Bài Ca Của Hoàng Đế

Truyện VKL Truyện VKL
95 lượt xem
chữ
10:31 - 21/09/2018

CHAP 76

Trốn được một lúc chứ làm sao mà có thể trốn được cả đời, Gryp sau khi tắm xong bước ra thì ngay lập tức phải tiếp tục bị giật mình khi trông thấy Vy đang đứng đợi sẵn hắn ngay trước cửa với ánh nhìn khá đáng sợ. Đây chính là uy thế của người từng là chị gái của hắn suốt hai mươi năm trời.

- Anh cũng hay quá ha! Dám làm chuyện đó với cả Nicole luôn đấy! May cho em là cô ta khoogn có thiến luôn cái của nợ đó đấy!

- Hix… Xin lỗi mờ… tại lúc đó!

- Hừ… đi mà xin lỗi Nicole ấy! Lúc đó nhỏ bị người yêu phản bội, tôi dỗ mãi không xong mà anh lại còn đối xử với người ta như vậy nữa!

- Hix… được rồi mà… lát ra đó anh sẽ xin lỗi cổ.

- Ừ… nhớ phải chân thành vào đấy nhé!

- Vâng… - Gryp mỉm cười

Hắn tiến sát lại Vy và vòng tay ôm lấy eo nàng kéo sát lại người hắn. Một nụ hôn nhẹ được hắn gắn lên môi nàng một cách từ tốn khiến cho Vy hạ bớt hỏa trong người nàng xuống. Khẽ nheo mắt lườm Gryp một cái, Vy lên tiếng:

- Hừ… chỉ có vậy là giỏi thôi…

- Haha… yêu em mà…

- Đồ khỉ! Vậy ra “người nữa” mà anh nói là Nicole đó sao?

- Ặc!... à thì… thì… không phải…

- Trời đất! Vậy là vẫn còn người nữa luôn đó hả? – Vy tròn mắt.

- Haha… - Gryp bật cười gãi đầu.

- Anh đúng là đồ khó ưa mà…

Vy một lần nữa phải thực sự sốc với tên lăng nhăng này, nàng đến giờ vẫn không thể hiểu nổi tại sao mà số của hắn lại có thể đào hoa đến thế. Nàng cũng chẳng thể nào hiểu được tại sao lại có nhiều người bị hắn dẫn dụ đến như vậy mặc dù chính nàng cũng là một trong số đó.

Tối hôm đó bữa cơm tạm thời chia tay với Vy trước khi lên đường làm nhiệm vụ có thêm một người nữa là Nicole. Sự xuất hiện của nàng ta khiến cho không khí trở nên kì quặc một cách lạ thường, Gryp lên tiếng:

- Dạo này… cô khỏe chứ?

- Khỏe! Anh không cần lo cho tôi! – Nicole lạnh lùng đáp.

- Ừ… vậy tốt!

Vy thì cảm thấy vô cùng ngại với đồng nghiệp của mình khi trước đây luôn miệng kể Gryp là đứa em trai của mình, thế nhưng giờ gặp lại bất ngờ trở thành người yêu của mình trước mặt Nicole, điều đó khiến nàng vô cùng bối rối, từ đầu đến cuối chỉ biết im lặng với mớ suy nghĩ trong đầu.

Daisy ngây thơ thì liên tục hỏi han Nicole về nhiều thứ, cũng có lẽ vì nàng đặc biệt đáng yêu nên Nicole cũng trò chuyện với cô một cách vô cùng tự nhiên và vui vẻ, phần nào đó giúp cho bữa cơm ấy trở nên gần gũi và tự nhiên hơn. Những lúc như thế, Gryp chỉ biết thầm cảm ơn Daisy: “Hix… Em đúng là thiên thần hộ mạng của đời anh rồi cưng ơi!”

Đêm hôm đó trong lúc mà mọi người đã đi ngủ hết, Gryp cũng tạm thời kế thúc công việc của mình trong ngày để tìm về phòng ngủ. Đi qua cửa phòng của Vy, hắn suy nghĩ một lúc rồi quyết định gõ cửa. Mặc dù điện tắt nhưng có lẽ Vy vẫn chưa ngủ nên bước ra mờ cửa cho hắn liền ngay sau đó:

- Chuyện gì đấy? – Nàng ta lên tiếng trước.

- Chưa ngủ à?

- Hỏi thừa… - Vy nheo mắt.

- Haha… muốn nói chuyện với em một chút!

- Nãy sao không nói mà giờ đi ngủ mới nói? – Vy mỉm cười trêu chọc.

- Haiz… màu mè quá! Tránh ra!

Gryp bật cười rồi đẩy cửa bước vào phòng. Ngay sau đó, hắn đóng chặt cửa lại, bấm khóa rồi bế xốc lấy Vy bước lại giường đặt nàng xuống và lên tiếng:

- Anh muốn tối nay được ở bên em!

- XÌ… lúc tui gần đi mới biết thương tui!

- Lúc nào chẳng thương! Hồi xưa anh thương thì không chịu!

- Bây giờ anh trách ngược lại tui đó hả? – Vy nheo mắt.

- Haha… nào có dám.

Cả hai cùng mỉm cười, Vy bất ngờ kéo đầu Gryp lại và hôn lên môi hắn thật đắm say, sau đó nàng nhả môi hắn ra và nhìn hắn đắm đuối bằng ánh mắt đẫm lệ. Giật mình trước hình ảnh ấy, Gryp hốt hoảng lên tiếng:

- Ớ! Chuyện gì vậy? Sao lại khóc?

- Huhu… người ta nhớ anh lắm!

- Trời tưởng chuyện gì…

- Hix… không có thương người ta nữa hay sao mà đáp tỉnh bơ vậy hả?

- Đâu có đâu, yêu thương tràn đầy đây này! – Gryp mỉm cười.

- Đồ lăng nhăng như anh thì làm gì tràn đầy nổi chứ? Xạo không!

- Tại có nhiều tình yêu nên nó… vẫn tràn được haha…

- XÌ…

Đưa tay vuốt lấy mái tróc của người tình, Vy ngắm nhìn lại gương mặt điển trai, lãng tử của Gryp và mỉm cười, nàng ta tiếp tục lên tiếng:

- Anh nhuộm lại tóc thế này nhìn hợp hơn đấy!

- Haha… anh biết mà… Anh không hợp với tóc vàng…

- Rõ ràng rồi! Lúc trước ở Trái Đất nhìn anh gớm dã man luôn…

- Sặc!

- Tóc thì vàng mà da lại sạm sạm đen đen, lại nghiện rượu nặng nữa nên mặt mũi lúc nào cũng hốc hác nhìn lúc nào cũng cứ như sắp chết vậy… chẳng hiểu sao tui lại…

- Lại làm sao…

- Lại yêu anh!

Mỉm cười vì những lời thổ lộ hết sức đáng yêu của Vy, Gryp đắm đuối nhìn thẳng vào ánh mắt của nàng trước khi hôn nàng thật đằm thắm vào say mê. Sau đó, hắn từ từ lột hết quần áo trên người của hắn và Vy để sau đó cả hai lại lao vào cuộc ân ái mặn nồng đến tận gần sáng.

Tạm thời chia tay Vy một thời gian để nàng lên đường tiếp tục làm việc cho WATCH, giây phút cùng Nicole bước chân lên phản lực để về trụ sở, Vy quay lại và nhìn Gryp và Daisy và lên tiếng:

- Mọi người ở lại bảo trọng nhé!

- Em đừng lo! Nhớ giữ gìn sức khỏe đấy!

- Hihi… Cám ơn! À mà có chuyện này em vẫn chưa nói với anh!

- Hở? chuyện gì vậy? – Gryp tròn mắt.

- Cũng là một phần liên quan đến nhiệm vụ lần này em phải đi làm, chi tiết em không thể tiết lộ nên chỉ có thể cho anh biết rằng thế giới đang sắp sửa xảy ra một cuộc chiến vô cùng kinh khủng đấy!

- Chẳng phải bây giờ khắp nơi đều đã có chiến tranh diễn ra rồi hay sao?

- Không đâu! Đó chỉ là những cuộc chiến nhỏ để chuẩn bị nguồn lực cho cuộc chiến cuối cùng mà thôi! Mọi người ở tổ chức của em đang dồn toàn bộ tâm huyết và công sức để có thể chuẩn bị cho cuộc chiến sắp diễn ra, anh cũng phải vậy nhé! Hãy xây dựng thành Daisy thật lớn mạnh, vì chưa thể nói trước được điều gì khi cuộc chiến ấy còn chưa diễn ra…

- Ừ… anh hiểu rồi…

- Tạm biệt anh và Daisy nhé!

Nói rồi Vy quay sang cùng với Nicole bước vào trong phản lực. Nàng Nicole cá tính lạnh lùng thì không nói nhiều mà chỉ vẫy hai ngón tay lên trán chào Gryp và Daisy rồi cũng bước vào trong phản lực cùng Vy lên đường quay trở về trụ sở chính.

Vẫy tay chào Vy đến tận khi hình ảnh chiếc phản lực đã khuất hẳn sau đường chân trời, Gryp và Daisy mới chịu quay đầu trở vào, tạm thời chia tay Vy để tiếp tục bắt tay vào những công việc ngổn ngang phía trước.

“Anh! Ngày mai anh sẽ đến Tulip vào buổi chiều, nhưng em vẫn chưa rõ lắm mục đích anh đến đó lần này là gì ạ!”

Mỉm cười trước câu hỏi của Daisy, Gryp lên tiếng trả lời nàng:

- Anh đến để đón một người…

- Đón người?! – Daisy tròn mắt.

- Người đó đã phải khổ sở chờ đợi anh hơn một tháng trời rồi… Sở dĩ thời gian qua anh bận rộn nhiều như vậy cũng là vì muốn chuẩn bị những điều kiện tốt nhất để đón người đó…

- Đó là ai mà lại quan trọng với anh đến như vậy ạ? – Daisy tròn mắt.

- Đúng vậy! Cô ấy giống với em, rất là quan trọng đối với anh!

- Một cô gái? Chẳng lẽ…

- Tên cô ấy là Anna!

...


Bình luận (0)