Anh Đã Yêu Một Thiên Thần

Truyện VKL Truyện VKL
97 lượt xem
chữ
10:40 - 20/08/2018

Vĩ Thanh

Bốn năm sau.

Trang Nghi rốt cuộc cũng đã tốt nghiệp đại học chuyên ngành Y khoa. Không giống như Khánh Linh, Trang Nghi không thể học song song hai ngành, nhưng cô tập trung vào chuyên ngành y, ra trường là có Khánh Linh đỡ đầu. Cho nên vì thế Bá Hân vẫn nhàn nhã, không mấy lo lắng.

Đương nhiên không vội rồi, Bá Hân còn định giữ Trang Nghi chơi vài tháng nữa mới gửi gắm xin việc cho cô. Cái suy nghĩ này bị Khánh Linh cực kỳ lên án, vì thiết nghĩ ra trường cứ nên có việc làm ổn định luôn để cuộc sống sau này dễ dàng hơn.

Lương tháng của Bá Hân cực kỳ cao, tuy lắm việc nhưng những lúc rảnh rỗi là nó lại chăm chỉ làm việc nhà – Như lúc này đây.

“Hừ, Hâm lau sàn kiểu gì đây?” Giọng nói trong trẻo của ai đó vang lên, lại một chập càu nhàu, “Có phải lại không quét nhà đã lau sàn không?”

“…”

“Quét lại nhanh. Người đâu mà làm việc kỳ cục quá vậy?”

Bá Hân khịt mũi, lại lấy chổi ra khua khoắng. Ba mươi sáu tuổi rồi, nhìn tuy đã chững chạc hơn nhiều, nhưng với gương mặt thanh tú vốn có, trông Bá Hân vẫn chẳng giống mấy thanh niên vừa đi làm là bao. Điều này làm cho Bá Hân cực kỳ khổ sở, vì không ít lần làm những cô gái trẻ theo đuổi, đã phải nhọc công giải thích với người ta, lại còn vấn đề chính đó là an ủi cơn giận dỗi của Trang Nghi nữa.

“Vì sao cái áo sơ mi này lại có mùi phụ nữ?” Trang Nghi đưa chiếc áo lên mũi ngửi ngửi, “Không phải mùi của Trang Nghi!”

“A, cái này…”

Bá Hân còn chưa kịp giải thích, Trang Nghi đã tống gọn áo vào sọt rác. Cô ngúng nguẩy đuôi tóc: “Cứ có phụ nữ đụng vô là Trang Nghi vứt hết.” Sau đó ‘hứ’ một tiếng rồi ôm chặt lấy Bá Hân.

Cô gái này càng lớn càng bướng bỉnh a! --- Bá Hân không khỏi than thở trong lòng, nhưng ngoài mặt vẫn hết sức ngọt giọng: “Trang Nghi, tối nay mình ăn món gì? Uống chút rượu nha.”

Thấy Bá Hân hào hứng, cô cũng mỉm cười gật đầu thuận theo: “Trang Nghi sẽ chuốc cho Hâm thật say, sau đó giở trò…”

“…”

Từ khi nào mà Trang Nghi đã bị Bá Hân chiều hư rồi?

Bữa tối hôm đó diễn ra khá thuận lợi. Bá Hân hí hửng rót rượu vào trong ly, đẩy tới trước mặt Trang Nghi. Chất rượu sánh đỏ như màu mận chín cùng với hương thơm của nho tỏa ra ngào ngạt, Trang Nghi thích thú đưa lên miệng nhấp một ngụm.

“Sao hả?” Bá Hân là lần đầu rót rượu cho Trang Nghi uống, có một chút hồi hộp như lần đầu tiên lúng túng pha sữa cho cô bé, “Có ngon không?”

Trang Nghi mặt không đổi sắc, cô đặt ly rượu xuống bàn, trả lời gọn ghẽ: “Không!”

Bá Hân tiu nghỉu thấy rõ, lại bê rượu lên nhấp nhấp. Quái nhỉ, rõ ràng là rất nhẹ, lại còn ngọt ngọt mà, đâu có quá cay? Còn chưa thắc mắc hết đã nghe giọng Trang Nghi vang lên bên tai: “Từ giờ uống ít rượu thôi. Thứ này lợi lộc gì mà cứ khoái?”

Có chút không hài lòng nhưng lập tức Bá Hân lại xốc lại tinh thần, miệng cười tủm tà tủm tỉm nhìn Trang Nghi. Thấy nó có vẻ hơi bất thường, Trang Nghi đã bật sẵn chế độ đề phòng: “Hâm coi lại mặt mình kìa, sao mà Trang Nghi thấy dê xồm quá vậy?”

Chỉ thấy Bá Hân đứng dậy, một mực xua tay. Nó nhấp một ngụm rượu, nhưng lại không hề nuốt xuống. Gương mặt đầy nguy hiểm tiến lại gần Trang Nghi.

“Nè, Hâm tính làm gì?” Theo bản năng Trang Nghi giữ cổ áo, “Muốn dê thì để ăn xong hẵng…”

Nhưng cô còn chưa nói hết câu, cái người đang trưng bản mặt gian tà kia bỗng dưng hốt hoảng, loạng choạng té ngã đến ầm một cái. Trang Nghi lo lắng đến bên cạnh, thoạt nhìn đã dở khóc dở cười: “Ban nãy lau sàn sao lại để bánh xà phòng ở đây chứ? Ơ, Hâm có sao không vậy? Hâm?!”

Gương mặt Bá Hân từ tái mét chuyển sang đỏ ngầu, nó dường như lấy tay bóp chặt lấy cổ họng, muốn khạc khạc cái gì đó ra mà không ra nổi.

Nhìn thấy Bá Hân bỗng dưng như nghẹn thở, Trang Nghi sợ hãi vội đưa tay vỗ đồm độp vào lưng nó. Thật may cái vật vừa tắc nghẽn trong cổ họng vừa vỗ vài cái đã phụt ra được ngay.

Trang Nghi không kịp nhìn thứ kia, vội ôm lấy Bá Hân, gấp gáp hỏi: “Hâm ơi, làm sao vậy? Thở đi, thở đi, được rồi mà.”

Bá Hân đau khổ xua tay, nó lau lau khóe miệng đầy rượu, lại lượm thứ kim loại lóng lánh đang nằm trên mặt sàn, giọng khàn khàn tiu nghỉu: “Sao lại thành ra như vậy chứ? Tôi chết đi cho rồi, hức.”

Lúc này Trang Nghi mới để ý đến vật nhỏ trong tay Bá Hân. Cô kinh ngạc cầm lên xem thử. Dưới ánh đèn vàng của đèn ăn, chiếc nhẫn bạc cùng viên kim cương nhỏ sáng lên lấp lánh huyền ảo.

Sống mũi cay cay, trong một chốc nước mắt Trang Nghi rơi lã chã. Cô nhào vào lòng người đang cười ngốc nghếch kia, giận dỗi vỗ nhẹ lên ngực: “Ngốc quá, lớn rồi còn chơi trò kỳ cục! Rõ hâm mà.”

Kế hoạch cầu hôn đổ bể, Bá Hân khổ sở như muốn đem mình treo cổ lên trần nhà. Nhìn những giọt nước mắt đang lăn dài trên má cô, nó dịu dàng đưa tay gạt nhẹ.

Bá Hân thở dài, xoay cô lại đối diện với mình, nghiêm túc nói ra từng chữ mà nhiều năm qua nó đã đọc đi đọc lại trong đầu: “Trang Nghi, đồng ý lấy Dư Bá Hân nhé.”

Trong căn hộ chung cư quen thuộc gần hai mươi năm qua hai người cùng chung sống, tiếng nức nở nghẹn ngào của Trang Nghi vang lên. Niềm hạnh phúc dường như vỡ òa, cô ôm lấy Bá Hân, người mà cô yêu thương nhất trong cuộc đời. Cô đáp lại trong sự ngọt ngào vô bờ bến: “Trang Nghi đồng ý. Trang Nghi sẽ là vợ của Bá Hân…”

Bên ngoài kia, vầng trăng sáng cùng muôn ngàn vì sao lấp lánh như chứng minh cho một tình yêu trải qua đầy sóng gió cùng thử thách, vượt qua vô vàn dị nghị của xã hội… để nắm tay nhau cùng đi đến cuối con đường.

Năm tháng sẽ mãi trôi, cuộc sống vẫn cứ xô bồ, xã hội còn lắm những cạm bẫy chông gai… Nhưng chỉ cần hai trái tim luôn chung một nhịp đập, chỉ cần mười ngón tay vẫn đan, hai người họ sẽ không ngừng cố gắng vì nhau.

Một thiên thần không cần phải bẻ đi đôi cánh để trói chặt tình yêu bên một người. Chỉ cần, hãy cùng nhau tạo nên những điều tuyệt vời nhất, thiên thần sẽ luôn ở bên cạnh mình thôi.

Nếu yêu thật lòng một ai đó, thì họ luôn là thiên thần trong lòng mình thôi.

Thử thách, chông gai kia có đáng là gì đâu, vì anh đã yêu – yêu một thiên thần mất rồi!

_ Toàn văn hoàn _

Bình luận (0)