Lâu Đài Trên Cát

Truyện VKL Truyện VKL
31 lượt xem
chữ
14:55 - 11/01/2019

Chương 205

Gã nghe Phương cạnh khóe, gã cũng buồn cười quá, tý sau gã thì thào

- Sao em khoái làm tình mấy chỗ nghiệt ngã quá vậy, cabin xe mình, rồi mấy cái ống cống nữa, bữa đó anh thì chích em, còn muỗi thì chích anh, mà mạo hiểm như vậy em sướng thiệt đó hả

- Uh, tại anh không biết chứ em thích cảm giác là lạ như vậy lắm, nên cũng ít gần gũi thằng Thuấn là vậy, nó thì kiểu đàn ông cổ điển gia trưởng, tình dục với nó cũng chán ngấy như bà mẹ của nó vậy, nên anh đừng cười, gặp anh …nghe con Liên nó kể anh và hai chị của nó ngủ chung, em tò mò lắm, nên hay bàn tán với nó

Gã nghe Phương nói vậy, giờ gã hiểu ra tại sao ở công ty thì con Liên và Phương hay chụm đầu vô nói chuyện, thì ra lũ con gái cũng ghê thật, chúng nó mà xúm lại nói bậy thì đàn ông nhằm nhò gì.

Gã quay qua lấy tay nựng nựng 2 bầu vú căng phây của Phương, gã thì thào, mai mốt đi làm mà mặc váy, trưa trưa ở công ty, em chui vô phòng làm việc của anh đi, nghe nói làm tình ở phòng làm việc cũng thú vị lắm đó

Phương cười ha hả rồi tát yêu gã mấy cái, người ta cũng tính bữa nào thử , mà mắc cỡ không dám nói nè, sợ sếp la, mặc váy vậy cũng tiện, em chỉ cần vén lên là xong hén

Gã cười ha hả rồi phát vai Phương mấy cái, thôi dậy mặc đồ vô đi ăn rồi về ngủ, sáng 4h dậy sớm chạy xe về cho đỡ kẹt xe ở ngã tư Thủ Đức

Phương cười ha hả rồi cô…leo lên ngồi xổm trên miệng gã, hun nó cái đi, để về SG thì không hun được đó, rồi cô chống tay lên ngực gã chà mông qua lại khi ...con bướm đã đậu lên miệng gã

Rồi lòng vòng một hồi, khi gã và cô rời nhau ra thì thắt lưng gã mỏi thêm một chút nữa, gã châm điếu thuốc nhìn Phương đi toilet rửa ráy vệ sinh xong, cô ra lấy cái khăn tắm lau sạch sẽ cho gã, thôi , giờ cho anh đi ăn đó, không tý em thèm em leo lên nữa thì anh xỉu mất

...............

Hơn một tháng nay không vào TruyenVKL, lẽ ra cũng không muốn nói gì ở đây nhưng thấy các anh em comment mong ngón quá, thôi thì cũng có vài lời với anh em độc giả để các anh em không trông chờ rồi thất vọng

- đúng thật là từ sau tết đến giờ cũng hơi bận rộn với việc này kia nên chưa viết, nhưng đó cũng chỉ là 1 phần, phần chính còn lại là 2 tháng nay lòng mình nghĩ về nhân tình thế thái lạnh lẽo nên "chất lửa" không còn sung như 2 tháng trước tết nữa. Văn cũng là người, một người với tinh thần chán nản cho nhân tình thế thái, ngao ngán trước những chuyện xung quanh thì ngòi bút hết lực. Không dám hẹn về thời hạn viết tiếp tác phẩm nữa, chỉ mong anh em hãy hiểu nếu 1 ngày nào mình tìm lại nhiệt huyết trong lòng thì sẽ đặt tay viết tiếp.

Hôm nay đau khổ trong lòng quá có viết vài dòng ở facebook, mong anh em đọc xong sẽ hiểu cho mình và không "kỳ vọng" hay "thúc hối" tác phẩm sớm hoàn thành bây giờ nữa

VẾT THƯƠNG

Có những giai đoạn tôi biết, chỉ có nước mắt mới hiểu những gì chất chứa trong tim.

Những vết thương tình yêu thời thanh niên làm tôi đau đớn tâm hồn ra sao, thì vết thương tình yêu của một người đã trưởng thành, đã từng trải còn sâu xa hơn nhiều lần. Mất đi không chỉ là một người yêu quý, mà là những năm tháng tươi đẹp không còn quay trở lại. Và nó tan biến đi như chưa hề có, như ta chưa hề ấm áp, hò hẹn, chia sẻ những giây phút yêu dấu và gần gũi.

Lúc đó, chỉ có một thứ hiện thực mà ta buộc phải chấp nhận bằng nước mắt. Đàn ông cũng khóc chứ, chỉ là họ ít cho ai biết họ đã hoặc đang khóc, họ về buồng riêng, đóng kín cửa, và lặng lẽ khóc.

Khi nguoi ta bỏ tôi, tôi nghĩ đó là lỗi của chính mình. Mình đã không làm cho họ cảm thấy hạnh phúc. Một người đàn ông không biết cách mang lại hạnh phúc cho người xung quanh, thật tồi tệ.

Xen giữa những cơn ngơ ngác ấy, tôi tự đi viện, tôi tự làm những việc mà trước giờ người yêu mình làm cho mình hoặc cùng san sẻ với mình, tôi tự lo liệu đời mình, tôi tự vượt qua những cơn khủng hoảng của đời tôi mà không có ai ở bên. Cho đến ngày hôm nay nhìn lại, thấy nước mắt đúng là người bạn thân nhất, chỉ có nước mắt hiểu lòng tôi.

Vậy những vết thương trong tim, ai mang đến, ai chữa lành?

Tôi nhớ một cuốn sách đọc được hồi nhỏ, có câu đinh ninh mãi trong tim "Đau khổ thay cuộc sống của một kẻ đòi hỏi tình yêu, mà chỉ nhận được dục vọng".

Đó là gánh nặng cuộc sống mà khi quay về tự đối thoại với mình, tôi mới thấy mệt mỏi. Chỉ chính mình mới hiểu, điều gì làm mình cảm nhận đây là tình yêu, thứ gì làm ta hiểu đây chỉ là dục vọng. Cho dù "người ta" cứ khăng khăng đó là tình yêu.

Dục vọng là khi ta muốn được yêu, có được tình yêu. Còn tình yêu là khi ta có thể hy sinh tất cả mọi dục vọng, cho kẻ khác. Kể cả hy sinh chính tình yêu. Như tôi khi đó, sẵn sàng yêu không đòi hỏi gì, không cần đáp lại, không cần danh nghĩa, không cần hứa hẹn, không cần chăm sóc.

Những thứ tình yêu như thế không đến nhiều lần trong đời, hoặc những người làm ta có thể yêu như thế, ta không được gặp nữa. Biết đâu sau này trên đường đời tôi sẽ gặp người như thế, nhưng lúc đó tôi đã già.

Cảm ơn những computer games, đã giúp tôi chống trả lại nước mắt và những cơn khủng hoảng. Có ngày tôi chống chọi tới năm giờ sáng, rồi xuống nhà chạy bộ, sau đó chạy ra cafe wifi, ngồi lặng lẽ rồi chọn một bữa sáng cùng ly cafe đắng. Nếu đau tới mức không ngăn nổi nước mắt, hãy mượn games để giữ cho đầu óc trống rỗng không nghĩ ngợi gì. Mượn cả những cuộc chạy bộ, thể thao, chơi bóng đúng giờ, hãy nhảy xuống bể bơi đúng giờ để xua những ý nghĩ ra khỏi đầu óc. Lâu dần rồi cũng sẽ quên. Tôi học được cách quên mà không cần thuốc nào. Cảm ơn sự từng trải giữ cho tâm hồn tôi cân bằng trước những vết thương. Dù bây giờ sau những sóng gió cuộc đời, tôi trở thành người chậm chạp, tôi học và nhìn mọi thứ luôn chậm hơn người khác. Tôi nhận ra, tình yêu giống như cơn điên tức thời, sau cơn điên ta trở nên dửng dưng. Tôi cũng không còn khóc nữa, tượng đá, dù có đau cũng không còn khóc được.

=> Mời độc giả đón xem chapter cuối truyện Lâu Đài Trên Cát tại TruyenVKL.com trong thời gian tới.

Bình luận (0)