Hậu Cung Hi Phi Truyện

TruyenFull TruyenFull
12 lượt xem
chữ
17:51 - 20/03/2019

Chương 170: Thiếu

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Edit: Ớt Hiểm

“Cẩu ca nhi, huynh ănh nhanh vậy làm gì, có ai giành với huynh đâu.” Mặc Ngọc trêu.

Cẩu Nhi lấy miếng dưa muối kẹp vào màn thầu xong mới nói: “Tại Mặc Ngọc ngươi không biết đó thôi, đi theo bên cạnh Tứ gia, quan trọng nhất chính là nhanh! Làm gì cũng phải nhanh, ăn cũng phải nhanh, vì bất cứ lúc nào Tứ gia cũng có thể giao việc xuống, nếu lúc đó ngươi còn ngồi nhai cơm thì làm việc kiểu gì, nếu lỡ đại sự của Tứ gia, có lấy đầu cũng đền không nổi.”

Nói tới đây, hắn nhíu mày, lau miệng liếc cái chén rỗng, hỏi: “Chẳng phải lần trước ra đã đưa hộp Hoàng sơn mao phong tới rồi sao? Sao giờ vẫn còn uống loại trà đắng nghét này?” Vừa rồi chỉ lo nuốt miếng bánh mắc nghẹn ở cổ nên Cẩu Nhi không để ý, đợi vị giác phục hồi mới phát hiện miệng mình đắng nghét, chẳng có chút mùi thơm của lá trà.

Lý Vệ cười khổ, chỉ vào Lăng Nhã đang nghịch tóc: “Thật ra mấy hôm trước cũng pha uống rồi, nhưng chủ tử vừa nhấp mấy ngụm thì nói trà thơm ngon như vậy phải để dành cho Tứ gia, không cho chúng ta động tới. Hết cách đành phải uống tạm trà này thôi.”

Cẩu Nhi thở dài thườn thượt: “Không ngờ nương tử đối với Tứ gia tình thâm ý trọng như vậy, điên rồi mà vẫn nghĩ tới Tứ gia, mong rằng bệnh của người mau khỏi.”

“Chủ tử chúng ta luôn tốt với Tứ gia, nhưng đổi lại được gì? Là bị phế làm thứ dân, giam cầm tại một tơi hoang tàn đổ nát thế này, không ai ngó tới!” Mỗi lần nhớ tới chuyện xưa, Mặc Ngọc giận đầy một bụng: “Ngay cả mấy gian phòng ở đây cũng do tự mấy người chúng ta cùng nhau sửa sang lại, nếu không cũng chẳng ở được.”

Nghe tới đây, Cẩu Nhi chẳng còn tâm trạng nào mà ăn: “Các ngươi cũng đừng trách Tứ gia, ngài ấy vốn không biết biệt viện rách nát như vậy, nếu không...”

“Nếu không thì sao, ngài ấy sẽ không đưa chủ tử tới giam ở đây sao?” Giọng Mặc Ngọc đầy trách móc, thật ra còn có nhiều chuyện nàng không tiện nói, chỉ biết ngậm lại trong miệng, nghẹn ngào tiếp: “Nói tới nói lui cũng là do Tứ gia không tin chủ tử nên mới hại chủ tử khổ như vậy!” Dù Mặc Ngọc biết chủ tử đang giả điên, nhưng nhớ tới mấy năm khổ sở vừa qua, nàng vẫn không khỏi xót xa.

Cẩu Nhi lắc đầu: “Ta cũng không tin người lương thiện như nương tử lại mưu hại Đồng phúc tấn, nhưng tại sao Đồng phúc tấn...” Hắn tính nói gì đó, nhưng cuối cùng im bặt, chỉ chớp mắt hỏi: “À đúng rồi, Lý Vệ, lúc đó ngoài nương tử với Đồng phúc tấn ra chỉ có một mình ngươi ở đó, rốt cuộc chuyện là thế nào?”

Lý Vệ liếc qua Lăng Nhã rất nhanh rồi nghiêm túc trả lời: “Cẩu Nhi ca, Lý Vệ ta thề với trời, chủ tử tuyệt đối không có đẩy Đồng phúc tấn, thậm chí còn chưa chạm vào nàng ta. Mọi chuyện đều do Đồng phúc tấn tự biên tự diễn, hòng hãm hại chủ tử.”

Những lời long trời lở đất này khiến Cẩu Nhi như chết sững, á khẩu nửa ngày không thốt nên lời, nhưng Dung Viễn thì ngược lại, hắn vẫn bình 

Hậu Cung Hi Phi Truyện Chương 170: Thiếu

Bình luận (0)