Nhà Xí Của Ta Thông Vạn Giới

Truyện VKL Truyện VKL
27 lượt xem
chữ
10:55 - 10/01/2019

Chương 20: Oẳn tù tì với chiếc gương

Sau khi nói chuyện với Kính Tử và hiểu được tình huống trước mắt, lúc này đã gần mười hai giờ. Trì Thiên Thành quay về phòng ngả mình xuống giường.

Bởi vì chuyện này mà hắn lại quên mất phải đưa Lý Thư Ninh đi học, sau đó hắn ngủ thiếp đi lúc nào không biết.

Thẳng tới sáng sớm ngày hôm sau, khi tiếng chuông cửa vang lên rộn rã, lúc này Trì Thiên Thành mới nhớ ra dường như mình đã quên mất điều gì.

Hắn có chút khó chịu bước ra mở cửa liền thấy Lý Thư Ninh mặc đồng phục trường, lưng đeo ba lô, trong tay nàng bưng đồ ăn sáng vẫn còn nóng hổi, trên khuôn mặt nàng tràn đầy vẻ chờ mong đứng trước cửa.

“Xin lỗi, đêm qua có chút việc xém chút nữa quên mất phải đưa em đến trường.” Trì Thiên Thành gãi đầu nói.

“Không sao ạ. Thiên Thành ca, bây giờ mới là bảy giờ, nếu anh vẫn buồn ngủ thì hãy ngủ thêm lát nữa, ba mươi phút nữa em sẽ gọi anh. Tám giờ em mới vào học, chúng ta có thể ngồi xe bus lúc 7 giờ 40, vẫn kịp mà”

“Thôi không ngủ nữa” Trì Thiên Thành lắc đầu rồi nghiêng người qua một bên để Lý Thư Ninh bước vào. Sau đó hắn hắn liền đi vào nhà vệ sinh đánh răng rửa mặt.

Hắn có một thói quen đó là mỗi sáng thức dậy sẽ tắm rửa, nhưng nghĩ tới nhà vệ sinh lúc này còn có sự tồn tại của Kính Tử. Nếu mình tắm ở đó, chẳng phải là sẽ bị nhìn hết à?

Nhưng nếu không tắm lại cảm thấy cả người khó chịu, hắn đành bất lực quay về phòng lấy một chiếc áo, rồi lại lấy thêm mấy chiếc đinh sau đó quay lại nhà vệ sinh. Hắn dùng siêu năng lực đóng những chiếc đinh kia ghim lên chiếc áo, che kín gương mới yên tâm.

Sau đó hắn ngoảnh đầu lại nói với Kính Tử: “Ngươi đừng nhìn lén đó, nếu không ta sẽ trát shit lên mặt ngươi thật đấy ~~!”

“Thiên Thành ca, anh nói chuyện với ai vậy?” Trùng hợp đúng lúc này Lý Thư Ninh cũng bước tới cửa nhà tắm, nằng vươn cổ nói vọng vào bên trong, nàng còn cho rằng Trì Thiên Thành giấu người nào ở trong đó.

Nhìn thấy chiếc áo bị đóng đinh trên tường, ánh mắt nàng có chút cổ quái hỏi: “Thiên Thành ca, anh đóng chiếc áo lên đó làm gì vậy?”

Nói rồi nàng liền bước vào trong rồi vén chiếc áo lên nhìn, bên trong chỉ là một chiếc gương, không hề có đồ vật gì kỳ quái.

Trì Thiên Thành nói: “Anh nói với em nhé, anh quên mất phải đưa em đến trường cũng bởi vì chiếc gương này. Nói ra thực sự rất dọa người, tối qua anh thấy buồn chán quá nên chơi oẳn tù tì với chiếc gương này, kết quả anh thắng, em nói xem có dọa người hay không?”

“Chơi oẳn tù tì với gương? Anh cũng quá nhàm chán đi chứ!” Lý Thư Ninh vẫn còn chưa có phản ứng trở lại, đợi nàng nghĩ kỹ, trên khuôn mặt nhỏ lộ ra vẻ kinh khủng, không nhịn được nàng liền kêu lên một tiếng. Sau đó liền thả chiếc áo đang nắm trong tay ra rồi lùi ra khỏi nhà vệ sinh.

Đồng thời nàng còn kéo lấy Trì Thiên Thành rồi nói: “Thiên Thành ca, anh đừng tắm nữa, chắc chắn chiếc gương này giở trò quỷ rồi, chúng ta mau ra ngoài thôi!”

“Ha ha ha” Trì Thiên Thành không nhịn được liền cười thành tiếng. Rõ ràng chỉ đùa em một chút thôi, sao lại tin là thật nhỉ, trước đây cũng chưa thấy em ngây thơ như vậy!

Lý Thư Ninh lúc này cũng biết được hắn dọa mình, nàng chu môi hừ một tiếng. Nàng đưa tay ra véo vào eo Trì Thiên Thành một cái rồi quay về phòng khách ngồi, giả bộ như đang tức giận.

Tuy rằng nàng biết hắn dọa mình, nhưng nghĩ kỹ lại quả thực rất dọa người. Trong lòng nàng không khỏi sinh ra chút cảm giác sợ hãi chiếc gương.

Trì Thiên Thành cười cười, hắn đóng cửa phòng tắm lại rồi cởi quần áo.

Lý Thư Ninh ngồi trên ghế sa lông trong phòng khách, nàng hết nhìn trái rồi lại nhìn phải. Đây cũng không phải là lần đầu tiên nàng đến nhà Trì Thiên Thành, lúc nhỏ nàng đã tới đây rất nhiều lần.

Chỉ có điều từ sau khi ông nội Trì Thiên Thành mất, hắn rất ít khi ra khỏi cửa. Từ lúc đó, Lý Thư Ninh căn bản không hề đến đây nữa.

Chỉ có mấy lần Trì Thiên Thành gọi đồ ăn, có hai lần do Lý Thư Ninh đưa lên cho hắn. Nhưng cũng chỉ là trong chốc lát, Trì Thiên Thành vẫn ngồi chơi game, không hề có phản ứng gì.

Nói ra quả thực cũng đã một thời gian dài không tới rồi.

Trong lòng nàng thầm nghĩ Trì Thiên Thành tắm gội cũng phải mười mấy phút, nhìn thấy phòng khách bừa bãi, trên bàn cũng chất đống đầy ắp, Lý Thư Ninh liền đứng dậy bắt đầu dọn dẹp.

Nhà của Trì Thiên Thành có ba phòng, phòng khách, nhà vệ sinh và nhà bếp. Chỉ có điều mấy năm nay đều chỉ có mình hắn ở, đồ đạc cũng không có nhiều nên nàng dọn dẹp cũng nhanh. Chỉ mấy phút đã sắp xếp gọn gàng những đồ vật lộn xộn trong phòng khách.

Sau đó nàng lấy trong ba lô ra một chiếc khăn tay rồi vào nhà bếp lấy một chậu nước lau chùi chiếc bàn.

Làm xong hết những việc này cũng chưa tới mười phút, nhưng lúc này Trì Thiên Thành vẫn còn chưa đi ra, Lý Thư Ninh liền nảy ra ý định vào xem phòng ngủ của Trì Thiên Thành.

“Cũng không biết phòng ngủ của Thiên Thành ca lúc này như thế nào, chắc chắc cũng rất lộn xộn. Ừm, mình nhất định phải dọn dẹp cho anh ấy một chút!”

Lý Thư Ninh kiếm cho bản thân mình một lý do, sau đó liền nhanh chóng bước vào phòng Trì Thiên Thành.

Trên giường là một đống lộn xộn, quần áo cũng treo bừa bãi trong tủ, ngay cả tủ quần áo cũng không thèm khóa, giống hệt như trong tưởng tượng của nàng.

Nhưng điều mà Lý Thư Ninh quan tâm không phải là mấy chuyện này.

Nghe nói trạch nam thời trẻ đều giấu dưới giường một số thứ đồ vật linh tinh, không biết có thật hay không?

Không được!

Mình không thể để Thiên Thành ca xem mấy thứ ảnh hưởng tới sức khỏe thân thể như này. Lẽ nào anh ấy ở nhà cả ngày chính là vì xem mấy thứ này sao?

Ôm lấy cách nghĩ tất cả đều vì Trì Thiên Thành, Lý Thư Ninh lập tức cong lưng cúi đầu xuống xem xét gầm giường. Nhưng mà ngoại trừ một đống bụi dày đặc cùng với một đôi dép vùi trong đó thì không có thứ gì khác.

Nhưng Lý Thư Ninh cũng không dễ dàng bỏ cuộc như vậy, nàng lại lật ga giường, gối, sau đó đi tới chỗ tủ quần áo lục lọi một hồi. Kết quả vẫn chẳng có gì.

Con trai bây giờ nếu thực sự muốn xem mấy thứ kia, cần phải mua sách sau đó giấu ở dưới giường hoặc là trong tủ quần áo sao?

Điều này căn bản không cần thiết, ổ cứng máy tính với dung lượng lớn như vậy dùng để làm gì!

Tuy rằng bình thường Lý Thư Ninh bị quản túc rất nghiêm ngặt, cũng coi như là một cô gái ngoan, nhưng cũng không nói lên rằng nàng không nghĩ tới điểm này.

Nàng nghiêng đầu nhìn ra phía ngoài cửa, Trì Thiên Thành vẫn chưa đi ra. Lý Thư Ninh lập tức đến trước bàn máy tính liền nhìn thấy đèn báo hiệu vẫn còn sáng, chứng tỏ máy tính đang ở trạng thái chờ. Vì vậy nàng liền di động con chuột, màn hình máy tính rất nhanh đã sáng lên.

“Máy tính còn không tắt, vậy mà còn nói chiếc gương dọa anh quên mất phải đưa em đến trường, hừ. Rõ ràng là anh thức muộn đây mà!” Lý Thư Ninh bĩu môi có chút không vừa lòng.

Màn hình máy tính vẫn hiển thị poster phim Resident Evil, đêm qua Trì Thiên Thành dự định đi vệ sinh xong quay về sẽ xem tiếp. Nhưng lại bởi vì chuyện của Kính Tử, sau khi đi vệ sinh xong liền trực tiếp đi ngủ, cũng không để ý đến nữa.

Lý Thư Ninh cũng không quan tâm điều này, Resident Evil nàng cũng đã từng xem rồi. Nàng đóng cửa sổ này lại sau đó liền ấn vào biểu tưởng máy tính, rồi mở một thư mục ra bắt đầu tìm kiếm.

“Em đang làm gì vậy?” Một âm thanh truyền tới từ phía sau, Lý Thư Ninh giống như mèo con ăn vụng cá bị bắt. Nàng giật mình kêu lên một tiếng, cả người đều cứng ngắc lại, ngay cả bím tóc đuôi sam phía sau đầu cũng run rẩy theo.

Trì Thiên Thành vừa ra khỏi nhà vệ sinh thấy đồ đạc trong phòng khách đã được dọn dẹp gọn gàng, ngay cả chiếc bàn cũng được lau sạch sẽ. Hắn thầm nghĩ cô gái nhỏ này full thuộc tính làm vợ từ lúc nào rồi nhỉ.

Nhưng khi bước vào phòng ngủ hắn liền thấy giường mình có dấu vết bị lục lọi, ga giường bị vén lên, quần áo trong tủ cũng lộn xộn hơn so với trước đó đôi chút. Mà sau đó hắn nhìn thấy Lý Thư Ninh ngồi trước màn hình máy tính đang chăm chú tìm kiếm gì đó, ý đồ đã rất rõ ràng rồi.

“Em, em….” Lý Thư Ninh cả người cứng đờ lại, nàng ngoảnh đầu lại nhìn Trì Thiên Thành, bởi làm sai nên một câu cũng không nói nên lời.

“Có phải là em cho rằng trong phòng anh giấu bí mật nào đó không thể cho người khác biết đúng không?” Trì Thiên Thành vỗ trán, trong lòng hắn lại thầm nghĩ, cũng may mình đã tải toàn bộ lên mạng rồi, nếu không quả thực sẽ bị nha đầu này moi ra được.

May mà tiểu gia đủ cơ trí, sớm đã liệu đến sẽ có một ngày này!

Trì Thiên Thành tự sướng trong lòng, ngoài mặt vẫn là bộ dáng thanh cao, hắn nói: “Thư Ninh à, em nghĩ anh là loại người gì vậy, em cảm thấy anh cần phải xem mấy thứ kia sao?”

“Em, Thiên Thành ca, em xin lỗi, em hiểu lầm anh rồi….” Lý Thư Ninh tủi thân nói.

“Không sao, anh không trách em, bây giờ anh phải thay đồ rồi, em có muốn xem không?” Trì Thiên Thành cười hắc hắc một tiếng sau đó bắt đầu cởi áo ra.

“Hừ, anh hư quá!” Khuôn mặt Lý Thư Ninh ngay lập tức ửng hồng, hay tay nàng ôm mặt rồi vội vàng lao ra ngoài, sau khi ra khỏi phòng còn không quên đóng cửa rầm một cái.

“Cô gái nhỏ này càng ngày càng có mùi vị rồi, hắc hắc….” Trì Thiên Thành ném quần áo lên giường, tay thì vân vê cằm cười hắc hắc.

Sau khi thay quần áo, Trì Thiên Thành cầm máy sấy tóc đi vào nhà vệ sinh. Hắn xé chiếc áo che trước gương ra rồi bắt đầu sấy tóc, trong miệng vẫn ngâm nga điệu hát nào đó.

Sấy khô tóc, chải chuốt kiểu tóc vừa ý xong hắn liền phụt gôm xịt tóc lên chiếc gương rồi hài lòng nói: “Thực sự nếu chăm chút tỉ mỉ một chút thì trông mình cũng rất đẹp trai”

“Xin ngươi đừng lắc qua lắc lại trước mặt ta, điều này khiến ta rất ghê tởm” Trên mặt gương xuất hiện hàng chữ này.

“....” Trì Thiên Thành câm nín, nếu không phải Lý Thư Ninh vẫn còn ở đây, kiểu gì cũng phải lý luận với nó một phen.

Rốt cuộc bản thân mình ghê tởm chỗ nào nhỉ!

Bình luận (0)