Cô Dâu Thứ Bảy

Truyện VKL Truyện VKL
21 lượt xem
chữ
21:36 - 24/11/2018

Chap 91+92+93+94+95+96+97

Đợi lâu rồi nhỉ? Thả sao cho ta nhé! Sẽ post full

"A...tha cho tôi đi mà! Tha cho tôi đi mà! Vương Nguyên à anh không cố tình sai người cắt thắng xe của em gây tai nạn cho em đâu! Anh là một phút nông nổi mà thôi! Anh sai rồi! Anh sai rồi Vương Nguyên à! Anh dập đầu xin lỗi em, anh xin lỗi em"

Hắn nhếch mép lên cười một cái nhạt nhẽo

Bà như chết đứ đừ khi nghe thấy con trai lớn mình thốt ra những lời kia, nghe như sét đánh ngang tai, bà khụy xuống, Như Hoa đỡ bà lên, cô nghe cũng đã hiểu mọi chuyện là như thế nào

Vương Nguyên không phải đơn thuần là đua xe rồi chết trên trường đua, mà là người anh trai này đã gây ra cái chết cho hắn mấy năm trước, bây giờ nhìn thấy hắn đứng trước mặt thì mới giật mình mà thốt ra những lời không nên nói

Bà tức giận mặt đỏ hầm hầm

Bà bước lại gần rồi kêu Vương Nguyên đi vào phòng, bà nói hết sức nhỏ nhẹ nhưng lời nói vô cùng đáng sợ

"Đi vào phòng"

Vương Thiên đứng lên hai chân run run, né né hắn ra rồi nhìn nhìn hắn

Vừa vào phòng bà đóng chặt cửa lại, bà bước lại bàn thờ hắn, tấm hình một chàng trai 21 tuổi tràn đầy sức sống và niềm tin nhoẻn một nụ cười rạng rỡ trong khung ảnh, bà cầm tấm ảnh lên rồi lau lau bụi bà nhìn Vương Thiên hỏi giọng đau lòng

"Điều gì khiến con phật lòng về em trai con?"

Hắn cúi đầu im lặng rồi lặng lẽ quỳ xuống chân bà

"Thiên à! Con à! Con có biết em con nó qua đời một cách đau đớn như thế nào không?"

"Con trai à...mẹ biết...ba mẹ thương yêu em trai con nhiều hơn con! Mẹ biết con hay ganh ghét với nó! Nó thật sự rất ngoan! Nó không hề làm gì đắt tội đến con! Mẹ sinh ra con mà! Chẳng lẽ mẹ còn không biết con muốn cái gì hay sao? Cái gia sản này...Thật sự có thể khiến con trở nên như vậy sao?"

"Con...có còn nhớ...lúc mẹ mang thai em trai con không? Nó vừa sinh ra đã không thấy nhịp tim, không thở...không có dấu hiệu của sự sống, mẹ đã ôm nó lạnh lẽo cả một đêm dài, mẹ đã khóc đến nhạt nhòa, mẹ nằm mơ thấy một thằng nhóc tầm 7 tuổi, nó đi lạc vào phòng mẹ, và nó bảo nó tên Vũ Hạo, nó nói không nhớ đường về nhà, mẹ đã ôm theo em con mà dẫn nó đi, một lúc nó biến mất, em con nó khóc ré lên, mẹ bừng tỉnh lại rồi thấy em con nó sống lại! Mẹ không tin người chết lại có thể sống lại nhưng sự thật đã minh chứng cho điều đó, mẹ đã vui đến phát khóc, con còn nhớ không? Chính con đã đặt tên cho em trai là Vương Nguyên"

Bà nghẹn ngào kể lại

Bà xoa đầu Vương Thiên đang khóc quỳ gối dưới sàn

"Khi mẹ trở về nhà! Một lão ăn xin mù đã nói với mẹ khi mẹ sai người cho ông ta tiền, ông ấy nói ông ta là thầy bói, đứa trẻ trong tay mẹ là con của trời đất, không thể sống qua 21 tuổi, bảo là yêu thương được bao nhiêu thì yêu! 21 năm sau thì phải trả lại cho trời đất."

"Mẹ biết! Dù thế nào mẹ cũng phải rời xa Vương Nguyên mà thôi, nhưng mẹ không thể ngờ con lại là người đã sát hại nó!"

Bà ôm tấm ảnh khóc nức nở, bà đau đớn khi biết thằng Thiên lại hại em trai nó, bà thật sự rất đau lòng, một người mẹ lại chứng kiến cái tình cảnh ngang trái này

Bà nói tiếp

"Thằng nhóc ngoài phòng ăn không phải là Vương Nguyên đâu! Nó tên là Vũ Hạo, trùng tên với thằng nhóc đi lạc mẹ thấy trong mơ, mẹ thấy không phải là sự trùng hợp đâu! Là trời đã an bày tất cả!"

Vương Thiên quỳ đó cúi mặt xấu hổ, bước mắt anh giàn giụa, anh ân hận, anh nuốt nước mắt cay đắng hối lỗi

Bà lặng lẽ đặt tấm ảnh lên bàn rồi bước ra ngoài

Bà ra ngoài thì Vũ Hạo đã biến mất khỏi ngôi nhà, bà hỏi Như Hoa, cô trả lời

"Anh ấy...nhắn lại rằng..."

Như Hoa giơ ra một tờ giấy nhỏ

"Cảm ơn mẹ vì đã dưỡng dục con bao năm qua, cảm ơn mẹ vì đã yêu thương che chở cho con, con muốn mẹ hãy quên con đi và hãy tha thứ cho lỗi lầm của anh hai, con nợ mẹ rất nhiều, và...bữa cơm hôm nay thật sự rất ngon, con cảm ơn mẹ rất nhiều! Con yêu mẹ! Mẹ..."

"Con trai à! Sao con lại bỏ mẹ mà đi nữa vậy con? Trở lại bên mẹ đi mà con! Mẹ rất nhớ con, quay lại với mẹ đi mà!"

Vương phu nhân quằn quại trong nỗi đau, bà nắm lấy tay Như Hoa thúc giục cô, bảo cô nhanh đuổi theo hắn, bà muốn cô tìm hắn về! Bà giật giật tay cô

"Đi đi con! Đi tìm thằng bé về đây đi con! Đi nhanh lên con!"

Bà nước mắt giàn dụa, cô cũng vội vã nghe theo lời bà mà chạy đi, nhưng thật chất cô không biết là có thể tìm được hắn hay không! Cô cứ biết chạy mãi thôi

Đến một ngã tư, cô nhìn mà không biết đi đường nào, cô quay mặt về tứ phía, nước mắt cô cũng chảy ra, giá như lúc nãy cô giữ hắn lại thì tốt biết mấy, cô thật ngốc mà, sao lại để hắn ra đi như vậy chứ?

Cô ngồi thộp xuống đường mà khóc, cô nào ngờ đèn giao thông đã chuyển sang màu đỏ, cô ngước mắt lên khi ô tô đã bóp kèn inh ỏi cả lên, cô đứng dậy chạy đi nhưng lại vấp ngã xổng xoài, cô khóc tay chân run run, bao nhiêu cái xe ô tô bóp kèn làm cô hơi hoảng loạn

Một tên láo cá thấy cô sợ nên định trêu đùa, hắn đạp ga phóng nhanh về phía cô, cô như bị chôn chân tại chỗ, cô không đi được, cô ôm đầu ngồi thộp xuống rồi hét lên

"A..."

Còn tên lái xe kia thì càng lúc càng thích thú không muốn dừng lại, lao đến cô như một tên bị điên, bỗng cách cô mấy bước chân rồi "bùm" một tiếng xe hắn nổ lốp, hắn đâm xe vào đèn giao thông, mọi người ở gần đó thất kinh hồn vía, chửi tên lái xe bộ ngáo đá hay sao mà chạy xe như một gã điên như thế không biết nữa!

Cô mếu máo rồi sợ quá mà khóc, một đôi chân dừng ở trước mặt cô, tay xoa xoa đầu cô rồi ngồi xuống hỏi khẽ

"Bà xã đi tìm anh à?"

"Anh ơi!!!"

Cô ôm lấy hắn rồi khóc lên, cô mừng lắm, cứ sợ không tìm được hắn cơ, không ngờ lại gặp được

Hắn xoa xoa lưng cô rồi quay lại tên trên xe chết tiệt kia, hắn lườm tên kia rồi quay lại dịu dàng bế cô lên

"Ôm anh đi!"

Cô chúi mặt vào cổ hắn, hắn bước đi trước bao nhiêu ánh mắt si mê của bao thiếu nữ đứng trên vỉa hè

"Ôi trời ơi là trời xem cô ấy sướng chưa kìa! Sao mà hạnh phúc dữ vậy không biết?"

"Anh ấy đẹp trai thật đấy trời ạ! Lại còn yêu thương người yêu như vậy nữa! Cô ấy là nhất rồi còn gì?"

"....."

"...."

Bao nhiêu lời nói như ganh tị với cô, cô vui lắm, khi hắn đi ngang đám người cô chúi mặt ra rồi nói

"Tôi không phải người yêu của anh ấy đâu!"

Mọi người trố mắt ra mà ngạc nhiên, cô mỉm cười nói tiếp

"Chúng tôi cưới nhau rồi! Tôi là vợ của anh ấy đấy!"

Hắn nhoẻn một nụ cười rạng rỡ rồi khẽ la cô

"Con nhỏ này thật là!"

Cô vui lắm, lần đầu tiên cô được khoe hắn trước mặt bao nhiêu người, khoe rằng cả hai là vợ chồng, cảm giác người ta ganh tị với hai người làm cô sướng tê cả người

Tên trong xe kia mở cửa đi ra rồi hắn ôm lấy cái mồm đang chảy máu chân khập khiễng bước lại mặt khó chịu quát hắn

"Mày là chồng con điên này à? Vậy tốt rồi! Mày đền tiền cho bố mày ngay!"

"Mày là con của ai?"

Hắn lườm tên kia rồi hỏi chậm rãi

Tên kia khó hiểu rồi hỏi lại

"Mày hỏi làm gì?"

"Nhà nào vô phúc mà đẻ ra một thằng súc sinh như mày vậy?"

Vũ Hạo nhếch mép rồi từ từ nhả ra từng từ

"Quỳ xuống xin lỗi cô ấy mau!"

Hắn đưa ánh mắt sắc lạnh rồi nhìn tên kia làm tên kia nổi cả gai óc, tên kia lấp bấp nói

"Mày...mày...mày làm gì được tao? Mày không quản con nhỏ này có ngày tao cán chết nha mày!"

"Hơ..."

Hắn liếc hắn một cái sắc lẹm rồi một chân đá vào đầu gối tên kia kêu rõ một cái rắc....

Tên kia quỳ mộp xuống đất rồi đau quá mà không đứng lên nổi, hắn bò lồm cồm rồi suýt xoa kêu đau

Vũ Hạo đạp vào người tên kia một phát khiến tên kia nằm dài ra trên đường, hắn bế cô trên tay nãy giờ nằm im thinh thít, hắn bước lại chiếc xe của tên kia rồi lẩm bẩm

"Cái đống sắt vụn này mà cũng được gọi là xe à? Sao mà nhìn ngứa mắt thế?"

Hắn giơ chân ra rồi đá vào chiếc xe một cái, hắn bước đi, rồi tầm được 5 bước bỗng rầm...một cái cái xe đó rả ra từng mảnh, đúng nghĩa "đống sắt vụn" mà hắn nói, tên kia thấy chiếc xe bị rả ra thì hét lên

"Trời ơi là trời xe của tôi!"

Hắn nhìn cô rồi nói khẽ nhẹ nhàng

"Anh không để người khác có cơ hội ức hiếp em đâu bà xã à!"

"Anh ra tay hơi nặng rồi!"

"Chưa chết thì có gì mà nặng?"

Cô thấy mọi người xung quanh cứ nhìn cô và hắn, cô ngại quá mà vùng vẫy đòi xuống, hắn thấy vậy nhìn xung quanh, mấy cô gái kia nhìn hắn và cô quay mặt đi chỗ khác vờ như không có gì. Hắn nói với họ

"Anh bế vợ anh! Mấy em có ý kiến gì không?"

Cô ngại quá mà đập mạnh vào ngực hắn ngại ngùng

"Cái anh này! Nói chuyện kì quá đi!"

Hắn bật cười rồi thả cô ngồi xuống một cái ghế ở đó, cô nhìn nhìn vào cái siêu thị trước mặt, hắn nói với cô

"Anh mua nước cho em!"

Cô ngồi đợi hắn, cô nhìn theo bóng lưng hắn rồi mỉm cười, nhưng không hiểu sao trái tim cô lại đau nhói, cảm giác cứ bất an thế nào ấy, cái bóng lưng kia thật sự là mang rất nhiều tâm sự, cô không biết tại sao nữa, cảm giác sợ sợ cái gì đó, cô cố xua đi ý nghĩ rồi tự trấn an mình

"Anh ấy nói sẽ không để ai bắt nạt mình mà! Anh ấy sẽ ở bên mình để bảo vệ mình!"

Cô xoay lại thì giật mình khi thấy một người đàn ông đã già ngồi cạnh cô, cô giật mình một giây rồi lễ phép cúi đầu chào ông lão, ông ấy mỉm cười chào lại cô, cô thấy ông ấy già rồi lại còn cầm theo một cây gậy, cô hỏi

"Ông ơi! Ông đi đâu mà đi một mình thế ạ?"

Ông ấy trả lời từ tốn

"Ông đi thăm con dâu của ông! Thằng con trai ông nó bỏ nhà mà qua ở với vợ nó rồi, chẳng chịu về nhà gì cả!"

Cô khó hiểu nhìn ông cụ

"Con dâu ông ở đâu? Ông có địa chỉ không cháu dẫn ông đi, chứ đi một mình thế này cháu thấy không ổn!"

"Nhà con dâu ở gần đây thôi! Ông chủ yếu là muốn gặp mặt nó trông mặt mũi thế nào ấy mà!"

"Ông không biết mặt mũi con dâu mình luôn ý ạ?"

Ông ấy mỉm cười che miệng rồi từ từ nói

"Thằng con trai có dẫn về nhà đâu mà thấy!"

"Sao lại thế ạ?"

Ông ấy nói tiếp

"Ta và mẹ nó không chấp nhận cô gái này! Không cho phép hai đứa qua lại! Giờ thằng nhóc nó bỏ nhà đi luôn rồi cháu ạ!"

Cô thắc mắc

"Cô ấy không tốt hay vì lí do gì vậy ạ?"

"Con bé nó không cùng tầng lớp với con trai ông, con bé không thuộc về thế giới của thằng nhóc! Cả hai vốn dĩ sinh ra đã rất khác nhau rồi!"

Cô cúi đầu xuống

"Cô ấy...là người mà con trai ông yêu! Nếu ông ngăn cản...họ sẽ rất đau lòng, một bên tình một bên hiếu, chàng trai ấy sẽ rất khó xử, ông hãy gặp cô ấy để xem cô gái ấy có thật sự không hợp với con trai của ông hay không nhé! Chắc phải có một lý do gì đó mà chàng trai kia mới yêu cô gái như vậy chứ ông! Không ai chịu hi sinh vì một người không đáng đâu ông à!"

Ông ấy mỉm cười nhìn cô

"Con trai ta quả là không chọn nhầm người!"

Cô quay lại vì đã thấy Vũ Hạo cầm hai ly nước đi lại phía cô, cô nói ngay

"Anh ơi! Có ông cụ cần tìm nhà con dâu đấy anh! Ở gần đây thôi! Lát mình dẫn cụ ấy...."

Cô quay lại rồi hớ miệng khi không thấy ai bên cạnh, cô chỉ chỉ rồi quay lại thấy hắn nhìn cô với gương mặt khó hiểu

"Có thấy ai đâu em?"

Hắn đưa cô hai ly nước rồi quỳ xuống cột dây giày cho cô, hắn thủ thỉ

"Dây giày tuột mà còn không hay nữa này cô gái à!"

Hắn cột xong rồi phủi phủi tay, giơ tay ra với cô, cô mỉm cười nắm lấy tay hắn rồi cả hai cùng nhau tung tăng vừa đi vừa nói ríu rít, phía sau một ông cụ cầm gậy mỉm cười nhìn theo bóng lưng hai người

Cô giơ ly nước cho hắn, hắn cúi đầu hút một hơi rồi chu mỏ ra nghiêng về phía cô định hôn cô, cô liền đưa ly nước ra che miệng hắn lại

"Này này, ngoài đường đấy nhé!"

"Nhìn mặt anh có quan tâm không?"

Hắn giơ tay cầm ly nước và tay cô lôi lại, mặt nghiêng về phía cô, đôi môi đỏ đỏ hồng hồng của hắn tiến về phía cô, cô nắm chặt tay lại rồi nuốt nước bọt

Bỗng tiếng còi xe buýt vang lên, cô đẩy hắn ra nói vả lả

"Xe đến rồi!"

Cô nắm tay hắn lôi lên xe, hắn chán nản

"Chán thật! Suýt thì hôn được em rồi!"

"Đồ lưu manh!"

Cô chọn hai cái ghế cuối cùng để hai người ngồi, mục đích chủ yếu là không muốn người ta để ý, xe buýt này dễ gặp người quen, sợ có người nhận ra hắn, ngồi ghế cuối tốt hơn

Cô ngồi ở cuối có thể quan sát hết tất cả người ngồi trước mặt, có cặp tình nhân ngồi cạnh nhau ôm nhau thật hạnh phúc, có hai mẹ con nói chuyện với nhau về chuyện gia đình, có hai đứa học sinh ngồi cùng nhau nghe nhạc cùng một cái tai phone, cuộc sống thật sự bình thường yên ả, ai cũng đều trải qua những quảng của cuộc đời

Còn cô, cô lại không thể có được những điều đơn giản như vậy, cô nắm tay hắn dựa đầu vào vai hắn, cô lại sợ rồi, cô ngước mắt lên nhìn hắn chỉ tay vào một cặp vợ chồng già ngồi trước mặt hỏi

"Anh à! Sau này chúng ta cũng giống như họ nhé! Sống với nhau đến già có được không?"

"Ừm..."

Hắn Ừm một tiếng buồn bã, hắn xoa xoa đầu cô

Hai đứa ngồi cạnh nói chuyện với nhau

"Nghe nói 3 ngày nữa nhật thực đấy mày!"

"Có thật không? Hiếm có lắm đấy nhé!"

"Mày đi xem cùng tao không? Nghe nói khi mày cầu nguyện trước nhật thực thì lời mày nói sẽ gửi đến những người đã khuất mà mày yêu thương đấy! Hôm đấy nhớ gửi lời đến bố mày đấy!"

"Thật sao?"

Cô cũng nghe, cô quay qua hỏi hắn

"Anh ơi! Hôm ấy chúng ta đi xem đi!"

"Hôm ấy sao?

Hắn xoa đầu cô, hắn đau lòng

Hôm ấy là ngày anh phải đi! Em sẽ gửi lời gì cho anh đây? Vợ à? Em đừng bao giờ biết nhé! Anh không muốn em phải đau lòng....

Có gì anh gánh cho em! Cô gái à...!

Xe buýt dừng lại ở một trạm gần đó, một người phụ nữ mang thai bước lên xe, hắn thấy thì mới vui vẻ mà đứng lên, cô ngỡ ngàng 1 giây rồi hắn chìa tay ra với cô, hắn nắm tay cô đứng lên nhường chỗ cho người phụ nữ ấy, cô ấy mỉm cười hiền hậu gật đầu cảm ơn hai người, hắn nắm tay cô bước xuống, cô nhìn hắn thắc mắc

"Đi đâu vậy anh?"

Hắn chỉ tay vào một nơi mà người ta bu kín mít, cô nhón nhón chân cũng không thấy được gì, hắn lắc đầu ngán ngẫm

"Ây cái đồ lùn này thật là!"

Hắn ngồi xuống, cô ngơ ngác hỏi

"Gì vậy anh?"

"Leo lên vai anh này, chứ em nhón như vậy thì thấy được cái gì?"

Cô nhìn nhìn xung quanh có ai để ý không mới lặng lẽ leo lên vai hắn ngồi, hắn đứng dậy một phát là cô thấy hết tất cả trước mặt, hắn hỏi

"Thấy gì không?"

"Gật gật"

"Là một chỗ bán vé xem phim!"

Hắn hỏi

"Muốn xem không?"

"Muốn!"

Nhưng khi hắn đi vào đã nghe nhân viên nói

"Xin lỗi nhưng hết vé rồi ạ!"

Cô bĩu môi rồi buồn ủ rũ

"Vậy thôi vậy!"

Hắn gõ gõ ngón tay lên bàn hỏi

"Lát chiếu đến phim gì? Cho chúng tôi hai vé!"

Cô nhân viên gật đầu mỉm cười rồi chỉ sang phòng vé bên cạnh, hắn qua mua vé cho cô và hắn, hai người nắm tay nhau đi, đằng sau là ánh mắt ngưỡng mộ nhìn theo hai người, nhan sắc hắn khỏi phải bàn rồi, đẹp trai lại trắng trẻo, giọng nói ấm áp lại rất dễ nghe, thiếu nữ nào mà không xiu lòng, hắn nắm tay cô vừa đi vừa nói

"Như Hoa à lúc nãy em có nhớ bà bầu lên xe buýt ấy không?"

Cô gật gật đầu trả lời

"Có, sao vậy?"

"Sau này em gái của Lam Như sẽ được sinh ra trong gia đình đó!"

"Em gái của Lam Như? À...có phải con bé đeo theo con bé Lam Như con chú Vương Tuấn không?"

"Đúng rồi! Anh đã bảo cho nó vào một gia đình khá giả, giờ nó được làm người tiếp rồi!"

"Người phụ nữ ấy sẽ yêu thương nó nhiều hơn anh nhỉ?"

"Chắc chắn rồi!"

Cô và hắn ngồi xem phim, nội dung phim là một câu chuyện buồn, cô gái trong phim đã yêu một vong hồn, cô ấy và chàng trai kia có duyên nhưng chẳng có nợ, yêu nhau nhưng lại không đến được với nhau, cuối cùng chàng trai kia đã tan biến khỏi cuộc đời cô, đáng lẽ là anh ta được đầu thai chuyển kiếp nhưng anh đã luyến tiếc cô gái ấy, vì muốn ở lại với cô mà chàng trai bị trời phạt, chịu đựng cảnh không thể siêu sinh, biến mất vĩnh viễn, Như Hoa vừa xem vừa khóc, cô quay sang hắn đang ngồi bất động từ nãy giờ, hắn quay sang cô, tay quẹt nước mắt trên má cô rồi khẽ hôn lên má cô

"Đồ ngốc à chỉ là phim thôi mà!"

"Là giả cả đấy!"

Hắn nói nhưng tim lại nhói lên một cái

Cô ngây thơ hỏi lại

"Là giả sao?"

"Ừ, là giả!"

"Vậy anh có giống với chàng trai trong phim không?"

Tay hắn run run

Môi hắn lấp bấp

"Sẽ không! Anh sẽ mãi ở bên cạnh em mà!"

Cô lại mỉm cười, hắn là nói thật sao?

Hắn nắm lấy tay cô đi ra khỏi rạp chiếu phim, đi dạo một lát thì cô thấy một bà lão ngồi bán hàng rong ở giữa đường, cô ngồi thộp xuống rồi hỏi

"Bà ơi! Trời tối rồi bà vẫn chưa về à?"

"Chưa cháu à! Bà còn một cặp vòng uyên ương vẫn chưa bán được, bà bán hết rồi về luôn!"

Bà già móm mém rồi thì thào trả lời

Cô nhìn xuống thấy hai chiếc vòng bằng chỉ đỏ ở dưới một tấm giấy cứng đặt ở ngoài đường, cô cầm lên rồi quay lại hắn ý như muốn nói gì đó

Hắn mỉm cười gật gật đầu, hắn biết cô muốn gì mà, cô là muốn mua chiếc vòng ấy chứ còn gì nữa, hắn thấy cô cười tít mắt còn vui hơn, bà lão cảm ơn ríu rít rồi dọn đồ chuẩn bị trở về nhà!

Cô giơ tay ra đeo lên cổ tay hắn, hắn lại đeo lại cho cô. Cả hai nắm tay nhau, chạm tay vào nhau bỗng chiếc vòng của cả hai trở nên lấp lánh nhưng cả hai đều không hay biết

Cô vừa đi vừa nhảy nói với hắn

"Đây là vòng uyên ương, đeo vào thì chúng ta sẽ được ở bên nhau đến suốt đời!"

"Thật sao?"

Hắn giả vờ hỏi như trêu chọc cô, cô gật gật đầu

"Em ngốc thật đó! Nếu là thật thì sao lại có người chia tay chứ?"

"Hì hì, anh và em sẽ không đâu, anh sẽ không bỏ em đâu mà, phải không?"

Cô buông tay hắn chạy đến chỗ cái đài phun nước, cô tò mò mà nhìn nhìn, thì ra đây là nơi để người ta cầu nguyện, hình thức là chỉ cần ném một đồng xu vào miệng con rùa trước mặt rồi cầu nguyện thôi, cô nghe mọi người xung quanh thì thầm với nhau bảo là rất linh nghiệm, cặp đôi cầu nguyện ở đây rất nhiều, cô cũng muốn cầu nguyện

Cô xòe tay ra xin hắn vài đồng xu rồi cũng bắt chước người ta cầu nguyện

Cô nhón chân ném, trược một đồng, hai đồng, ba đồng, cô nhăn mặt rồi nhìn vào tay, chỉ còn sót lại ba đồng, cô nhắm một mắt rồi canh sao cho chuẩn để ném, nhưng hai đồng tiếp theo đã ra đi mà cô vẫn ném trược, cô cầm một đồng duy nhất trong tay rồi ấm ức kêu hắn

"Em ném trược cả rồi, anh ném đi!"

Hắn xoa xoa đầu cô rồi cầm lấy một đồng xu đó ném mạnh về phía con rùa, trúng ngay vào con mắt nó, rơi tõm một phát xuống nước, cô ĩu xìu rồi buồn bã bước đi

6 cái đồng xu mà ném trược cả, muốn ước một điều ước cũng không được, cô bĩu môi, hắn nắm cô lại rồi vuốt tóc cô hỏi

"Sao lại buồn như vậy? Muốn ước gì sao?"

"Em thấy người ta ném trúng rất nhiều mà, sao mình toàn ném trược thế?"

"Anh cũng không biết nữa!"

Tuy nói thế nhưng hắn là người cố tình để cô ném trược, hắn biết cô muốn ước cái gì, hắn không muốn cô ước, không muốn cô hi vọng quá nhiều, hai người vốn dĩ là không thể nào rồi!

Đôi mắt hắn nhìn cô buồn đến lạ, còn ba ngày nữa, hắn nhắm nhìn từ sau lưng cô, cô nhỏ nhắn và đáng yêu, cô yếu đuối và mong manh trong mắt hắn, hắn chỉ muốn bảo vệ cô gái nhỏ bé này thôi, thật sự là khó khăn như vậy sao?

Hắn giơ cổ tay ra, sợi gân trên cổ tay hắn đã trở nên đen sậm đi, mẹ hắn cho hắn ba ngày để lấy lại viên ngọc cô đang đeo trên người, hắn nắm tay cô giật mạnh lại, cô giật mình định nói

"Anh...làm..."

Một tay hắn giơ lên cổ cô bứt sợi dây chuyền cô ra, tay hắn chạm vào viên ngọc thì nó bỗng phát sáng, hắn cầm lấy viên ngọc rồi bỏ ngay vào miệng

Hắn đè cô sát vào tường hai tay ôm gương mặt cô nâng lên, hôn cô, động tác của hắn nhanh như cắt cô giật mình đẩy hắn ra ho sặc sụa, cô bóp bóp cô rồi nhăn mặt, hình như là cô nuốt cái gì thì phải, cô khó hiểu nhìn hắn tay vuốt vuốt cổ

Cô hỏi

"Em mới nuốt cái gì thì phải anh à!"

Hắn sắc mặt khó coi bước lại gần cô thều thào, ôm lấy cô người không còn sức lực dựa lên vai cô

"Em vừa mới nuốt lấy tình yêu anh dành cho em đó!"

Hắn mỉm cười mãn nguyện, đôi mắt nhắm tịt, bỗng hắn khụy xuống, tay đặt lên trái tim rồi nhăn mặt, cô thấy như vậy liền sợ hãi quỳ xuống đất ôm lấy hắn run lên

"Vũ Hạo à anh sao vậy? Anh à?"

Cô nhớ ra rồi, thứ cô vừa mới nuốt là viên ngọc hắn tặng cô mà, là viên ngọc ấy

Lời Tiểu Hoan lúc trước bỗng vang vọng bên tai cô

"Thiếu gia Vũ Hạo cũng tốt với cô thật đó! Cả viên ngọc định hồn mà cũng cho cô, hắn thương cô thật đó!"

Cô ôm lấy hắn run rẩy khóc nấc lên

"Anh à sao anh lại làm vậy hả? Tại sao vậy hả?"

Hắn nằm đó đôi mắt mệt mỏi nhìn cô, rồi từ từ nhắm lại

Cô hốt hoảng sợ hãi nhìn hắn, ôm hắn chặt hơn, sao người hắn lại lạnh nữa rồi, mặt lại biến sắc khó coi như vậy? Hắn giống như rất đau đớn vậy, thở gấp gáp tay cứ đặt trên trái tim mà bóp lại, cô nhìn xung quanh, nơi này chẳng có ai cả, hắn lựa chỗ không một ai qua lại mà làm việc này, cô bất lực. Cô biết cầu cứu ai đây trong khi trước mặt cô là một bầu trời đen vô cùng

"Vũ Hạo à!"

Cô gào thét trong màn đêm, hắn càng lúc càng yếu đi, hắn nhắm tịt mắt gọi khẽ

"Như Hoa à! Đừng gọi nữa mà!"

"Anh à! Anh à anh sao vậy?"

"Như Hoa à anh lạnh quá!"

Hắn lạnh đến người run lên bần bật, bây giờ hắn mang thể xác của con người, hắn chỉ là một con người thôi, không phải như trước kia, hình như là hắn không ổn rồi, hắn càng lúc càng lạnh, cô ôm hắn mà ngỡ hắn là một tảng băng vĩnh cửu không thể nào tan chảy được, hắn nói với cô nhưng mắt lại không mở lén nổi

"Anh buồn ngủ quá!"

"Anh đừng ngủ mà, nhìn em đi mà! Nhìn em một lần thôi, anh đừng nhắm mắt mà!"

"Buông anh ra đi, nếu không em sẽ chết cóng đó!"

"Em không buông"

"Em...có yêu anh không?"

"Đồ ngốc à sao bây giờ anh lại hỏi như vậy chứ?"

"Em trả lời đi! Trả lời cho anh nghe đi! Anh sợ sau này anh sẽ không được nghe nữa! Anh sợ lắm!"

"Trước giờ anh chưa biết sợ gì! Bây giờ anh lại thấy sợ rồi! Anh sợ bóng tối, sợ không thể mở mắt được, sợ lắm, sợ không thể nhìn thấy em nữa!"

"Không có đâu! Không có đâu mà!"

Cô mếu máo nước mắt giàn dụa

Cô sờ lên mặt hắn rồi kêu gào trong tuyệt vọng

Nước mắt nhạt nhòa những hình ảnh mờ mờ xuất hiện liên tục trong đầu cô, mọi thứ trãi qua trong đầu cô chính là kí ức của cô, cô nhìn thấy ngày đầu tiên cô lên xe hoa

Cô mặc một bộ đồ cưới màu đỏ chuẩn bị về nhà họ Vương, giữa đường cô thấy một chàng trai đứng chặn trước cửa xe, ánh mắt anh ta lạnh lùng rồi một nụ cười nhạt xuất hiện trên đôi môi hắn

"Cô dâu thứ bảy của tôi! Em tên gì?"

Rồi tất cả đều biến mất, một khoảng không gian im lặng, một màn sương mờ đục trước mặt cô hiện ra, một giọng nói đầy chua ngoa cất lên

"Mày đã hại chết con trai của tao rồi mày có biết không?"

Cô ôm lấy trái tim mình rồi quỳ xuống, cô không thấy hắn đâu nữa, cô quơ quạn tìm hắn, nhưng trước mắt toàn là sương mù, cô khóc nấc lên

"Trả Vũ Hạo lại đây, trả anh ấy lại cho tôi, trả chồng tôi lại cho tôi! Làm ơn đi mà!"

Một tiếng quát phát ra

"Mày không xứng!"

Cô chìm vào khoảng không trung vô định, cô cảm giác mình rơi xuống một dòng sông lạnh lẽo, cô thấy hắn trôi lềnh bềnh trong dòng sông ấy, hắn vô thức trong cái dòng nước lạnh lẽo ấy!

Cô bơi mãi bơi mãi cũng không thể nào bơi đến bên hắn được, cô thầm cầu nguyện trong lòng

"Làm ơn hãy để anh ấy sống, con nguyện hi sinh tất cả!"

Giọng người phụ nữ kia lại cất lên

"Đã đến lúc mày phải hi sinh vì nó rồi, nếu mày đồng ý trả giá! Mày có đồng ý không?"

"Có! Việc gì tôi cũng làm!"

"Được!"

"Nhưng cái giá sẽ đắt đấy nhé!"

Cô thấy hắn chìm dần chìm dần xuống đáy, cô hét lên

"Đừng...!"

Cô mở mắt choàng tỉnh, cô giơ tay đặt trên trái tim rồi thở hổn hển, nuốt nước bọt rồi nhìn xung quanh, cô thấy cô vẫn còn nằm trong phòng của mình, cô bước xuống, kiểm tra kĩ càng thì ra đó chỉ là một giấc mơ, một giấc mơ thôi sao?

Cốc cốc cốc

Ngoài cửa có Người gọi cô, cô giật mình rồi hỏi

"Ai vậy?"

"Thiếu phu nhân dậy chưa ạ? Hôm nay là ngày đầu tiên cô đến lớp đấy ạ! Đừng để trễ nhé! Phu nhân đã dặn dò tài xế đứng trước sân đợi cô đấy ạ!"

Cô hốt hoảng

"Cái gì mà ngày đầu tiên đến lớp, chẳng phải cô đã học ở đó hơn 6 tháng rồi sao? Làm gì có chuyện hôm nay lại là ngày đầu tiên?"

Cô giở lịch ra coi, cô không tin vào mắt mình nữa, hôm nay là ngày 1/8 là ngày mà cô nhận lớp mới, thời gian bị cái gì thế này? Sao lại như vậy?

"Thời gian trôi ngược lại sao?"

Cô tự mình lẫm bẫm một mình, cô nhìn lên cái đồng hồ lắc treo trên tường rồi gọi

"Tiểu Hoan à?"

Không thấy gì cũng không nghe gì, cô thấy lạ lắm, tại sao lại có chuyện thời gian đã quay trở lại, chẳng phải thứ duy nhất không thể quay trở lại chính là thời gian hay sao

Cô nhìn xung quanh rồi khẽ nhớ đến hắn, khoảng thời gian này là lúc Vũ Hạo còn tồn tại đây mà, sao cô không thấy hắn, cô chạy khắp nhà gọi hắn, có phải thời gian quay trở lại thì hắn sẽ không chết không?

Cô gọi một lát thì mới nghe văng vẳng bên tai giọng một người phụ nữ cất lên

"Mày có biết cái giá mày phải trả là gì không? Chính là mày sẽ mất Vũ Hạo vĩnh viễn!"

"Và tiếp theo mày sẽ bắt đầu thấy được sự mất mát là như thế nào?"

"Mày hại chết con trai tao, mày sẽ phải trả giá!"

Một giọng nói đanh thép vang lên trong phòng cô

Rồi cô quỳ mộp xuống mà khóc nức nở, cô lắc đầu

"Không đâu! Tôi không bao giờ muốn anh ấy phải chết đâu! Tôi không muốn!"

"Tao sẽ cho mày biết cảm giác mất đi người thân là như thế nào?"

Bỗng dưng điện thoại cô reo lên, là số của chị gái cô, Như Ngọc, cô run run tay bắt máy

"Alô...chị...hai..."

"Như Hoa à...nhà mình cháy rồi, mày nghe thấy tao nói gì không? Nhà mình cháy rồi!"

Như Hoa nghe, nhưng cô lại như chết trân, cô đã bị trời phạt sao? Nhà cháy rồi?

Cô chạy như điên kêu tài xế chạy về nhà cô, người ta bu kín lấy căn nhà cô xì sào to nhỏ

Nhân viên chữa cháy không ngừng cố hết sức để dập tắt cơn cháy, cô lao vào như một người điên, người ta thấy thế ngăn cản lại, cô hét lên

"Ba ơi, Mẹ ơi! Ba ơi! Mẹ..."

Cô ngất xỉu, người ta chở cô đến bệnh viện, còn nhà cô người ta đã cố hết sức mà dập, nhưng càng bơm nước vào lửa lại càng lớn, giống như người ta bơm nước mà như bơm xăng vậy, càng bơm lửa táp càng dữ!

Khi cô tỉnh lại ở bệnh viện, cô liền nhớ ra ba mẹ liền chạy ra khỏi bệnh viện mặc dù y tá không ngừng gọi cô ở phía sau

"Cô ơi chúng tôi vẫn chưa truyền dịch xong mà?"

Cô y tá khác nói nhỏ

"Kệ cô ấy đi! Hình như là nhà cô ấy bị cháy hay sao ý, ba mẹ đều bị mắc kẹt ở trong nhà, mà lạ lắm, lửa gì ma dập hoài không tắt, giờ chắc là thành đám tro tàn rồi cũng nên!"

"Trời ơi sao mà tội nghiệp cô ấy dữ vậy?"

"Ừ...mà nghe nói là con dâu nhà họ Vương đấy! Là vợ của cậu chủ chết yểu ở nhà đấy đấy! Là cô vợ thứ bảy rồi! Bảo sao lại họa vô đơn chí thế kia!"

Hai cô y tá nhìn theo bóng lưng cô rồi thầm lắc đầu tội nghiệp thay cho cô

Cô mặt mũi tái mét đi từ từ về phía nhà cô, cô chạy chân trần trên đường bây giờ nó đã bật máu, đám cứu hỏa bất lực, trong đám đổ nát sau trận hỏa hoạn kinh hoàng họ tìm ra hai thi thể, chính là chủ nhà, cô bước lại gần, họ thấy cô thì mới giật mình hỏi

"Cô là ai? Sao lại vào đây?"

Bà hàng xóm kế bên thấy cô thất thần đi vào thì mới nói với anh lính cứu hỏa mặt mũi bây giờ đã lấm lem lọ đen trên mặt

"Nó là con gái của hai vợ chồng nhà đấy đấy! Cho nó vào đi!"

Anh cứu hỏa nghe như vậy mới cho cô vào, cô vừa vào đã thấy có hai xác người được đặt dưới một tấm chiếu, thân thể cháy đen co quắp lại trông mà khiếp hồn, cô không tin đây là ba mẹ của cô đâu, cô không tin đâu

Cô lắc lắc đầu mếu máo quỳ xuống mà khóc

Quay mặt lên hỏi anh lính cứu hỏa

"Đây không phải là ba mẹ tôi đâu! Phải không? Họ không phải là ba mẹ của tôi đâu mà!"

Tuy nói vậy nhưng cô lại ôm lấy xác hai người họ mà khóc nức nở, tiếng lòng cô vỡ vụn, cô nấc lên từng hồi đau đớn

Một anh lính cứu hỏa khác chạy lại thì thầm vào tai của mấy người lính cứu hỏa ở gần đó, họ mặt căng thẳng rồi một anh ngồi xuống cạnh cô

Anh ta nói giọng ngập ngùng

"Cô có thể giúp chúng tôi nhận diện xác một người không?"

Rồi một đám người khiêng một cái băng ca vào, bên trên phủ khăn trắng, phía dưới băng ca máu đỏ vẫn rỉ ra nhiễu xuống đất nghe tạch tạch

Cô quay mặt lại đôi mắt vô hồn, người ta tháo khăn che mặt ra, cô như chết đứng khi người trước mặt mà cô thấy chính là Như Ngọc, cô thấy Như Ngọc người thấm máu đỏ, mắt trợn lên

Người ta nói Như Ngọc ngã lầu, lúc mà Như Hoa ngất xỉu thì họ lại nghe tin Như Ngọc nhảy lầu, mọi người đều nghĩ Như Ngọc mất đi ba mẹ nên nhảy lầu, nhưng hơn ai hết Như Hoa biết mọi chuyện xảy ra không đơn giản như vậy, cô phá lên cười, cô thé lên

"Ông trời đang trừng phạt tôi sao?"

"Tại sao lại không giết tôi chứ?"

Chồng chết, ba mẹ chết, chị hai chết, Tiểu Hoan mất tích, thế giới này còn gì để mất nữa vậy?

Hơn cả cái chết là như thế này sao?

Bình luận (1)

Bala Bala

Bala Bala - Luyện Khí tầng 1

Ad hay vl....100% pin đọc còn 3 %....kết k hiểu j

0 Trả lời