Truyện Gay – Đừng yêu… trai gọi

Tác giả: Nguyễn Thành Luân

Nguồn: Diễn đàn Tình Yêu Trai Việt

—–****—–

Truyện Gay - Đừng yêu... trai gọi

Truyện Gay – Đừng yêu… trai gọi

”Ta tiếc cho em…trong cuộc đời làm người
Ta xót xa thay…em là một cánh hoa rơi
Người đời vô tình…dẫm nát lên em
Người đời vô tình…dày xéo thân em
Người đời vô tình…giết chết đời em…

Em hỡi em ơi…trong đèn màu mờ mờ
Sau mỗi cơn say…nghe hồn mình có bơ vơ
và từng đêm về…lòng có cô đơn
và từng đêm về…hồn có đau thương
và từng đêm về…lệ có tuôn rơi…

Ta tiếc cho em…ta tiếc cho em…
Nhìn em trong lòng…mọi người
Quay cuồng…theo tiếng nhạc đưa
Nhìn em…tay nâng ly rượu
môi cười…mà lệ như rơi
môi cười…mà lệ như rơi…

Trong xót xa đưa…theo từng ngày lạnh lùng
Em hỡi em ơi…mai này đời sẽ ra sao
Từng mùa xuân buồn…lòng có đơn côi
Từng mùa đông lạnh…tình vẫn xa xôi
Loài người vô tình…em sẽ về đâu ?…”

Khi bước chân đến cuộc họp mặt vui vẻ này tôi đang giấu kín trong tim mình một nỗi buồn khó tâm sự cùng ai…
Bởi vì khi nói ra…chắc mọi người đều sẽ cho tôi là ngu si khờ dại khi yêu một kẻ chẳng ra gì…
Tôi vẫn biết thế và thường hay nhủ với lòng mình rằng : Hãy xem V…như bao chàng trai mà mình từng ”qua đường” khác…
Trời ơi…nói thì dễ nhưng muốn quên V…trong một sớm một chiều thì tôi không thể…

Như mọi người đều biết…tôi là một ”bạn đọc thân thiết” của anh ”nguyenthanhluan” và thường xuyên vào diễn đàn…
Nói chung,mục nào của ”tinhyeutraiviet.com” tôi cũng đều thích…
Một hôm,như thói quen là sau khi đọc truyện cùa ”nguyenthanhluan” cùng các tác giả khác xong thì tôi lại bước qua mục ”làm quen kết bạn bốn phương” nơi diễn đàn…
Một bài viết khêu gợi đã đập vào mắt tôi …

”V… 22 tuổi ,sinh viên nghèo nhưng đẹp trai…body chuẩn muốn tìm anh nuôi…”

Thật tình lúc đầu tôi cũng có ý định chọc ghẹo chơi cho vui thôi nên không nghĩ đến chuyện sâu xa gì…
Nhưng càng nhắn tin qua lại thì tôi cảm thấy mến V…ở cách ăn nói của hắn…
Bởi thế nên dù chưa gặp mặt bao giờ nhưng tôi cũng gửi vào tài khoản ATM của V… một số tiền để gọi là giúp đỡ một đứa em nuôi (thân tâm tôi chỉ nghĩ vậy thôi)

Để rồi một ngày nọ…hắn tìm đến quê tôi …
Trời ơi,đã biết trước là ”không được yêu” nhưng mà trước mắt tôi giờ đây là một anh chàng quá đẹp trai …ăn nói hết sức là có duyên …và có vẻ sành đời mới chết tôi chứ ?

Đêm ấy…chúng tôi lên giường cùng nhau…
Tôi tuy xấu hổ với mọi người ở đây khi tuyên bố một câu như thế này nhưng cũng phải nói thôi…Hắn là ”một chàng trai hoàn mỹ” từ trong ra ngoài mà từ trước đến nay tôi chưa bao giờ gặp người nào ”đẹp chuẩn” như thế cả…
Kỹ thuật làm tình của V…càng khiến tôi như đê mê,ngây ngất…
Và biết là…một người như thế thì khó mà giữ chân được họ nhưng sao tôi vẫn cứ…nói lời yêu với hắn…

Đáp lại,V…chỉ cười mỉm không nói gì…
Tôi có hai tháng ”hạnh phúc” với hắn…
Mỗi cuối tuần,tôi lại lấy xe chạy lên Sài Gòn thăm V…Đi ăn đi uống và cùng ân ái với nhau.Dĩ nhiên là trước khi ra về tôi vẫn lịch sự đưa cho hắn một số tiền để tỏ lòng quan tâm đến người mình thương…
Có điều là…mỗi khi bên tôi,V…thường nhận được nhiều tin nhắn và những cuộc gọi đến…Hắn vẫn tỉnh bơ nhắn tin trả lời và nghe điện thoại…lại còn có vẻ ”đẩy đưa mời gọi” nữa…
Khi tôi lựa lời góp ý thì V…thẳng thừng buông một câu :
-Đó là quyền tự do của em…Tiền anh cho em so với người khác chẳng là cái thá gì đâu…Còn rất nhiều người quan tâm đến em nữa kìa…Cho nên,khi được ở bên em ngày nào thì anh nên vui ngày đó đi…
Tôi giận dỗi bỏ ra về trong đau đớn xót xa…
Nhưng rồi chịu không nổi sự ghẻ lạnh của hắn,tôi lại chính là người làm hòa trước…

Cách đây mấy hôm,V… khoe với tôi là có một việt kiều về nước và sẽ đưa hắn đi tour xuyên Việt trong vòng 20 ngày…Sau đó,sẽ đưa hắn đi Singapore chơi và nếu hợp ý…anh ta sẽ làm mọi thủ tục cho V…sang Mỹ !
Hắn còn trâng tráo tự hào mình là một kẻ ”pro” và khuyên tôi nên quên hắn đi…

Trời ơi,nếu mà dễ dàng quên thì …nhân loại đâu có ai khổ lụy vì tình chứ ?
Tôi nằm vùi trong nhà suốt mấy ngày liền…
Nhớ hắn…thương hắn…và hận hắn vô cùng…
Mỗi khi tưởng tượng ra cái cảnh hắn tay trong tay với gã việt kiều lựu đạn nào đó là tôi như muốn điên lên…

Cuối cùng,chịu không nỗi nên tôi gọi cho hằn…
V… từ chối cuộc gọi không thèm nghe…Mãi một hồi sau,tôi mới nhận được tin nhắn của hắn :
”Em đang ở Vịnh Hạ Long…xin đừng làm phiền nữa…Bái bai…”

Chiều đó,tôi một mình bước vào một quán nhậu uống cho tới say mèm…
Tôi uống,uống mãi cho tới khi người chủ quán lịch sự mời tôi ra về để đóng cửa thì mới đứng lên thất thểu bỏ đi…

Một mình thơ thẩn lang thang trong đêm khuya thanh vắng…tôi hát mà như gào lên cho cả thế giới biết mình đang buồn :

”Em nỡ…lạnh lùng…đến thế sao ?
Tim anh…tan nát…tự hôm nào
Giờ đây…đã nát…càng thêm nát…
Muốn nói…mà sao…bỗng nghẹn ngào

Sao em…không nói…một lời gì
Dù chỉ…một lời…không đáng chi
Cũng đủ…làm lòng anh…ấm lại…
Bao ngày …xa cách…lúc anh đi…

Em giết…tình anh…nữa phải không ?
Em đem…băng tuyết…lấp hoa hồng
Em đem…hờ hững…vùi thương nhớ
Em giết…tình anh…trong lạnh lùng…”

”Gia_xau_ngheo” đã ngưng kể từ lâu mà mọi người vẫn im lặng không nhúc nhích…
Lát sau,mới nghe tiếng sụt sùi của ”Seasions” :
-Tôi nghiệp anh quá hà…
Lúc này ”Hoan Long” mới nhếch môi :
-Khùng quá !
Cha ”A3_H” giờ mới lên tiếng :
-Ừ,ngu quá đi…
”jadeorchid” gật gù :
-Đã biết người ta là ”trai gọi” rồi mừ…
”alucarrd999” thì lại tỏ vẻ cảm thông :
-Nói vậy thì đau lòng anh ”gia_xau_ngheo” quá à…Thui ,yêu ai cũng vậy…yêu em…em cảm ơn…
Tội nghiệp ”gia_xau_ngheo” thấy có đồng minh nên bước tới ôm hôn ”alucard999” thắm thiết…
”galang84” bước ra rút thăm thay cho ”gia_xau_ngheo” hãy còn đang xúc động tràn trề nhưng lão cũng cằn nhằn :
-Khi không rồi lôi cha ”việt kiều” nào vô vậy trời ?
”crankyone” bực mình không kém :
-Ừ,”kiều” nào lựu đạn chứ ”kiều” quen với ”nguyenthanhluan” toàn là ”đàng hoàng” không à nha ?
”NickSJ” là người hiền nhất trong cái đám lộn xộn mà cũng bất bình lên tiếng :
-”Mía sâu có đốt,nhà dột có nơi”…Đề nghị không quơ đũa cả nắm…
Luân xua tay :
-Thôi cho tui can hết đi…Mời đồng chí ”galang84” thay thế ”gia_xau_ngheo” rút thăm lẹ lên…Nhưng tui giao trước à nha ? Không được kể chuyện buồn nữa á…
”galang84” e hèm một tiếng rồi đưa lá thăm lên,dõng dạc lên tiếng :
-Xin mời…”Seasions” !
Hắn bước ra,liếc xéo Luân một cái rồi cất giọng oanh vàng líu lo :
-Em thích đọc truyện nên hay ”thần tượng” mấy nhà văn…Vậy mà lần đó…

Câu chuyện thứ năm : VĂN KHÔNG PHẢi LÀ NGƯỜi…

Đánh giá bài viết

Viết Bình Luận

Bình luận với lời lẽ khiếm nhã sẽ bị "ban"/block IP vĩnh viễn