Say nắng cô nàng lớp 12 – Phần 2

Chap 34 Gia đình hắt hủi… Say nắng cô nàng lớp 12

Gọi đồ uống, vẫn như mọi khi, ly cafe và bao thuốc, Mai thì uống sinh tố bơ,nghe nói là đẹp da…
– Thực ra đâu có gì đâu anh. – Mai cúi mặt xuống nói
– Chứ cái ”đâu có gì” là như thế nào?
Nhỏ không nói gì, lại trìm vào im lặng, tội không muốn giục hay gặng hỏi để muốn biết câu trả lời, lúc này thì có hàng trăm hàng nghìn câu hỏi tôi muốn tung hết ra để em trả lời cho bằng hết chứ đâu phải chỉ là một vấn đề. Cầm điều thuốc từ từ lên rồi châm, lại nhìn vào khung cảnh trong quán, có cô đơn và hui quạnh như Mai lúc này vậy, nhìn cách cư xử và thái độ đủ để tôi biết nhỏ đang cô đơn như thế nào. Mặc dù vẫn chưa dám chắc đấy là về việc gì, có nghiêm trọng hay không nhưng vẫn đủ thông minh để thấy em đang rất cần ai đó để chia sẻ, nhưng với một người con trai như tôi thì rất khó nói.
– Anh muốn nghe thật hả? – Đợi một hồi đâu cũng đặt vấn đề.
– Ừ
Em băn khoăn hồi lâu, tay nắm chắt rồi thỉnh thoảng vuốt tóc làm động tác giả…
– Em và ny cũ chia tay cũng một thời gian, lúc yêu chẳng hứa hẹn gì và cũng không nồng cháy như các đôi khác. Yêu là yêu, yêu theo bản năng và yêu cho có trách nhiệm thôi, lúc đầu em nghĩ đơn giản như vậy rồi thời gian qua đi, em nhận thấy em yêu anh ý rất nhiều. Em hỏi han quan tâm cho anh ý nhiều hơn và cũng chủ định sang phòng anh ý chơi nhiều hơn trước. Rồi đến lúc chán dẫn đến chia tay, em cần một khoảng không để quên đi tất cả thì lại gặp anh. Hôm qua em nhận tin anh ý lấy vợ, thực sự em rất sốc vì anh ý cũng là sinh viên, cũng ”ăn kem trước cổng” mà em cũng mừng một phần là vợ anh ý không phải là em. Tưởng rằng có thể chúc phúc cho anh ý mà sao em thấy buồn quá, em không xác định được phương hướng, em không biết là em còn yêu anh ý không nữa… – Nhỏ nói mà chút lại lấy tay lau nước mắt
Giờ ai nhìn vào thì đoán chắc tôi là một thằng đàn ông tồi tệ, tôi chẳng thể làm gì để nước mắt em ngừng rồi, tôi chẳng thể làm gì hơn và chỉ yên lặng ngồi nhìn em nấc lên từng tiếng đau nhói. Quán không đông nhưng cơ bản là có khách, họ đang nhìn tôi và em như thể sắp đánh nhau đến nơi vậy, những con mắt tò mò luôn hướng về phía tôi, nhưng cũng mặc kệ cặp mắt của thiên hạ. Tôi để cho em khóc, ngồi đối diện nhau nên em cứ gục mặt mà khóc thôi, tôi cũng muốn sang để cho em mượn bờ vai mỏng manh này lắm chứ… Nhưng có làm được đâu vì tôi chẳng đủ dũng cảm…
– Em xin lỗi. – Mai lau nước mắt rồi nói
– Em đâu có lỗi gì đâu, không sao mà. – Như để an ủi em lúc này
– Cuối tuần này anh đi với em nhé?
– Đi đâu. – Tôi ngơ ngác
– Đám cười.
Thì ra vậy… Đôi khi đến dự đám cưới của người yêu cũ là cái gì đó rất khó khăn, họ phải gặp nhau trong hoàn cảnh chẳng ai muốn, họ phải nói chuyện và cười đùa với nhau như chưa có cuộc chia ly vậy. Em có thể thẳng thừng từ chối và kèm theo cái phong bì, vì nếu em đi sẽ có vài người không vui và nó sẽ chẳng phải đi dự ngày vui của người yêu cũ nữa. Nhưng những gì em chọn, tôi vẫn nghĩ nó là lựa chọn đúng và sáng suốt.
Tôi đưa em về, em không còn khóc nữa mà bắt đầu vui hơn, cười đùa nhiều hơn, lúc chuẩn bị xuống xe em nhẹ nhàng lay vai tôi nói:
– Hay về phòng anh đi, em chưa muốn về phòng.
Tôi hơi băn khoăn vì có con em gái, mồm mép nó thì như cái loa phát thanh nên tôi hơi e dè, trong 5s suy nghĩ thì tôi vẫn phải đưa em về phòng tôi, dù sao em cũng biết hết mọi thứ rồi, chỉ có điều em chưa nói thôi…
Cất xe và cùng nhau lên phòng, tôi và cả em đều mang theo thức anh vừa tạt qua chợ mua, tôi cũng nói luôn là có con osin ở nhờ nên mua nhiều xíu. Vào nhà con Như đang nói chuyện với ai, mặc bồ đồ mát mẻ hết sức mặc dù là mùa đông (Phòng kín mà lúc đó cũng không lạnh lắm, nó mặc đúng quần đùi áo cộc).
– Em chào chị -Nói xong lại tò te với nói điện thoại
Em gật đầu rồi cũng vào, trước cả noel em cũng chưa đến phòng tôi luôn, thấy trang thiết bị và phòng có thay đổi nên ngó dọc ngó xuôi, con Như nó dán hình thần tượng mấy oppa xung quanh nhà như cái sở thú. Em ngồi bấm bấm điện thoại còn tôi thì đi dọn bãi chiến trường trong bồn rửa, rửa xong cũng vừa tầm con quỷ kia nói chuyện xong. Mặt nó hớn hớn lên cười mặt dâm thôi rồi, cầm luôn bộ quần áo trong tủ mang vào phòng thay chắc được rủ đi chơi. Đợi nó thay đồ ra xong tôi nói:
– Nhà anh là cái sở thú à mà mày dán lung tung hết lên tường thế?
– Đẹp mà có sao đâu? – Nó nói tỉnh bơ
– Nhưng anh thấy xấu.
– Ơ đẹp mà, hỏi chị kia xem – Nó chỉ chỉ vì không biết tên
– Đẹp mà anh – Cười
Nói chuyện với đúng 2 đứa cuồng kpop thì thà nói chuyện với cái nhà vệ sinh còn hợp lý hơn, nó thay đồ thì ăn chơi thôi rồi, thêm 15′ ngồi trên giường chát phấn bôi son nữa thì cũng vừa tầm có thằng lên trên phòng gõ cửa xin cho nó đi chơi.
– Dạ em là bạn của Như, anh cho Như đi với em chút được không ạ? – Nhìn mặt cũng thư sinh trắng trẻo mỗi tội không đẹp trai bằng mình, không hiểu sao con này nó lừa được thằng rõ tử tế.
– Ừ mà mấy giờ về? Có ăn nhà không? – Tôi quay sang hỏi
– Không.
– Tốt quá, thế về rửa bát.
– Ơ cái luật ở đâu ra thế.
– Luật anh mày đặt ra, ý kiến thì ở nhà.
– Ờ rồi, em đi đây.
Khoác tay với thằng tử tế kia đi, cũng không muốn làm khó vì thằng đó không đến nỗi tệ, chứ gặp mất thằng bong bóng thì đừng mong bước ra khỏi cái cửa.
Ngồi chơi đến tối thì 2 anh em nấu cơm nước, ăn xong ngót ngét cũng 7h vứt bát đũa đấy tí cho con kia về rửa. Em nói tối về học bài thì cũng phải đưa về thôi, tầm này đúng là cũng sắp thi thật. Đưa em về sau tôi cũng phóng về luôn, cũng tầm hơn 8h thì thấy lạch cạch ngoài cửa, hóa ra thằng Lâm.
– Đến có việc gì, sao nay đi có một mình. – Tôi hỏi
– À thay mặt con trai tao đến mời mày đi ăn cưới. – Nó cầm luôn chai c2 tu một phát hết
– Đm voi rừng à, con trai mày là… À thằng Cường đúng không
Hồi cấp 3, thằng Cường là thằng ngu nhất trong đám, bảo gì cũng làm mà được cái tướng tá cũng ngon lành, hồi cấp 3 rủ đi tập gym cũng nhoi nhoi ra trả tiền mặc dù mấy đứa dùng hết vé tháng…. Hồi đấy thằng Lâm với cả thằng Cường đều say nắng một đứa lớp bên cạnh, cá cược ai tán được làm bố, thế rồi thằng Lâm ăn và lên chức bố luôn.
– Ừ, cuối tuần nó cưới đây thiệp cưới đây.
– Hoa hòe hoa sói nhìn ngứa mắt thật. – Tôi thốt
– Đlq.
– À mà cuối tuần tao bận rồi….
– Bận clgt?
– Đi đám cưới với Mai.
– Anh em tốt nhỉ? – Nói xoáy
– Đến trước ăn trước, ai bảo mày đéo nói sớm, tưởng được đi với người nổi tiếng mà dễ à.
– Tao nói đi cùng mày bao giờ?
– Ờ đm m thích nói xoáy không, bố đòi lại chai nước bây giờ.
– Rồi không đi đưa trả bố thiếp, phong bì phong beo đưa tao gửi hộ.
– Ok.
– Còn mấy đứa nữa tao đi đưa nốt, loằng ngoằng vl.
Rồi nó phắn, con em cũng 9h mới về mà nhìn thằng Lâm chắc nó cũng ngất, vuốt sáp như Tây lại còn đóng cái bộ hiphop để đi mời đám cưới, Max cả ngáo.
– Rửa bát đi con gái – Tôi nói
– Đùa chứ em mệt quá, mai em rửa
– Mày làm gì với nó rồi à mà mệt.
– Ném cái bcs vào mồm anh giờ thích nói linh tinh không? – Đanh đá
– Mai trưa về không rửa thì cái gì trong nhà này mày làm hết?
– Ờ rồi.
Nó cũng leo lên ngủ mà chẳng thèm tháo giày, chắc nó cũng mệt mà ngủ chả biết trời đất là cái gì nữa, giờ mà có hấp diêm nó ngay lúc này nó cũng mặc kệ mất. Tôi làm nốt mấy bài vở rồi cũng ngủ, lại nhớ đến Quỳnh… À mà nay chưa thấy tin nhắn với cuộc gọi nào là sao ta???
Cuối tuần, con em tôi thì về quê nội nó chơi từ thứ 7, ở một mình tự nhiên thấy thoải mái hẳn… Em nói đi từ 9h, cũng biết 9h đi thôi, đến đón em mặc đồ đúng là ngất ngây, mặc chiếc áo len ở ngoài, đội chiếc mũ len, đi giày cao cổ và đeo túi sách. Nhìn đúng như mấy đưa cấp 3 mặc vậy…
– Đi luôn à?
– Vâng.
Tôi đi theo đường em chỉ, chắc đến một lần rồi nên biết, đến cái ngó thì tôi bắt đầu ngờ ngờ rội, vào sâu thì gặp ngay 3 thằng quỷ kia thì tôi dám chắc là một sự trùng hợp ngẫu nhiên rồi. 3 thằng đang mải tiếp khách thì thấy tôi quay sang trố mắt lao đến mặc kệ mấy người kia.
– Tao tưởng mày không đến? Ơ Mai… Em cũng đi cùng à.
– Dạ em được mời. – Mai nói
– Ừ ừ rồi để xe sang bên kia.
Từ lúc tốt nghiệp đến bây giờ, chỉ có họp lớp là gặp lại thằng Cường còn đâu cũng không gặp nó nhiều, Mai nhiều lần nói về người yêu cũ nhưng cũng khong nói tên mà có nói tôi không nghĩ là thằng Cường Ngu này. Thêm nữa vì là bạn bè, nó lại đối xử với Mai như vậy, không biết phải nói sao nữa đây. Cất xe rồi vào gặp thằng Lâm dí tai nói:
– Phong bì đâu.
– Đây, may nhé tao chưa đưa cho nó.
– Ok thế gộp lại làm một đi, tao vào gặp thằng Cường chút, Mai em đợi anh ngoài này nhé.
Chưa kịp đi em đã kéo tay tôi lại:
– Đừng làm gì cả?
– Anh biết mà.
Tôi đi thẳng vào trong thì thấy nó đang thay quần áo, nó thấy tôi thì tay bắt mặc mừng như gặp chúa giáng thế, cũng nhẹ nhàng cười lại rồi đợi nó thay đồ xong, kéo nó ra lên trên tầng thượng nói chuyện (Tầng thượng nhà nó toàn là hoa lan).
– Vợ mày tên gì vậy? Sao cưới sớm thế. – Tôi chưa vội đề cập đến vấn đề Mai.
– Tên Phương, thì có bầu không dấu được nên cưới thôi. Tao cũng hối lắm mày ơi. – Nó nói giọng buồn thiu rồi mở ví có cái ảnh vợ nó để ở trong, cũng xinh lung linh mà.
– Vẫn ngu như ngày nào, còn chuyện của Mai mày tính sao?
Nó ngơ ngơ:
– Mai…. sao mày biết…
– Mày chỉ cần trả lời.
– Tao với Mai chấm dứt lâu rồi, tại không hợp.
– Chứ nếu hợp là về làm vợ mày rồi đúng không?
– Tao….
Nó vừa mở miệng được một từ thì ăn chọn cả củ đấm của tôi, hồi cấp 3 cũng vậy, đứa nào sai, đứa nào cãi lý cứ thẳng tay không nể anh em gì hết. Nó là người biết rõ hơn ai hết nên không phản ứng lại, nó ôm mặt rồi lại nói tiếp:
– Tao… thực sự là tao với Mai không hợp.
– Mày biết Mai nó đau khổ vì mày như thế nào không? Nó nghĩ may chỉ lợi dụng nó thôi, nó nghĩ mày coi nó chỉ là qua đường thôi. Hôm nay mời ăn cưới nó mày biết nó khóc như thế nào trong quán cafe không, lúc đó tao mà biết là mày thì không biết thế nào đâu. Đừng để tao không còn coi mày là anh em. – Tôi như xả hết tức giận
– Tao biết tao có lỗi với Mai, tao cũng đâu ngờ Mai yêu tao như vậy đâu.
– Thôi không cần giải thích, coi như chưa có gì và tao chỉ nói vậy cho mày hiểu thôi. Tao không có ý bảo mày bỏ vợ mày rồi quay lại với Mai, bởi vì mày đéo đáng, sống tốt và lo cho vợ mày là được.
Nói xong tôi đi xuống dưới, mắt vẫn trừng trừng như Trương Phi vậy. Tôi cố để không cho em biết tôi tức giận vào lúc này, thấy thằng Cường ở phía xa chẳng còn vui vẻ như lúc đầu tôi thấy nữa…
Cả lớp thì mất 3 mâm thẳng hàng, có vài đứa không đến được do bận. Mai ngồi cạnh tôi và cũng uống rượu cùng mặc dù nhiều lần tôi phải uống hộ.
– Không cần phải thế đâu, em muốn uống mà.
– Lúc về anh với em đi, không uống bây giờ là được.
Nói rồi uống tiếp, em cũng chẳng đả động đến chén rượu trên bàn, thằng Cường đi qua cũng vào uống, gặp Mai thì cười nói như chưa có gì sảy ra và hơi e dè khi tôi liên tục nhiên nó. Nó đi sang bàn khác uống như chạy show. Vì là bạn bè anh em từ cấp 3, nên cũng giúp nó vài mâm cho có lệ, cưới sớm nên không đông lắm, chủ yếu là bạn bè, người nhà cũng tương đối còn hàng xóm mời chắc vài nhà. Nó chạy show mọi người về hết nó mới ngồi vào mâm, bát đũa nó cũng cầm trên tay rồi ăn lia lịa, chắc uống lắm mà không được hãm…
– Từ từ thôi – Tôi nói
Nó cứ ăn và ăn thôi, mấy đứa cùng lớp đến ăn xong cũng xin phép về trước là có việc này việc kia, mẹ gọi đi ỉa bố gọi đi đái….
– Không có gì nói với Mai à? – Tôi nói với nó.
Nó ngẩn tò te, buông đũa cầm chén rượu lên nói:
– Trước tiên, anh muốn mời riêng em một ly – Móa anh hùng vãi
Lần này tôi là người chắt rượu cho nhỏ
– Rồi, đầu tiên anh xin lỗi vì đã không hiểu tình cảm em dành cho anh, thứ 2 anh cũng xin lỗi vì để em phải suy nghĩ, để em phải khóc vì một thằng không ra gì như anh, thứ 3 là tao cũng xin lỗi mày luôn…
– Ngày vui xin lỗi cái đéo gì lắm thế, mỗi cái xin lỗi là một chén. – Tôi nói
– Rồi mỗi chén một chai cũng được. – Nó cười, 1 chai thì tối bố thách mày động phòng được con ạ.
Nhỏ và nó chạm ly rồi uống, tôi biết em muốn khóc lắm, nhưng giờ là nước mắt chảy ngược, chảy ngược cùng theo chén rượu rồi…
Tôi đưa em về, là về nhà tôi chứ không phải về phòng em, em cũng tà tà say rồi chỉ gục mặt vào lưng tôi và ngủ đến hết đường đi. Tôi đưa em vào phòng rồi đặt lên giường, nhìn bé bé mà nặng thế không biết, con em thì tối mới lên nên khỏi lo. Pha cốc chanh muối cho em giải rượu, hơi khó uống nhưng tốt, hi vọng em đừng có Huệ ơi ra nhà anh…
Tôi đi ra ngoài để lại em một mình, toàn uống chứ có ăn gì đâu ra làm tạm bát phở chiều đầu ngõ, thấy khỏe lạ thường rồi lại nghĩ đến em, em cũng có ăn gì đâu, uống được chén nào hay chén đấy còn đâu ngồi im thin thít chẳng nói được câu nào. Tôi trở lại phòng thì thấy cửa mở, quái lạ đã khóa rồi mà… Mà ngoài đằng ấy thì làm gì có ai có chìa sơ cua đâu….

Say nắng cô nàng lớp 12 – Phần 2
4.23 (52) votes

10 Comments

  1. quang says:

    Viết tiếp đi ad ơi truyện hay quá

  2. Triết says:

    Hóng quá trời mà chả thấy ra chap mới

  3. Triết says:

    viết tiếp đi ad ơi

  4. Black Bear says:

    Viết tiếp đi ad, chuyện đaq hấp dẫn mà.

  5. yolydyck says:

    tiếp đi nào ad hồi hộp quá không biết diễn biến tiếp theo như nào nhỉ *^▁^*

  6. Phuong huy says:

    Còn truyen ko ad?ban vít típ đi truyện hay lắm!vít típ nhé ad!

  7. Viet tiep di ad.chuyen dang hay

  8. Nhóc Khờ says:

    viết típ đi bạn . hay lắm

Viết Bình Luận

Bình luận với lời lẽ khiếm nhã sẽ bị "ban"/block IP vĩnh viễn

<--ads bottom-->