Loạn Luân Không Hồi Kết - Truyện sex NTR + Bách hợp

Truyện VKL Truyện VKL
298 lượt xem
chữ
21:01 - 20/08/2018

PHẦN 50 (3)

- Gì vậy anh Dũng?

- Em lại đây đã. Anh bảo này. Việc quan trọng lắm.

- Việc gì vậy anh?

- Không hiểu sao ông Long nhà em lại đi thay bà Hậu bằng cái con lẳng lơ kia cơ chứ.

- Em biết. Nhưng Long là người quyết định, em không nói được.

- Nhưng em biết chúng nó định làm gì không? Chúng nó định phá nát cái cty của ba em đó.

Thảo thấy có vấn đề nghiêm trọng thật sự rồi, cô nhìn Dũng như người tin tưởng cuối cùng mà cô có thể trông đợi. Cô hỏi:

- Anh nói rõ cho em xem nào!

- Hầy...Chúng nó rủ anh tham gia và sẽ chia chác cho anh nếu anh đồng ý làm cho chúng. Nếu anh không tham gia thì Long nhà em sẽ cho anh nghỉ việc.

- Cái gì? Có việc đấy thật ư.

- Uh.Anh làm đây cho bố em gần 5 năm rồi.Bao nhiêu sự tin tưởng ông dành cho anh nên anh rất trân trọng. Mà con người của anh em cũng biết rồi đấy. Anh không thích làm cái việc bẩn thỉu này chút nào.

Thảo suy nghĩ một hồi lâu rồi ghé tai nói với Dũng điều gì đó. Dũng tỏ ra ngạc nhiên và thốt lên :

- Sao cơ?

- Rồi về sau anh sẽ rõ. Anh cứ chở vờ đồng ý hết đi. Hãy cố tỏ ra là mình đồng ý cùng phe phái với chúng. Chuyện này chỉ hai anh em mình biết thôi nhé. Tuyệt đối anh không được nói với ai đâu đấy.

- Uh, anh biết rồi.

Mấy ngày hôm sau Thảo bất ngờ gọi Huyền vào phòng riêng của mình để nói chuyện. Huyền vốn sợ Thảo nên khép lép bước vào.

- Có chuyện gì gọi chị hả em?

- Không có chuyện gì quan trọng đâu chị.Chỉ là em muốn thông báo cho chị biết là từ mai chị không phải đến đây làm nữa thôi.

Huyền ngạc nhiên nhưng cũng đoán ra được chuyện gì sắp xảy ra, chị ra vẻ đau khổ khóc lóc :

- Sao tự nhiên lại đuổi việc chị vậy? Chị có làm gì đâu?

Thảo đứng lên đi về phía chị Huyền, cô vứt đống sổ sách ra trước mặt chị rồi nói :

- Giấy tờ sổ sách mờ ám do tay chị vẽ ra. Tại sao từ ngày có chị mà giá bán ra các mặt hàng tự dưng giảm đồng loạt thế hả?

- Đấy là giám đốc lệnh là từ này giảm giá để kéo khách hàng.

- Thôi đi. Chị tưởng mấy người qua mắt được tôi à? Nói đến giám đốc thì ai là giám đốc hả? Long à?Hình như em nghe nói chị đang thậm thụt lén lút với chồng em đấy.

- Không..không hề có chuyện đấy đâu. Em đừng nghe mọi người mà đổ oan cho chị.

- Chị oan lắm á? Cho chị nghe cái này nhé.

Thảo bật vi tính lên và cho Huyền nghe 1 cuộc hội thoại ngắn mà cô âm thầm cài thiết bị nghe lén dưới gầm bàn làm việc của Long. Huyền nghe thấy đúng giọng nói của mình và Long đang tình tứ và còn bàn việc kê khai giá cả bán ra như thế nào. Không thể chối cãi được nữa, Huyền khóc lóc quỳ xuống xin Thảo tha thứ.

- Em sẽ cho chị một cơ hội để chuộc lại lỗi lầm. Nếu như chị làm tốt thì về sau chị sẽ có cuộc sống hạnh phúc hơn đấy.

- Em nói đi! Việc gì chị cũng sẽ làm nếu như em tha thứ cho chị.

- Trước khi em nói ra thì em hỏi chị điều này đã.

- Em cứ hỏi đi!

- Chị với lão Dao thế nào? Chị có dám từ bỏ cái loại đàn ông khốn nạn đấy không?

- Có. Chị với lão đấy sống cùng nhau là để dựa dẫm chứ cũng chẳng có tình cảm gì cả.

Thảo mỉm cười ghé vào tai Huyền thì thầm điều gì đó, Huyền gật đầu đồng ý và có vẻ còn ngại một điều gì đó nên chị hỏi lại :

- Nhưng sao em vẫn cho chị quan hệ với Long?

- Hihi...Đằng nào hai người chẳng quan hệ rồi nên quan hệ nữa cũng chẳng sao. Tất cả những ai bị lão Dao lôi kéo thì chị phải báo cáo cho em hết hiểu không.

- Ok chị sẽ làm như em dặn.

- À còn điều này nữa chị Huyền! Có phải Dũng cũng đã bị lôi kéo vào rồi đúng không?

- Uh, Dũng lúc đầu không đồng ý đâu. Phải mấy ngày sau mới đồng ý đấy.

- Tại sao vậy?

- Hihi..nói ra em đừng cười chị nhé. Chị phải dùng tấm thân này mê hoặc ông ấy. Không ngờ trai tân em ạ. Lao vào như con hổ đói luôn. Có điều Dũng bảo không nhận tiền chia chác.

- Vậy à. Thế thì lần sau em muốn chị phải âm thầm chia cho Dũng thật nhiều vào. Chị cứ lấy hết phần của chị chia cho ông ấy xem sao. Em không tin trên đời này có ai lại chê tiền cả.Tất cả việc làm của Dũng chị phải báo cáo cho em biết nhé.

- Ok chị sẽ báo cáo cho em. Thôi chị ra ngoài đây.

Quay trở lại thực tế,Thảo đi ra ngoài chỗ đậu xe của khách sạn,cô cười một mình vì biết được con người Dũng đúng là thật thà và không có lòng tham,đúng là người mà cô rất cần cho sau này và sẽ cân nhắc anh lên vị trí cao hơn.Còn Huyền thì Thảo đã thu phục được từ một người xấu thành một con người tốt,và chị còn tìm được một tình yêu đích thực cho mình. Đi ra đến xe đã thấy một cậu thanh niên trạc tuổi Thảo đứng đợi ở đó rồi. Thanh niên đó có vẻ nhăn nhó :

- Sao lâu thế cậu? Chờ nửa tiếng rồi đấy.

- Không thấy người ta bụng to à? Bụng này đi sao được nhanh? Cầm chìa khóa lái đi này.

- Mẹ xe đẹp thế này không biết có lái được không đây. Ở kho toàn lái xe tải là chính.

- Lái cho quen đi về sau nhỡ may phải lái máy bay thì làm sao?

Hùng quay sang Thảo cười nhăn nhở, hắn trêu lại :

- Uh, máy bay ngon như bà Huyền mà được lái thì cũng thích nhỉ. Ông Long công nhận sướng thật. Tôi mà là ông ấy thì chắc cũng thế.

- To mồm. Con Ly ở nhà chắc cắt chim.

- Hehe..thì cứ nói cho sướng mồm có mất gì đâu. Mà đi đâu đây?

- Ra đồn công an thăm lão Dao còn gì nữa.Chắc lão đang phủ nhận.Phải có cậu ra làm nhân chứng thì lão mới thú tội được.

- Uh. Hôm nay cười đéo nhặt được mồm luôn Thảo ạ. Lão ấy tham còn bảo tớ như này chứ :" chuyến này ko chia chác gì đâu nhé, chú ăn hết đấy ".

- Cho lão đáng đời.

- Thế định cho lão đi tù thật à?

- Đi tù thì ai trả nợ thay lão? Điên à! Tiền chứ có phải vỏ hến đâu mà vứt đi được.

- Thế định xử lý lão ấy như thế nào?

- Cho làm culi ở kho và về sau cậu phải quản lí lão đó cho tớ đấy.

- Hâm à! Tớ ít tuổi làm sao quản lý lão đấy được.

- Ít tuổi nhưng với cái chức vụ quản lý kho thì ai ở đó lớn hay bé cũng phải nghe lời cậu hết.

Hùng quay sang nhìn Thảo như không tin vào tai mình, nó sướng hỏi lại :

- Thật à?

- Uh..sướng không? Thảo dựa đầu vào ghế mỉm cười làm bộ ngực căng lên

Hùng cười tít mắt xoa tay vào cái bụng bầu rồi tăng ga phóng vọt trên đường.Thảo sợ quá ngồi thẳng lên kêu :

- Lái gì nhanh zữ vậy hả ông?

- Hehe..sướng quá ăn mừng tí thôi. Mà ngồi thẳng người lên, ngồi kiểu kia vú vê hở hết ra bố ai chịu được.

- Hihi..người ta bụng bầu đau lưng bố ạ. Mai kia con Ly bầu thì ông sẽ rõ. Chỉ được cái soi vếu chị em.

- Bà buôn dưa lê với con Ly nhà tôi ít thôi nhé. Éo hiểu bà khuyên nó cái gì mà tôi phát mệt lên đi được.

- Sao mệt?

- Ngày nào cũng 2-3 nháy sao không mệt. Hỏi gì ngu zữ vậy?

Thảo cười quay sang nhìn Hùng, vì cô bốc phét với cái Ly là ở cty chị Huyền thích thằng Hùng nên khuyên buổi đêm và sáng ra nên cố chiều Hùng và vắt cạn tinh lực nó đi để Hùng ra ngoài có muốn thì cũng hết đạn. Hai người trêu nhau một lúc thì cũng đã đến đồn công an nơi đang tạm giam lão Dao.

>> Đọc tiếp phần 2 của truyện Loạn Luân Không Hồi Kết là truyện Dòng Máu Loạn Luân của đồng tác giả  Leysek

Bình luận (0)