Sứ giả thời gian

Tác giả: takuna2

Mình xin nói trước, đây là thể loại tự sáng tác, làm tới đâu up tới đó. Không dám hứa sẽ đều tay, vì còn phụ thuộc vào cảm hứng. Một truyện các bạn đọc 5′ thì tác giả mất tới cả tiếng đồng hồ để ghi lại sau khi nghĩ ra nội dung…
Còn có theo đuổi đến cùng hay không, tùy duyên vậy, vì nó phụ thuộc nhiều yếu tố. Chỉ biết là hiện tại đang hứng. Mong các bác ủng hộ.

Sứ giả thời gian

Sứ giả thời gian

Vũ trụ thần kỳ vô cùng, những gì mà chúng ta tự cho là biết chỉ mà hạt các trong sa mạc. Vạn vật đều trải qua bốn quá trình Thành-Trụ-Hoại-Không. Không có gì là trường tồn mãi mãi. Thật lâu trước kia, có một chủng loài sinh vật được cho là bất tử, là đại diện cho quy luật vận chuyển của vũ trụ này. Nhưng rồi vì nhiều nguyên nhân bí ẩn giống loài này dần biến mất, lâu đến nỗi người ta nghĩ rằng nó đã tuyệt chủng. Tuy nhiên vũ trụ có nguyên tắc của chính nó, những sứ giả khác sắp sửa ra đời…

Tại một hành tinh có sự sống mà rất lâu sau này những sinh vật trên đó gọi là Địa cầu

_ Tùng ơi! Dậy đi con, mặt trời qua đỉnh đầu rồi nè. Con với chả cái, 18 tuổi rồi mà chẳng nên thân. Cậu cả con ông trưởng làng bằng tuổi mày mà đã đỗ Tú Tài, còn thằng Dần con bác Sáu cũng lấy vợ đẻ 2 đứa con rồi. Tùng ơi là Tùng, bao giờ mày mới chịu lớn cho mẹ được nhờ đây hả Tùng?

Thằng Tùng uể oải ngồi dậy. Chờ tới lúc nó bước ra khỏi nhà thì cũng đã trưa trờ trưa trật rồi. Những người nông dân trên đất Đại Việt này có thói quen ra đồng từ rất sớm, nhất là trong thời buổi loạn lạc ai cũng ráng cầy cấy tích trữ lấy thức ăn. Chỉ có thằng Tùng là ngoại lệ, từ nhỏ đã vô ưu vô lo, ba mất sớm, mẹ quá cưng chiều nó nên từ nhỏ đã chẳng phải làm việc gì nặng nhọc cả. Nên có thể nói cuộc đời nó rất bằng phẳng, nó chỉ biết đây là nhà nó, kia là ruộng nó, còn thế giới này rộng lớn cỡ nào thì nó không quan tâm.

Cho đến một ngày

Chính xác hơn là tối ngày hôm nay.

Màn đêm vừa buông xuống, ngọn đèn dầu le lói được thắp lên trên bàn ăn với những món đạm bạc nhà nông. Mẹ nó nhìn nó thật lâu rồi nói rằng

_ Tùng à, mày cũng lớn rồi, con người ta bằng tuổi này đã có sự nghiệp, gia thất, mày nên kiếm việc gì đó để lập thân. Mẹ rồi cũng già, có nuôi mày mãi được đâu.

_ Lo gì mẹ ơi! Giờ mẹ lo, sau này có vợ để vợ lo, về già có con thì con lo. Ối dào!

_ Mày nói nghe hay! Cái thằng như mày con nào thèm cưới, với lại…

Cuộc nói chuyện bị cắt ngang vì tiếng ồn ào bên ngoài. Mẹ con thằng Tùng mở cửa ra ngoài coi thì thấy một mảnh sáng trưng, lửa cháy ngập trời, tiếng gào khóc văng vẳng cả một vùng, còn có tiếng quát tháo, tiếng ngựa hí vang trời.

_ Cướp, cướp tới làng mình rồi Tùng ơi, trốn nhanh lên, tụi nó giết mẹ con mình hết.

Thằng Tùng cũng hoảng, nó ba chân bốn cẳng tìm chỗ trốn. Tiếng vó ngựa đã gần lắm rồi.

Hai mẹ con vừa chạy ra đồng, định mượn nhờ cây cối để ẩn núp.

Nhưng…

Đã muộn.

Trước mặt mẹ con thằng Tùng là bốn tên cướp cưỡi ngựa mặt mày bặm trợn, trên tay mỗi thằng cầm một đây đuốc cháy hừng hực, bên hông giắt cây đao sáng choang.

Thằng Tùng sợ tới nỗi chân run lẩy bẩy, không chống nổi sức nặng của cơ thể, “bịch” một tiếng, nó té lăn quay ra đất. Còn mẹ nó thì lạy bọn cướp như tế sao:

_ Lạy các ông tha cho tụi con, nhà con nghèo chẳng còn đồng nào, gạo chỉ còn vài đấu, xin các ông thương tình…

Một thằng trợn mắt quát:

_ Tụi bây vô lục coi cái ổ chuột này có gì xài được không

Ba thằng nhanh chóng xuống ngựa, xộc vào nhà. Chẳng mấy chốc sau đã chui ra

_Đại ca, *** có con mẹ gì hết

Một thằng phụ họa

_ Hay là tụi nó giấu trong người. ĐM tụi bây, lột hết đồ ra cho tao khám

Mẹ con thằng Tùng run lẩy bẩy cứ trơ ra đó. Bọn cướp không có kiên nhẫn, hai thằng tiến lên xé đồ mẹ con thằng Tùng. “Roẹt roẹt”, những mảng vải vốn rách bươm không sao chống lại những động tác thô bạo của bọn cướp. Thoáng chốc hai mẹ con đã không còn gì trên thân.

_ ĐM, đụng phải ổ chó rồi đại ca, *** có cái *** gì hết.

Thằng ngồi trên ngựa nhìn chằm chằm vào mẹ thằng Tùng, làn da ngày thường rám nắng giờ trở nên nổi bật dưới ánh trăng, kích thích dục vọng nguyên thủy của những con thú lâu ngày thiếu mùi đàn bà.

_ *** có con hàng này xài đỡ thôi tụi bây, ĐM tao chơi trước.

Một thằng trong nhóm đốt nhà thằng Tùng, chẳng mấy chốc cả ngôi nhà cháy rực lên, điểm thêm một màu sắc tan hoang cho vùng thôn quê Đại Việt.

Trước cặp mắt kinh hoàng của mẹ con thằng Tùng, bốn tên cướp hùng hổ xông tới đè vật mẹ thằng Tùng ra. Những bàn tay nhớp nhúa thi nhau dày vò cơ thể của bà.

Thằng Tùng kinh hoàng chứng kiến cảnh tượng trước mắt, nỗi đau giày xé tâm can nó. Nó hận sao mình quá yếu đuối, nó hận cơ thể của nó vẫn còn run lẩy bẩy tới mức dù không thằng nào động tới thì nó vẫn chẳng nhúc nhích nổi.

Còn mẹ thằng Tùng tuyệt vọng nghĩ tới số phận của hai mẹ con. Bà biết chúng sẽ chẳng bỏ qua cho hai mẹ con mình, sau khi thỏa mãn chúng sẽ giết hết. Đau lòng nhìn qua thằng Tùng, giọt nước mắt chảy dài trên má.

Trước sau gì cũng chết.

Mẹ thằng Tùng vùng dậy, sức mạnh cuối cùng trước khi chết của một con người khiến cho bọn cướp nhất thời không cản nổi. Bà chụp lấy lưỡi đao bên hông tên cướp gần nhất, mắt nhìn thằng Tùng không rời, rồi dứt khoát xoay đao cắt mạnh ngang cổ.

_ Không…

Mắt thằng Tùng như muốn nứt toác ra khi chứng kiến máu phun thành vòi từ cổ mẹ nó. Nó hận, hận bọn cướp, càng hận chính mình hơn. Trong cơn đau khổ tột cùng nhìn người mình yêu thương nhất ra đi, đầu óc nó trở nên trống rỗng.

“Ầm ầm ầm” một cái gì đó vừa mới nổ tung trong đầu thằng Tùng. Cặp mắt nó long lên sòng sọc nhìn cảnh tượng trước mặt mình. Dường như mọi thứ đã dừng lại.

1 phút, 2 phút, 5 phút qua đi

Tới khi thằng Tùng bình tĩnh lại.

Dường như mọi thứ dừng lại THẬT.

Nó không hiểu chuyện gì xảy ra. Dùng hết sức chống đỡ cơ thể vẫn còn run lẩy bẩy, thằng Tùng đứng dậy. Trước mặt nó vẫn là mẹ thằng Tùng tự sát, máu phun thành vòi, những giọt máu lơ lửng trên không trung, những tên cướp thì bị bất ngờ mà kéo ra một khoảng cách, còn ngôi nhà thì cháy bập bùng.

Thằng Tùng không hiểu ra làm sao, nó bước lại gần những tên cướp, rút lấy cây đao của một thằng, tay run run giơ lên cao nhắm vào cổ thằng đó chặt xuống, mắt nó nhắm lại. “Phụp, keng”. Hai âm thanh liên tiếp vang lên. Tiếng thứ nhất là âm thanh chặt vào cổ một tên cướp, tiếng thứ hai là do nó hoảng quá làm rớt cây đao. Mãi một lúc lâu sau nó mới dám mở mắt. Thằng ăn cướp kia vẫn đứng đó, khác chăng là trên cổ nó có một đường cắt ngang chia đôi đầu và thân ra làm hai.

“Ọe” Thằng Tùng nôn thốc nôn tháo. Đây là lần đầu tiên nó giết người. Cho tới khi bụng quặn đau vì không còn gì để nôn nữa thì nó mới run rẩy đứng dậy đi đến thằng thứ hai.

Cứ như thế, mỗi lần giết một thằng là nó lại chống bụng nôn khan. Cho tới giết xong thằng cuối cùng nó mới thấy đỡ hơn một chút. Nhìn lại hoàn cảnh bi đát của mẹ, nó không biết làm sao, chợt một suy nghĩ nảy sinh trong đầu nó.

Thằng Tùng nhanh chóng chạy vào trong nhà vẫn chưa cháy rụi, một lát sau nó đã quay ra. Nó lấy khăn cẩn thận thấm hết máu để khỏi bị che khuất tầm nhìn, sau đó nhổ sợi tóc dài và mảnh của mẹ xâu vào cậy kim, cẩn thận khâu lại mạch máu và những chỗ bị đứt. Vết khâu của nó vụng về nhưng nhờ thời gian ngừng lại (mà nó còn chưa hiểu tại sao) mà một lúc lâu sau chỗ vết thương đã không còn nguy hiểm nữa.

Tùng mặc đồ lại cho nó và mẹ. Tình mẫu tử thiêng liêng khiến nó không nảy sinh một chút ý tưởng dâm dục nào. Sau đó nó dập tắt chỗ lửa đang cháy, rồi nhẹ nhàng đưa mẹ vào giường.

Đi ra ngoài hít một ngụm không khí, nó nhìn những đốm sáng ngoài xa, đó là những căn nhà bị bọn cướp đốt cháy, chúng vẫn còn rất đông ngoài đó, 4 thằng ở đây chỉ là bọn tay chân thôi. Hoàn cảnh “ngưng đọng” kỳ dị này vẫn chưa biến mất, nó cũng không hiểu tại sao chỉ có mình nó cử động được. Bản tính của nó cái gì không hiểu thì không thèm tìm hiểu nhiều nữa.

Nó không muốn làm cái gì anh hùng, nó rất ích kỷ, nhưng đây là làng mà mẹ con nó đang ở, cây đã mất gốc thì cành lá sống được sao? Suy nghĩ thông suốt, nó nhanh chóng cầm đao đi về những đốm lửa kia.

Bọn cướp tiến vào từ bìa rừng, dọc đường đi là một mảnh hoang tàn, người chết khắp nơi, máu chảy đầy đất, nhà cửa ra tro. May mắn là bọn chúng còn chưa quét sạch ngôi làng mà chỉ đánh nhanh rút gọn về hướng ngôi nhà giàu nhất nơi đây.

Nhà trưởng làng vài tiếng trước.

Ông Long đang quây quần ăn cùng gia đình. Ông Long đã bước sang ngũ tuần, tướng tá mập mạp của những kẻ quyền cao chức trọng, hàng ria mép cá trê và chỏm râu dê càng tô đậm thêm chất “quý phái” của ông. Ngồi kế bên ông là ba bà vợ, bà lớn 48 tuổi, bà năm 23 tuổi, bà chín mới cưới 13 tuổi. Những người vợ khác do không chịu nổi tính tình khắc nghiệt và những trận đòn dã man của ông nên hoặc là chết hoặc là trốn đi rồi. Nhiều vợ là vậy nhưng ông Long thuộc loại “cơm nhiều nhai không nát”, cuộc sống tình dục của ông chỉ có thể dùng từ hời hợt mà diễn tả, lấy số lượng bù vào. Do đó mà lấy chín bà vợ, ông Long cũng chỉ có 2 mặt con trai, cậu cả Lân 18 tuổi và cậu út Quy mới 4 tuổi. Vợ cậu cả không ai biết mang về từ đâu, người ăn kẻ ở chỉ biết gọi là mợ cả. Cậu út Quy cũng có vợ được hai năm, tên là Diên 14 tuổi, mang tiếng là vợ nhưng thật ra là để làm vú em chăm sóc cậu út theo chế độ tảo hôn lúc bấy giờ.Nhà ông Long có 30 đứa ở 22 nam 8 nữ, là con cái trong những gia đình bần nông bị ông chèn ép tới mức phải gán con ở đợ, nên ông Long không phải trả một đồng tiền nào.Bỗng có đứa ở hối hả chạy vào, mặt xanh lét

_ Ông ơi, ông ơi, chết rồi!

Bốp, một cái chén ném thẳng vào mặt tên đầy tớ làm hắn ôm mặt mếu máo

_ Ông ơi, chết rồi ông ơi!

_ Câm ngay, trù ông chết à? Thằng kia! Ngày mai cắt cơm coi mày dám láo không.

_ Ông ơi, cướp, cướp, cướp tới rồi ông ơi!

_ Cướp cái gì! Thằng kia, mày nói cho rõ ràng coi!

Không đợi thằng đầy tớ nói xong, tiếng la hét huyên náo bên ngoài đã vọng vào bên tai. Ông Long bắt đầu ý thức chuyện gì xảy ra, mặt chuyển sang màu lá chuối, cơ mặt co giật, tay chân run lẩy bẩy, đầu óc nhanh chóng xoay chuyển tìm đường sống. Không hổ là một thân lăn lộn chốn quan trường (dù chỉ là tầng thấp thôi), ông đã nghĩ ra cách giữ cái mạng nhỏ rồi.

_ Tụi bây nghe lời tao, chút nữa tụi nó tới, không được chống cự, tụi nó muốn làm gì cũng được, ngoan ngoãn mà dâng ra hết họa may giữ được cái mạng. Còn sống rồi, tiền tài có thể cướp lại được. (Đàn bà mà mất, ông đi đoạt, gái còn đầy – ông Long nghĩ)

Sứ giả thời gian
2.29 (66) votes

4 Comments

  1. Quý says:

    Hay quá.truyện này còn duyên k tg

  2. Huy95 says:

    Hay lắm

  3. lang băm says:

    Được đấy viết tiếp đi tg

Viết Bình Luận

Bình luận với lời lẽ khiếm nhã sẽ bị "ban"/block IP vĩnh viễn

<--ads bottom-->