Ngũ Hành Của Tôi Thiếu Em

Truyện VKL Truyện VKL
19 lượt xem
chữ
13:37 - 29/08/2018

Chương 19: Bắt đầu rồi!

Cũng đúng, trong mắt những fan nam fan nữ có mặt ở đây, chỉ sợ cho dù Lâm Trục Thủy có luộc Chu Gia Ngư lên rồi xơi tái, phản ứng thu được cũng là “thầy Lâm, thầy thật lợi hại, lại có thể căn lửa tốt đến như vậy!”

***

Kết thúc quá trình kiểm tra, Chu Gia Ngư liền đi vào sân thi đấu.

Sân đấu rất rộng nhưng người vẫn đông nghìn nghịt. Giữa sân là một màn hình lớn. Sau khi người cuối cùng bước vào, hai cánh cửa to đùng liền ầm ầm đóng lại, màn hình thông báo cũng lập tức sáng lên.

Xuất hiện trong màn hình là người chủ trì trong lần tranh tài này, một nam một nữ, dáng vẻ đẹp đẽ. Hai người phối hợp nói mấy câu đơn giản để mở màn, tất cả những người đến báo danh đều vỗ tay nhiệt liệt.

Chu Gia Ngư cũng vỗ tay rất lớn. Đứng ở bên cạnh, so ra, Dương Miên còn căng thăng hơn cậu rất nhiều. Hắn mím chặt môi, sắc mặt cũng hơi nhợt nhạt.

Sau khi nói xong mấy lời mở màn vô nghĩa, người chủ trì liền tuyên bố giải đấu lần thứ hai mươi bảy của giới khoa học chính thức bắt đầu.

Chu Gia Ngư kinh ngạc hỏi: “… Khoa học âm dương??”

Dương Miên thẫn thờ đáp: “Ừm. Trước đây đã từng lấy một cái tên như vậy…”

Chu Gia Ngư: “…” Chẳng trách từ đầu tới cuối bọn họ đều không nói ra tên của cuộc thi.

Dương Miên tiếp lời: “Aiz, tên đầy đủ thì hơi khó nghe nên mọi người đều ngại nói.”

Tuy có một cái tên khó nghe, cuộc so tài này vẫn phải có quy cách của nó. Hơn nữa bởi vì phần thưởng quá ngon, số người tham gia hàng năm rất nhiều nên tố chất của người đứng đầu cũng rất cao.

Trong lúc hai người nói chuyện, người chủ trì cũng bắt đầu tuyên bố quy tắc đấu vòng loại.

Chu Gia Ngư chăm chú lắng nghe, nhưng nghe xong thì ngu cả người: “Má ơi, cái gì gọi là chọn tảng đá mà mình nhìn trúng?”

Dương Miên nghe vậy liền lộ ra vẻ mặt kinh ngạc: “Thầy Lâm chưa từng dạy cậu về việc chọn đá sao?”

Chu Gia Ngư: “Chưa từng…”

Dương Miên nói: “Chúng ta đi xem mấy tảng đá trước, đến lúc đó tôi sẽ chỉ sơ sơ cho cậu.” Hắn cảm thấy vừa nhức đầu vừa có chút khó hiểu nhưng không truy hỏi đến cùng. Cũng đúng, trong mắt những fan nam fan nữ có mặt ở đây, chỉ sợ cho dù Lâm Trục Thủy có luộc Chu Gia Ngư lên rồi xơi tái, phản ứng thu được cũng là “thầy Lâm, thầy thật lợi hại, lại có thể căn lửa tốt đến như vậy!”

Chu Gia Ngư cũng chỉ có thể nói “rất tốt” mà thôi.

Bọn họ cùng nhau tiến về phía trước, men theo con đường nhỏ ở rìa sân thi đấu mà đến được một đại sảnh rất lớn. Trong sảnh bày đầy những tảng đá hình thù khác nhau, có lớn có nhỏ, khiến người ta nhìn mà hoa cả mắt.

“Người ngoài là đổ thạch (1), chúng ta là chọn đá”. Dương Miên giải thích: “Ngọc bích bên trong đá chất liệu có tốt có xấu, tất cả đều bị bao bọc trong lớp phong hóa, phải cắt ra mới biết có tốt hay không.”

(1) Đổ thạch 赌石 (thuật ngữ của ngành công nghiệp trang sức): Ngọc bích bị lớp phong hóa bao bọc, không cách nào biết được chất lượng bên trong là tốt hay xấu, trừ khi mài hoặc cắt ra. Mua đá là một dạng đặt cược. Nếu bên trong có ngọc và ngọc tốt thì mình cược thành công, có tiền, không thì mất tiền mua cục đá về chơi :3 

TNT5ZjQ

(2) Phong hóa: là quá trình phá hủy đá, đất và các khoáng vật chứa trong đó khi tiếp xúc trực tiếp với môi trường không khí.

VCpnpph

Chu Gia Ngư: “Hình như tôi đã từng nghe nói…”

Dương Miên gật đầu: “Từng nghe là tốt rồi. Chất liệu của ngọc bích không giống nhau, năng lượng cũng là một trời một vực. Ngọc tốt sẽ tạo ra pháp khí tốt, xấu thì chả để làm gì. Một thầy phong thủy giỏi, phân biệt năng lượng là chuyện dễ như trở bàn tay.”

Chu Gia Ngư: “Cậu có thể phân biệt được không…?”

Dương Miên vò đầu cười ngây ngô: “Ha ha ha ha ha, tôi phân biệt không chuẩn lắm đâu, cái này là thật ra cũng hơi khó.”

Chu Gia Ngư: “…” Cậu dường như cảm giác được thanh gươm của Damocles (3 – chú thích cuối chương) lại hạ xuống thêm một chút ở ngay trên đỉnh đầu mình.

Sau khi giới thiệu một cách đơn giản, Dương Miên liền cùng Chu Gia Ngư bước ra, nhìn dáng vẻ thì hình như hắn đang hơi buồn bực.

Nhìn quanh bốn phía, phát hiện mọi người đa phần đều đã bắt đầu chọn đá, Chu Gia Ngư cảm thấy mình có hơi ngốc khi cứ đứng trong cái lối nhỏ này. Vì vậy cậu liền yên lặng bước tới, ngồi xổm xuống gõ một cái lên mấy tảng đá: “Ừm… chưa chín.”

Một thí sinh ở bên cạnh nhìn thấy động tác này của cậu thì không khỏi nhịn cười: “Người anh em à, cậu đang chọn dưa hấu sao?”

Chu Gia Ngư quay sang nhìn vị tuyển thủ kia một cái khiến người nọ bất giác run lên, không khỏi cười gượng nói: “Ha ha ha, tôi nói đùa thôi mà, cậu chớ có để ý.”

Chu Gia Ngư: “Hà hà.” Tôi đây đâu phải là đang chọn đá. Là chọn hộp tro cốt cho mình đấy!

Cho dù là chọn đá hay đổ thạch, Chu Gia Ngư đều dốt đặc cán mai. Mấy tảng đá xám xám này dáng vẻ dường như chẳng có gì đặc biệt. Cậu đập đập hòn này, gõ gõ hòn kia, cuối cùng bất đắc dĩ nói: “Sái Bát, mày đừng có im re như vậy chứ? Đừng nói là mày đang bắt đầu tìm kí chủ mới đấy nhá?”

Sái Bát nói: “Tôi là cái thể loại chim như thế sao?”

Trên gương mặt của Chu Gia Ngư lộ ra vẻ nghi ngờ.

Sự thực chứng minh Sái Bát không hề quá đáng chút nào. Chỉ thấy nó bày một tư thế kì dị, giang đôi cánh màu đen ra, dùng sức vỗ vỗ rồi nói: “Nhắm mắt.”

Chu Gia Ngư nhắm mắt lại.

Một chuỗi chú văn lạ lùng vang lên trong đầu cậu. Nhưng khi mở mắt ra, cậu lại phát hiện cảnh sắc xung quanh đều thay đổi, chính xác mà nói là cả thế giới đều thay đổi.

Những hình ảnh mà mắt Chu Gia Ngư nhìn thấy đều bớt đi nhiều loại màu sắc, biến thành dạng trắng đen rõ ràng. Người xung quanh biến thành những cái bóng đen lay động, mà tảng đá bên cạnh họ lại tựa như màu sắc rực rỡ nhất giữa cái thế giới chỉ toàn trắng đen này, tỏa ra thứ ánh sáng chói mắt.

Chúng có lớn, có nhỏ, có bắt mắt, có u ám, giống như ánh sao rải rác trong bóng đêm, khiến cho Chu Gia Ngư không khỏi bị hấp dẫn.

Tiếng của Sái Bát lại vang lên: “Mau tìm!”

Ánh mắt của Chu Gia Ngư dò xét một vòng trong sân thi đấu, cuối cùng dừng lại ở nơi có tia sáng chói mắt nhất. Áng sáng của nó so với những khối đá khác chẳng khác nào ánh trăng và ánh sao, chỉ liếc nhìn một cái, Chu Gia Ngư liền khó lòng dời mắt.

“Tìm được rồi.” Chu Gia Ngư nói.

Sái Bát: “Tốt lắm.”

Sau khi nhắm, mở mắt thêm lần nữa, thế giới trước mặt Chu Gia Ngư liền khôi phục lại dáng vẻ ban đầu.

Cậu khẽ hít vào một hơi, đang muốn đi về phía trước thì dưới chân lại đột nhiên mềm nhũn, suýt nữa ngã khuỵu xuống, may mà bên cạnh có người thuận tay đỡ được cậu. Người nọ nói: “Này, cậu không sao chứ?”

Chu Gia Ngư trì độn một lát rồi mới tỉnh táo trở lại: “Ừm, tôi không sao, có điều chân hơi nhũn…”

Người kia nói: “Khỏi phải khẩn trương làm gì, cậu cũng không thắng được đâu, ha ha ha ha.”

Chu Gia Ngư: “…” Cậu chậm rãi ngẩng đầu lên, lúc này mới nhìn rõ khuôn mặt đối phương.

Thấy ánh mắt của Chu Gia Ngư, người nọ không hiểu sao lại ngượng ngùng: “Ai nha, tôi chỉ nói đùa thôi mà, đừng có nhìn tôi như thế chứ!”

Vóc người của tên này cũng không tệ lắm, có điều mấy lời từ miệng hắn lại khiến người ta chẳng vui vẻ gì cho cam. Chu Gia Ngư trợn tròn mắt nói: “Tôi nhìn anh thế nào?”

Người nọ đột nhiên tiến đến, ghé vào tai Chu Gia Ngư, nhỏ giọng nói: “Ánh nhìn của cậu làm tôi cứng mất.”

Chu Gia Ngư: “???”

Người nọ nói xong liền cười rồi rời đi, trước khi đi còn bảo Chu Gia Ngư đừng căng thẳng quá, kẻo lại làm thành style bình nổi trên mặt nước.

Một lát sau Chu Gia Ngư mới phản ứng lại, lúc này mới ý thức được hình như mình vừa bị qu ấy rối tình d ục. Cậu nói: “Cho nên có một câu hỏi được đặt ra. . . “

Sái Bát hỏi: “Câu hỏi gì?”

Chu Gia Ngư nói: “Q uấy rối tì nh dục tuyển thủ khác có bị tước quyền dự thi không?”

Sái Bát nói: “… Cái này từng có tiền lệ sao?”

Chu Gia Ngư nhìn đám tuyển thủ mặt mày nghiên túc ở xung quanh một chút, cảm thấy loại tiền lệ này không có khả năng cho lắm. Tất cả mọi người đều căng thẳng như vậy, ai còn có tâm tình nghĩ đến chuyện khác?

Nhưng điều đó cũng không liên quan. Cậu đã nhớ kĩ mặt của tên kia, lúc nào trả thù mà chẳng được? Với tâm lí thoải mái, cậu đi tới bên tảng đá mình vừa chọn.

Tảng đá mà cậu chọn nhìn không giống đá của người khác cho lắm. Thể tích rất lớn, trọng lượng xem ra ít nhất cũng phải nặng mấy tấn. Dường như đa phần mọi người đều không có nhiều hứng thú với tảng đá kia, cho nên cũng không ai đứng bên cạnh nó.

Chu Gia Ngư hơi hơi do dự. Hay là dán số báo danh của mình lên tảng đá?

Thấy động tác của cậu, dường như mấy tuyển thủ đang chọn đá ở bên cạnh đều có phần kinh ngạc. Dương Miên cũng vừa vặn chọn xong đá của mình. Khi hắn ôm đá tới tìm Chu Gia Ngư thì liền thấy tảng đó to tổ chảng kia.

Tảng đá mà Dương Miên chọn chỉ như một quả bóng cỡ nhỏ, hình dạng có chút kì quái nhưng mơ hồ có thể thấy được vết tích phỉ thúy lộ ra.

“Sao cậu lại chọn cái này?” Dương Miên hỏi.

Chu Gia Ngư tùy tiện tìm một cái cớ: “Tôi thấy khối đá này khá lớn…”

“Ai nha, tảng đá này trông quá bình thường rồi.” Dương Miên lắc đầu: “Chọn đá đều phải chú ý, thà chọn một đường chứ không chọn một mảng… Tảng đá kia…” Một đường, một mảng đều dựa vào sự phân bố các điểm màu xanh lục ở trên bề mặt tảng đá để mà phân loại. Thứ này được gọi là thắt lưng xanh, là tiêu chuẩn để phán đoán đá tốt hay đá xấu. Nếu trên tảng đá là một mảng xanh lục, rất có khả năng da của nó vốn là màu xanh. Nói đơn giản thì những tảng đá có một mảng xanh ở bên ngoài, bên trong đều là phế thạch. Nếu tảng đá chỉ có một đường vân màu xanh lục, khả năng cất giấu Càn Khôn ngược lại sẽ lớn hơn.

Chọn một mảng xanh, đây hẳn là chuyện mà người ngoài nghề mới có thể làm ra. Ngay từ lúc bước vào sân thi đấu Chu Gia Ngư đã mơ mơ màng màng rồi, bây giờ có thể chọn ra một tảng đá như thế, dường như cũng không khiến người ta kinh ngạc là bao.

Nhưng nghĩ đến Chu Gia Ngư là học trò của Lâm Trục Thủy, Dương Miên liền thấy khó mà tiếp nhận được. Hắn nói: “Cậu chọn cái này, thầy Lâm mà biết chẳng phải sẽ rất tức giận sao…”

Nghĩ đến nét mặt lạnh như băng của Lâm Trục Thủy, Chu Gia Ngư cảm thấy tủi thân đến mức muốn khóc. Thế nhưng cậu vẫn đè xuống những bi thương trong lòng, đưa ra một lời nói dối mà ngay cả chính cậu cũng không tin: “Không sao đâu, thầy Lâm là một người vô cùng tốt.”

Dương Miên thở dài.

Một giờ thi đấu trôi qua rất nhanh. Khi kim phút chỉ đến số mười hai, tất cả tuyển thủ đều chậm rãi rời khỏi sân.

Có tuyển thủ chọn tảng đá tương đối nhỏ, đã sớm rời khỏi sân trước thời hạn, còn chọn tảng đá có thể tích quá lớn như Chu Gia Ngư thì chỉ có thể dùng dụng cụ chuyên môn để vận chuyển ra.

Lúc đi ra, Chu Gia Ngư chỉ thấy Thẩm Nhất Cùng ngồi ở bên ngoài. Thẩm Nhất Cùng nhìn thấy cậu liền vội vàng bước lên: “Thế nào, thi cái gì vậy?”

Chu Gia Ngư: “Chọn đá.”

Thẩm Nhất Cùng: “…”

Chu Gia Ngư: “Vẻ mặt này của cậu là sao hả?”

Thẩm Nhất Cùng lau mặt: “Ai, tôi lại được ăn mì với Thẩm Nhị Bạch rồi.”

Chu Gia Ngư: “…”

Thẩm Nhất Cùng vỗ vỗ Chu Gia Ngư: “Tiết thanh minh hàng năm tôi sẽ đi thăm anh.”

Lòng như sóng cuộn, Chu Gia Ngư thật muốn khóc lên!

Lời tác giả:

Chu Gia Ngư: Thầy Lâm à, nếu tôi bị thua…

        Lâm Trục Thủy: Thua cái gì?

        Chu Gia Ngư: … … Thua mất trái tim mình.

        Lâm Trục Thủy: Ngoan.

        Chu Gia Ngư: Ô ô ô ô tôi thực sự không muốn chết ~~~~

Chú thích:

(3) Thanh gươm của Damocles 达摩克利斯之剑又往: bắt nguồn từ câu truyện ngụ ngôn của triết gia Roman Ciecro, nói về Dionysius II, một vị vua độc tài từng cai trị thành phố Sicily thuộc Syracuse ở thế kỷ thứ tư và thứ năm TCN. Mặc dù giàu có và quyền lực, Dionysius vẫn vô cùng bất an. Những luật lệ tàn bạo đã gây ra cho ông nhiều kẻ thù, và ông bị dày vò bởi nỗi lo sợ bị ám sát – đến nỗi ông phải ngủ trong một phòng ngủ được bao quanh bởi một con hào và chỉ tin cậy cho con gái giúp mình cạo râu bằng một lưỡi dao cạo.

Một ngày, sự bức bối của nhà vua lên đến đỉnh điểm khi một nịnh thần tên là Damocles đã tuôn ra hàng lời khen ngợi và nhận xét rằng cuộc sống của Dionysius quá hạnh phúc. “Vì cuộc sống của ta làm ngươi vui thích”, Dionysius khó chịu trả lời: “ngươi có muốn tự mình nếm trải và thử xem ta may mắn đến nhường nào không?”

Damocles không thể tin được vận may của mình, nhưng ngay khi y bắt đầu tận hưởng cuộc sống của một vị vua, y nhận ra Dionysius đã treo một thanh gươm sắc như dao cạo trên trần nhà. Thanh gươm trỏ vào đầu Damocles, treo lơ lửng chỉ bằng một sợi lông ngựa. Từ đó về sau, sự lo sợ về sự sống khiến cho tên nịnh thần không thể tận hưởng được sự xa hoa của các bữa tiệc hoặc sự phục dịch của đám người hầu. Sau nhiều lần lo lắng liếc nhìn về lưỡi gươm treo lủng lẳng trên đầu mình, y cầu xin được miễn thứ, nói rằng không còn muốn được may mắn như vậy nữa.

Câu chuyện của Dionysius và Damocles hàm ý rằng những người cầm quyền luôn luôn bị giày vò bởi bóng ma của sự lo lắng và cái chết, và rằng “không thể có hạnh phúc cho một người luôn phải lo sợ.” Truyện ngụ ngôn này sau này trở thành một mô típ quen thuộc trong văn học thời trung cổ, và cụm từ “thanh gươm của Damocles” hiện thường được sử dụng rộng rãi như một cách nói ẩn dụ để mô tả một mối nguy hiểm hiển hiện. Tương tự như vậy, câu nói “treo đầu sợi chỉ” (hanging by a thread) đã trở thành cách nói để chỉ một tình huống đầy nguy hiểm hoặc bấp bênh.

Bình luận (0)