf?


Lucifer không thể nào rời mắt khỏi cô ta, khỏi đôi mắt xanh biếc như màu trời của cô ta.

Gió xào xạc thổi nơi những tán lá thưa của vùng rừng Lumenwood. Thác nước rì rầm đổ xuống những dải bọt trắng xóa. Giữa thảm cỏ mơn mởn bao quanh một vùng hồ xanh thằm như một khối ngọc khổng lồ, hai con người đứng đó, lặng lẽ như hai pho tượng. Gió lộng thổi tung dải tóc dài của người thiếu nữ, cũng như vạt áo choàng của chàng thanh niên, nhưng không làm xáo động nổi hai cặp mắt đang nhìn thẳng vào nhau, yên tĩnh như mặt hồ.


Lucifer nắm lấy cổ tay của người con gái trước mặt, bàn tay rộng và dài của cậu siết thật chặt.

Gió xào xạc thổi.


- Tôi không ngờ đấy, ngài Dark Elf! Làm sao mà anh nhận ra được? Tôi đã quá lộ liễu à? – Vẫn không rời mắt khỏi Lucifer, với cánh tay đang lăm lăm thanh Rapier đã bị Lucifer giữ chặt, cô ta cất tiếng hỏi.


- Không. – Lucifer bình thản trả lời – Cô không gây lấy một tiếng động, mặt cũng chẳng biến sắc lấy một giây.


- Ồ? – Dù khuôn mặt và lời nói chẳng biểu lộ chút kinh ngạc, đôi mắt cô ta mở to khi thốt lên.


- Phán đoán. – Cậu đủng đỉnh – Đổi lại là tôi, tôi cũng sẽ làm vậy.


Đôi mắt của cô chằm chằm nhìn Lucifer thăm dò, suy đoán, ngẫm nghĩ, cho tới khi khuôn mặt nghiêm trọng của cô ta chợt giãn ra.


- Thì ra là vậy! – Cô ta cất tiếng sau khi thở hắt ra – Nếu vậy, hãy thử phán đoán hành động tiếp theo của tôi xem, Ngài. Dark. Elf!


Vào khoảnh khắc đó, khóe môi cô ta nhếch lên một nụ cười.


Cô ta có hai thanh kiếm, và thanh saber vẫn còn nằm yên trong vỏ.


Chỉ kịp nghĩ có vậy, Lucifer buông tay khỏi đối thủ, bật lùi về phía sau, giật lại thanh kiếm và giương về phía trước thủ thế.


Keng!


Chẳng có gì xảy ra khi tiếng va chạm của kim loại vang lên.


Nữ kiếm sĩ trước mặt Lucifer vẫn ung dung đứng đó, với bàn tay thả lỏng, cánh tay buông thõng, ánh mắt điềm nhiên chẳng buồn nhìn vào thanh kiếm bạc đang nằm chỏng chơ dưới đất. Thay vào đó, cô ta nhìn chằm chằm vào Lucifer đang xù lông nhím đề phòng ở khoảng cách vài bước chân, như thể nhìn vào một sinh vật ngoài hành tinh vậy.


- Aha! – Cô ta che miệng khúc khích – Haha! Ahahahahahahaha!


Không ngăn nổi tiếng cười, đôi vai cô ta run lên bần bật, rồi nửa thân trên gập xuống để những thanh âm lanh lảnh thoát ra.


- Nín ngay! – Đỏ mặt, Lucifer hét toáng lên – Có cái gì đáng cười ở đây chứ?


- Xin lỗi! Xin lỗi ... Ahaha! – Vừa cười khanh khách, cô ta vừa cố gắng cất tiếng – Tôi đã cố nhịn rồi, nhưng cái bộ dạng của anh nhìn tức cười không chịu nổi ... Ahahahaha …


“Không lẽ ...”


Lucifer khựng lại, hồi tưởng những ký ức quen thuộc chỉ vừa xảy ra.


- Nói! Cô lại làm gì khuôn mặt tôi rồi? – Cậu chĩa kiếm về phía trước đe dọa.


- Ahahahaha ... – Vừa lấy lại hơi, cô ta vừa khó nhọc cất tiếng – Anh bị ngốc hả? Tôi làm gì được anh khi còn không hề chạm vào anh cơ chứ? Tôi có phải thánh đâu?


Cậu nhìn chằm chằm vào cô ta bằng ánh mắt hoài nghi.


- Nếu không tin, anh có thể tự mình kiểm chứng! – Cô ta nói, chỉ tay về hồ nước phía sau.


Vẫn nhìn cô ta bằng ánh mắt nghi ngờ, Lucifer tiến lại bên hồ nước một cách thận trọng. Một kẻ như cô ta không thể nào tin được! Tuy nhiên, cô ta nói thật. Chẳng có vấn đề gì xảy ra với khuôn mặt cậu hiện lên nơi mặt nước.


- Tôi đã nói rồi mà, - cô ta bình thản – tôi không tới đây để đánh nhau với anh.


- Nói nghe hay lắm, vậy chứ lúc nãy cô vừa làm gì? – Nhếch môi, cậu cất lời mỉa mai.


- Chỉ định đùa chút thôi mà! Anh cũng đâu có chết được với một nhát đâm? – Mỉm cười tươi rói, con nhỏ trước mặt cậu cất giọng tỉnh bơ.


“Tin được cô thì đễn giờ tôi đã không còn sống!” Thầm nghĩ, Lucifer nhướn mày nhìn cô ta một cách hoài nghi.


- Hết cách! Vậy, nếu anh không tin, - vừa nói, cô ta vừa đưa tay rút thanh saber sắc lẻm vẫn yên vị trong bao kiếm, tạo ra một âm thanh lạnh lẽo – chúng ta chỉ còn một cách duy nhất để giải quyết chuyện này!


“Ồ, cuối cùng cũng lộ bộ mặt thật!”


Nhếch môi, Lucifer nhìn thẳng vào đôi mắt sắc lạnh cũng đang chiếu thẳng vào cậu. Tim cậu đập nhanh trong cảm giác hưng phấn. Cuối cùng thì, khoảnh khắc mà cô ta được nếm mùi vị của sự trả thù từ cậu cũng sắp đến. Cậu đã chuẩn bị cho giây phút này quá lâu rồi!


Nhìn xoáy vào Lucifer, cô ta mỉm cười.


Và, cô ta thảy nốt thanh kiếm trên tay xuống, cùng với thanh Rapier đang nằm chỏng chơ dưới đất.


“Cái quái gì ...” Cậu thốt lên trong câm lặng.


- Tôi đã nói rồi, tôi không tới đây để đánh nhau. Vậy nên nếu muốn, anh có thể giết tôi. Đối với tôi, chết một lần cũng chẳng ảnh hưởng là bao. Tuy nhiên, thỏa thuận trước đó của chúng ta sẽ bị xóa bỏ hoàn toàn ngay khi lưỡi kiếm của anh chạm vào tôi. Vì vậy, hãy cân nhắc cho thật kỹ!


Cô ta cất tiếng lạnh tanh, mặt không chút biến sắc, và đôi mắt thì vẫn nhìn xoáy vào Lucifer.


Nếu cậu giết cô ta, khoản thù lao thỏa thuận không dễ gì có được cũng sẽ tan thành mây khói.


45,000 Gold đối với cậu là một con số quá lớn.


Nếu cậu không giết cô ta ... chẳng lấy gì để đảm bảo cô ta sẽ không cho cậu một mũi kiếm vào điểm yếu khi cậu không để ý.



Chắc chắn cô ta sẽ làm vậy! Đổi lại là cậu, cậu cũng sẽ làm như vậy.


Cũng chẳng lấy gì để đảm bảo, lời hứa về thù lao của cô ta là thật.



45,000 Gold là một con số quá lớn!


Do dự, Lucifer siết chặt chuôi kiếm, thận trọng thu về, và đeo lại sau lưng.


Vào chính khoảnh khắc đó, cậu nhận thấy đôi môi của cô ta bất chợt nhoẻn cười.


Vào chính khoảnh khắc đó, cánh tay của cô ta bất chợt chuyển động, nhanh tới nỗi cậu chỉ kịp thấy một ánh kim loại lóe lên nơi bàn tay đang nắm chặt.


“Chết tiệt!”


Cậu nghĩ, thầm trách mình đã quá chủ quan và bật lùi lại.


Không kịp! Cô ta đã áp sát cậu. Đôi mắt cô ta đã nhìn thẳng vào cậu, sáng lên đầy phấn khích.


Bất chợt, đôi mắt đang sáng lên khẽ xao động, và khuôn mặt đang nở nụ cười đắc thắng chợt biến sắc.


- A! – Cô ta chợt thốt lên và khưng lại khi lưỡi dao găm trên tay chỉ còn chưa đầy một tích tắc nữa là chạm đích – Nhầm rồi! Xin lỗi! Xin lỗi! Ahahahaha …


Vừa cười trừ, cô ta vừa rối rít xin lỗi và thu lại con dao bạc được chạm khắc tỉ mỉ.


- Cô …


Toàn thân căng cứng, tim đập thình thịch, miệng không thốt nên lời, tức tối vì bị quay như chong chóng, Lucifer cau mày, đưa tay tóm lấy chuôi kiếm sau lưng.


- Bình tĩnh nào, chỉ là lỡ tay thôi! Thói quen ấy mà! Nếu cứ cau có như vậy anh sẽ có rất nhiều nếp nhăn đấy! - Con nhỏ trước mặt xua tay, cười trừ tươi rói, chẳng có vẻ gì là thành khẩn. Cứ như thể, cô ta đã sử dụng trò này cả trăm lần rồi vậy.



Có thể lắm chứ!


- Thôi nào! Dù sao thì chúng ta cũng sẽ là đồng đội. Hợp tác chứ, ngài Dark Elf? - Con nhỏ đổi chủ đề và mỉm cười tươi rói.


<Bạn nhận được một yêu cầu tổ đội>


<Chấp nhận/Từ chối>


- Cô ... đang đùa đấy à? – Liếc nhìn một cách dò xét, cậu hình dung lại tất cả những trò quỷ mà con nhỏ đối diện đã bày ra, chạm nhẹ vào chữ <Từ chối>.


- Không phải sao? Dù sao chúng ta cũng đang cùng chung chiến tuyến mà! – Nhoẻn cười, cô ta cất giọng tỉnh bơ.


<Bạn nhận được một yêu cầu tổ đội>


<Chấp nhận/Từ chối>


- Trông tôi có giống thằng ngu không? – Lucifer nhếch môi hỏi mỉa, lại chạm vào chữ <Từ chối>. Cùng chung chiến tuyến? Hợp tác? Sau những gì mà cô ta đã làm sao?


- Ừ thì ... – Cô ta ngập ngừng.


- Đó. Không. Phải. Một. Câu. Hỏi! – Cậu gằn giọng, như thể biết chắc những gì mà cô ta dự định nói.


- Thôi nào, đừng nhỏ nhen như vậy chứ, ngài Dark Elf!


<Bạn nhận được một yêu cầu tổ đội>


<Chấp nhận/Từ chối>


Nở nụ cười tươi rói trên môi, cô ta kiên nhẫn chờ đợi, trong khi bảng thông báo của hệ thống lại nhấp nháp trước mắt Lucifer. Nhìn chằm chằm vào cô ta, cậu thở dài. Con nhỏ này dường như đã học lỏm được từ tên khốn Phantom cái nụ cười có thể khiến cho người đối diện mất cảnh giác. Mặc dù đã có quá nhiều kinh nghiệm với kiểu lật mặt nhanh hơn lật bàn tay của cô ta, trong thâm tâm, Lucifer vẫn gần như bị thuyết phục. Dù sao thì, ở trên đời, có mấy kẻ với một tâm địa đen tối và nguy hiểm mà lại có thể vận lên một chiếc mặt nạ trong sáng, thành thật và tự nhiên tới vậy đâu cơ chứ.


- Đừng gọi tôi là Ngài Dark Elf nữa! – “Vì chúng chỉ càng nhắc nhở tôi về việc xử lý cô thôi!” Lại thở dài, cậu ngán ngẩm cất tiếng, nhắm mắt chạm vào dòng chữ <Chấp nhận>.


- Ồ? – Đôi mắt cô ta chớp nhẹ vài cái, rồi mở to và nhìn thẳng vào cậu chờ đợi.


- Lucifer! – Cậu thở hắt ra, ngán ngẩm bắt lấy bàn tay mà con nhỏ vẫn đang chìa tới.


- Tôi là E’clair, rất vui được gặp anh, Lucifer! – Mỉm cười, cô ta - E’clair - đáp lại. Một tia sáng bất chợt lóe lên trong đôi mắt màu xanh bạc, tự tin, độc lập và mạnh mẽ - Vì chúng ta sẽ cùng chiến đấu, hãy giúp đỡ lẫn nh…


Bất chợt, cô ta ngừng lại, và tia sáng trong đôi mắt xanh đột ngột vụt tắt.


Bất chợt, Lucifer cảm thấy bất an.


Bất chợt, trong một khoảnh khắc cực kỳ ngắn ngủi, E’clair đột ngột lùi lại, cúi nhẹ người, rồi lấy đà lao thẳng về phía trước – về phía Lucifer chỉ cách đó một bước chân vẫn còn chưa kịp hiểu chuyện gì đang diễn ra.


Bất chợt, nơi bờ ngực Lucifer cảm nhận một lực mạnh dồn vào khi bả vai của E’clair húc mạnh vào cậu, khiến cậu mất thăng bằng và ngã nhào về phía sau.


Sau lưng Lucifer, cách cậu chưa đầy một bước chân, là mặt hồ màu xanh ngọc, rộng mênh mông và sâu thăm thằm.


* * *


Ùm!


Cảm nhận mặt nước bằng phẳng đập mạnh vào lưng và len lỏi tràn qua những lớp áo quần, thấm vào da lạnh toát, Lucifer trừng trừng mở mắt, nhìn thẳng vào con nhỏ đang áp sát cậu trong vài giây khi não bộ còn đang bận xử lý thông tin. Ngay khi nhận thức trở lại, cậu vùng vẫy, đẩy cô ta ra xa và cố gắng ngoi lên mặt nước. Không buông tha Lucifer, con nhỏ bám theo, quàng cánh tay qua cổ cậu và cố gắng ghì xuống. Tất nhiên, trọng lượng của cô ta không đủ để kéo cậu chìm xuống. Không bỏ cuộc, cô ta quấn người quanh Lucifer, đu ra trước, đạp vào người cậu để lấy đà đẩy mình lên trên, đón trước đường ngoi lên của cậu.


Ở khoảng cách quá gần, việc tránh khỏi cô ta là rất khó. Lucifer vì vậy quyết định xông thẳng tới. Cậu thừa đủ sức mạnh để đẩy cô ta ra một lần nữa. Ngước nhìn lên mặt hồ loang loáng sáng, Lucifer nhẩm tính khoảng cách. Trước mắt cậu, ánh sáng chiếu xuống từ phía bên kia của mặt hồ, khúc xạ qua những gợn sóng để xiên xuống dòng nước những dải sáng liêu xiêu. Ở giữa chùm tia sáng ấy, con nhỏ đáng chết mỉm cười. Từ chính cô ta, vầng hào quang tỏa ra, rực rỡ hơn ánh sáng le lói xuyên xuống từ mặt hồ, phản chiếu nơi mái tóc vàng đang bồng bềnh trôi theo dòng nước.


Không chờ Lucifer tiến tới, E’clair đạp nước, và nhẹ nhàng tiến về phía cậu. Chẳng để cậu kịp phản ứng, cánh tay trái của cô ta thu về, trong khi bàn tay phải đã tóm lấy vai cậu. Ngay lập tức, nắm tay trái của cô ta tung ra một cú đấm.


Cú đấm nhắm thẳng vào vùng ức của Lucifer, không quá mạnh vì đã được cản lại phần nào bởi áp lực nước, nhưng cũng đủ để ép toàn bộ không khí trong buồng phổi của cậu tràn qua qua lỗ mũi và kẽ miệng, tạo thành những dải bong bóng và nổi dần lên trên.


“Chết tiệt!”


Không khí dự trữ bị đẩy ra ngoài, đồng nghĩa với việc chỉ số thể lực của Lucifer giảm sút đáng kể. Quẫy đạp, cậu cố gắng đẩy con nhỏ chết tiệt ra khi cô ta dùng lực của tay phải để đu mình về phía cậu, lại quàng tay qua cổ cậu tạo thành thế gọng kìm, không để cho cậu có cơ hội phản công. Ngay lập tức, cô ta kéo đầu cậu, hướng cả hai chìm xuống đáy hồ tối đen và sâu thăm thẳm.


“Chết tiệt! Chết tiệt! Chết tiệt!”


Điên cuồng giãy giụa một cách tuyệt vọng, cậu làm mọi cách để cố gắng thoát ra. Dù chắc chắn sức mạnh của một người dùng Greatsword như Lucifer ăn đứt cô ta – một kẻ sử dụng vũ khí loại nhẹ, nhưng cậu vẫn không tài nào thoát khỏi gọng kìm đang kẹp chặt nơi cổ.


“Yên nào!” Một âm thanh êm ái và trong trẻo ngân lên trong đầu khiến Lucifer bất giác ngừng lại. Khi đã xuống tới tận đáy hồ, E’clair buông tay khỏi cậu, ôm lấy một vài tảng đá dưới đáy hồ rồi lùi lại chừng một mét. Đặt một ngón tay lên môi ra dấu im lặng, chạm vào tai ra hiệu lắng nghe, rồi chỉ tay lên phía bên kia mặt nước.


Nhíu mày hoài nghi, Lucifer lắng tai nghe ngóng.


Lẫn trong âm thanh ùng ục của dòng chảy, cậu thoáng nghe thấy tiếng những bước chân nặng nề nện mạnh xuống nền đất, những bước chân ngày một to và rõ ràng hơn.

- ... kĩ vào! Không bỏ s... bất cứ ... gì!


Lan tỏa theo dòng nước, những âm thanh gãy khúc lọt vào tai Lucifer.


“Guardian?”


Cậu thầm thốt lên trong chế độ Tin nhắn riêng, nheo mắt thăm dò đứa con gái trước mặt. Dường như cũng đang lắng tai nghe ngóng, vẻ mặt tinh quái khi nãy của cô ta trở nên nghiêm trọng, đôi mày nhíu lại, đôi mắt nhìn xa xăm vào vô định, và đôi môi khép chặt lạnh lùng, hệt như biểu hiện của một con thú săn đang núp trong bóng tối chờ đợi con mồi sơ sảy. Khác chăng, cô ta và Lucifer hiện đang ở trong tình thế của những con mồi.


Lặng yên, bất động. Lucifer chợt nhận ra cậu đang nhìn chằm chằm vào đứa con gái trước mặt, trong khi cô ta đang chăm chú nhìn vào hư vô.


“Tốt hơn hết là không để bọn họ bắt gặp, nhỉ! Khi trở lại sau trận Cerberus, bọn họ đã thề sẽ trả lại anh cả vốn lẫn lời đó!” Nhìn thẳng vào Lucifer bằng đôi mắt sắc lẻm, E’clair mỉm cười, ngoắc tay rồi chỉ vào một khoảng tối đen phía trước.


“Đêm dài lắm mộng! Đi thôi, trước khi bọn họ tìm thấy chúng ta ở đây!”


Cô ta nói, thả một tảng đá nhỏ xuống để cơ thể có thể nổi lên đôi chút, rồi sải tay và bơi về hướng vừa chỉ. 


Lẳng lặng, Lucifer bơi theo dải trắng mềm mại để lại bởi vạt váy của cô ta, trong đầu chất đầy những suy nghĩ mông lung. Thánh thiện, trong sáng rồi lại đầy âm mưu, thủ đoạn. Nghịch ngợm, tinh quái rồi bất chợt lại nghiêm túc, lạnh lùng. Đâu mới là bộ mặt thật của cô ta, Lucifer tự hỏi. Dẫu biết con gái vốn sớm nắng chiều mưa, nhưng trở mặt nhanh còn hơn trở bàn tay như vậy, với một người có quá ít kinh nghiệm với phái nữ như Lucifer, đó thực sự là điều đáng bận tâm.


Để mặc cho tâm trí lang thang giữa những dòng suy nghĩ vẩn vơ, Lucifer sải tay theo sau bóng sáng mờ trước mắt trong vô thức, bơi vào một hốc lớn dưới chân núi đá nơi lòng hồ. Ánh sáng phát ra từ E’clair hắt lên vách hang nhỏ hẹp, nhưng không rọi sáng được quá một cánh tay trước mặt. Bóng tối bao trùm, cố gắng nuốt chửng lấy ánh sáng nhỏ bé và mỏng manh duy nhất còn sót lại. Lẳng lặng, chủ nhân của ánh sáng vẫn đều đặn đạp chân, dấn sâu hơn vào trong lòng bóng tối.


<Cảnh báo: Bạn đang thiếu oxy trầm trọng. Bạn nhận hiệu ứng Ngạt nước. Lượng HP giảm 1% mỗi 1 giây. Lượng HP của bạn giảm còn 97%>


Một dòng thông báo hệ thống hiện lên trước mắt. Lucifer cau mày. Khả năng nhịn thở dưới nước của cậu không quá kém, với điều kiện không có con nhỏ chết tiệt nào đó dùng vũ lực mà tống hết lượng oxy có trong buồng phổi của cậu ra ngoài. Và giờ đây, cô ta vẫn đang không nói không rằng mà lôi cậu vào một cái hang chết tiệt không nhìn thấy đường ra nào đó. Hẳn là cô ta muốn cậu phải chết dần chết mòn mới vừa lòng.


<Cảnh báo: Bạn đang thiếu oxy trầm trọng. Lượng HP của bạn giảm còn 90%>


Dòng thông báo lại hiện lên, và đích đến thì vẫn chưa có vẻ gì là đã ở gần. Xung quanh Lucifer vẫn là bóng tối bao trùm, và những vách hang chật hẹp kéo dài đến vô tận.


<Cảnh báo: Bạn đang thiếu oxy trầm trọng. Lượng HP của bạn giảm còn 80%>


<Cảnh báo: Bạn đang thiếu oxy trầm trọng. Lượng HP của bạn giảm còn 70%>


Cứ mỗi mười giây, những dòng thông báo lại hiện lên khiến Lucifer không tài nào tập trung được.


<Cảnh báo: Bạn đang thiếu oxy trầm trọng. Lượng HP của bạn giảm còn 50%>


“Con nhỏ này không phải đang lạc đường đấy chứ?” Lucifer thầm nghĩ khi cảnh vật vốn đã tối đen trước mắt cậu mờ dần do lượng HP tụt xuống thấp, không nhận ra rằng những lời nói trong đầu cậu vẫn đang được tự động chuyển sang chế độ Tin nhắn riêng.


<Cảnh báo: Bạn đang thiếu oxy trầm trọng. Lượng HP của bạn giảm còn 40%>


“Tôi nghe thấy đấy!” Sau một vài giây im lặng, E’clair lên tiếng như chợt hiểu ra sự nhầm lẫn của cậu. “Và tôi không bị lạc đâu, vì chúng ta đã sắp tới đích rồi kìa!”


Vừa nói, cô ta vừa chỉ về phía mặt phẳng đang phản chiếu lại luồng Light Aura phát ra từ cô ta ở phía trên, nơi vách hẹp của hang không còn nhỏ hẹp và hướng thẳng về phía trước nữa mà dần nở ra và dốc đứng lên trên. Thả hết những viên đá trên tay xuống, E’clair sải tay và hướng thẳng lên phía mặt nước. Trọng lượng được giảm bớt giúp cô ta có thể dễ dàng nổi lên trên. Không bỏ phí một phút giây nào, Lucifer cũng vội vàng đạp chân để ngoi lên, dù với lượng không khí trong buồng phổi đã bị tống ra hết sạch, cơ thể của cậu trở nên nặng nề và khó nổi lên hơn rất nhiều.

<Cảnh báo: Bạn đang thiếu oxy trầm trọng. Lượng HP của bạn giảm còn 10%>


Gom hết lượng thể lực còn sót lại, Lucifer cố gắng tăng tốc độ và đẩy cơ thể ngoi lên mặt nước. Những dòng thông báo vẫn tiếp tục hiện lên, và Lucifer vẫn còn một quãng đường rất dài nữa mới đến được với cái đích.


<Cảnh báo: Bạn đang thiếu oxy trầm trọng. Lượng HP của bạn giảm còn 9%>


<Cảnh báo: Bạn đang thiếu oxy trầm trọng. Lượng HP của bạn giảm còn 7%>


Cậu cố gắng đạp nước thật mạnh. Dù cho lượng thể lực giảm sút đáng kể trong khi tốc độ chẳng thay đổi bao nhiêu, Lucifer vẫn có thể từng chút một bắt kịp E’clair ở cách vài mét phía trước, và hoàn toàn có thể vượt qua cô ta nếu như vách hang dưới nước này không quá hẹp. Không mảy may để ý đến sự vội vã của Lucifer, con nhỏ đáng ghép vẫn đủng đỉnh chắn giữa cậu và sự sống nằm bên trên mặt nước.


“Nhanh lên giùm tôi cái!” Thầm nghĩ, sau khi đã chắc chắn rằng mình đã tắt chế độ trò chuyện riêng, Lucifer cảm nhận tim mình đập thình thịch vì sốt ruột.


<Cảnh báo: Bạn đang thiếu oxy trầm trọng. Lượng HP của bạn giảm còn 5%>


Mặt nước đã ở rất gần, và E’clair – với sự chậm chạp như thể cố ý của cô ta – cuối cùng cũng phải dần chạm tới cái đích mà cậu đã chờ đợi từ lâu.


<Cảnh báo: Bạn đang thiếu oxy trầm trọng. Lượng HP của bạn giảm còn 4%>


Từ phía dưới, Lucifer lờ mờ thấy nửa thân trên của cô ta nổi lên phía trên mặt nước. Rồi bằng một cách nhẹ nhàng, và lề mề, cô ta vươn người, đu nửa thân trên lên, rút đôi chân trắng muốt khỏi lòng nước, trả lại cho Lucifer một quãng đường thông thoáng. Dồn toàn bộ sức lực vào cú vươn cuối cùng, Lucifer đạp nước thật mạnh, cố gắng với sang phía bên kia của mặt nước trong cuộc bơi nước rút sống còn.


<Cảnh báo: Bạn đang thiếu oxy trầm trọng. Lượng HP của bạn giảm còn 3%>


“Ba giây! Cố lên nào! Sắp tới nơi rồi!” Lucifer thầm nghĩ.


<Cảnh báo: Bạn đang thiếu oxy trầm trọng. Lượng HP của bạn giảm còn 2%>


Cậu sẽ không thể tới đích.


“Aaaaaaaa! Chết tiệt!”


<Cảnh báo: Bạn đang thiếu oxy trầm trọng. Lượng HP của bạn giảm còn 1%>


“Chết tiệt! Chết tiệt! Chết tiệt!”


Rào!


Nước chảy rào rào từ đầu và cổ khi Lucifer dùng hết sức bình sinh mà ngoi lên mặt nước. Ngay lập tức, cậu mở miệng thật to, hít lấy hít để, cố gắng lấp đầy căng buồng phổi đã từ lâu thiếu khí. Phải mất vài giây sau, khi đã hoàn toàn no nê với luồng không khí căng tràn và ngập đầy từng cơ bắp, cậu mới rảnh rỗi để mở mắt nhìn xung quanh. Trong hang đá tối tăm nơi Lucifer ngoi lên, đập vào mắt cậu đầu tiên là ánh sáng tỏa ra từ con nhỏ chết giẫm đã hại cậu một phen suýt chết mà không dùng tới bất kể loại đao kiếm nào, đang tỉnh bơ vắt nước từ chiếc áo choàng màu trắng đã được cởi ra.


Cô ta nên có một sự giải thích hợp lý!


Nếu không thì …


Với 1% lượng HP còn sót lại, cậu có thể làm gì được kia chứ?


- A! Xin lỗi! Xin lỗi! Trọng lượng của Aesir khá nhẹ nên nếu ở điều kiện bình thường, tôi sẽ nổi lềnh bềnh trên mặt nước như một chiếc phao vậy. Tình thế cấp bách nên đành sử dụng anh thay cho mấy cục đá! Ahaha!


Như chợt nhận ra lượng máu đã giảm tới mức báo động của Lucifer từ khung chỉ số tổ đội, cô ta cười trừ nhẹ tênh, chẳng tỏ được chút vẻ hối lỗi thành tâm. Cau mày, cậu hướng đến cô ta ánh mắt hình viên đạn trong khi dần đu người lên khỏi mặt nước.


- Thôi nào! Đừng nhỏ nhen thế chứ! Anh cũng đã chết đâu! – E’clair tỉnh bơ tiếp lời như chưa hề có chuyện gì xảy ra.


Im lặng và bất động, Lucifer vẫn không rời đôi mắt gườm gườm khỏi cô ta. Giả như trong thế giới này, cậu sở hữu khả năng làm tăng nhiệt độ của đối phương lên chỉ bằng cách nhìn chằm chằm, thì con nhỏ chết tiệt trước mặt cậu hẳn đã cháy thành than. Tiếc thay, cuộc đời, không phải lúc nào mọi chuyện cũng có thể xảy ra theo ý muốn của cá nhân cậu. Bởi vậy, con nhỏ đáng chết ấy vẫn cứ đứng sờ sờ trước mặt cậu và mỉm cười tỉnh rụi.


Trong mờ tối của hang động bao quanh, luồng Light Aura tỏa ra nhè nhẹ, làm bừng sáng khuôn mặt thuôn dài của E’clair. Đôi mắt cô ta khẽ hấp háy, làm thoắt ẩn thoắt hiện đôi con ngươi màu trời dưới hàng mi dài cong vút. Đôi môi căng mọng và chúm chím như trái anh đào của cô ta cười toe khiến khóe môi kéo dài tới tận mang tai, và đôi má cũng vì thế mà trở nên phúng phính và ửng hồng. Nhìn chằm chằm vào E’clair, Lucifer tự hỏi cô ta đã học lỏm được những gì từ Phantom, bởi dù lý trí đang bật báo động đỏ về sự nguy hiểm và giả tạo trong nụ cười ấy, tinh thần cậu vẫn bất giác cảm thấy nhẹ nhõm, an toàn và tin tưởng.


- Sao cũng được!


Thở dài ngán ngẩm, Lucifer chớp mắt rồi quay nhìn sang nơi khác, cố gắng không quan tâm tới việc cô ta cười hì hì đắc thắng. Cứ chằm chằm nhìn cô ta thế này, nói không chừng cậu sẽ bị cô ta tẩy não rồi biến thành một thành viên của Guardian lúc nào không hay. Những kẻ đáng thương đó, biết đâu trước kia họ cũng từng là những con người bình thường. Dù gì thì, con nhỏ ác quỷ này đã quá thành thạo với việc sử dụng vẻ thánh thiện giả tạo của mình để mê hoặc lũ đàn ông ngu muội. Đối với cô ta, Lucifer non nớt hoàn toàn không xứng đáng để làm đối thủ. Bởi vậy, tốt hơn hết vẫn là đừng cho cô ta bất kỳ cơ hội nào để sử dụng thứ bùa mê thuốc lú của mình.


- A, phải rồi! Việc cần làm thì phải làm trước chứ!


Bất chợt, E’clair thốt lên từ phía sau như sực nhớ ra điều gì. Chẳng hề tỏ ra quan tâm, Lucifer vẫn tựa lưng vào vách đá và hướng mắt về phía ánh sáng chói lòa nơi cửa hang. Từ lúc gặp con nhỏ này tới giờ, cứ mỗi lần mở miệng là cô ta chỉ đem lại toàn rắc rối cho Lucifer. Bởi vậy, tốt hơn hết vẫn là không nhìn, không nghe và không biết. Nếu muốn nói gì, cô ta cũng sẽ chẳng buồn chờ cậu hồi đáp. Và nếu cảm thấy đó là những điều đáng nghe, Lucifer sẽ lắng tai nghe. Tuy nhiên, một giây, hai giây, năm giây, rồi cả phút trôi qua, nhưng không có thêm một từ ngữ nào được thốt ra.


- Nếu muốn làm gì hay nói gì thì mau lên! Tôi không có nhiều …


Sốt ruột, Lucifer vừa nói vừa quay lại, cố gắng tìm hiểu xem ý đồ của con nhỏ quỷ quyệt này là gì. Cậu không có cả ngày để chơi trò kiên nhẫn với cô ta.


- thời …


Đó là, cho tới khi cậu hoàn toàn quay đầu lại, và đôi mắt cậu bao quát toàn bộ thân người cô ta.


- gian …


Rááááách!


Tiếng nước chảy tong tong vang lên khi E’clair đang đứng đó, vắt mạnh bộ đồ bằng lụa mỏng mà cô ta đang siết bằng hai tay.


Nếu Lucifer không nhầm, mà có lẽ là không thể nhầm được, thì đó là bộ đồ mà cô ta đã mặc khi đụng độ cậu ở Underworld, cũng là bộ đồ mà cô ta vừa vận trên người, bên trong lớp áo choàng trắng.


Có lẽ là không thể nhầm được, bởi khi đôi tay vẫn đang siết chặt bộ đồ, và đôi mắt tỉnh rụi vẫn đang thao láo nhìn Lucifer, trên người cô ta chỉ có duy nhất một bộ đồ lót kiểu cổ - loại đồ lót với phần trên chỉ vừa vặn che hết nửa bầu ngực và phần dưới cũng chỉ vừa đủ để ... che hết những gì cần che.


- AAAAAAAAAAAAAAAAAAA! – Một tiếng hét thất thanh vang lên, ngân dài trong hang đá, không phải từ con nhỏ vẫn đang thản nhiên chớp mắt nhìn Lucifer – Cô đang làm cái quái gì vậy?


Với khuôn mặt trở nên đỏ lựng như trái cà chua, – may mắn thay đã được giấu kín bởi bóng tối của hang động và của Dark Aura – Lucifer hét lên, giật lùi lại đằng sau, trong khi kẻ mà đáng ra mới là người cần hoảng hốt vẫn tròn mắt tỉnh bơ, nhìn chằm chằm vào cậu như nhìn một sinh vật ngoài hành tinh. Chớp mắt thêm vài cái như để xử lý thông tin, cô ta nhìn Lucifer, cúi xuống nhìn mình, rồi đưa mắt trở lại nhìn cậu một cách khó hiểu.


- Thì ... vắt đồ? – Nghiêng đầu, cô ta ngơ ngác trả lời, vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra.


- Vậy thì việc quái gì phải làm thế chứ?


- Thông cảm đi, chỉ số sinh lực của Aesir rất thấp và khả năng kháng bệnh cũng vậy. Nếu tôi mặc đồ ướt đi ra ngoài trời gió thì sẽ dính mấy hiệu ứng cảm lạnh ngay. – Dường như hiểu nhầm rằng Lucifer sốt ruột vì phải chờ lâu, cô ta giải thích.


- Tôi không hỏi chuyện đó!


- Hả? – E’clair hỏi lại, dường như vẫn chưa nhận thức được vấn đề mà cậu đang nói tới


- Vậy thì việc quái gì cô phải cởi đồ ra chứ? – Đỏ mặt khi phải trực tiếp nói ra vấn đề nhạy cảm, cậu hét toáng.


- …


Một giây im lặng.


E’clair chớp mắt, lại nhìn chằm chằm vào cậu như thể người ngoài hành tinh.


Hai giây im lặng.


E’clair lại chớp mắt.


Ba giây im lặng.


Cúi đầu, E’clair lại nhìn xuống cơ thể chỉ được che chắn bởi hai mảnh vải của mình, và lại chớp mắt.


Bất chợt, đôi tay cô ta đưa lên ngang ngực như cố gắng che chắn. Nhưng thay vì vậy, cô ta đặt hai bàn tay xuống phía dưới bầu ngực, nâng lên cao và bóp nhè nhẹ, trong khi khuôn miệng nhếch lên cười đểu giả.


- Ô hô, ra là anh thích cái này sao? “Ngon” chứ? Tôi đã phải mất cả giờ đồng hồ, chỉ để tinh chỉnh nó thôi đấy! – Nhếch môi đầy hãnh diện, cô ta vui vẻ khoe khoang như một đứa trẻ khoe quà sinh nhật.


- Cái gì chứ? Còn lâu! – Đỏ mặt, Lucifer không thể ngăn nổi mình tiếp tục hét toáng lên.


- Thôi nào, ngài Dark Elf! – Đôi môi nhếch lên một nụ cười đắc ý và đôi mắt rực sáng, giọng điệu của E’clair chợt trở nên ngọt ngào và ma mị như một liều thuốc độc khi cô ta lả lướt tiến tới Lucifer và nói như thì thầm – Đừng tự dối lòng thế chứ, ngài thích thân hình của tôi mà, phải không?


- Cô ... đang làm cái trò gì vậy? Tránh ra!


Lucifer hét lên và lùi lại. Trước mắt cậu, E’clair vẫn ung ung tiến tới, dồn cậu vào vách hang. Cặp tuyết lê căng tròn của cô ta đang gần như áp vào cậu, khi cô ta nhón chân lên để ghé sát miệng vào tai cậu và buông những lời thì thầm ma mị.


- Đừng chống cự, cũng đừng tự lừa dối bản thân nữa, Ngài-Dark-Elf!


- Chết tiệt! Tránh ra! Tránh ra …


Trống ngực đập thình thịch, Lucifer cố gắng chống cự trong tuyệt vọng. Theo lẽ thường, cậu chỉ cần rút kiếm chém cô ta một nhát là xong. Nhưng trong cái hang nhỏ hẹp này, một người sử dụng vũ khí hạng nặng như cậu rất bất lợi. Hơn nữa, ở khoảng cách này, E’clair hoàn toàn có đủ thời gian để ngăn cản cậu trước khi cậu kịp đạt được mục đích. Và quan trọng nhất, là dù có ở giữa đồng trống, với thanh kiếm trong tay, cậu cũng chẳng thể làm được trò trống gì với lượng HP chỉ còn lại 1% và đôi tay chân đã trở nên bủn rủn. Dù rằng ở thời đại bây giờ, chuyện nam nữ gần gũi nhau cũng chẳng phải vấn đề gì quá nhạy cảm, nhưng điều đó không đúng với một kẻ chẳng có chút kinh nghiệm nào với phụ nữ như Lucifer. Bởi vậy, nếu cô ta còn làm tới, nhất định cậu sẽ…


Sẽ…


“Chết tiệt!”


Cậu cũng chẳng biết nữa.


- Aha! – Bất chợt, đôi vai của đứa con gái đang áp sát cậu run lên khi cô ta bất giác bật lên một tiếng cười khe khẽ - Haha! Ahahahahaha!


- Cái ... – Bất giác thốt lên, ngay lập tức, phản xạ của Lucifer giúp cậu lờ mờ hiểu được chuyện gì vừa xảy ra.


- Đồ đần! Ahahahaha!


Vừa cười, E’clair vừa cố gắng hắt ra một từ cảm thán, trong khi Lucifer chỉ biết câm lặng, thộn mặt và á khẩu.


- Trời đất ạ! Nhìn xem cái bản mặt của anh kìa! Tôi đã xài chiêu này nhiều lần, nhưng cái bộ dạng của anh thực sự là có một không hai đấy! Anh đúng là có tính giải trí cao mà! Ahahahaha!


- Cô …


Khuôn mặt tím lại và đôi vai run lên, vì tức giận thì ít mà nhục nhã thì nhiều, Lucifer siết chặt nắm tay và nghiến chặt hàm răng để không nhắm mắt mà lao vào chém con nhỏ này vài nhát cho hả giận.


Ước mơ của Lucifer là làm cho một người trở lại.


Giờ đây, cậu đã có thêm một ước mơ khác, đó là làm cho một kẻ biến mất.


Không ai khác, ngoài con nhỏ đáng ghét đang cười bò trước mặt cậu.


- Đồ ngốc! Đây chỉ là thế giới ảo thôi mà, anh tưởng đây là thế giới thực đấy à? – Dứt tràng cười, cô ta lảnh lót cất tiếng nói mỉa.


- Im đi! – Bực bội và ê chề, Lucifer cộc cằn buông lời, phăm phăm tiến về phía cửa hang, không thèm chờ cho kẻ đồng hành kịp hong khô y phục.


- Này, nói tôi nghe xem, không phải anh nghĩ rằng cơ thể này là hàng thật đấy chứ? Sản phẩm nhân tạo! Là nhân tạo đó! Tôi biết là tôi rất đẹp, vì việc tinh chỉnh ngoại hình đã ngốn của tôi cả ngày trời rồi, nhưng đây vẫn là hàng nhân tạo đó! – Tròng vội bộ đồ vẫn còn ướt lên người và lập tức chạy theo cậu, cô ta vẫn thao thao bất tuyệt.


- Biến đi! – Lucifer lẩm bẩm, chẳng hề giấu khuôn mặt cau có.


Không cau có sao được chứ, khi cô ta đã chạm tới một trong những vấn đề nhạy cảm nhất của cậu.


- Mà, không lẽ ... – Che miệng cười ranh mãnh, E’clair lấp lửng – Ngài Dark Elf này, không lẽ, ngài vẫn còn là trai tân sao?


“Chết tiệt” Lucifer thầm rủa trong tiếng cười khúc khích của con nhỏ đáng ghét.


- Phải đấy! Nếu vậy thì sao? Vậy còn cô? Cô thử nhìn lại xem, bản thân cô có điểm nào giống với một đứa con gái đàng hoàng không? Ma mãnh! Quỷ quyệt! Không từ thủ đoạn! Còn bây giờ cô đang làm gì? Mặc trên người mỗi hai mảnh vải, chạy long nhong với một thằng con trai. Cô thử nhìn lại xem, cô là loại con gái gì chứ?


Không kiềm chế nổi sự bực bội, Lucifer gắt lên, quát thẳng vào mặt E’clair. Đáp lại, đôi mắt cô ta mở thao láo và nhìn cậu chằm chằm, và vẻ tinh quái chợt biến mất trên gương mặt.


- Bình tĩnh nào, chỉ đùa một chút thôi mà! – Sau một vài giây im lặng, cô ta lại toe toét nở nụ cười tỉnh bơ.


“Bình tĩnh cái đầu cô!” Lucifer hậm hực thầm nghĩ.


- Thôi nào, ngài Dark Elf! Tất cả chỉ là đùa thôi mààààààà!


Kéo dài giọng, cô ta gạ gẫm, trong khi vẫn cười khì khì.


Chẳng nói chẳng rằng, Lucifer hướng ánh mắt về phía cô ta, nguýt một đường dài cả ngàn cây số.


- Đi mààààààà! Lucifeeeer!


Vẫn giữ nguyên ánh nhìn mang hình viên đạn hướng vào khuôn mặt tươi như hoa của E’clair, Lucifer không nhận ra khuôn mặt mình dù vậy đã giãn ra đôi chút.


“Grrrr ... Lần này cô tạm thoát!”


Tự nhủ, Lucifer thở hắt ra. Rồi đảo đôi mắt về hướng khác, hy vọng con nhỏ ác quỷ này sẽ không bày ra bất cứ trò nào nữa. Nhìn vào cột HP đang nhấp nháy báo động, cậu thở dài, lục trong túi một bình hồi máu cỡ đại. Vặn nắp bình hồi máu, cậu đưa lên miệng rồi nốc thẳng, nhăn mặt khi thứ chất lỏng lờ lợ và đắng ngắt chảy qua đầu lưỡi để tràn xuống nơi cuống họng.


- Mà, cũng đừng tỏ ra nghiêm trọng với tất cả mọi việc như vậy. Những người nghiêm trọng hóa tất cả mọi thứ như anh sẽ có một cuộc sống rất nhàm chán và khó khăn đấy!


Bất chợt, giọng nói lảnh lót của E’clair cất lên, và một bàn tay đập mạnh vào lưng Lucifer, ngay khi dòng nước thuốc đang chảy xuống cổ hỏng khiến cậu giật mình ho sặc sụa. Trong khi cậu đang cố gắng đẩy hết lượng nước thuốc khỏi khí quản, cô ta ung dung bước qua cậu, hướng về cửa hang sáng chói ở phía trước.


Một cơn gió mạnh ào tới, hất mái tóc dài rực rỡ của cô ta bay lòa xòa. Quay đầu lại nhìn Lucifer, đôi mắt cô ta trở nên sắc lạnh, và đôi môi nhếch lên một nụ cười nửa miệng. Nắng vàng rực rỡ chiếu rọi một khoảng trống trước hang, hắt ngược luồn ánh sáng vào phía sau E’clair khiến cho khuôn mặt cô ta trở nên tăm tối. Đôi mắt cô ta ánh lên một tia sáng của loài thú săn mồi, và khóe môi của cô ta nhếch lên tới tận mang tai, tạo thành một điệu cười đểu cáng.


- Nói cho cùng thì, chắc quái gì tôi ngoài đời đã là con gái!

Bình luận (0)