Cuộc Hành Trình Ăn Thịt

Truyện VKL Truyện VKL
0 lượt xem
chữ
04:22 - 17/10/2018

Quyển 14 - Chương 17: Tiền truyện 17

Buổi chiều Diệp Huyên trở về phòng mình, vừa đóng cửa lại, liền thấy một đôi cánh tay vươn ra, vòng quanh eo nhỏ của nàng. Nàng véo một cái lên cánh tay cơ bắp trùng trùng kia, nghe thấy người phía sau hít một ngụm khí lạnh, không khỏi bật cười: "Giả vờ cái gì, huynh đã là Nguyên anh tu sĩ nước lửa bất xâm, chẳng lẽ bị ta véo một chút còn có thể đau." -- còn không phải mượn cơ hội giả vờ đáng thương, muốn chiếm tiện nghi.

Cố Dần Thành cũng không có chút ngượng ngùng khi bị vạch trần, cười tủm tỉm ôm Diệp Huyên vào trong ngực: "Vẫn là Tiểu Huyên hiểu ta, chúng ta quả nhiên là trời sinh một đôi."

Diệp Huyên: "..." Người này trình độ vô sỉ đã luyện tới chỗ tuyệt hảo, sau một lúc lâu không nói gì, nàng kéo Cố Dần Thành tới trước bàn, ngồi xuống, "Ta có chuyện muốn nói cho huynh."

Lúc ban ngày Triệu Mậu tìm nàng nói chuyện một phen đó, Diệp Huyên đương nhiên sẽ không dấu Cố Dần Thành. Cố Dần Thành nghe xong, nhịn không được nhíu mày: "không nghĩ tới vị Hà tiên sinh kia không che giấu như thế, bất quá Triệu Mậu nói vị Hà tiên sinh đó, cũng không nhất định là người ta muốn tìm", hắn nhìn nhìn thần sắc Diệp Huyên, "không phải muội muốn gia nhập cái xã đoàn loạn thất bát tao đó chứ."

Bản thân Diệp Huyên đương nhiên là không hề có hứng thú với cái xã đoàn kia, không đề cập tới người bên gối nàng là quản lý viên thời không, dù không có Cố Dần Thành, lấy tính tình của Diệp Huyên, cũng không muốn đi làm việc gì. Nhưng nàng nghĩ đến Hà tiên sinh thần bí đó, nếu như nàng trà trộn vào xã đoàn, nói không chừng có thể giúp Cố Dần Thành tìm được một ít manh mối hữu dụng.

Lúc này đây nàng vẫn chưa từ chối Triệu Mậu, tuy rằng chưa nói mình sẽ gia nhập, lại biểu hiện do do dự dự, làm Triệu Mậu vẫn chưa nản lòng.

"không được", Cố Dần Thành một ngụm phản đối ý tưởng của nàng, "Lấy thân phạm hiểm, thật là không khôn ngoan."

"Cũng không tính là lấy thân phạm hiểm..." Diệp Huyên phản bác có chút yếu ớt, thân phận Cố Dần Thành là quản lý viên thời không, trừ nàng thì không có ai biết, đối với Triệu Mậu và những người liên can xem ra, nàng chính là người xuyên không phổ thông, còn có thêm phần "Đồng hương", chỉ cần nàng cẩn thận một chút, âm thầm điều tra, nguy hiểm cũng không phải quá lớn.

Cố Dần Thành lại chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, nhìn nàng: "Vậy sao muội không ngẫm lại, thân phận xuyên không của muội bị nhìn thấu như thế nào? Từ khi muội xuyên không tới nay, hành tung hằng ngày không có gì không ổn, vì sao Triệu Mậu lại khẳng định như thế."

Đây cũng là chỗ Diệp Huyên thầm lo lắng, lúc đó nàng nói bóng nói gió, Triệu Mậu cũng không chịu nóicho nàng đáp án. Lúc này nghe Cố Dần Thành nói, nàng đầu tiên là lo lắng, tiện đà phản ứng lại, mạnh mẽ nhìn về phía Cố Dần Thành: "Đợi chút, huynh có biết ta xuyên không tới lúc nào không?!"

"Ách..." Cố Dần Thành ngẩn người, lộ ra thần sắc trốn tránh hiếm thấy, theo bản năng muốn tìm cớ qua loa tắc trách cho xong, chống lại đôi mắt Diệp Huyên sáng lấp lánh, đành phải cười khổ một tiếng, thành thành thật thật nói, "Biết."

Theo Cố Dần Thành nói, hắn không chỉ sớm đã biết Diệp Huyên ra sao khi vừa xuyên không tới, còn luôn luôn âm thầm quan sát nàng. Nguyên nhân chính là thân xuyên sẽ dẫn động thời không loạn lưu, Cố Dần Thành thân là quản lý viên thời không, khi Quỳnh Hoa và Diệp Huyên xuyên không đến thế giới này, trong lòng liền có cảm giác. Nhưng hắn cũng không thể xác định người xuyên không là ai, cho đến khi Quỳnh Hoa bái nhập phái La Phù, bởi vì Quỳnh Hoa tác phong phô trương, Cố Dần Thành xác định thân phận người xuyên không rồi, lại tìm hiểu nguồn gốc, tra được đến Diệp Huyên.

Diệp Huyên cứ không hay ho như vậy bị Cố Dần Thành âm thầm theo dõi, ngay từ đầu Cố Dần Thành cho rằng nàng cũng giống như Quỳnh Hoa, là chủ động xuyên không tới đây, vốn định chờ bắt được dấu vết của nàng rồi sẽ đưa nàng trở về ngồi tù, sau này thông qua lúc Diệp Huyên ở nơi không người nói lầm bầm lầu bầu, mới biết được tiểu gia hỏa này là người bị hại như cá trong chậu, không khỏi buồn cười.

Đúng là qua tháng ngày quan sát, khiến Cố Dần Thành hiểu Diệp Huyên rõ như lòng bàn tay, lúc trước hắn nói hắn so với tưởng tượng của Diệp Huyên càng hiểu biết nàng hơn, đúng là ý này.

Cố Dần Thành tựa tiếu phi tiếu: "Sao muội không nghĩ tới, ta bị trọng thương, vì sao không ngã vào nơi nào, cố tình ngã vào các trước nhà muội?"

Diệp Huyên vừa nghĩ, đúng vậy, con sói to ba đuôi này phúc hắc đến cực điểm, dù bản thân hắn bị trọng thương không thể trốn về động phủ, cũng sẽ không thể dễ dàng ngã vào cửa một đệ tử ngoại môn xa lạ.

Thấy nàng trên mặt lộ ra vẻ giật mình, Cố Dần Thành cười tủm tỉm nói: "Đó là bởi vì ta biết muội ngoài miệng lãnh đạm với người khác, kì thực đáy lòng thiện lương, tất nhiên sẽ không thấy ta mà mặc kệ bỏ lại."

"Hừ", Diệp Huyên hừ lạnh, "Đừng tưởng rằng vuốt mông ngựa thì ra sẽ tha thứ huynh lừa gạt, cuối cùng huynh còn bao nhiêu chuyện chưa nói với ta?"

"không có", Cố Dần Thành buông tay, "Thực không có", thấy Diệp Huyên không tin, hắn nháy mắt, "A, ta nhớ ra rồi, số đo quần lót còn chưa nói cho muội, không biết Tiểu Huyên có muốn biết hay không?"

"Huynh!" Diệp Huyên không ngờ hỗn đản này thế nhưng còn dám đùa giỡn nàng, tức giận không có chỗ phát, đang muốn phất tay áo bỏ đi, bị Cố Dần Thành giữ chặt ôm vào trong lòng.

"Tiểu Huyên", nam nhân phát ra trầm thấp than thở bên tai nàng, "thật có lỗi, không phải là vì ta khôngmuốn thẳng thắn thành khẩn với muội, thật sự là ta..." hắn dừng một chút, thấp giọng nói, "khôngmuốn muội biết ta là người tâm cơ thâm trầm cỡ nào."

âm thầm quan sát một người ba năm mà dấu diếm không một dấu vết, còn ở trong thời gian ở chung cùng Diệp Huyên kia biểu hiện tự nhiên vô cùng, phần tâm cơ này, chỉ cần nhìn một sự kiện cũng khiến nhân tâm thất kinh.

Cho nên Cố Dần Thành mới giấu diếm việc này xuống, nhưng nếu Diệp Huyên đã muốn hỏi, hắn cũng chỉ có thể thẳng thắn thành khẩn trả lời.

Diệp Huyên trong lòng than thầm, cũng đã mềm mại xuống, trong miệng vẫn lạnh nhạt nói: "Ta chẳng lẽ không biết huynh là người thế nào?" Phúc hắc, vô sỉ, còn thối không biết xấu hổ. Chỉ tiếc, nàng cố tình lại thích hỗn đản này.

"Về sau nếu huynh lại dám gạt ta", nàng quay đầu, tầm mắt theo mi tâm Cố Dần Thành chậm rãi trượt xuống, rơi đến giữa hai chân hắn, chợt hung tợn nói, "Ta liền thiến huynh!"

Bình luận (0)