Đỉnh Cấp Lưu Manh 2 (Một phần viết khác )

Truyện VKL Truyện VKL
79 lượt xem
chữ
11:27 - 16/02/2019

Chương 1059: Chơi Tập Thể Mới Vui

     (Valentine đã đến, và Tâm xin chúc các bạn có một mùa yêu thương thật tuyệt vời bên người ấy nha.)

Khi Quân đội thế giới xuất hiện, chỉ sau hơn một tiếng đồng hồ, cả thế giới đã tràn ngập các bản tin trên mọi phương tiện truyền thông, khiến tất cả các thế lực hắc ám phải e ngại.

"Kính thưa quý vị và các bạn. Sau đây là bản tin nóng hổi nhất hàng thập kỷ qua. Vào hồi 8h sáng ngày hôm nay. Ôi chúa ơi! - Nữ phát thanh viên xúc động hét lên. - Thật không thể tưởng tượng được, lần đầu tiên khi tôi nhìn thấy những đoạn clip này, tôi đã nghĩ đến một vụ tấn công của người ngoài hành tinh. - Trên tivi chiếu hình ảnh những phi thuyền xuất hiện dày đặc trên bầu trời, phủ tối cả một vùng. - Quá đáng sợ, quá khủng khiếp, tôi suýt nữa ngất lịm đi vì sợ hãi, tim tôi gần như ngừng đập, máu gần như ngừng lưu thông, mãi cho đến khi tôi nhìn thấy ký hiệu trái đất màu xanh dương, và bốn cái khiên vàng bên hông phi thuyền, tôi mới biết đó là Quân đội thế giới.

Ngày hôm nay họ đã xuất hiện một cách công khai và cực kỳ phô trương sau hàng chục năm ẩn mình trong bóng tối, hoạt động âm thầm lặng lẽ.

Cụ thể là trong khu vực trường Đại học Paris 11, trước sự chứng kiến của hàng ngàn sinh viên, họ đã thấy trên bầu trời lộ ra hàng ngàn những chiếc phi thuyền khổng lồ, có khả năng tàng hình hoàn hảo. Và bọn họ đều kinh ngạc trước kỹ năng ẩn mình bao vây toàn bộ trường của gần một ngàn đặc vụ mà không ai biết.

Để tìm ra câu trả lời cho câu hỏi về sự xuất hiện phô trương này. Chúng tôi đã liên hệ tới trung tâm Quân đội thế giới, và được Đô đốc Noath, kiêm phát ngôn viên Quân đội thế giới cho biết:

- Đã đến lúc Quân đội thế giới phải ra mặt. Đã đến lúc cho mọi thế lực hắc ám biết, con người không đơn giản. Hết. - Trên tivi xuất hiện hình ảnh một người trung niên, gương mặt phong sương, có nhiều vết sẹo, mặc trang phục màu đen, trên hai vai đeo nặng trĩu cái loại huy hiệu. Ông ta nói, giọng cứng ngắc.

- Vâng như vậy là chúng ta đã được tận mắt chứng kiến sức mạnh khủng khiếp của Quân đội thế giới, hi vọng sau này thế giới sẽ sạch bóng tội phạm. Bản tin đến đây là hết, xin chào và hẹn gặp lại."

- Phleps, bọn đần đó lại muốn nhúng tay vào chuyện của chúng ta rồi.

Một người thanh niên gần ba mươi tuổi. Tóc ngắn, da trắng, thân hình cao lớn vạm vỡ, mặc âu phục, toàn thân toát ra vẻ lạnh lùng đáng sợ. Anh ta vừa xem tivi xong thì tỏ ra căng thẳng nói với Phleps.

Phleps đang ngồi ung dung trên ghế. Trong căn phòng xa hoa bậc nhất, đầy đủ mọi tiện nghi. Thật khó tin đây là một căn phòng bên trong chiếc tàu ngầm nằm sâu dưới đáy đại dương.

Phleps cầm chén rượu trong tay đưa vào miệng nuốt ực một cái, sau đó chép chép miệng cười sảng khoái. Rồi ôm cô gái trẻ măng, thân hình nóng bỏng, ăn mặc khiêu gợi bên cạnh vào lòng, ra sức mà nhào nặn đôi gò bông nhô cao, phập phồng khiến nàng nhăn mặt vì đau. Hắn nói một cách châm biếm:

- One, có phải mày trẻ hóa rồi nên bộ não cũng trẻ theo phải không? - Phleps cười châm chọc.

One Hit giống lên giận giữ:

- Trẻ cái mả cha nhà mày! Thằng Phleps điên. Mày không nhìn thấy sự nguy hiểm của tụi nó à? Mẹ mày. Mấy cái phi thuyền đấy đéo phải dạng vừa đâu, vỏ ngoài là vật liệu cacbon đấy, cứng gấp 10 lần kim cương chứ ít à? Giày tụi nó đi là giày từ trường, loại công nghệ giống chúng ta. - One Hit thấy Phleps chẳng thèm đoái hoài gì đến hắn, mà còn bận bựu hôn gái với sờ soạn khắp người cô bé. Hắn nhe răng quát vang khắp phòng, rung cả cửa:

- Mẹ mày, tao nói mày có hiểu gì không?

Phleps bị quát giật nảy mình, giận dữ đập vỡ tung cái bàn gỗ, chửi bới liên hoàn. Cô gái bên cạnh hắn thì mặt mày căng thẳng, giật thót tim sau mỗi tiếng chửi của hắn:

- Bố tiên sư mày, tổ cha nhà mày, đm mày, thằng One khốn khiếp, mày có im cho bố mày hành sự không hả? Mẹ kiếp. - Phleps đôi mắt đỏ ngàu nhìn One Hit. Rồi với tay kéo cô gái nằm xuống đùi, tiếp tục giày vò.

- Mày câm mồm! Rốt cuộc mày định tạo ra những chiến binh bất tử và để chúng sở hữu 100 phần trăm mức vận dụng não bộ à? Tao không nghĩ đó là ý hay đâu thằng đần.

Phleps ngóc đầu lên khỏi đôi môi đỏ mọng của cô gái và chửi:

- Tao đâu có điên, mả cha nhà mày! Mày đường đường là một tiến sĩ sinh vật học mà ngu vậy. Để tụi nó sở hữu 100 phần trăm mức vận dụng não bộ cho tụi nó làm phản à?

- Mẹ mày. - One Hit mở toang cửa bước ra ngoài, một lúc sau dắt vào năm cô gái dáng chuẩn như người mẫu, cực kỳ quyến rũ, nóng bóng. Hắn cởi áo ra, quát một câu:

- Mả cha nhà mày, chơi tập thể mới vui. Con mẹ mày, mang con nhỏ đó cho tao!

Phleps hừ lạnh lùng, rồi quăng cô bé châu Á hắn vừa lột hết áo trên người, chỉ còn lại mỗi chiếc quần lót vải ren màu hồng, để lộ ra mảng đen kịt mê người về phía One Hit. Cô gái sợ hãi, co mình ngồi trên ghế cố lấy tay che cặp nhũ trắng hồng lại. Nhưng vô lực trước sức mạnh của One Hit. Hắn lôi nàng nằm bịch xuống sàn nhà, xé toặc chiếc quần lót, cởi hết quần áo trên người hắn, đè nàng xuống và... Tiếng cô gái hét lên đau đớn, nước mắt chảy dòng dòng...

Trong phòng trưởng khoa sinh vật học, trường Đại học Paris 11. Hướng Nhật đi ra cùng Huyền Trang, mặt ai nấy cũng đều buồn bực. Không ngờ hôm nay tiến sĩ Kavier lại vắng mặt. Theo lời kể của cô thứ ký thì tiến sĩ sẽ vắng mặt vài hôm, không rõ lý do. Đó là nguyên nhân khiến Hướng Nhật chẳng mấy vui vẻ.

- Không rõ lý do là thế đéo nào? Mẹ kiếp! Hướng Nhật tiến tới lan can, vừa mắng vừa bóp nát vụn thành lan can, bụi tản ra như khói.

Huyền Trang nhìn thấy mà hãi hùng, trống ngực đập thình thịch. Nàng hít một hơi thật sâu, cũng tiến tới bên cạnh hắn và ra sức hai tay bóp thành lan can. Cũng rất nhanh, thành lan can vỡ nát chứ không vỡ vụn thành bột như Hướng Nhật.

Hướng Nhật cũng không lấy làm kinh ngạc, lúc dùng ngón tay chặn đòn quyền của nàng hắn đã biết cô bé này có sức mạnh không tầm thường. Có thể sánh ngang với dị năng cấp một. Trong võ học gọi là Nhất Đại Tông Sư. Hắn hiếu kỳ lên tiếng hỏi:

- Em học võ từ đâu vậy? Mặc dù không có Nội Công nhưng nội lực thật hùng mạnh.

Huyền Trang trong lòng thoáng ngạc nhiên. Là Nội Công, anh ấy nói đến Nội Công. Nó thật sự tồn tại?

- Anh nói là Nội Công ư?

Hướng Nhật gật đầu ừ một tiếng rồi bước đi. Huyền Trang nhí nhảnh đi theo.

- Loại võ em học là gì? Nội lực rất mạnh. Đây không phải loại võ tầm thường.

- Em học Vovinam từ bé anh ạ. Anh biết Vovinam chứ?

Hướng Nhật mỉm cười:

- Phải. Một môn võ rất nổi tiếng của Việt Nam. Hồi còn học Judo, võ sư người Nhật của anh đã từng kể không ít lần về những cuộc thách đấu với võ sư Nguyễn Lộc.

- Tổ sư của em. - Huyền Trang thốt lên.

- Phải, phải.

- Sau đó thì sao? - Huyền Trang tò mò.

- Họ đánh với nhau ba lần, thầy của anh thua một lần. Nhưng ông vui vì bài học đó đã dạy cho ông có thêm nhiều kiến thức mới, giúp ông làm cho Judo mạnh mẽ hơn.

- Có một điều em không hiểu? - Huyền Trang đôi mắt suy tư.

- Chuyện gì? - Hướng Nhật quay mặt nhìn nàng.

- Em không tin anh mạnh như vậy mà chỉ học có mỗi Judo. - Huyền Trang bữu môi nhìn hắn, đôi mắt mong chờ, như muốn từ hắn tìm ra bí mật nào đó. Biết đâu nó sẽ giúp nàng đạt được sức mạnh như hắn.

Đi qua những hàng cây rợp bóng mát, cổng trường Đại học Paris 11 một lần nữa hiện ra. Hướng Nhật không trả lời Huyền Trang mà hỏi:

- Em không về học à?

Huyền Trang phụng phịu:

- Em muốn đi theo anh. - Nghĩ một hồi nàng mỉm cười - Em mời anh đi ăn trưa nhé.

Hướng Nhật khó lòng từ chối trước mị lực quyến rũ của nàng. Mái tóc màu nâu đỏ dưới ánh nắng nhạt nhòa của mùa Đông, làm gương mặt cô bé xinh xắn dạng ngời, đáng yêu vô cùng.

Ngồi trong nhà hàng, Huyền Trang ánh mắt vẫn tò mò, một lần nữa gợi ý Hướng Nhật:

- Anh vẫn chưa trả lời câu hỏi của em.

Hướng Nhật đang ăn uống ngon lành thì ngóc đầu dậy, chằm mắt nhìn nàng. Đưa tay lấy ly rượu vang hớp một ngụm, chép chép miệng, sau đó điềm tĩnh nói:

- Môn võ nào cũng có những tinh hoa của nó. Mặc dù cũng có những loại võ vớ vẩn. Nhưng đa phần cảnh giới cao nhất của võ học không nằm trong khuôn khổ chiêu thức. Em phải tự nâng cao bản thân mình bằng cách thoát ra cái gò bó của chiêu thức định hình mà bấy lâu em vẫn dùng. Đó là một phần triết lý của Tiệt Quyền Đạo.

Trong võ học cũng cần phải có sự mạnh mẽ, cứng rắn. Một tinh thần thép, dám liều mình đâm đầu vào nguy hiểm, khó khăn muôn trùng. Nước chảy rồi đá cũng mòn. Thân thể bằng xương thịt rồi cũng sẽ đạt tới cảnh giới cứng hơn cả sắt thép. Đó là một phần triết lý của Taekwondo.

Người học võ cũng cần phải bình tĩnh trước mọi tình huống, phải kiềm chế các hành vi nóng nảy. Trước hết phải hiểu rõ mình rồi mới hiểu đến người. Đó là một phần triết lý của Karate.

Sức mạnh của anh mặc dù đến từ nhiều loại võ, nhưng không phải học nhiều loại võ mới mạnh, mà quan trọng là mình phải nắm được tinh hoa của loại võ mình đang học.

Huyền Trang trầm lặng suy nghĩ một hồi, cuối cùng hỏi:

- Em có thể học để đạt được Nội Công không? Kiến thức của anh nhiều thật, còn thâm thúy hơn những võ sư mà em biết.

"Chuyện. Hồi còn làm lão đại ta đã là bậc Nhất Đại Tông Sư rồi, đến thời này trải qua biết bao thăng trầm, đương nhiên kiến thức học được không còn nằm trong giới hạn các võ sư thông thường có thể so sánh được."

Hướng Nhật phán một câu khiến Huyền Trang mừng không kể hết:

- Bất kỳ ai cũng có thể đạt được.

- Anh nói thật? - Huyền Trang kích động đến run cả tay. Nếu nàng có được Nội Công thì còn gì tuyệt vời hơn. Có thể bay nhảy, trèo tường, đạp nước... giống như trong phim a. Đang tính hỏi thêm thì thấy Hướng Nhật đứng dậy. Sắc mặt hắn tối sầm lại.

Hắn thấp thoáng nhận ra nguồn năng lượng đen tối, quỷ dị, tản ra từ kẻ nào đó gần đây. Là năng lực của bóng tối giống như Lưu Phi, nhưng mạnh mẽ hơn gấp mấy ngàn lần. Hắn là thứ gì?

- Hướng Quỳ, anh bị sao vậy? - Thấy Hướng Nhật ngây người, Huyền Trang dò hỏi.

- Có chuyện không hay rồi, anh sẽ gặp em sau.

Hướng Nhật vội nói và chạy ra đường, tìm đếm một chỗ vắng người sau đó biến mất.

(Xin các bạn hãy like và chia sẻ đường link chương này lên khu bình luận của các trang mạng bất kỳ! Làm như vậy chính là góp phần to lớn ủng hộ tác giả. Một hành động cao quý, đáng giá hơn tiền bạc gấp ngàn vạn lần.)    

Bình luận (0)