Cô Gái Chạy Ra Khỏi Lớp Và Biến Mất

Truyện VKL Truyện VKL
82 lượt xem
chữ
12:48 - 24/01/2019

Chap 58: Mùa đông đến rồi!

- Mày chửi anh đi!

- Dạ?

- Hôm nay cho phép mày chửi anh đấy!

- Anh bị làm sao vây? Tự nhiên chửi anh?

Tôi mở đầu cuộc hội thoại như thế. Chẳng giống như cái cách tôi với thằng Thụy Phong hay nói chuyện với nhau. Tất nhiên là thằng Thụy Phong bối rối. Nhưng cái cảm giác đó nhanh chóng tan đi khi Băng Linh xuất hiện trong câu chuyện của chúng tôi, thay vào đó là một chút thẫn thờ, một chút tiếc nuối và có cả tuyệt vọng.

Nếu bạn là nó thì bạn có giận tôi không? Tôi nghĩ là có. Và tôi có thể nhận ra điều đấy trong ánh mắt của Thụy Phong, mặc dù nó cố giấu đi bằng một nụ cười gượng gạo. Có điều gì buồn bã hơn bằng việc thấy người mình thầm thương trộm nhớ lại thích một người khác, mà lại là người trước đây ra sức tác hợp cho cả hai?

Tôi cũng chả biết phải giải thích với nó thế nào. Mọi thứ đến quá tự nhiên và bất ngờ mà ngay chính bản thân tôi, nhiều khi nhìn lại vẫn không hiểu nổi, tại sao tôi và con bé có thể đến với nhau theo cách như thế. Thằng Thụy Phong không chửi tôi, nhưng nhiều hôm về sau không thấy nó đi học nữa.

...

Gần đến 20/11, trường em tổ chức văn nghệ. Tối tối hay thấy em đi tập cùng mấy đứa bạn. Đến hôm biểu diễn, em bảo tôi chở em đi. Tất nhiên vẫn phải áp dụng chiến thuật em ra trước đứng chờ ở đầu hẻm rồi tôi ra sau thì mới đi cùng nhau được.

Đi cùng em vào trường cứ thấy ngại ngại, vì ai cũng nhìn và chỉ trỏ. Nhất là bọn con gái cùng lớp em, thoáng thấy tôi là tụi nó reo ầm lên trêu chọc:

- Ôi, chàng trai quốc dân của chúng ta kìa tụi bây ơi!

- Anh gì ơi, anh lạc đi đâu vậy?

- Bỏ con Linh yêu em đi anh ơi!

Em chả thèm để ý, tỉnh bơ kéo tôi một mạch vào trong. Ở nhà thì như trẻ con, ở trường thì lạnh lùng thấy sợ, ai bắt chuyện em cũng làm lơ. Phải đến tận trường em mới biết, cái tên Băng Linh được chú ý đến mức nào. Em bảo tôi ngồi xuống một cái ghế đá dưới gốc cây bàng, dặn dò:

- Anh đừng có đi đâu lung tung đấy. Ngồi ở đây chờ em.

Hic, tự nhiên có cảm giác giống một đứa trẻ con được chị gái dắt đi siêu thị vậy trời. Một lúc sau em quay lại, đưa cho tôi một cái phù hiệu, nói:

- Anh mang cái này vào đi.

- Làm gì?

- Hôm nay trường em không cho người lạ vào trường. Lỡ có thầy cô nào hỏi thì bảo học ở lớp… nha!

Nói rồi em lon ton chạy đi. Được một đoạn tự nhiên ngoái đầu lại nhìn tôi, lo lắng hỏi anh ngồi một mình có ổn không. Trời đất ơi. Anh học cấp 3 từ thời em còn đái dầm đấy con bé ạ, mấy vụ này anh còn lạ gì nữa. Tôi hất tay bảo đi lẹ đi. Em cười tinh nghịch rồi bước lẫn vào đám đông. Làn tóc phất phơ trong gió.

Đúng là em hơi lo xa. Trường em hôm nay đông như hội, có ai thèm để ý đến một nam thần mặt đần đần ngồi dưới gốc bàng như tôi đâu. Người duy nhất biết tôi ngoài em, là con bé Dạ Uyên, vì hai đứa học cùng trường. Tình cờ thấy tôi đang ngồi vân vê cọng ria mép trên ghế đá, nhỏ tròn mắt chạy lại chào tôi. Xong rồi kéo lũ bạn của nhỏ lại giới thiệu nhiệt liệt “Đây là thầy dạy vẽ của tui mà tui hay kể cho mấy bà nè, hihi!” Bọn nó nhốn nháo chạy lại nhìn tôi đầy ngưỡng mộ. “Ui, thầy vẽ bức cô gái buồn đó ạ? Thầy đẹp trai quá. Huhu”. Tôi cười cười. Mấy đứa này kì ghê, đẹp trai là bản chất của thầy, không gì lay chuyển được. Cơ mà cô gái buồn là bức nào?

- Bức này nè anh.

Nhỏ Dạ Uyên đưa bức hình chụp trong điện thoại cho tôi xem. Tự nhiên lòng chùng xuống. Đã lâu lắm rồi. Vẫn nhớ như in cái cô gái đứng trên ban công ngày ấy, nhìn mãi về phía tôi trong một ngày trời nhiều mây như hôm nay. Nhìn mãi cho đến khi tôi khuất sau con lộ. Ánh mắt cô gái xa xôi. Nước mắt thì lăn dài…

Có lẽ mãi đến tận bây giờ, vẫn chẳng đứa học trò nào biết được cô gái buồn trong bức tranh tôi vẽ đó, chính là Đan Chi của ngày chúng tôi chia tay. Cô gái buồn hay người vẽ buồn, chính tôi cũng không biết nữa.

Tiếng nhạc kéo tôi ra khỏi những hoài niệm vu vơ. Mở đầu là một tiết mục nhảy nhót gì đó của lớp nào đó. Ngồi xem mà cứ ngáp ngắn, ngáp dài chả có tí cảm xúc gì. Tôi chỉ chờ tiết mục của em, còn lại chả quan tâm ai hết. Khi lớp em được xướng tên, tôi mới ngồi thẳng dậy, hướng mắt về phía sân khấu. Kia rồi, một tốp con gái trong những bộ váy thướt tha đang bước lên, hình như là một bài múa. Nhưng lạ chưa, không thấy em đâu cả. Đảo mắt một lượt vẫn chẳng thấy em đâu. Ơ, rõ ràng là có em biểu diễn mà!

Bất chợt, một khúc piano dịu nhẹ. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía góc sân khấu. Tôi ngơ ngác dõi mắt nhìn theo. Em đó ư? Cô gái nhỏ ngồi bên chiếc piano nhỏ? Ừ đúng rồi. Là em chứ ai! Từ phía xa có thể nhận ra bóng dáng quen thuộc ấy. Cảm giác lúc đó thật khó tả. Lần đầu tiên thấy em chơi đàn!

Tiết mục của lớp em công nhận có đầu tư. Bài múa trên nền nhạc piano, toàn gái xinh, múa cũng đẹp và có cốt truyện hẳn hoi. Nhưng mà hình như chả ai để ý đến những điệu múa cả. Có lẽ cũng như tôi. Chỉ mãi ngắm người chơi đàn.

Em trang điểm nhẹ. Đẹp lắm! Mái tóc xõa ngang vai. Mặc một chiếc áo sơ mi trắng, một chiếc váy đen và đi một đôi boot cũng màu đen. Nhìn em thật lạ. Lạnh lùng và quyến rũ. Chả giống như em ở nhà.

Tiết mục kết thúc. Những tiếng vỗ tay rào rào vang lên không ngớt. Tốp múa đứng lại chào mọi người. Riêng em đi thẳng vô trong cánh gà, làm mấy anh lên tặng hoa được một phen chưng hửng. Em ngáo thật! Haha.

Buổi biễn diễn xong xuôi thì cũng đã chập tối. Tôi đứng chờ em ở gốc bàng mà mãi chẳng thấy em đâu. Bọn học trò cũng về gần hết. Sân trường rộn ràng mới đây giờ bỗng chốc lặng ngắt, làm tôi thấy lo lo.

- Linh ơi!

Tôi gọi em mấy bận mà chẳng thấy trả lời. Bác bảo vệ nghe tiếng tôi chạy lại hỏi:

- Sao chưa về? Lớp nào?

- Dạ, dạ...cháu ở...

- Nhìn cậu lạ lạ. Ở ngoài trường đúng không?

Bác bảo vệ hỏi một câu làm tôi chột dạ. Đang ấp úng chưa biết trả lời thế nào thì em ở đâu xuất hiện. Nhìn cái bản mặt bối rối của tôi, em phì cười.

- Anh này là ai vậy bác? Con chưa thấy bao giờ.

Mặt tôi đần thối ra. Ơ, cái con điên này. Nói cái gì đấy?

- Biết ngay mà, quân trộm cắp – Bác bảo vệ xắn tay áo, xem chừng sắp lao vào còng tay tôi đến nơi.

- Ơ ơ, không phải đâu bác ơi... – Tôi xua tay phần phật.

Em ở ngoài ôm bụng cười ngặt nghẽo, xong rồi níu tay áo bác bảo vệ bảo con đùa đấy, đây là bạn của con. Bác bảo vệ nhìn cái điệu bộ giãy đành đạch như cá mắc cạn của tôi rồi cười ầm lên. Em lại còn nháy mắt trêu nữa chứ. Nhìn ghét thật!

….

Chở em về. Bao nhiêu lần đi qua con đường này chẳng thể nào nhớ nổi. Lúc nào đi em cũng bảo tôi chầm chậm lại. Như thể phải về nhà là một niềm tuyệt vọng. Tôi quay xuống hỏi em:

- Nãy làm gì mà lâu vậy?

Em thò đầu lên, mắt tròn xoe:

- Anh lo cho em à?

- Người ta còn nhiều việc ở nhà. Bắt chờ hoài!

- Thôi mà, nói anh lo cho em đi!

- …

- …

- Lạnh không?

- Dạ có.

Ngồi sau, em cứ cười mãi thôi, chẳng biết đang nghĩ vớ vẩn gì trong đầu nữa. Đi gần tới con hẻm quẹo vào nhà em, tự nhiên em nhéo tôi một cái nói giọng vội vã:

- Anh, dừng lại đi.

Em bảo tôi tấp vào lề đường rồi nhìn đăm đăm về phía trước, có vẻ không vui. Tôi chẳng nhận ra điều gì khác thường ở đó cả, ngoại trừ một chiếc ô tô màu đen vừa quẹo vào con hẻm nhà em.

- Gì thế?

Tôi hỏi nhưng em không trả lời, chỉ giục đi tiếp chứ không quẹo vào nhà, cũng chẳng nói tại sao.

- Sao vậy em? – Tôi gặng hỏi lần nữa.

- Một vài người em không muốn gặp thôi, không có gì đâu anh. Mình đi dạo chút rồi về anh nha!

Tôi gật đầu. Chẳng hỏi thêm gì nữa. Hai đứa lại lang thang trên những con đường Đà Nẵng thân quen. Gió lạnh thổi vi vu làm má em ửng đỏ. Mùa đông đến rồi chăng!

Bình luận (0)