Một Nữ Hai Ba Nam (Edit Full)

Mai Anh Mai Anh
46 lượt xem
chữ
22:41 - 08/12/2018

Chương 30: Chuộc Người

Hoàng Phủ Trạch Đoan giơ tay điểm điểm cái trán thê tử, khuôn mặt cương nghị lộ ra hơi thở lạnh lùng: “Ta cảm thấy kỳ quái nương tử của ta như thế nào có can đảm dạo kỹ viện, chẳng lẽ phu quân ta còn không thể thỏa mãn nàng?” 

“không phải, không phải.” Diệp Tuệ đáy lòng hò hét, xem đi, hiểu lầm rồi, dạo kỹ viện việc này vô luận ở hiện đại hoặc cổ đại đều không trong sáng, dù có muôn vàn lý do, ở trước mặt người nhà cũng không dám ngẩng đầu. “Tướng công chàng nghe ta giải thích, ta là bị ác nhân đuổi tới nơi này, thiếu…… Thiếu chút nữa ngay cả mạng sống cũng không còn, chàng nếu không tin, có thể hỏi Phát Tài, hắn chính là đồ tôn chàng, sẽ không đứng về phía ta bên này nói chuyện, Phát Tài ngươi mau giải thích rõ ràng cho sư tổ ngươi.” 

Diệp Tuệ vội vã muốn Phát Tài làm chứng cho mình chứng minh vô tội, bên kia lại truyền đến tràn ngập tiếng kêu ủy khuất của hắn: “Là Sư tổ mẫu mang ta tới kỹ viện, không liên quan chuyện của ta, ta là trong sạch.” 

Thì ra Chu Tầm thấy đệ tử cũng ở kỹ viện, tức giận đến sắc mặt xanh lè, một phen nắm lỗ tai hắn kéo lên, Phát Tài tê rần, không nhịn được kêu lên oan uổng. 

Diệp Tuệ tức giận đến nghiến răng nghiến lợi: “Phát Tài ngươi muốn chết hả, không phải thề không nói ra ngoài sao?” 

“Ách?” Hoàng Phủ Trạch Đoan sắc mặt trầm xuống: “Nương tử còn tính liên hiệp với Phát Tài cùng nhau lừa bịp ta?” 

Diệp Tuệ mới biết lỡ lời, hướng lão công cười gượng hai tiếng: “Tướng công chàng xem người ở đây quá nhiều, bị người ngoài nhìn thấy chúng ta phu thê cãi nhau thật không tốt, không bằng về nhà đi chàng muốn thế nào đều được, trái phải ta đều là người của chàng, lấy chồng theo chồng, cái gì…… Đều ra ngoài cả một ngày, tướng công ta nhớ chàng quá.” 

Hoàng Phủ Trạch Đoan nghe xong lời này thực hưởng thụ, khóe môi nhếch nhếch, che dấu vẻ tươi cười: “Sau khi về nhà xem ta sửa trị nàng như thế nào.” Diệp Tuệ vội bám vào người hắn, bên tai nhỏ giọng nói: “Ta thích bị tướng công sửa trị.” 

Hoàng Phủ Trạch Đoan vẫn luôn duy trì khuôn mặt lạnh lùng, rốt cuộc che dấu không được nét mặt lộ ra tới, trong lòng bỗng nhiên cảm thấy nếu có được thê tử thế này, phu quân còn đòi hỏi gì hơn. 

Nam nhân quả nhiên thực dễ dỗ! Diệp Tuệ đang khẩn trương lại cảm thấy đắc ý khôi phục. Ôm hắn cổ, đầu oa ở trên bộ ngực cường tráng của hắn, mặc kệ hắn ôm đi xuống ba tầng lầu, đi thẳng ra cửa lớn ngoài kỹ viện. 

Chu Tầm dắt trục phong tới, nàng cảm thấy bị lão công ôm lên ngựa, không ngờ hắn lại dừng lại, nàng theo ánh mắt hắn nhìn đi, trước đại môn kỹ viện là một nam nhân cao tráng đang mắng chửi cùng tú bà. 

“Nương tử nàng trước ngồi một lát, ta đi qua nhìn nhìn liền trở về.”

Diệp Tuệ bị Hoàng Phủ Trạch Đoan ôm đến trên lưng ngựa, hắn đi đến chỗ hai người cãi nhau. 

Hai người kia dùng tay chống eo, ngôn ngữ thô tục, mắng ra lời vô cùng khó nghe.

Tú bà kỹ viện nói: “Thiên con mẹ ngươi, đại nam nhân cưới không được tức phụ liền quản không được con c... đem ra, không biết tiết hỏa liền nam nhân cũng không buông tha, cha mở lâu tử không sai, nhưng chỉ làm ăn hợp pháp, muốn tìm nam nhân làm hả, nói cho ngươi biết đừng nằm mơ, thật sự nhịn không được thì về nhà tìm heo đực làm đi, đừng ở ta nơi này ghê tởm người khác.” 

Nam nhân cao lớn chống eo mắng to: “Lão tử mới thiên con mẹ ngươi đó, đồ chó mắt mù, con mắt nào của ngươi thấy lão tử là nam nhân, lão tử là nữ nhân được không, lão tử là nữ nhân.” 

“Nữ nhân?” Tú bà hai mắt trên dưới đánh giá hắn, cắt một tiếng: “Từ ngày làm cha ta chưa thấy qua nữ nhân hả con, cha ngươi mở lâu tử, mỗi ngày nữ nhân ra ra vào vào cánh cửa này như biển, chẳng lẽ còn không phân biệt được nam nhân cùng nữ nhân? Nữ nhân là cái dạng gì, cha có thể nói cho con rõ ràng.” 

“Đó là ngươi ngu xuẩn, mắt có vấn đề, chưa thấy qua nữ nhân chân chính.” Nam nhân cao lớn hai mắt bốc hỏa, bình sinh hận nhất bị nhìn thành nam nhân, mọi người cố tình đều cho rằng đương nhiên mình là nam nhân: “Lão bất tử nam nhân xấu xa cút ngay cho lão tử, lão tử chỉ thích tiểu ca tuổi trẻ xinh đẹp, một đống tuổi còn đến tìm lão tử bán phong tao, nói cho ngươi biết lão tử ghê tởm kinh khủng.” 

“Thả cái rắm mẹ ngươi, ngươi mới già rồi, ngươi mới ghê tởm, cha ngươi đây không biết có bao nhiêu tuổi trẻ.” Tú bà phát hỏa, chửi ầm lên: “Liền tính ngươi là nữ nhân, cha đây cũng thấy chướng mắt, bộ dáng giống như lạc đà, cùng ngươi lên giường còn không bị đè chết, trong chuồng heo, heo mẹ đẹp còn được nam nhân nhớ đến, còn muốn nghĩ đến mỹ sự sao?” 

Nam nhân cao lớn khuôn mặt nhất thời tức giận đến xanh mét, nhảy dựng lên: “Mẹ kiếp lão nam nhân không muốn sống nữa đúng không, lão tử thành toàn cho ngươi.” 

Diệp Tuệ giật mình phát hiện, vị nam nhân tính tình táo bạo này thật đúng không phải nam nhân mà là nữ nhân, hơn nữa còn tự mình nhận ra, trước đó không lâu còn cùng mình đoạt nam nhân, tứ sư muội Mã Đề Liên. 

Lại nói Mã Đề Liên vung quyền lên nhắm ngay hướng hốc mắt tú bà đấm tới, khi còn ở giữa không trung bị cánh tay khác chặng ngang cản lại. Ả liếc mắt nhìn người nọ, lửa giận đầy mặt tức thời không thấy, trở nên gió mát trăng thanh: “Đại sư huynh, sao lại là huynh?” 

“Tại sao muội cũng tới dạo kỹ viện?”

Diệp Tuệ toát mồ hôi một chút, cái gì gọi là “Cũng”?

Hoàng Phủ Trạch Đoan ánh mắt lạnh lẽo, răn dạy sư muội mấy lời, hắn không rõ mấy nữ nhân này sao lại thế, tại sao các nàng không chịu ngồi yên, nam nhân kỹ viện liền như vậy hấp dẫn các nàng sao? 

Mã Đề Liên bị hắn vịn xuống cánh tay, vô cùng vui sướng, trên mặt lộ ra một tia thẹn thùng, ngã vào trên người hắn, muốn tựa vào lòng ngực hắn. Diệp Tuệ thấy rõ, không thấy ghen, hành động của Mã Đề Liên làm nàng cảm thấy quái dị, nữ một mét chín mấy thân cao, so với nam còn cao hơn một cái đầu, lại giả dạng giống tiểu nữ nhân, thấy quái dị như thế nào đó. 

Hoàng Phủ Trạch Đoan không phát hiện sự khác lạ của sư muội, buông cánh tay nàng, nghiêm khắc nói: “Cấp tốc hồi sư môn cho ta, đừng ở bên ngoài mất mặt.” 

“thì ra thật đúng là nữ nhân à.” Tú bà nói với Hoàng Phủ Trạch Đoan: “Ta nói ngươi tại sao không tìm nam nhân cho nàng giải hỏa, ta xem nàng cấp gấp đến độ đều không bình thường, nữ nhân đáng thương.” 

Diệp Tuệ nghe được rõ ràng, xì cười ra tới.

Mã Đề Liên nghe thấy tiếng cười, quay đầu nhìn thấy tình địch, mắt hết sức đỏ ngầu lên:

“Tiểu đề tử chỉ biết thông đồng đàn ông, ai cho ngươi theo tới, ngươi tính làm gì, kẹp ở giữa ta cùng Đại sư huynh à?” 

Diệp Tuệ trong lòng buồn bực, nhưng không muốn ầm ĩ, nàng hiện tại thực để ý Hoàng Phủ Trạch Đoan, muốn ở trước mặt hắn sắm vai một hình tượng thê tử tốt. Nhịn nhẫn, hướng Mặc Kỳ vẫy tay, cho hắn đỡ mình xuống ngựa, chậm rãi đi đến trước mặt Mã Đề Liên, khóe môi tươi cười ôn hòa: “Sư muội tướng công cũng là sư muội ta, khó được ở Bình Châu thành gặp mặt, không bằng cùng nhau trở về, ta giao phòng bếp làm thức ăn tốt hơn, chiêu đãi muội.” 

Nàng trong lòng khinh thường, đầu óc ngu si, tứ chi phát triển, dùng để hình dung vị tứ sư muội này là thỏa đáng nhất. 

Mã Đề Liên chưa từng nghĩ bị Diệp Tuệ nói cho một hồi nghẹn họng như vậy, cả giận nói: “Ai thèm đi nhà ngươi, ai thèm ăn đồ nhà ngươi, không chừng đến ăn cái gì bị phụ nhân ngươi lòng dạ hiểm độc hạ độc chết.” 

Diệp Tuệ cười tự nhiên, Hoàng Phủ Trạch Đoan tinh mắt, thấy được trong mắt thê tử một tia ảo não. 

“Nương tử, tứ sư muội không phải tiểu hài tử, làm cái gì nàng ta đều biết rất rõ ràng.”

Hoàng Phủ Trạch Đoan hơi hơi mỉm cười, đi tới hai bước, bế thê tử lên, đi tới trước mặt trục phong, chân dẫm mặt đất, xoay người lên lưng ngựa. Hai chân kẹp bụng ngựa, tiếng chân trục phong lộp cộp, hướng đầu đường đi chậm. 

Diệp Tuệ bị hắn ôm ở trước người, quay đầu nhìn lại, Lý Vĩ Thần đứng ở cửa kỹ viện, đang nhìn chăm chú theo nàng không hề chớp mắt, lại thấy phía sau là Hồng Văn công tử, bỗng nhiên nhớ tới mình còn chưa có chuộc hắn ra! 

“Nam nhân của nàng ở đây nè.” Hoàng Phủ Trạch Đoan không vui đem đầu thê tử vặn trở lại, hắn cho rằng nàng đang nhớ thương nam nhân ở kỹ viện. 

Vị nhị lão công này thật cho rằng thê tử bụng đói ăn quàng, thấy nam nhân nào đều có thể coi trọng sao? Diệp Tuệ nói thầm, bị hắn dọc theo đường đi ôm, mang về Hoàng Phủ phủ đệ. 

Vào Ngưng Hương Uyển, phát giác sáng giờ lo chạy điên một hồi nên trên người toàn bụi bặm, gọi người nấu nước, tắm gội xong, thay quần áo ở nhà đơn giản. Nhân lúc Hoàng Phủ Trạch Đoan còn ở tiền viện làm việc, đem của hồi môn của mình từ đế đô mang đến 

lấy ra một ít, lấy mấy loại ngân phiếu dễ dàng mang theo giao cho Mặc Kỳ: “Ngươi mang theo cái này đi Mỹ nhân phường một chuyến, đem vị Hồng Văn công tử người đối chúng ta có ân mau chuộc ra, cũng coi như báo đáp hắn một lần giúp đỡ.” 

Nếu là chuộc nam nhân, tuyệt đối không thể dùng tiền các lão công cho, mang tiếng không dễ nghe. 

“Đúng rồi tiểu thư, chuộc Hồng Văn công tử ra, an bài ở đâu?” Mặc Kỳ lo lắng hỏi, hắn muốn báo ân, nhưng nếu chuộc Hồng Văn công tử ra chẳng may bị chết đói không phải làm bậy sao? Diệp Tuệ cũng thấy phiền toái, nghĩ nghĩ: “Nếu không trước tiên ở trong thành tìm cho hắn khách điếm ở trước, vấn đề giải quyết ra sao về sau lại nói.” không hiểu nữ nhân có thích ca nhi lâu tử hay không, nếu là có yêu thích, vì hắn kết một đoạn lương duyên chẳng phải tốt đẹp sao. 

“Chỉ có thể như vậy.” Mặc Kỳ đem ngân phiếu bên người cất kỹ, mặc quần áo xong, rời phủ đệ. 

Hôm nay sự việc phát sinh quá đau đầu, cái đồ hỗn trướng Lý Vĩ Thần này thật đúng là tưởng rằng đang ở đế đô có lão cha quan lớn che chở, làm việc gì không thèm suy xét, vốn dĩ là chuyện rất nhỏ bị hắn làm lớn, làm hại nàng cũng xui xẻo theo. Hôm nay xem như tránh thoát đi, nhưng ngày mai, ngày kia nữa, nàng còn muốn lên phố, không thể ở nhà cả đời! 

Diệp Tuệ chống cằm suy nghĩ hồi lâu, càng nghĩ càng rầu.

Hoàng Phủ Trạch Đoan đi vào, thấy bộ dáng thê tử thế này, lắc đầu, ôm nàng ngồi ở trên ghế mỹ nhân phía trước cửa sổ: “Chuyện hôm nay ta đã nghe Phát Tài giải thích qua, ta trách oan nàng, nương tử đừng buồn, đợi lát nữa cho phòng bếp làm thức ăn thật ngon bưng lên, coi như vi phu bồi thường.” 

Diệp Tuệ ngồi ở trên đùi hắn, tâm tình thật tốt: “Ta gây ra tai họa, ngày sau chỉ sợ phải ngồi trong ngục, nhà ngục ở đây rất kinh khủng đúng không, nếu như bị ngục tốt tra tấn chết, còn không bằng chết trước cho rồi.” 

Hoàng Phủ Trạch Đoan cười cười: “Còn không phải chỉ là chuyện nhỏ chém hai cánh tay lũ cướp sao, xem nàng đã sợ tới mức đó, ta đã đưa thiệp qua nha môn, chỉ đạo bọn họ đem chuyện này cho qua đi. Đừng nói mấy chuyện chết với sống loạn cả lên nữa, nương tử của ta phải sống bên cạnh ta một trăm tuổi, về sau tiền đồ vô lượng.” 

Diệp Tuệ đôi mắt lập tức sáng ngời, ôm ngược lại hắn: “Lão công…… không, tướng công, thật sự không có việc gì sao? Ta an toàn hả?” 

Hoàng Phủ Trạch Đoan giơ tay điểm điểm chóp mũi nàng: “Việc đả thương người này là chuyện nhỏ, chẳng lẽ phu quân của nàng còn giải quyết không được, quá coi thường năng lực của ta.” 

Chém rớt cánh tay người ta, việc này cũng không phải là việc nhỏ!

“Tướng công, chàng thật là có bản lĩnh, có một câu cách ngôn nói đúng, chỉ cần có tiền không có chuyện không làm được, có tiền có thể sử quỷ đẩy ma không nhất định thành, nhưng là có tiền có thể sử ma đẩy quỷ tuyệt đối không tầm thường. Cho nên, chúng ta vẫn nên làm kẻ gian thương có nhiều tiền.” 

Hoàng Phủ Trạch Đoan dùng đầu ngón tay búng cái trán nàng một cái: “Tuổi còn nhỏ không lo học cho giỏi, cái gì gọi là kẻ gian thương có nhiều tiền? Đó là nghề hạ lưu, bị người ta xem thường, ta về sau phải làm quan, phải nắm giữ vận mệnh Dĩnh Đường Quốc.” 

Vận mệnh Dĩnh Đường Quốc! Diệp Tuệ nhíu mày suy nghĩ một chút, bừng tỉnh nói: “Ta hiểu rồi, chắc là chàng muốn mua cho mình một chức quan to, như vậy cũng tốt, tuy rằng người làm quan đều không có tốt, nhưng ta nghĩ tướng công làm quan nhất định xem như có chút lương tâm.” 

Hoàng Phủ Trạch Đoan buồn bực ngửa đầu nhìn trời, không muốn lại cùng thê tử dây dưa vấn đề này nữa. 

“Ta nghe nói nàng mới mua một cái vòng tay, bị kẻ cắp cướp đi, rớt bể thành hai mãnh?”

“Vừa nhắc tới chuyện này ta liền tức giận, ta mua cái vòng tay này ước chừng tiêu mất một trăm lượng bạc, đủ cho một nhà bá tánh bình dân mấy năm chi tiêu, nào biết nhanh bể nát như vậy.” Diệp Tuệ đem vòng tay Phát Tài đoạt lại được đưa cho hắn xem: “Xem này màu sắc thật hài hòa, chắc là dương chi ngọc, vứt đi thì tiếc quá, chờ ngày mai bảo Mặc Kỳ tìm thợ kim hoàn dùng khoanh vàng nối lại, mang tạm cũng được đi!.” 

Hoàng Phủ Trạch Đoan nhặt lên hai mãnh vòng vỡ, giơ tay, ném văng ra theo cửa sổ rộng mở, nhàn nhạt nói: “Rách nát thế này còn muốn giữ lại, không phải làm cho Hoàng Phủ Trạch Đoan này mất mặt, nương tử nếu là thích, ngày mai ta cho người đưa tới mấy cái rương to.” 

Mấy cái rương to, nhà chàng có cửa hàng sản xuất vàng sao?

Tới buổi tối, Mặc Kỳ từ bên ngoài trở về, rảnh rỗi, hồi báo tình hình cùng chủ tử: “Nô tài đi Mỹ nhân phường, cùng lão bản nhắc tới việc chuộc Hồng Văn công tử, hắn nhìn đến số lượng ngân phiếu, rất thống khoái đem khế bán mình giao ra. Nô tài mang Hồng Văn công tử rời lâu tử, đem hắn an bài một khách điếm bình thường ở thành tây, hắn nói trước ở vài ngày, liên lạc được người nhà sẽ đến cậy nhờ.” 

“thì ra hắn còn có thân nhân để nhờ, ngược lại giảm bớt ta một khối tâm bệnh.”

Mặc Kỳ đem khế bán mình của Hồng Văn giao cho chủ tử, Diệp Tuệ không nhận: “Thứ này cầm đi đốt mới đúng, không cần đưa cho ta. Được rồi, ngươi còn chưa có ăn cơm phải không, đi phòng bếp xem có cái gì ăn không, không có bảo cho đầu bếp làm chút đồ ăn mới.” 

Mặc Kỳ cáo lui đi ra ngoài.

Tới buổi tối, Diệp Tuệ bồi thường, hầu hạ Hoàng Phủ Trạch Đoan đến thật thoải mái hưởng thụ, chuyện không thoải mái ở kỹ viện đã sớm bị hắn chặt đứt vứt đến chín tầng mây. 

Sáng sớm ngày thứ 2, Diệp Tuệ rửa mặt chải đầu xong, được thông báo có người bái phỏng, cùng Mặc Kỳ đi xuống dưới đến phòng khách, mới vừa ngồi xuống không bao lâu, liền thấy Chu Tầm mang vào một đám người, vừa hỏi mới biết được là cửa hàng bạc nổi danh ở Bình Châu thành đưa tới trấn điếm chi bảo (**thứ trân quý nhất của cửa hàng**). 


Bình luận (0)