Tâm sự du học sinh ở Mỹ

Tôi muốn dành ra câu chuyện khác để kể trong thời gian đi Mỹ về VN và qua lại Mỹ. Khoảng thời gian này là 2 năm nhưng nó làm tôi mang tủi nhục giấu kín trong lòng suốt đời.

Câu chuyện kia thì tôi kể ở đây:

Tự dưng có được tấm chồng

Bây giờ tôi kể câu chuyện khác

Làm thân con gái giữa chợ đời khổ lắm. Đôi lúc tôi thấy gia đình người ta êm ấm hạnh phúc thấy mà tủi. Có một số gia đình tôi thần tượng nhưng lại giả dối bên trong. Xã hội nó phức tạp quá. Những câu chuyện tưởng chừng chỉ có phóng viên nghĩ ra để câu người đọc mua nhưng dường như là có thật. Người đời chỉ làm ngơ cho mọi diễn biến xảy ra vì biết đâu khi nói vào thì lại làm hư chuyện và gây mất hạnh phúc.

Tâm sự du học sinh ở Mỹ

Tâm sự du học sinh ở Mỹ

Khi tôi tạm biệt anh ở sân bay thì tôi khóc thật nhiều. Tự dưng tôi thấy thương anh bao giờ hết. Tôi ôm cứng anh như không muốn rời. Cho dù chỉ 1 tuần, tôi cảm nhận được anh là người tốt, hơi nhút nhát, đầy mặc cảm và kém may mắn.

Lên máy bay về lại VN mà lòng nặng trĩu.

Suốt chuyến bay tôi cứ ứa nước mắt và nghĩ tới chuyện xa cách nghìn trùng làm sao mà gặp mặt lại nhau một cách dễ dàng như Sài Gòn – Hà Nội.

Chim tôi rát và ê ê dọc theo âm hộ làm tôi nhớ anh nhiều hơn. Tạo hoá tạo ra con cu khi cương cứng đút vào chim mà thụt thụt để rồi xuất tinh. Phụ nữ hứng hết tinh trùng và rồi chảy ra lúc nhiều lúc âm ỉ để rồi nhớ hơn. Trong âm hộ tôi ít ra còn sót lại 1/3 lượng tinh trùng mà cách đây ít giờ anh tìm cách đút vào chim mà nắc nắc cho xuất tinh nhanh trong bãi đậu xe ở công viên vắng người gần phi trường.

Tôi thiếp đi 5 giờ liền và thức dây phải hỏi tiếp viên phần ăn lần nhất để ăn cho đỡ đói bụng. Người ta còn sắp hàng để đến lượt đi tiểu trong WC.

Về đến VN thì người ta tìm đến nhận hàng nhờ mua giùm. Ngày cuối anh giúp tôi mua mọi thứ. Anh ráng kiếm các phiếu giảm giá trên Internet in ra nên tôi được lời ít nhất $300. $300 không nhỏ cũng không lớn, so với tôi trong lúc này thì quá sức lớn. Tôi giả bộ than vãn do không biết hải quan hù doạ nên cho chúng hơn 1 triệu. Thế là người ta đưa thêm tiền người một ít thì tôi có thêm 2 triệu.

Biết sao bây giờ, người ta có tiền mua hàng ngoại dùng, “boa” cho tôi một tí vì tôi đi mua giùm cũng chẳng đáng so với sự chênh lệch giá cả và có hàng 100% từ Mỹ đem về. Người ta còn nói chừng nao đi Mỹ thì nhớ báo cho chọ để họ nhờ mua tiếp. Tôi ra vẻ từ chối vì đi chơi không bao nhiêu mà lo đi lùng mua đồ. Họ lại hứa trả công cho tôi đi lần sau. Tôi cười thầm ít ra mình có một chút “gian” để lấy tiền nhà giàu vì tôi nghèo mà. Họ trả công không đáng sao?

Tôi xin làm việc khác có sử dụng cái bằng đại học của tôi. Phỏng vấn công việc làm cho chi nhánh ngân hàng VVBCC thì gặp giám đốc chi nhánh phỏng vấn. Tôi hỏi chi nhánh có bao nhiêu người thì anh ta nói chỉ có 7 người.

Anh ta đặt vấn đề ngay:

– Anh đóan biết em kiếm việc đã nhiều và không dám phiêu lưu khi được đề nghị. Em là người con gái tốt và rất mạnh mẽ. Nếu em may mắn thì con đường trơn tru và tốt đẹp. Còn không thì em phải như 6 cô kia để bước những bước dài và em phải tự chôn vùi nhiều bí mật của riêng em trong quá trình thăng tiến và làm việc.

Tôi hiểu anh ta muốn gì. Tại sao tôi xin việc làm tốt thì toàn là bị “đặt vấn đề quá tế nhị”. Nếu tôi chấp nhận thì tôi “sẽ như 6 cô kia” và trở thành “người ta ra sao mình cũng vậy” để đạt được mình muốn có cho dù có bị xúc phạm (hay xem như là chuyện bình thường)?

Tôi nhớ anh Tuấn ở Mỹ quá. Cũng may tôi trao mọi cảm giác đầu tiên cho anh Tuấn. Tôi bật khóc, khóc ào ào. Tôi không ngại ở ngoài có 6 cô kia sẵn sàng rình nghe ở ngoài phòng.

Anh ta đưa khăn giấy cho tôi và nói:

– Anh chưa thấy ai phản ứng như em. Đa số họ chấp nhận. Em có điều gì muốn nói?

Đúng là anh ta đểu giả. Tôi không biết phải nói gì. Tôi có đọc đâu đó đàn ông cũng có “gót chân của Asin”. Biết động vào thì làm chủ được. Tôi nói:

– Đây là lần đầu tiên em được “đề nghị” kiểu như anh …

Tôi lại khóc, mà cái khóc nhớ anh Tuấn,…

– Anh có biết không? Em là gái quê 24 tuổi đầu, ham học, giờ ra trường,… mới biết có tuổi mà không có 1 mối tình nào. Chưa lần nào được con trai chở đi chơi. Chưa lần nào hẹn hò . Mà bây giờ, anh ….

Tôi lại khóc, khóc trong cảm giác nhớ anh Tuấn …

Hình như anh ta mủi lòng và bị lòng trắc ẩn trỗi lên. Tôi ngước lên trần như ngước lên nhìn Trời và khắc khoải điều gì đó riêng cho tôi và để lộ đường cổ dài dưới cằm và con mắt mờ ảo. Anh ta theo dõi và xiêu lòng … Anh ta nói:

– Nếu em không ngại, anh có thể chở em đi lòng vòng tối nay. Mọi chuyện anh em mình cân nhắc sau. Anh không ban ơn cho em mà chỉ muốn chở em đi lòng vòng cho vui.

Tôi cúi đầu ra vẻ nhiều suy nghĩ và lo sợ. Tóc tôi hơi xả xuống nhưng để lộ cổ phía sau và bờ vai tôi. Tôi đang đánh gục anh ta.

Tôi ngước lên nhìn và đồng ý nói khoảng 6 giờ gọi cho tôi.

Tự dưng tôi lại khóc oà vì tôi lại hẹn với con trai khác ngoài anh Tuấn và có lỗi với anh Tuấn.

Tôi bước ra ngoài mặt cho nước mắt rơi lã chã khiến cho anh ta ngỡ ngàng ngăn không kịp. 6 cô gái ở ngoài văn phòng ngạc nhiên hết sức khi thấy tôi khóc mắt đỏ hoe và đi vội về.

Chắc anh ta sẽ phải sạo rất nhiều với 6 cô gái đã từng qua tay của anh ta.

Tôi về phòng trọ năm suy nghĩ. Nghĩ rằng anh Tuấn cưới tôi thì cần tiền. Anh bão lãnh tôi sang cũng cần tiền. Anh mới đi làm trở lại và làm ít tiền thì khó xây dựng cuộc sống. Khi tôi qua tôi phải lao đầu vào làm. Nếu làm ít tiền thì cả hai vợ chồng sẽ khó khăn. Cho nên ở VN tôi sẽ làm ra nhiều tiền gởi ngược cho anh để anh dành dụm và tôi cùng anh làm cái gì đó thay vì đi làm công ít tiền để có cuộc sống thoải mái hơn.

Vậy thì tôi phải vào làm chi nhánh ngân hàng đó và lợi dụng anh ta khéo léo để có những khoản tiền lớn.

Anh ta chở tôi đi lòng vòng. Anh ta cũng nhiều chuyện. Chở tôi từ bến Bạch Đằng sang Phú Mỹ Hưng và lên tầng cao của tòa nhà nọ ngắm nhìn thành phố đêm đêm.

– Em rất mộc mạc đó nhưng rất hấp dẫn.

Tôi chỉ mặc quần jean áo thun tay lửng đơn sơ và giản dị. Tôi cũng chẳng trang điểm gì và chỉ cột tóc đuôi gà mà thôi. Tôi nói:

– Chắc anh mắc cỡ với mọi người lắm.

Ý tôi nói anh đi xe xịn, ăn mặc đồ hiệu, tác phong sành điệu,… mà chở cô gái quê mùa đi dạo thật không xứng. Anh ta phân bua:

– Em có thấy anh mắc cỡ với ai đâu? Anh rất hãnh diện về em và về cách của em. Tiếc là ….

Anh ta lại úp mở … Tôi giả bộ trố mắt chớp chớp …

– Em này … Tiếc là anh và em không có nắm tay nhau để anh hãnh diện hơn

Tôi giả vờ cúi mặt và se se mấy đầu ngón tay như là rất ngại và cũng rất nghi ngờ anh ta.

Anh ta vội nắm tay tôi nói:

– Đừng nghĩ xấu về anh. Nếu anh xấu với em thì anh không cố tình chở em đi để rồi hy vọng kiếm “miếng” ở em. Với ai xin vào làm là anh lấy “miếng” trước nói chuyện sau và mọi chuyện tính sau. Anh nói thật là cứ 1 cô đi thì anh lấy “miếng” hết 20 cô mới nhận vào 1 cô. Anh không thích mất thì giờ kiểu này. Anh mến em ở chổ em thật thà và chân tình. Còn không thì anh đã đề nghị mọi chuyện anh muốn ngay tại văn phòng trong lần gặp đầu tiên.

Tôi chớp chớp mắt và khóc nhưng khóc là thấy tội cho anh Tuấn vì tôi sẽ phải đi một bước đi liều lĩnh. Anh ta lại hiểu theo cách tôi muốn và tỏ ra bối rối như là đứa con trai lần đầu yêu chân tình. Trong khoảnh khắc nào đó, con người cũng khá thật lòng và sống thật.

Anh ta đã không thật và lừa bao cô gái và tôi, cho dù không sành đời, dùng những cử chỉ một mạc và thật thà lừa lại anh ta và anh ta sẽ cho tôi những gì tôi muốn (chứ không lường gạt và đạp đổ anh ta). Tôi đột ngột nói:

– Anh kể về vợ con của anh cho em nghe với, ít ra anh cũng chia sẻ điều gì đó với em và anh em mình hiểu nhau hơn.

Một thoáng đanh mặt nhưng anh ta có vẻ động lòng và nói:

– Cảm ơn em muốn chia sẻ cùng anh. Anh nói thật là anh cưới vợ cũng chỉ vì muốn thăng tiến. Anh cũng từng yêu và chia tay và lấy vợ. Dĩ nhiên lấy vợ vì mục đích thì ai cũng có thế giới riêng và cái gia đình và con cái như là bến đậu an toàn khi có chuyện gì. Anh không trách, không ghét, và gìn giữ gia đình nhưng không cảm thấy thiêng liêng như gia đình khác. Tất cả như là một gắn bó để có mục đích riêng của cá nhân anh, cá nhân vợ anh và cả hai bên gia đình. Vì quá thuận tiện và dễ dàng nên vợ chồng anh không có mục đích chung. Tuy hơi tẻ nhạt nhưng không quá tệ. Vợ anh có thế giới riêng và anh chấp nhận. Không biết vợ anh có thấy cái thế giới riêng của anh hay không. Anh cũng chẳng cố giấu và chẳng nói để về nhà hành xử tự nhiên. Mọi chuyện sẽ phức tại nếu cải hai nhún tay vào nhau nhưng đã vốn phức tạp rồi. Cuộc sống của em đơn giản hơn tuy tiền bạc có khó khăn.

Tôi hiểu anh ta. Ít ra anh ta nói thật. Vậy là quá tốt rồi. Tôi nói:

– Cảm ơn anh đã tâm sự. Nhưng em sợ quá …

Tôi lại dùng cảm giác nhớ anh Tuấn mà khóc. Tôi khóc sướt mướt và anh ta vỗ về và ôm vào lòng. Tôi đẩy nhẹ ra và anh ta đưa khăn vải cho tôi.

Anh ta rủ tôi đi karaoke, không đợi tôi từ chối hay đồng ý anh ta vội kéo tay tôi đi và chở tôi đến quán karaoke khá lịch sự và sáng sủa. Mọi người tới lui trông có vẻ trí thức và giàu có.

Anh ta hát rất hay và say sưa những bản tình ca. Tôi không hát mà nghe anh ta hát. Anh ta chợt khóc và nói nhớ người yêu xưa. Hèn chi anh ta hát rất nhập và đôi lúc khiến tôi mũi lòng.

Anh ta ôm tôi mạnh và hôn lên mặt tôi tới tấp. Tôi chống trả mạnh mẽ nhưng khéo để anh ta không bị đau mà … buôn tôi ra. Sau đó anh ta dừng nói:

– Anh thấy thương em! Thương cái vẻ đơn sơ mộc mạc và chân tình của em. Cho dù chỉ có ít giờ với nhau.

Tôi cười và cuối mặt với đầu tóc rủ rượi do chống trả và nói:

– Anh nhớ người yêu cũ và dùng em thế nhân chứ gì.

Anh ta có vẻ tội nghiệp quỳ trước mặt tôi rón rén nắm tay tôi:

– Không có đâu, cảm xúc trong lòng anh với em là có thật. Nếu anh giả dối anh không bao giờ kể chuyện quá riêng tư với em. Anh tin em anh tâm sự. Hễ mình tâm sự chuyện tình yêu xưa với cô gái nào đó thì sẽ dễ mất cô gái đó. Nhưng anh tin em và chia sẻ cùng em.

Anh ta vừa nói chuyện vừa mơn trớn những nơi có nhiều cảm giác như đùi, vai, mu tay,… Tôi giả vờ ngây thơ không biết như tỏ vẻ phản ức tích cự với sự mơn trớn kiểu gái chưa từng biết yêu.

Tôi giả bộ bị khuất phục bởi sự mơn trớn cúa anh ta và anh ta nhào lên hôn lên môi. Tôi lại giả bộ chống cự mạnh và yếu ớt từ từ bởi mơn trớn của anh. Được thể anh ta hôn tùm lum và luồn tay vào bụng tôi và mơn trớn dần lên hai vú. Tôi thả lỏng và tưởng tượng anh Tuấn đang mơn trớn tôi và rên nhẹ nhẹ.

Anh ta vuốt ve chim tôi ướt nhẹp và thấm ngón tay nước chim khều khều hột le nhẹ nhàng làm tôi sướng lên vày giãy nãy và ngây ngất.

Anh ta vội vã tuột quần tôi và tuột quần anh hấp tấp đút cu vào. Tôi giã vờ giãy nãy vì sướng để tránh con cu anh đâm vào để anh đút vào một cách trầy trật.

Anh ta vén áo tôi lên mà bú hai vú rồi ghìm mông tôi xuống ghế rồi đâm cu vào chim tôi mạnh. Do chim tôi lỗ chưa rộng vì mới làm tình với anh Tuấn không bao nhiêu nên có cảm giác thốn thốn và bao chật.

Tôi giả vờ khóc và giãy dụa cùng cắn răn than vãn đau quá … Tôi đẩy anh ta và đạp anh thật làm anh ta hoảng và lùi lại ….

Tôi khóc vì khóc cho anh Tuấn và khóc cho tôi phải dấn thân vào con đường cho thân xác để lấy việc. Tôi nói:

– Đau quá anh ơi … Đau còn hơn cái lần nhảy mương té hồi 8 tuổi.

Anh ta ngạc nhiên và tôi kể lại lúc đó máu chảy đầm đề. Má sợ hàng xóm biết mà mắc cỡ.

Anh ta vạch chim tôi ra xem xét nói:

– Để anh xem thử có sao không mà em đau quá đáng vậy. Màn trinh em còn ít miếng da đó em. Nó tấy tấy đỏ lên một ít. Nếu cọ sát nhiều sẽ chảy tí máu.

Tôi cảm thấy kinh tởm cho sự sành sỏi của anh ta. Tôi dư biết sau lần anh Tuấn phá trinh thì da trinh còn sót lại. Màng trinh của tôi vốn dày khi vì khám bác sĩ lúc tôi bị kinh máu đen. Cũng may lúc đó tôi không bị bịnh gì. Bác sĩ phải rạch một chút cho máu ra hết và nói là sau này lấy chồng thì tôi sẽ bị rất đau và có máu một thời gian dài vì màn trinh có gốc dày và có nhiều mạch máu.

Tôi lại khóc nấc và lớn và co ro người lại. Anh ta vỗ về nói đủ thứ kiểu để an ủi tôi. Anh ta bảo tôi ngồi để anh ta rửa chim tôi vì sợ bị nhiễm trùng.

Rửa xong thì anh ta ập mặt vào bú chim. Thì ra anh ta muốn bú chim sạch nên rửa. Đàn ông bú chim ai là thật sự thích người đó vì chim phụ nữ rất dễ bị dơ. Tôi giả vờ sợ sệt phản ứng và vội mặc quần. Anh ta năn nỉ và nói rằng an toàn và … sung sướng.

Tôi siêu lòng (giả bộ) cho anh ta bú chim. Tôi biết vì anh ta nghĩ tôi còn trinh nên bú cho sướng miệng.

Tôi thả lỏng và nghĩ rằng anh Tuấn đang bú. Tôi oằn oại sung sứng vô cùng và nảy nảy từng cơn cho đến khi lên đỉnh và thở hồng hộc. Anh ta cười nói:

– Thấy chưa, được con trai hôn bú chim thì sướng lắm.

Anh ta dụ dỗ tôi để được đút cu vào chơi. Tôi được mơn trớn, vuốt ve, bú liếm nên thả lỏng. Anh ta đút cu vào chim tôi nắc nắc làm tôi sướng điên lên cào cấu lưng anh ta. Nhưng tôi không dám rên rỉ và nói láp báp vì anh ta không phải là anh Tuấn.

Chơi tôi xong rồi anh ta tâm sự là chưa bao giờ làm tình với con gái còn trinh cho dù vợ anh ta vì vợ anh ta cũng đã có người yêu trước khi cưới anh ta.

Tôi lại khóc (khóc vì tủi nhục với anh Tuấn) mà trách cứ anh ta là anh ta tìm cách chinh phục tôi để biết mùi gái trinh thế nào chứ gì. Thế là anh ta phân bua và giải thích đủ kiểu để tôi nín khóc và tin vào anh ta.

Từ đó, anh ta mướn căn hộ tốt hơn cho tôi ở. Thỉnh thoảng anh ghé tôi cùng làm tình và chia sẻ. Anh ta tâm sự cùng tôi nhiều chuyện. Anh ta thường cho tiền tôi. Tôi không làm cùng chỗ anh ta mà là anh ta xin cho tôi chỗ khác quen biết với mức lương rất khá. Ít ra anh ta đối xử tốt với tôi cho dù tôi chỉ là người tình.

Tôi dành dụm bao nhiêu đều gởi qua Mỹ cho anh Tuấn để dành làm vốn.

Một năm sau kể từ ngày gặp anh Tuấn ở Mỹ, tôi lại xin qua Mỹ du lịch 1 tuần. Lần xin visa này quá dễ. Họ chỉ nói tôi chúc chuyến đi tốt lành và không hỏi vặn điều gì. Một lần tín thì mấy lần sau đều tốt đẹp.

Anh Tuấn và tôi lên kế hoạch cho tương lai. Anh Tuấn sẽ làm giấy bảo lảnh tôi. Tôi và anh Tuấn ra toà kết hôn và dùng giấy tờ kết hôn để bảo lãnh tôi.

Dĩ nhiên chuyện tôi và anh Tuấn trên giường rất sung sướng và …. đã … Không có gì bằng khi làm tình với người mình yêu. Tôi vắt kiệt sức anh Tuấn trong sự hạnh phúc của cả hai.

Năm sau tôi có giấy tờ qua Mỹ. Phỏng vấn cũng chẳng có gì vì 2 lần tôi qua Mỹ đều về đúng hạn như tôi nói (1 tuần gặp mặt).

Tôi viết thư cảm ơn anh ta để lại trong căn hộ vào đêm tôi rời VN vào phi trường. Tôi chỉ nói về quê lấy chồng và sống ở quê.

Tôi đi Mỹ gọn lỏn, chỉ túi xách tay nhỏ vì tiền bạc, thân xác, và tương lai tôi đã gởi anh Tuấn hết rồi. Tôi dự tính 1 năm sau tôi cùng anh Tuấn về quê tổ chức đám cưới vì anh ta sẽ có đối tượng khác và quên tôi.

Đánh giá bài viết

Viết Bình Luận

Bình luận với lời lẽ khiếm nhã sẽ bị "ban"/block IP vĩnh viễn

<--ads bottom-->