Hợp Đồng Bảo Vệ [Truyện sex hay 2018]

Truyện VKL Truyện VKL
700 lượt xem
chữ
16:50 - 18/09/2018

Chương 122: Tình yêu là có thật (Cuối)

Thấy chủ tịch lo lắng, Mai Ngọc hỏi:

- Chị, hình như chị có gì lo lắng thì phải?

Thụy Kha vẫn ngồi im cho người trang điểm vấn tóc, cô nói:

- Uh, bố mẹ chị giờ này phải về đến nơi rồi chứ.

- Anh Dần ra đầu làng đón mọi người rồi chị ạ, chị cứ yên tâm. Em cũng vừa gọi cho hai bác, chắc cũng sắp về đến nơi rồi.

Vừa nói xong thì Nụ hớt hải chạy vào:

- Chị Kha, bố mẹ chị về rồi, còn có nhiều người nữa mà em không biết mặt.

Thụy Kha xin phép người đang vấn tóc cho mình rồi đứng dậy. Trông cô yểu điệu thục nữ trong bộ áo dài truyền thống, chỉ có mái tóc là vẫn chưa hoàn thiện thôi. Thụy Kha sốt sắng muốn gặp bố mẹ, ngày con gái lên xe hoa về nhà chồng, kẻ đáng thương nhất chính là bố mẹ cô dâu.

Vừa nhìn thấy mẹ, Thụy Kha rớm nước mắt:

- Mẹ!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

Bà Hà cũng chạy lại ôm con, còn ông Dương bước theo sau, vừa đến nơi thì ông âu yếm:

- Cuối cùng tôi cũng tháo được quả bom trong nhà.

- “Bố này”, Thụy Kha nũng nịu đánh nhẹ vào cánh tay bố.

Rồi Thụy Kha nhìn thấy đoàn người theo sau, người duy nhất mà cô từng gặp mặt chính là Kim, cạnh Kim là một cô gái mà Thụy Kha đoán không nhầm chính là Trâm Anh, người yêu cũ của anh Thìn. Còn nữa, một người trạc tuổi bố mà Thụy Kha đoán chính là ông Hoàn, chủ tịch tập đoàn Kim Ngân. Không hiểu sao tập đoàn đã từng là đối thủ của mình lại tụ họp ở đây, lại còn đi cùng bố mẹ nữa chứ. Thấy con gái có phần chưa hiểu đầu cua tai nheo, ông Dương giới thiệu:

- Thụy Kha con, để bố giới thiệu từng người cho con biết nhé. Kim thì con biết rồi phải không? đây là chú Hoàn, chủ tịch tập đoàn Kim Ngân, cũng là người bạn thân với bố từ hồi còn học bên Nga. Còn người nữa mà bố muốn đặc biệt giới thiệu cho con, có thể con sẽ sốc đấy. Là Trâm Anh, vợ của Kim, nhưng Trâm Anh cũng là em gái con đấy.

Trâm Anh và Thụy Kha nhìn nhau, hai người con gái đều xinh đẹp tương đương nhau, giờ nhìn hai người mới thấy có vài nét trên khuôn mặt giống nhau. Thụy Kha nói trước:

- Em gái con? Là sao? Sao con không hiểu gì vậy?

Mẹ Hà nhìn Kha gật đầu. Ông Dương giải thích:

- Trâm Anh và con tuy không cùng một mẹ sinh ra, nhưng Trâm Anh là con gái của bố, bố cũng chỉ vừa mới được nhận lại Trâm Anh đêm hôm qua khi vừa về đến Hà Nội. Chuyện này còn rất dài, để sau đám cưới bố mẹ sẽ giải thích cho con nghe.

Lúc này, Thụy Kha mới nhìn kỹ vào khuôn mặt cô em gái, oan gia ngõ hẹp, người yêu cũ của anh Thìn lại chính là cô em gái cùng cha khác mẹ với cô. Nhưng chuyện đó giờ không còn quan trọng nữa rồi, Trâm Anh đã có chồng, nghe nói là ly thân nhưng nhìn Kim ở bên cạnh thì chắc là làm lành rồi, Thụy Kha vốn bản tính thiện lương, cô lại gần Trâm Anh, tình cảm chưa đủ sâu sắc vì mới chỉ gặp nhau nên không có giọt nước mắt nào, nhưng ánh mắt thì rất thân thương:

- Trâm Anh, em gái của chị. Vậy mà giờ đây chị mới gặp được em.

Trâm Anh cũng bồi hồi khó tả, mới nhận lại cha ruột ngày hôm qua. Cũng chỉ mới đêm hôm qua thôi cô mới biết bố Cường không phải là cha ruột của mình mà là một người khác. Người cô kính trọng nhất chính là bố Cường, ông không phải là cha ruột cô nhưng bao nhiêu năm nay vẫn coi cô như con ruột của mình mà hết lòng đối tốt với cô. Rồi cô cũng được nghe bố chồng nói về việc ông Dương có nỗi khổ riêng mà chưa dám nhận lại con, chỉ âm thầm quan sát và hỗ trợ từ xa.

- Chị Thụy Kha!.

Hai chị em ôm nhau một cái thật chặt, mối quan hệ của họ giờ đã mở sang một trang mới. Buông em gái ra, giờ đến lúc Thụy Kha lên mặt đàn chị, cô chỉ vào Kim, hắn đang bế thằng cu:

- Tên em rể kia, giờ còn muốn thôn tính Hưng Thịnh nữa không?

Kim nghe tử thần gọi tên, hắn không để đâu hết ngượng, một tay ôm con, một tay gãi đầu:

- Chị, chuyện qua rồi mà.

Bỗng nhiên ông Dương và ông Hoàn cười ha hả vang vọng cả căn phòng. Thụy Kha nghi ngờ hỏi:

- Có phải là bố với chú đứng sau vụ này không?

Nhưng không phải như Thụy Kha nghĩ, ông Hoàn không phải là người đạo diễn, ông nói:

- Không, hoàn toàn không phải như cháu nghĩ, chuyện Hưng Thịnh và Kim Ngân là có thật, việc thật. Bọn ta chỉ là muốn nhân chuyện này để làm một số thứ thôi. Ha ha ha ha ha.

Ông Dương thêm vào:

- Là để con học hỏi thêm bản lĩnh trên thương trường, ta thấy con vượt qua khủng hoảng như vậy là tốt đấy, nhưng cần phải làm sớm hơn nhanh hơn. Con nên nhớ, phản ứng tức thời trên thương trường chính là phản xạ của người làm kinh doanh. Và ta cũng thử thằng con rể, xem nó có xứng đáng với con gái ta không thôi. Ha ha ha ha.

Lúc này Kim mới lên tiếng:

- Vậy chuyện con bắt Thìn, à không …………. Anh Thìn có phải là do bố bầy cho anh Đoàn trợ lý của con không?

Ông Hoàn cười ha hả như xác nhận, rồi ông nói với thằng con:

- Không có vụ hôm đấy liệu anh có biết nhận ra đâu là chân lý cuộc sống không? Anh có nhận ra cái gì mới là quan trọng nhất trong cuộc đời người đàn ông không? Chính là gia đình, là vợ là con đấy. Ha ha ha ha ha.

Mọi chuyện đã được giải quyết, chỉ có Trâm Anh là chưa làm lành hẳn với Kim thôi.

---

12h trưa, giờ hoàng đạo đã điểm. Đoàn người toàn nam thanh nữ tú của cả một vùng quê theo chân các vị bô lão và Thìn đến nhà chị Hợi, Thụy Kha ngồi trong buồng chờ chủ rể đến rước.

Khi một bô lão kêu Thìn vào đón cô dâu, khi đi vào trong anh mới nhìn thấy đám người mới tới, có bà Hà là anh nhận ra ngay, còn người ngồi bên cạnh bà Hà chắc là bố vợ anh rồi. Cái ngạc nhiên nhất chính là anh nhìn thấy Kim và Trâm Anh. Nhưng lúc đó không kịp hỏi han gì nhiều, anh cúi chào rồi bước vào phòng. Nhìn thấy Thụy Kha đang mặc một bộ váy cưới mầu trắng, lưng quay vào trong, Thìn lại gần, đặt tay lên hai vai cô rồi âu yếm:

- Thụy Kha, anh đến đón em về làm vợ anh.

Thụy Kha ngoảnh lại nhìn anh:

- Nhanh lên, em đợi mãi.

Thìn khuỳnh tay để Thụy Kha bám vào, đôi uyên ương bước ra khỏi buồng cô dâu trong tràng pháo tay rền vang của tất cả mọi người. Nhìn họ tươi cười rạng rỡ, nhìn họ đẹp đôi và hạnh phúc biết bao.

Thế rồi, cô dâu chú rể đi đầu, họ có một đoạn khoảng 500m gọi là rước dâu, con đường ven biển bên cạnh hàng phi lao rì rào lúc này thật đẹp, tiếng sóng biển, tiếng gió vi vu như bản hòa tấu chúc mừng hạnh phúc cho đôi bạn trẻ.

Một vài em bé đứng ven đường ngắm nhìn cô dâu xinh đẹp, chúng hát bản đồng dao mà mỗi lần gặp đám cưới đều hát: “Cô dâu chú rể, đội dế lên đâu, đi qua đầu cầu, đánh rơi nải chuối, cô chết đuối, chú rể khóc nhè”

---

Đêm hôm ấy, tại phòng của cô dâu chú rể, tiếng kẽo kẹt của chiếc giường làm bố mẹ Thìn ở cái phòng ngủ đối diện không tài nào ngủ được. Mẹ Thìn ngại lắm nhưng cũng phải sang gõ cửa buồng, gõ 3 tiếng “cộc cộc cộc” xong thì bà nói:

- Hai đứa xuống dưới đất mà nằm.

Nói xong bà lại quay về buồng ngủ với ông.

Ở bên trong, Thìn mồ hôi đầm đìa đang nằm trên bụng của Thụy Kha, cô đang dạng hai chân to hết cỡ rồi quặp lên trên lưng anh. Nghe mẹ gõ cửa rồi nói, cả hai đứa cùng bịt miệng cười.

---

Ở một khách sạn trên thị trấn cách nhà Thìn độ 5km. Khi thằng Cu đã ngủ, Kim nhẹ nhàng bế nó đặt sang sát mép giường rồi nằm thế vào chỗ của nó, cạnh Trâm Anh. Trâm Anh vẫn chưa ngủ, cô nhắm mắt và tim đang đập rất mạnh, lâu lắm rồi cô mới lại hồi hộp như thế này. Thấy có động, cô cứ nằm im xem sự thể ra làm sao. Kim nhẹ nhàng đặt một tay mình vòng lên trên bụng Trâm Anh, hắn đang úp thìa cô. Kim nói khẽ vào tai Trâm Anh:

- Trâm Anh, tha lỗi cho anh đi mà. Anh biết mình sai rồi. Vợ chồng mình làm lại từ đầu nhé.

Trâm Anh không trả lời, cô thút thít khóc làm bầu vú rung rung lên. Kim thấy vợ khóc thì biết là mình đã được tha thứ, có yêu có hận thì mới có khóc. Đó là cảm xúc của con người. Kim ghì chặt vợ mình mạnh hơn nữa để tiếng khóc dịu dần đi. Một lúc sau, Trâm Anh mới cất tiếng nói, tiếng nói đầu tiên với chồng sau mấy tháng trời:

- Lần sau mà còn hư nữa thì đây không tha cho đâu.

---

Tại một buồng ngủ nhà chị Hợi, nơi đôi vợ chồng Ánh Tuyết và Quang IT cư ngụ. Em bé ngủ say rồi Quang IT mới chọc chọc ngón tay vào đít Ánh Tuyết:

- Vợ ơi, 4 tháng rồi.

Ánh Tuyết tủm tỉm, đúng là từ lúc cô sinh em bé đến giờ, bướm chưa hồi lại nên cô chưa cho Quang IT địt lần nào. Biết là tên chồng nhỏ thó này đang bấn lắm, nếu không cho hắn xả biết đâu lại sinh hư. Cũng căn ke lồn đã hồi, Ánh Tuyết quay lại rồi nó khẽ như sợ con nó tỉnh:

- Xuống dưới sàn, nhẹ thôi đấy, lồn vẫn còn đau lắm.

---

Mẹ con Mai Ngọc thì ngủ ở phòng của Nụ ở nhà của cô ấy. Bé Cún ngủ nằm ở sát mép giường, Nụ vẫn một tay đặt lên hờ lên bụng bé, cô vừa ru bé ngủ xong. Mai Ngọc chưa ngủ đâu, nhưng cô giả vờ ngủ từ nãy đến giờ. Bỗng cô trở mình xoay người gác một chân mình lên chân Nụ, tay cô trong cái vô tình của lúc trở mình đặt lên một bên vú của Nụ. Nụ đã ngủ đâu, cô biết tay chị Ngọc đang ở trên vú mình, cũng muốn nhẹ nhàng gỡ bàn tay ấy xuống lắm, nhưng chẳng hiểu sao một cảm giác tê tê, thích thích cứ ùa về nơi cô. Thế nên Nụ mặc kệ bàn tay ấy ở trên vú mình cả đêm. Chuyện Nụ và Mai Ngọc có thành một cặp đôi hay không thì còn lâu mới có thể trả lời được, nhưng qua sự việc của đêm nay, có thể khẳng định, họ đã bước những bước đi đầu tiên trên con đường đó.

---

Zũng tôi đang lang thang trên bãi biển đêm hôm đó, tôi tựa lưng vào một cây phi lao chắn gió, điếu thuốc đang đỏ lựng trên môi, trước mặt tôi là biển cả mênh mông, sau lưng tôi là làng mạc của làng chài ven biển, ở đó có cuộc làm tình trong sự đê mê, trong tình yêu và hạnh phúc của Thìn và Thụy Kha. Ở sau lưng tôi có cuộc làm tình của cặp đôi Ánh Tuyết – Quang IT. Ở xa xa một tí là cuộc làm tình trong sự nhẹ nhàng và da diết của Trâm Anh và Kim, một cặp vợ chồng lấy nhau được vài năm rồi mới bắt đầu những ngày đầu tiên của việc tìm hiểu nhau. Ở đó còn có một cặp đôi mà ta chưa gọi là làm tình được, chỉ có những sự va chạm nhẹ nhàng, vô tình mà như cố tình, chỉ có những tiếng đập mạnh của con tim là cuồng nhiệt mà thôi, Mai Ngọc – Nụ.

Điếu thuốc trên môi cũng cháy đến lọc, câu chuyện tôi kể cho các nghe về các nhân vật trong truyện Hợp đồng bảo vệ cũng đến hồi kết thúc.

Tôi lại châm cho mình một điếu mới, ánh nhìn của tôi lại hướng ra biển cả mênh mông, trên một chiếc thuyền cá hoán cải, có một cô gái đang làm việc, cô ấy là Cave, địa điểm hành nghề của cô ấy là ở trên biển, chính vì lẽ đó nên tôi gọi cô ấy là Cave Biển Đông.

--- Hết truyện rồi ---​


Bình luận (90)

MrKoreass

MrKoreass - Luyện Khí tầng 1

Kết đẹp rồi, dù mấy chap kết tình tiết nhanh quá. Cảm ơn Cu Zũng, đã lâu lắm mới theo một tác phẩm đến cùng như thế này. Hy vọng Cu Zũng sẽ cho ra các tác phẩm khác hay và chỉn chu hơn nữa. Mình thích đọc truyện xxx kiểu này hơn là hard xxx, chỉ chi tiết quá xxx cũng ko hay, tình cảm là chính và đá tí xxx nhẹ kiểu này là hay nhất. Một lần nữa cảm ơn Cu Zũng, chúc Cu Zũng sức khoẻ và hạnh phúc..

2 Trả lời

Loc Phan Tan

Loc Phan Tan - Luyện Khí tầng 1

Kết thúc truyện vẫn thấy chưa đã lắm nhưg truyện củg rất hay rồi cảm ơn t/g

1 Trả lời

Đức Thân

Đức Thân - Luyện Khí tầng 1

Cám ơn ad zung nha đã cho mọi nguoi tác phẩm hay Có ra chuyện nữa k vậy

1 Trả lời

Truyện VKL

Truyện VKL - Trúc Cơ tầng 4

Hôm nay chắc cuối giờ chiều mới đăng truyện được đấy anh chị em nhà ta ạ. Chương này là chương cuối rồi nên Cu Zũng muốn đầu tư kỹ lưỡng một tí.

0 Trả lời

Dungray

Dungray - Luyện Khí tầng 1

Sax hết à Cu Zung hix hết ngon 😢😢😢

1

me anhan

me anhan - Luyện Khí tầng 1

Thứ 3rồi

0 Trả lời

Trang Nguyen

Trang Nguyen - Luyện Khí tầng 1

Hay rồi như vậy là đc rồi . tác phẩm nhận đc nhiều sự quan tâm của người đọc là mong muốn của nhiều tác giả mà . mấy bạn đừng bình luận gắt quá đó là tâm quyết của người ta mà đọc thì đọc hk đọc thì out dùm tránh việc làm tác giả buồn hk viết nữa

2 Trả lời

MrKoreass

MrKoreass - Luyện Khí tầng 1

À do ad bảo góp ý thì mọi người góp ý mọn thôi chứ trình viết chắc ko có và nếu có cũng ko bằng đc Cu Zũng. Nhưng đối với một tác phẩm nào cũng cần phải có phê bình văn học, mục đích ko phải là khen chê mà là để tác giả có thể chau chuốt hơn cho bút viết của mình ở các tác phẩm sau. Ai cũng kiểu "ko đọc thì out giùm" chỉ vì sợ tác giả buồn ko viết tiếp thì đó mới là buồn bạn ha.

1

me anhan

me anhan - Luyện Khí tầng 1

Truyện Cu Zũng viết tôi cảm thấy kết cục mở có hậu nhưng tình tiết thật sự chưa cho người đọc cảm thấy thỏa màn. Cần li kì thêm chút nữa. Như Kim cần miu mô hơn. Thụy Kha và Thìn như thế nào vượt qua những mưu mô đó để đánh bại tên Kim

2 Trả lời

Truyện VKL

Truyện VKL - Trúc Cơ tầng 4

không dùng từ thô tục khi cmt, nhắc nhở bạn @Thức Nguyễn

0

Thức Nguyễn

Thức Nguyễn - Luyện Khí tầng 1

Sao m đéo viết truyện

0

Đức Thân

Đức Thân - Luyện Khí tầng 1

Chuyện hay nhưng có thể ra 3 chap 1 tuần k

1 Trả lời

MrKoreass

MrKoreass - Luyện Khí tầng 1

Truyện chắc cũng đến hồi kết khi 2 chị em Thụy Kha và Trâm Anh nhận nhau. Nhưng đứng khía cạnh quan hệ xã hội thì không ổn cho cái kết này lắm vì cả Kim Ngân và Hưng Thịnh sẽ còn gắn kết và sẽ rất ngượng ngùng cho Thìn và Trâm Anh. Đáng ra Cu Zũng chỉ nên dừng ở đoạn kết Kim với Trâm Anh ổn thoả với nhau và Thụy Kha với Thìn và Mai Ngọc có cái kết tốt đẹp là được. Đưa tình tiết Trâm Anh là con riêng của ông Dương (vật) này thì làm câu truyện rối rắm và không được hài hoà. Cuối cùng người khổ và đáng thương nhất lại là Trâm Anh chứ không phải Thụy Kha. Kết cục ổn nhưng lại hoá buồn.

1 Trả lời

Thức Nguyễn

Thức Nguyễn - Luyện Khí tầng 1

Sao m đéo viết đi ?

0

Truyện VKL

Truyện VKL - Trúc Cơ tầng 4

Cảm ơn các bạn đã có nhận xét như vậy. Cảm nhận của bạn rất đáng quý với Cu Zũng tôi. Nó đáng quý bởi trước tiên nó rất chân thành và mang tính xây dựng. Nó giúp Cu Zũng có cái nhìn đa chiều về tác phẩm của mình, để tác phẩm sau được hay hơn nữa.


Tôi biết, có nhiều độc giả muốn góp ý lắm nhưng phần cũng “quý” Cu Zũng nên xuề xoà cho qua, hoặc ngại bị “ném đá”.

Nhân chuyện này, Cu Zũng muốn nói với các bạn rằng, cái tôi muốn nghe chính là những cảm nghĩ thật của các bạn. Khen cũng được mà chê cũng quý. Chỉ cần thật và mang tính xây dựng là Zũng tôi cảm ơn hết. (Tất nhiên đừng thẳng quá theo kiểu: “Địt mẹ Cu Zũng, viết như con cặc, bố đéo thèm đọc”, vậy thì buồn lắm)

2 Trả lời