Môi Thơm Dưới Hiên Nhà

Truyện VKL Truyện VKL
1,302 lượt xem
chữ
21:23 - 28/02/2019

Chương 1

Con hẻm vắng tĩnh lặng như ngủ quên giữa phố phường hoa lệ. Dưới ánh đèn đường mờ nhạt, Thư bước vội qua con hẻm nhỏ với vẻ mặt âu lo, thỉnh thoảng nàng lại đảo đôi mắt đen tròn xinh đẹp đề phòng nhìn khắp xung quanh.

Bước vội đến trước hiên một căn nhà nhỏ xinh ở ngã 3 hẻm, Thư thở phào đặt tay lên bầu ngực căng tròn dưới lớp áo sơ mi công sở để trấn an con tim đang sợ hãi.

Thư thầm nghĩ nhất định sẽ không đi làm về muộn thêm lần nào nữa trong đời, vì Thư sợ bóng tối, sợ trong bóng tối có kẻ nào đó vồ ra hại nàng, một nỗi sợ có nguyên do.

Cuối cùng đã về đến nhà, nàng lấy từ trong túi ra một chùm chìa khóa.

Khi chìa còn chưa tra vào ổ, tiếng bước chân đến gần khiến Thư lạnh sống lưng, nàng nhìn sang và giật mình đánh rơi chìa khóa khi thấy một bóng người đang lảo đảo bước ra từ ngã ba bên hông nhà nàng, hắn bước về phía nàng, một gã say.

Sợ hãi và hoảng loạn như giông bão nổi lên trong Thư, nàng vội khom người nhặt lại chùm chìa khóa và tìm cách mở khóa với đôi tay run rẫy trong khi gã say bước đến rất gần.

Tim Thư đập như muốn phá tung lồng ngực, hơi thở nàng gấp gáp như sợ không còn khí để thở, kí ức đau đớn khắc sâu trong tim nàng lần nữa ùa về.

Đó là một đêm trăng tròn, khi Thư còn là một thiếu nữ tuổi 15 xinh đẹp và ngây thơ đang trên đường đi bộ về từ lớp học thêm, đứa bạn đi cùng hôm nay nghỉ, Thư về một mình, cũng sợ, nhưng là nỗi sợ đêm tối đơn thuần.

Một chiếc xe hơi đen dừng lại, một người đàn ông mà Thư không nhìn rõ mặt từ trong xe gọi: "Đêm khuya mà đi một mình vậy cháu? Nhà ở đâu lên chú đưa về!"

Sợ đêm hơn sợ người lạ, lại tò mò vì chưa từng được ngồi xe hơi, cô bé Thư gật đầu và khép nép ngồi lên xe...

Hồi ức của Thư bị tiếng nói của gã say cắt ngang khi nàng vẫn chưa mở được ổ khóa: "Hức! Tại sao?"

Thư sợ hãi muốn hét toáng lên, nhưng nàng chưa kịp hét thì đã tròn mắt kinh ngạc vì gã say này không hề giống những gã bợm nhậu mà nàng từng thấy. Dưới ánh đèn hiên nhà, gã say lộ ra gương mặt anh tuấn sáng lạng, dáng người lịch lãm, dù say nhưng vẫn cuốn hút đến nỗi khiến tin Thư thót lên một cái, trong lòng nàng thầm hỏi: "Trên đời lại có tên bợm nhậu đẹp trai như vậy sao?"

Gã say nấc một cái rồi lại hỏi: "Anh đã làm sai điều gì? Sao lại rời xa anh?"

"Thì ra là thất tình..." Thư thầm à lên, cảm thấy tên này đáng thương hơn là đáng sợ.

"Em trả lời đi! Tại sao? Sao em không nói? Anh yêu em! Anh yêu em!" Gã say như phát điên sấn đến ôm chặt làn eo con kiến của Thư rồi bất ngờ hôn thẳng vào môi nàng.

Trong một khoảng khắc môi chạm vào môi, Thư tròn mắt giật mình rồi đẩy gã say ra, vung tay tát mạnh vào mặt gã.

Chát!

Cú tát của Thư khiến gã say suýt lệch cổ, đầu đập thẳng vào tường rào rồi choáng váng ngã xuống.

Thư giật mình chết trân, nàng đánh hết sức nên nghe rõ tiếng đầu va vào tường, chỉ sợ đánh tên này vỡ đầu thì lại khổ.

Nhưng tên này đầu đá hơn nàng tưởng...

"Em đánh anh... Cứ đánh thật mạnh nếu em muốn, nhưng... Hức... Xin đừng rời xa anh..."

Nhìn gã đàn ông rơi lệ, trong lòng Thư dâng lên thương cảm, nàng muốn an ủi, nhưng không biết làm sao để an ủi, vì nàng có kinh nghiệm yêu đương bao giờ đâu?

Thư muốn hỏi hắn địa chỉ để gọi taxi đưa về, nhưng tên này khóc xong đã ngã xuống ngủ say, lục thử trong túi thì phát hiện hắn chẳng mang theo gì ngoài quần tây áo sơ mi xộc xệch. Thư muốn tìm người giúp đỡ, nhưng nhà cửa xung quanh đều tắt đèn.

Thở dài, Thư không nỡ để kẻ đáng thương này nằm ngoài hiên nhà lạnh lẽo, đành mở cổng nằm hai tay kéo hắn vào nhà, trải cho hắn một tấm chiếu và chăn gối cho nằm dưới sàn phòng khách ngủ tạm.

Xong xuôi, Thư vào phòng tắm, cẩn thận khóa cửa rồi ngâm mình trong làn nước ấm, kí ức đau đớn theo chuyện đêm nay mà tiếp tục ùa về...

Cái đêm đi nhờ xe năm đó, cô bé Thư 15 tuổi đâu ngờ rằng người đàn ông có giọng nói thân thiện và lịch sự cho nàng quá giang lại giấu trong mình một con quỷ dâm tà, con quỷ đó đang thức dần dưới men rượu...

Chiếc xe dừng ở một nơi vắng vẻ, cửa xe khóa kín...

Tiếng cười man rợ...

Tiếng khóc đau đớn...

Khi Thư tỉnh lại, nàng chỉ còn lại một mình giữa bãi đất hoang, người đàn ông mà nàng chưa nhìn rõ mặt đã đi mất, để lại nàng, một cọc tiền, và một bào thai...

"Mẹ..."

Từ phòng khách, một tiếng gọi mẹ vang lên khiến Thư giật mình, đó là tiếng gọi của gã say.

"Mẹ... Con không phải con của mẹ sao? Tại sao mẹ lại luôn ngăn cản tình yêu của con và Duyên? Hức..."

Thư lắc đầu thầm cười: "Thật là một kẻ đáng thương và yếu đuối."

Thư đỏ mặt thầm nghĩ thêm: "Nhưng rất đẹp trai."

Nghĩ đến đây, Thư lắc đầu tự giễu, tuy mệnh danh là người đẹp không tuổi, nhưng Thư vẫn luôn cho rằng mình đã già. Còn gã say kia, nhìn sơ qua có lẽ chỉ 20 tuổi, bằng tuổi con nàng, đứa con bị người ta bắt đi ngay từ lúc mới lọt lòng...

20 năm, Thư luôn tìm kiếm con trong vô vọng...

Nàng lại khóc, lại nhớ con, lại hận người đàn ông đã mang đến cho nàng đứa con rồi cũng chính gã cướp mất con nàng...

Nước mắt trong veo rơi vào hồ nước thơm ngát tạo thành gợn sóng phủ lên bóng hình xinh đẹp phản chiếu dưới hồ...

Mất một lúc lâu cho tâm tình bình tĩnh lại, Thư rời hồ tắm, đứng dậy lấy khăn lau qua cơ thể ướt át quyến rũ rồi giật mình: "Thôi chết! Quên lấy quần áo rồi!"

Vốn sống một mình nên Thư có thói quen tắm xong rồi lên phòng cho khô người rồi mới mặc quần áo vào.

Nhưng hôm nay lại có một gã say ở phòng khách, mà muốn vào phòng ngủ nàng buộc phải đi ngang phòng khách.

Quấn cái khăn tắm che từ đôi bầu vú tròn căng xuống đến ngang đùi, Thư hít một hơi lấy can đảm rồi mở hé cửa nhà tắm nhìn ra ngoài.

Trời ạ! Gã say kia từ khi nào đã lăn lê đến tận cửa phòng ngủ của nàng, đang nằm ngửa, mắt trợn trắng, miệng thì há ra, một tay hắn đặt vào trong quần "như một thói quen" khiến Thư đỏ mặt không nói nên lời.

Chờ một lúc lâu vẫn không thấy tên này có động tĩnh gì, hẳn là ngủ say, Thư đánh liều rón rén bước về phòng.

Thư bước đến gần, gã say chợt ngứa "chỗ đó", sẵn tay trong quần gãi sột soạt khiến Thư giật mình, vấp phải cái chăn dưới chân gã say rồi ngã sấp lên người gã, ngực ngàng đè lên ngực gã

"Hự! Bóng đè?" Gã say mê mê tỉnh tỉnh thốt lên rồi bật ngồi dậy, đồng thời Thư cũng chống tay trên vai gã để quỳ lên, hai cái đầu chạm nhau một cái rõ to.

"Ui da!" Thư đau điếng xoa xoa vầng trán, sau đó nhận thấy gã say đang nhìn nàng bằng đôi mắt tròn xoe.

Trời ạ, chiếc khăn tắm đã rơi xuống, lúc này cơ thể trắng ngần xinh đẹp của Thư lộ ra mồn một trước mắt gã.

Nuốt ực một cái, gã say như tỉnh hẳn khi trước mắt là một gương mặt đẹp mỹ miều, một cái cổ thon hấp dẫn, một bờ vai mềm quyến rũ, một đôi gò bồng tròn thơm ngon với hai nụ đào nhỏ hồng hào, dưới nữa là làn eo cong như vẽ, chiếc bụng thon gọn với nốt rốn nhỏ đáng yêu cách nhúm lông gọn gàng một khoảng ngắn.

Và nhúm lông đó đang ở ngay trên "chỗ hiểm" của gã say.

Thư không mặc quần lót, và đang ngồi trên đúng cái chỗ "ngứa" của gã say, phơi bày toàn bộ cơ thể nàng trước mắt gã.

Như đứng hình một lúc, rồi gã say lại tự cho là mình đang mơ, nên thử dùng tay sờ lên làn da đùi trắng ngần như ngọc của Thư...

Cảm giác mềm mại mát rượi lan từ bàn tay lên não gã say, say đó là một tiếng hét của Thư. Nàng ném cái khăn tắm che lên mặt gã rồi chạy vội vào phòng khóa kín cửa, đẩy cả tủ quần áo chặn cửa lại rồi đỏ mặt chạy lên giường trùm chăn xấu hổ.

Còn bên ngoài, gã say hít sâu mùi hương thơm ngát còn vương lại trên chiếc khăn tắm, nằm xuống mơ màng ngủ tiếp như vừa trải một cơn mơ...

Sáng sớm hôm sau, Thư mơ màng tỉnh giấc, nàng theo thói quen bước ra cửa, đẩy cái tủ (mà nàng còn chưa nhớ ra tại sao cái tủ lại chặn cửa) rồi mở cửa bước ra phòng khách, vừa đi vừa tùy tiện cho tay ra sau gãi gãi cái mông tròn lẳng, vừa gãi vừa nhìn ra ghế salon, nơi có một thanh niên điển trai đang ngồi xem tivi.

"Chào buổi sáng!" Gã thanh niên tỉnh rụi chào Thư, tay thì ngoáy mũi, mắt thì dán vào tivi.

"Chào buổi sáng!" Thư cũng chào lại, tiếp tục đi đến nhà vệ sinh, vẫn vừa đi vừa gãi mông.

Bước được mấy bước, Thư khựng lại, kí ức đêm qua ùa về, tỉnh ngủ, rồi hét lên: "Á! ĐI RA!"

Gã thanh niên đang ngoáy mũi nghe Thư thét cũng giật mình nhảy dựng lên, tay sơ ý đút sâu vào mũi rồi hét theo: "Aaa! Tự nhiên la lên làm hết hồn!"

Thư xấu hổ đuổi người: "Hết say rồi thì ra khỏi nhà tôi ngay!"

Gã thanh niên trợn mắt: "Cô đuổi tôi hả?"

"Ừ! Cút ngay!"

"Đi thì đi!" Gã thanh niên bất cần đáp rồi xóe tay ra nói: "Phiền cô trả tôi ví tiền, điện thoại và chìa khóa xe!"

Thư nhăn mặt: "Tôi không có lấy, lúc thấy cậu trước nhà thì trên người cậu chỉ có quần áo thôi!"

Nghe thế, gã thanh niên ngẫm nghĩ rồi vỗ trán cái bẹp, gã đã nhớ lại, đêm qua thất tình uống quá say, gã bỏ xe bên đường, cả ví tiền và điện thoại đều trong xe, còn gã đi lang thang lạc vào nơi này, được Thư cho ngủ nhờ.

"A! Thật xin lỗi, tôi say quá làm phiền cô mà không nhớ..." Gã nhớ ra nên liền xin lỗi.

Thái độ hối lỗi chân thành của gã khiến Thư dịu bớt, nàng quay ra tủ thuốc lấy một miếng gạc tiến đến chỗ gã.

"Ngồi yên!" Thư nói, sau đó đưa miếng gạt lên thấm máu chảy trên mũi gã, máu này là do khi nãy gã giật mình chọt tay sâu vào mũi mà ra.

Làn hương da nhàn nhạt của Thư phả vào mũi gã thanh niên khiến gã nhớ lại mùi hương chiếc khăn tắm cùng cảnh tượng nóng bỏng đêm qua. Gã không tự chủ được liếc mắt nhìn vào cổ áo Thư, nàng đang khom người thấm máu cho gã nên cổ áo trễ xuống, lộ ra hai bầu ngực mộng mị ngon lành, đáng tiếc chỉ thiếu chút nữa là thấy được cả vầng vú tươi hồng gợi dục.

"Còn nhìn nữa tôi móc mắt cậu!" Thư vừa xem xét mũi của gã vừa nói.

Để chữa thẹn, gã thanh niên vội bắt chuyện: "Thật cảm ơn em đã giúp đỡ anh, anh tên Vũ, còn em?"

Thư phì cười: "Anh bao nhiêu tuổi mà xưng anh với tôi?"

Vũ đảo mắt nói dối: "Năm nay anh 28 tuổi. Trông em trẻ thế này thì hẳn chỉ 22 thôi chứ?"

Thật ra Vũ chỉ 20 tuổi, còn Thư thì hắn đoán nàng khoảng 25, nhưng lại đoán dối là 22 để nịnh nàng.

Nhưng suy đoán của Vũ, cũng như nhiều người khác khi gặp thư lần đầu, đều lầm to. Thư năm nay đã 36 tuổi, nhưng lại mang nhan sắc vả dáng người của mỹ nhân tuổi 26, khác chăng là ở nàng có nét thành thục quyến rũ hơn so với người trẻ tuổi.

Thư phì cười, cũng không bóc mẽ Vũ mà đuổi khéo: "Thôi chị sắp đi làm rồi, nếu em muốn thì ở lại nghỉ ngơi rồi khi về nhớ khóa cửa là được."

Vũ trừng mắt: "Gì vậy? Anh nói anh 28 tuổi thật mà?"

Thư mỉm cười tinh quái: "Chị tin em, nhưng dù vậy thì chị vẫn còn hơn em 8 tuổi..."

Vũ cứng họng, nhưng tất hiên hắn không cho là thật, vẫn chỉ nghĩ nàng khoảng 25 tuổi là cùng. Nhưng dù vậy thì nàng vẫn hơn tuổi hắn.

Nhìn dáng người xinh đẹp của Thư đi vào nhà vệ sinh, Vũ thầm nghĩ: "Lớn hơn thì sao chứ? Đợi em cua được chị rồi thì chị cũng sẽ gọi thằng phi công này bằng anh yêu!"

Nghĩ xong, Vũ lại cười tự giễu, mới đêm qua còn thất tình đau khổ, hôm nay đã thay đổi hẳn, là do hắn đa tình hay do cô nàng mới quen biết này quá đặc biệt?

Vũ cũng không mặt dày ở lại nhà Thư mà theo nàng ra cổng khi nàng đi làm.

Vừa ra cổng, Thư và Vũ chợt thấy có một gã thanh niên ăn mặc như dân chơi bước đến, mừng rỡ gọi Vũ: "Anh! Thì ra anh ở đây, để xe dọc đường mà không mang điện thoại làm em tìm cả đêm!"

Đó là Phong, em trai của Vũ, một kẻ điển trai, trông có nét giống Vũ nhưng mang nét đẹp phong trần lãng tử.

Phong nhìn sang Thư và như bị sét đánh trước vẻ đẹp của nàng, gã nhìn vào mắt nàng và hỏi: "Em có tin vào tình yêu sét đánh không? Hay để cho anh và em quên hết để mình gặp nhau thêm một lần đầu tiên nữa?"

Bình luận (0)