Giờ Em Có Chồng Chưa?

TruyenFull TruyenFull
188 lượt xem
chữ
11:06 - 08/02/2019

Chương 36 – Kết thúc

Câu chuyện số 1

Bến xe miền Đông, Ngày….tháng….năm…………

Thoáng có khuôn mặt quen quen bên cạnh

– Xin lỗi, Em có phải tên Phượng không?

Có người ngoái nhìn, rồi tìm trong ký ức

– Em Phượng đây, Anh Phong phải không? Dạo này anh khác quá.

– Uhm. Mập lên nhiều rồi.Em giờ thế nào?

– Hihi…Em ổn. Giới thiệu anh đây là ông xã Em. Tên Vinh

– Chào anh nhé- Tôi giơ tay bắt lấy người đàn ông trung niên, có nụ cười hiền hòa và dễ mến

Phượng là bạn Dị Nhân- Bồ Công Anh.

Suốt một chuyến xe từ Sài Gòn đi ra Nha Trang. Tôi có dịp ngồi lại ôn kỷ niệm thời còn phòng trọ. Chồng cô gái này rất lịch sự. Nhường hẳn không gian, Những câu hỏi đưa ra luôn có gắng xoáy vào người con gái năm nào. Chẳng biết Em ra sao, giờ tốt không? Còn những câu trả lời luôn lấp lửng, nửa kiểu muốn tiết lộ, nửa muốn thôi?.

Xe sắp đến bến xe Bắc Nha Trang mới có người nói

– Anh này, Bồ Công Anh hiện giờ đang ở Mỹ. Nó đang có đứa con trai. Nhìn giống anh lắm. Hay anh liên lạc thử xem.

Câu chuyện số 2.

Nhà văn hóa lao động.

Có cô gái biểu diễn trà đạo Nhật Bản. Câu lạc bộ mà tôi có một người anh trong đó.

Hai mắt to như bồ câu. Giống Trà My

Làn da trắng muốt và không tỳ vết. Trâm Anh

Môi chúm chím cười, bồ câu của Phương Anh.

Sau cũng biết giọng nàng như một ca sỹ.

– Anh nhìn Em xinh quá. Đói bụng không? Đi ăn với anh.

– Dạ- Chắc 9h em mới đi được. Anh đi một mình đi kẻo đói

– Nhớ nhé, anh đợi.

Tôi chở Em ra khu Bến Thành, hai đứa ăn miến gà. Giá siêu mắc với một quán lề đường.

Rồi xin số điện thoại, làm quen nhau. Thỉnh thoảng hẹn hò đi cà phê. Được thời gian mới biết thì ra nàng còn yêu một chàng trai trong quân đội, vẫn ngày nhớ đêm mong về mối tình. Cảm giác như thằng đàn ông đang bị dắt mũi xỏ đi chơi. Quyết tâm tán bằng được. Dụ dỗ dẫn về nhà. Mẹ khoác luôn cho cô con dâu tương lai một chuỗi hạt trong lần đầu gặp gỡ. Chắc sợ con mình ế. Xem như xong.

Hai năm sau tôi bắt đầu cuộc sống mới, Cũng còn phảng phất nét lãng tử, thích phiên lưu của thủa thanh xuân. Cũng vẫn còn nhớ về Em, về Trâm Anh. Cũng vẫn còn bay bướm xém chút bay nóc. Nhưng rồi mọi việc cũng cũng yên. Đủ nếp đủ tẻ.

The End

Gửi các Bạn.

Cho phép Em làm bài diễn văn ngắn ngắn.
Chuyện đến đây xin dừng.
Chưa một lần nghĩ sẽ nói hết ra những dòng tâm sự mà tưởng chừng đã chôn sâu của thời vụng dại.Khởi đầu tính viết về tình dục, nhưng rồi bản thân mải miết chạy theo hoài niệm của tuổi thơ, của cái thời thánh chiến, của những rung động trai làng. Tự nhiên, câu chuyện mang hàm xúc khác. Mong muốn truyền tải điều khác.Muốn viết về tình bạn may mắn có được, viết về số phận run rủi được nhiều người con gái yêu thương. Viết về tuổi thơ nghèo khó.

Hiện giờ gia đình khá ổn. Được hai vế đầu.

Làm kinh tế cũng thôi hẳn ý định bay bổng rồi, cũng doanh nghiệp, cũng công ty, rồi sụp đổ. Gia đình lao đao. Giờ chỉ cần miếng cơm cho mọi người, con cái ngoan ngoãn là đủ.

Văn phong chẳng nghĩ là hay ho, thậm chí sửa lại vài lần đọc vẫn chưa xuôi.

Cảm ơn Mod, cảm ơn những anh em bạn bè đã theo dõi câu chuyện ngay từ đầu. Nếu Tôi là các Bạn, chưa chắc đã đọc. Bởi đây là một diễn đàn người lớn. Vào đây để đọc Non-Sex khéo tưởng khùng, Hơn nữa khi viết không chuyên, truyền tải diễn đạt không chuẩn, sai chính tả khá nhiều. Điều mà bản thân cảm thấy tâm đắc hơn cả là cách các Bác, các bạn comment. Ngôn từ thể hiện đều là những người có kiến thức và phép lịch sự.

Hi vọng qua diễn đàn có thể kết nối được nhiều anh em bạn bè.

Phong này không giàu có, không địa vị xã hội nhưng có một tấm lòng.

Vẫn lưu lại những tin nhắn mời bia rượu của mấy anh em ngoài Hà Nội, Đà Nẵng, Buôn Mê. Pleiku, Nha Trang. Em sẽ không ngại đi một chuyến. Em ra tới nơi mà không thấy các anh đi cùng làm ly bia hay ly cà phê là không được đâu nhé.

Tiện sẵn nhắn nhủ luôn mấy thằng khốn nạn bạn bè. Tao cố gắng đưa chúng mày tuốt tuột vào truyện tất, nhưng sợ nhiều khi ảnh hưởng đến cuộc sống nên thôi. Chẳng rõ bây giờ tụi mày thành đạt cái con khỉ mốc gì, mà nhiều khi thấy xa xa thế nào ấy. Nhất định cố gắng lên. Ngày nào ở phòng trọ 49 còn tuyên bố hào hùng lắm mà:

– Mỗi thằng làm một nghề, sau này giúp nhau.

Cuối cùng xin kết một câu “CÁM ƠN VỢ YÊU” sinh cho anh những đứa con đẹp và ngoan ngoãn. I LOVE YOU chụt…chụt……

Chúc mọi người luôn vui vẻ.

Nhất Phong.

Bình luận (0)