Đen Trắng Miễn phí

Đánh giá

Đã có 1 người đánh giá.

10.0

Anh là Đường Dịch – ông chủ của một tập đoàn kinh tế lớn, nắm giữ những thế lực ngầm quyền uy khuynh đảo. Bao trùm con người này là bóng tối của những bí mật khó lý giải, thậm chí cũng không ai dám đủ can đảm để lý giải. Cô là Kỉ Dĩ Ninh – một cô gái quá đơn thuần, hệt như một tờ giấy trắng. Cô trong sáng, thiện lương, sinh ra vốn để đứng dưới ánh sáng. Hai con người thuộc hai thế giới đối lập nhau tưởng như sẽ chẳng thể chung đường. Nhưng số phận đã khiến hai đường thẳng song song ấy vô tình gặp gỡ, và kể từ đó những câu chuyện đáng kinh ngạc nhưng thú vị đã diễn ra.

Có lẽ điều mà mọi người hay nói, càng khác biệt sẽ càng trở nên hấp dẫn đối phương, là đúng? Một Đường Dịch có trong tay tất cả, thờ ơ với tất cả nhưng lại bị Kỉ Dĩ Ninh thu hút. Anh đã từng nếm thử tất cả những thứ khiến con người mê đắm, và giờ đây anh muốn thử lao vào thứ tình cảm cám dỗ này. Trong cuộc chiến ấy, anh quá mạnh mẽ, cũng quá cực đoan, bởi anh biết không cực đoan không giữ được cô. Tình yêu ấy của anh, sự nồng nhiệt ấy của anh, Kỉ Dĩ Ninh có thể đơn thuần nhưng không ngốc nghếch, sao cô có thể không hiểu? Dù giá trị quan của họ khác nhau, nhưng cô biết rằng trong tình yêu họ đã chung một lối. Nhưng sự khác biệt giữa hai người, chỉ tình yêu liệu có đủ khỏa lấp?

“… Đó là một đêm mùa đông.

Anh ôm cô ở phòng ngủ yêu cô, biểu hiện khác thường, vô cùng trầm mặc.

Bình thường anh đều cười đến yêu diễm, nói những lời không nhanh không chậm, nhìn cô bị anh bức ép, sau đó dùng tư thái gợi cảm dụ dỗ của riêng mình buộc cô thừa nhận toàn bộ ôn nhu cùng toàn bộ dữ dằn của anh.

Mỗi lần cao triều, trong làn sương mù cô nhìn thấy khuôn mặt yêu diễm của anh, cảm thấy mình không thể chống lại: Một người đàn ông không có tình cảm, làm sao có thể có một mặt ôn nhu thế này được.

Cô không nhớ rõ ngày đó mình ngủ đi như thế nào, chỉ cảm thấy anh bế cô thật lâu, lo lắng tay anh sẽ bị tê, nhưng cô bị anh biến thành tình trạng kiệt sức, nhất thời tham luyến vòng ôm ấm áp của anh, cứ như vậy nặng nề ngủ.

Nửa đêm bỗng nhiên bừng tỉnh. Sờ sang bên cạnh, anh đã không có ở đó.

Nói không rõ cảm xúc bỗng nổi lên trong tim mình, ở chung lâu ngày với anh cũng làm cô hiểu anh hai ba phần, trong đầu không ngừng hiện lên bóng dáng cô đơn xoay người xuống giường của anh.

Anh là người dụ hoặc cô, dẫn cô không ngừng bước đi.

Cô đứng dậy, mặc thêm áo ngủ, rời khỏi phòng. Giật mình thấy đèn trong thư phòng vẫn sáng, cô yên lặng đi đến đó không một tiếng động, vốn tưởng rằng anh đang làm việc trên bàn, lại không dự đoán được, một màn cô thấy được đó lại là chuyện khiến cô khó có thể quên trong cuộc đời.

Anh đang khiêu vũ.

Một mình.

Biệt thự này cách âm tốt đến kinh ngạc, vì thế cô lặng lẽ đẩy cửa thư phòng ra, mới nghe thấy vũ khúc bên trong, đinh tai nhức óc.

Là điệu Samba xinh đẹp, mãnh liệt, nóng bỏng, gợi cảm, gợi tình.

Bước chân của cô lập tức bị một người đàn ông xa lạ như vậy dụ hoặc…”

~~~~

❃ Văn Án ❃

Anh là một màu đen thuần túy, cô là một màu trắng tinh khiết. Từ khi gặp cô, anh đã có ý nghĩ không thể để cô chạy thoát, đây là một lại chấp niệm. Theo định nghĩa của triết học, chấp niệm là khi một người quá chuyên tâm vào một việc, sau một thời gian dài sẽ chìm đắm trong cảm xúc, tình cảm bỗng trở thành hữu hình, khiến minh bị trói buộc. Mà anh lại có đủ bản lĩnh để thực hiện chấp niệm đó. Vì thế, anh đã ra tay, đích thân bẻ gãy đôi cánh của cô, từ nay về sau mãi mãi giam hãm cô bên mình…

Mới nhất Chương 63: Ngoại Truyện 3: Chuyện Cục Cưng [2]

Đề cử

0

Điểm vinh danh

0

Người vinh danh

Vinh danh

0 bình luận
Chủ truyện Truyện 17+ Truyện 17+