Tiếng chuông dục vọng (loạn luân)

It’ fall.
Mùa thu lại đến, cứ mỗi khi thu về trên phố, lá vàng rơi xơ xác, tôi lại nhớ tới em, mối tình đầu cuồng nhiệt nhất. Người mang lại cho tôi những giây phút điên rồ nhất và cũng khó phai nhất.
Tôi quen em trong một buổi trưa mùa thu. Đầu thu, trời đang gió hiu hiu, từng con gió heo may thổi đều đều mang theo không khí lạnh đầu mùa. Bỗng đùng cái. Mây đen kéo về, mưa như trút, tát cả chỉ xảy ra trong 5 phút. Một thằng sinh viên đi làm thêm kiếm vài đồng nước nôi, một con bé nhà quê trân chất đáng yêu. Cơn mưa bất chợt kéo hai đứa nó đâm xe vào nhau. Tôi đang chạy xe đường to, em chạy e từ dưới dốc lên đâm mẹ nó vào đít xe tôi. Cả hai ngã lăn ra giữa trời mưa gió bão bùng. Người qua đường cứ đi, kệ mẹ chúng nó.
-Địt mẹ….
tôi thốt lên câu cửa miệng khi bị xòe. Đang định quay lại địt thêm cha nó nữa thì nhìn lên tôi thấy một cô gái ướt sũng như tôi đang bị cái xe honda đè. Tôi quên mình vừa ngã xe, chạy ra đỡ em dậy. Cả hai đứa đưa nhau vào bv kiểm tra, tôi chỉ xây xát nhẹ, còn em bị gãy chân và phải phẫu thuật. Em biết mình sai nên xin lỗi ríu rít. Tôi chả còn lòng dạ nào trách em nữa. Hỏi chuyện thì biết em lên TP này làm từ khi học xong 12. Ở bơ vơ một mình cho nên cực chẳng đã tôi phải ở viện chăm em. Lúc đấy cũng chưa ham hố gì, chắc tại lòng trắc ẩn và một phần cảm thấy có trách nhiệm với vụ tai nạn.
2 tuần ở viện chăm em, tôi chỉ lo thủ tục giấy tờ, ngày 3 bữa cơm mua cổng viện vào cho em, thi thoảng cũng ngồi nói chuyện. Dần dần tôi mến em, em chả xinh lắm, nhưng có nét rất thanh tú tạo cho tôi cảm giác dễ chịu mỗi khi tiếp xúc. Tôi nhớ nhất là Nụ cười em không ồn ào nhí nhảnh, chỉ cười mỉm, hiền hiền, Khiến thằng sv cù lần cảm thấy xao xuyến lần đầu trong đời. Có những khi em nhìn xa xôi mắt đượm buồn bị tôi bắt gặp em lại mỉm cười.
Rồi em xuất viện, tôi đưa em thẳng về nhà trọ của em. Mà trong lòng không hề biết rằng mình mến em thật sự.
Thời gian sau đó em vẫn ở nhà dưỡng bệnh nên tôi thi thoảng chạy qua hỏi thăm và giúp vài việc nặng. Dần tần suất qua nhà em tăng dần, đến khi em khỏi rồi, tôi lấy lý do gì để sang nhà em đây.
hôm Đó, lại mưa. Thu đéo gì mà mưa lắm thế. Tôi ko sang thăm em.
” miss you” dòng tin nhắn ngắn ngủi của em làm tim tôi nhảy mẹ nó ra ngoài. Tắm rửa sạch sẽ, áo trắng quần đen, mượn lọ nước hoa tàu của thằng anh thợ hồ xịt xịt , mặc áo mưa ra mua bó hoa hồng 70k xót ruột. Tôi quyết định tỏ tình, cũng may ông trời run rủi, tôi ra khỏi phòng thì trời tạnh.
– tặng em này
Em cầm đưa lên mũi ngửi cười cười.
– sao tặng hoa em làm chi
– anh … anh…
Cứng con mẹ họng.
2 đứa ngồi mẹ nó 5 phút, đứa ngửi hoa đứa hỏi hoa thơm không. Hoa này hoa gì nhỉ, đẹp nhỉ, ưm vâng. Rồi từ lúc nào tay tôi nắm tay em ngay tại cuống bó hoa, đầu em tựa vào ngực tôi. Không ai nói gì mà thành yêu nhau.
Tôi hôn em, em e ấp thẹn thùng tránh né làm tôi hôn trật mẹ nó vào tai. Nụ hôn vụng về. Ôi nụ hôn vụng về.
Những ngày sau đó, những tháng sau đó, 2 đứa sống trong thiên đàng hạnh phúc, đắm say trong tình yêu trong sáng.
Sinh nhật lần thứ 22 của em, tôi làm kiểu sến, lãng mạn. Em xúc động, nước mắt hạnh phúc. Rồi tôi và em lao vào nhau khám phá cơ thể nhau một cách cuồng nhiệt nhất.
Em không còn trong trắng. Tôi không hỏi, sợ tổn thương em.
Chúng tôi đưa nhau tới những đỉnh cao của sự hưng phấn, tôi hơi bất ngờ, em hiền, nhưng lại rất nồng nhiệt khi ân ái, như một người đầy kinh nghiệm. Tư thế, thủ thuật, khẩu dâm…. em làm tôi điên đảo.
Tôi lại thêm đắn đo về sự trong sáng của em, về cách em làm tình, về cái cách em bắt tôi lội mưa đi mua bcs, về cái cách em chỉ gặp tôi trước 10h tối, về cái cách em dư giả tiền bạc.
Em là gái.
Tôi nhục nhã. Nghĩ mình quá ngu để cho 1 con cave đùa cợt.
Tôi hung hăng tra hỏi. Em nhận. Không mong tôi tha thứ. Và tôi đã không. Mối tình từ mùa thu năm nay đến mùa xuân năm sau. Kết thúc đường ai nấy đi, bao yêu thương trong tôi biến sạch chỉ còn lại nỗi căm hờn con điếm rẻ tiền. Em chuyển phòng. Đổi số phone. Tôi cũng thế .
Sau đó
Thời gian trôi qua thêm 2 cuộc tình trước khi gặp bà xã. Không nơi nào, không với ai, tôi có lại những cảm giác hạnh phúc như khi yêu em.
Tôi chắc răng em đã yêu tôi, nồng nhiệt không kém tình yêu tôi dành cho em. Cuộc sống của em đưa đẩy, nhưng con tim em vẫn cần một nơi ấm áp, và tôi là nơi đó, em đã cố giấu tôi cuộc sống thật, nhưng vẫn luôn nghĩ cho tôi. Nếu cho tôi làm lại thời điểm đó, tôi vẫn không chắc mình vượt qua được cái cảm giác nhục ngã khi đó mà tha thứ cho em. Nhưng lúc này đây tôi luôn ước ao có thể sống lại dù chỉ một ngày, cái cảm giác được bên em. mỗi khi mùa thu đến tôi lại nhớ em hơn, nhớ cái mùa thu duy nhất đó ,mối tình đầu của tôi.
Giờ không biết em ở đâu. Tôi không còn giận hờn nào với em nữa. Mong rằng cuộc đời em sẽ tốt hơn, kiếm một tấm chồng yêu thương em, vị tha hơn tôi.

Và tôi mong một ngày tôi gặp lại em.
Mùa thu của tôi, Hoàng Thị Kim Dung.

Tiếng chuông dục vọng (loạn luân)
1.67 (733) votes

Viết Bình Luận

Bình luận với lời lẽ khiếm nhã sẽ bị "ban"/block IP vĩnh viễn