Say nắng cô nàng lớp 12 – Phần 2

Chap 49 Gia đình hắt hủi… Say nắng cô nàng lớp 12

Tôi giật bắn người vì bé Lan thông báo tin bố tôi qua đời, tôi quên luôn cả hỏi lí do vì sốc, vội bật người dậy nói với Quỳnh, nhỏ cũng sốc, cũng tất bật chuẩn bị đồ đạc để về luôn. Trời mưa, nhỏ bắt tôi phải đi xe khách không được đi xe máy vì nguy hiểm. Ngồi trên xe cảm xúc của tôi rất mơ hồ, tôi không nghĩ là thật, cứ như một giấc mơ vậy. Nhớ những trận đòn khi bố tôi say rượu, những trận đòn khiến sự thù hận ngấm vào máu. Nhưng dù sao thì bố vẫn là bố, mình vẫn phải chân trọng vì người sinh thành ra mình, mình là người có học, phải sử sự thế nào cho phải phép. Tôi có một người bạn, nhà nó rất giàu, nhà mặt đường ở Nguyễn Trãi. Từ khi lên cấp 3, trong mắt bố nó chỉ xem nó là thằng bất tài, vô dụng, cho dù nó có làm gì, đạt được gì thì cũng là chưa đủ, tát cả những gì mà nó nhận được trong những lận chạm mặt nó ánh mắt hình viên đạn và những câu nói đay nghiến, căm ghét và giận dữ. Thế nên tình cảm bố con dần dần cũng nhạt, cả tháng có khi chẳng nói với nhau câu nào. Còn tôi thì sống trong trường hợp khác, nó còn được gặp mặt bố thường xuyên, còn tôi thì lâu nhất là vài năm và gần nhất thì vài tháng mới gặp nhau 1 lần, nhưng chẳng ai nói với ai câu nào hết, coi như không. Thế mà ai biết đâu được rằng bố tôi mất, ông ấy rất khỏe, còn uống rượu tốt cơ mà. Nhỏ ngả đầu vào vai rồi nắm tay tôi như một sự an ủi, 2 đứa nhìn nhau và trao nhau những cái cười trìu mến vì tôi cũng chẳng muốn buông lời. Đoạn đường về quê là rất dài, tôi đi vào tầm trưa nên phải tối mới về đến nhà, muốn chợp mắt một chút cũng chẳng được, nhìn nhỏ ngủ ngon lành dựa vào vai tôi thấy lãng mạn lạ… Tôi hạnh phúc khi có nhỏ bên cạnh, nhỏ sưởi ấm trái tim khô cằn của tôi, ai cũng nói tôi khô khan và chẳng bao giờ nói chuyện với con gái nhưng lại kiếm được người yêu xinh và ngoan như nhỏ. Tạm chia tay Hà Nội… Về quê, từ điểm dừng xe khách đến nhà xa lòi tòi phòi nên phải gọi taxi chứ giờ chẳng ai mà thừa hơi ra đón tôi được cả. Đến nhà, không khí tang thương bao trùm cả xóm, ai nấy nhìn thấy tôi về cũng đến nắm tay nắm chân chia buồn, nhiều người hàng xóm nói giọng mỉa mai: – Bố mày chết sướng nhé, đỡ phải lo ai đánh đập Chắc họ nghĩ tôi vui khi bố tôi mất nên họ nói vậy, những người đó nghe xong tôi chẳng quan tâm mà đi thẳng vào trong nhà gặp mẹ, họ hàng và 2 đứa em. Ai nấy cũng sướt mướt, cũng sụt sùi rồi làm tán loạn hết cả lên. Tôi mẫn cảm với những tiếc khóc lóc này rồi, ở bên nhỏ thì nhỏ toàn lấy nước mắt ra dọa tôi thôi mà. Nhưng lần này không phải dọa, mà là khóc vì tiếc thương. Hôm nay trời mưa to cả ngày, mưa như trút nước, mưa… Phải chăng ông trời khóc thay cho những con người nơi đây vì sự ra đi của bố tôi, còn tôi… Lý do để tôi khóc là gì khi chính bố tôi là bắt nguồn của chuyện 7 năm trước. Dù sao, đó cũng là bố tôi, ông ta có bê tha, tàn ác thì vẫn là bố tôi. Tôi thấy mình hèn kém hơn những người khác, tôi chưa từng làm gì cho bố hết. Cả nhà dấu tôi về bệnh của bố, không ai hé mở nói cho tôi biết còn bố tôi thì vẫn đóng kịch như là mình khỏe lắm. Tối đó tôi chỉ chợp mắt được một lúc, nhỏ ngồi bên cạnh tôi ngủ lúc nào không hay, nhỏ như một con mèo con, tinh nghịch và đáng yêu chính vì thế sau này tôi gọi nhỏ là mèo. – Con vào ngủ đi, ngồi ngoài này suốt cảm lạnh đấy – Mẹ tôi nói những lời ngọt ngào, tôi biết là mẹ vừa ngủ dậy. – Mẹ cứ ngủ đi, nãy đi xe con ngủ rồi. Mẹ gật đầu rồi đi vào trong, đêm nay trời lạnh buốt, mặc dù sắp chuyển mùa hè nhưng sao tôi thấy lạnh thế. Nó làm tôi nhớ đến tiết trời mùa đông của năm lớp 11, là lúc tôi chuyển ra khỏi nhà dì, tôi lạc lõng một mình trong căn phòng trống chỉ có chiếc chiếu, vài cái bát đôi đũa và đồ dùng học tập với cái chăn mỏng le mỏng lét. Lạnh tới tận tim gan, tôi thật yếu đuối, đã bao nhiêu lần tôi nhụt chí bỏ học đi làm vì mệt mỏi và kiệt sức, nhiều lúc muốn buông xuôi nhưng ý chí tôi đã thắng và có được ngày hôm nay. Tôi đầy đủ về mọi thứ, à không… Nhỏ là tất cả của tôi rồi, cần gì nữa. Sáng sớm nay thật vội vã, nhiều người đến viếng rồi bắt tay chào mặc dù tôi chẳng biết ai với ai. Đến lúc phát tang thì khóc inh ỏi cả sân vườn, con tôi thì… Như người vô hồn… Ăn cơm xong chiều tối đi chôn luôn, trời đẹp, hôm qua mưa đất lại dễ đào. Nghe nói vậy chứ tôi không đi, tôi nhìn thoáng biết nhỏ rất mệt… Đêm đến, chẳng ai là người có thể ngủ ngon được cả, cả nhà tôi quay quần ở bàn uống nước đã cũ kỹ từ lâu. Ai đấy cũng buốn, mẹ tôi chắc là người lo lắng nhiều nhất, và tôi cũng lo cho những đứa em, nó còn đang đi học, mất mát này sẽ ảnh hưởng không hề ít đến tâm lý của chúng nó. Đặc biệt là Lan, nó còn bé đã phải chịu mất mát, tôi và Hồng thì lên HN học, còn mẹ tôi và bé thì sống thế nào? Sống kiểu gì? Tôi giờ chẳng khác nào trụ cột trong gia đình nữa cả, mẹ tôi cũng yếu rồi… Sau cùng tôi cũng đưa ra quyết định.
– Con sẽ đưa Lan lên HN học.
Cả nhà nhìn vào tôi, bây giờ tôi nói hoàn toàn là nghiêm túc, mới chỉ lớp 6 vẫn có thể xin vào một trường khá ở HN, việc đưa Lan lên cũng có cái lợi và cái hại. Và hại lớn nhất là mẹ tôi sẽ phải ở một mình.
– Con tính cả rồi, con đưa Lan lên HN, con sẽ bảo bác hai về ở cùng với mẹ. Chứ giờ bố mất, con có trách nhiệm nuôi 2 đứa em con ăn học, mẹ không phải lo nữa.
– Sao lại không lo… 3 đứa đều là con mẹ cơ mà…
– Con chỉ nghĩ tốt cho cả nhà thôi, Lan lên đấy con sẽ dạy bảo em nó, con ở với Quỳnh, có nhà có cửa đàng hoàng nên mẹ không phải lo gì cả.
Nói ra câu đấy tôi lại hơi tự ti, sống quá phụ thuộc vào người mình yêu, quá dựa dẫm, nhưng không làm như vậy thì tôi chẳng biết phải làm sao nữa. Hết năm tôi cũng bắt Hồng về ở cùng, không để nó lông bông đi làm linh tinh thế này được.
– Ừ, nghe theo con vậy.
Mẹ tôi chắc cũng khổ tâm lắm, nhưng tôi chỉ nghĩ tốt thôi, với vài sào ruộng thì nuôi sao nổi. Vì ước muốn đỏi đời, thoát khỏi cảnh nghèo khó…
Việc chuyển trường vào giữa kỳ 2 thế này làm tôi phải nhờ vào quan hệ phụ huynh của mấy thằng bạn, chúng nó hiểu hoàn cảnh nên giúp rất nhiệt tình và chửi tôi không thương tiếc.
– Mày có coi chúng tao ra cái gì không? Mày có coi bọn tao là anh em của mày không mà việc quan trọng thế mày không nói cho bọn tao biết để về là sao?
– Tạ…i…. Tạ…i tao vội quá… khô…ng kịp nói với ai hết…
– Thằng chó, mày chết luôn đi.
Kiếm lý do rồi cuối cùng chúng nó cũng tha, nhưng bù lại 49 ngày phải đưa chúng nó đi về cùng.
Về lại nhà, hôm nay nhỏ đi chơi với bạn nên tôi với 2 đứa em dọn nhà đủ thứ trên đời rồi trang trí lại cho đẹp với dọn phòng cho bé Lan nữa (Thực ra dọn phòng cho tôi, từ lúc đi xe không biết chị em họ hú hí cái gì mà cạch mặt tôi ra luôn, về đến nhà là 2 chị em rúc vào trong phòng ôm nhau ngủ, vậy là biết cuộc đời tôi sẽ không còn được ôm gấu đi ngủ nữa).
Chẳng phải ngày trọng đại gì, làm bữa cơm có đủ anh em bạn bè chiến hữu, về quê một tuần rồi đến lúc lên HN rồi mới dám bẩm với 3 thằng làm nó chửi xối xả mấy ngày trời. Nhỏ đi với mấy đứa bạn hồi c3 tôi quen mặt chứ không nhớ tên vì chỉ xã giao vài lần và chẳng có ấn tượng gì nên chẳng làm tôi nhớ được. Kéo đàn kéo đóng nữa tổng hơn chục mạng, tôi hoảng quá nhưng cũng cho là ngày vui vậy. Cũng bia bọt rượu chè cho sôi động, mấy thằng nhìn bạn của Quỳnh cứ tít cả mắt, mời mọt làm quen, thằng Lâm thì ngồi im thin thít vì Mai đi cùng.
Tôi thì không uống, cũng chẳng vui vẻ gì, 2 đứa em ngồi ăn xong đứng lên ra phòng khách xem hoạt hình, tôi thấy nhỏ uống hơi nhiều nên giật ly rượu trên tay.
– Uống thế thôi. – Tôi lườm
– Đang vui mà anh, có được mấy khi đâu. – Giọng lả lướt, tay cầm ly rượu không vững rồi còn máu.
– Phải rồi anh, có được mấy khi đâu, hôm nay cho bọn em tới bến đê.
– Chuẩn mày, để t làm quen với mấy em đã chứ. Nào zoooo
zô zô cái mả bố chúng mày, tí tuổi con nít con nôi còn là con gái nữa, rượu chè cái gì không biết. Chúng nó say hết một lượt, chỉ con gái thôi còn mấy thằng kia tỉnh bơ, mấy chị kia lê lết mãi mới lết ra được phòng ở tầng 2 (phòng cho khách, phòng đối diện của nhỏ) Tôi thì phải dìu nhỏ vào phòng, vừa bước đến thì chẳng kiểm soát được lời nói nữa, nói nhăng nói cuội.
– Anh Mạnh… Anh có biết em yêu anh… nhiều như thế nào không? – Giọng người say
– Biết, ngủ cho con nhờ.
– Không… Anh phải… ngủ… cùng em.
– Con lậy mẹ. Mẹ ngủ cho c….onn…. á á á á .
Nhỏ nôn đầy vào áo với ga giường. mùi nồng nặc của rượu, lại phải dìu vào trong nhà vệ sinh, vỗ lưng nôn cho hết đi rồi lau mặt lau mũi xong cho nằm dưới sàn, tôi bỏ cái ga giường toàn múi cháo chó ra mới quẳng nhỏ lên giường. Nhìn cái mặt, không thể yêu thương nổi.
Xuống nhà thì Mai vs 2 đứa em và tôi dọn dẹp, 3 thằng kia thì lười chẩy thây ra, nhưng tất nhiên tôi không phải rửa bát mà ra ngồi chém gió với lũ chúng nó.
– Bé Lan tao nhờ mẹ tao xin rồi, cứ bình tõm mới lớp 6 nên xin dễ, mà em mày học giỏi không? – Thằng Quang hỏi
– Học được.
– Ok, mẹ tao bảo xin vào được với xem học bạ thì thấy học giỏi nên xin cho vào lớp chọn.
– Cảm ơn, hê hê, ơn này tao không đáp hết
Quang nó giúp tôi rất nhiều, và tôi rất mang ơn nó, không so sánh gì cả vì 3 đứa đều là bạn thân của tôi, những việc gì trong khả năng của ai tôi sẽ nhờ giúp, nhưng toàn khả năng trong tầm thằng Quang hết. Cả việc Quang xin tôi làm gia sư cho nhỏ,… Nếu không chắc gì tôi có được ngày hôm nay.
Ngồi một lúc thì tối, cả đám nhúc nhúc đi về còn mấy cô chiêu kia thì phải bắt taxi cho chứ vẫn ngất lên ngất xuống. 2 đứa em tạm thời ngủ trong phòng lúc chiều dọn còn tôi thì nằm canh trừng đêm lỡ nhỏ say quá cầm dao dí vào cổ tôi thì tèo em.
– Anh… Anh…
– Hả? – Nhỏ lay người làm tôi tỉnh giấc, nhìn đồng hồ đã 3h đêm.
– Em đói, không ngủ được.
– Ừ nãy nôn hết ra ngoài rồi còn gì, đi xuống anh nấu mì cho.
Nhỏ nhõng nhẽo bắt tôi cõng nữa, dạo này nhỏ như lên cân, tôi trêu vài câu lại tự ái xong cắn vào vài đau điếng tí thì cả lũ nằm sàn nhà rồi.
– À thôi anh, còn cơm với thịt đây em ăn tạm cũng được, đỡ mất công anh nấu.
– Ừ, tốt quá, ăn xong thì đi ngủ nhé anh lên trước.
– Ơ… Ở lại đi em sợ ma.
– Mà nó nhìn em cũng sợ rồi chứ nói gì.
Tôi lên trên phòng nằm đợi, thực chất cũng chẳng ngủ được, lo về chuyện gia đình và tình yêu, nhiều người nhìn vào thì chẳng khác gì tôi là thằng đào mỏ, tôi lợi dụng nhỏ và hơn thế nữa, tôi đưa thêm cả đứa em đến ở cùng vậy chắc phiền lắm, tôi cũng làm nhỏ khổ nhiều, phải bận tâm lo lắng cho một thằng như tôi, chính mình cũng nhận thấy mình đang núp váy đàn bà, nhục nhã…
Nhỏ mở cửa, ăn no xong nhìn cái mặt hớn hở ghê, nằm ôm tôi còn tôi thì xoa xoa cái bụng hơi phập phồng của nhỏ vì vừa ăn no.
– No chưa.
– Rồi, hihi
– Ăn đêm là lại béo thêm đấy.
– Vợ anh mà anh chê thế à? Ai cũng bảo dáng em đẹp đấy nhé.
– Ờ thì vợ anh là số 1.
– Mà cái ga giường ở dưới là em nôn à…
– Ừ, không nhớ gì à?
– Không.
Tôi lắc đầu cười cợt, nhỏ thì cứ ôm tôi rồi hun chụt phát vào má
– Cảm ơn anh.

Say nắng cô nàng lớp 12 – Phần 2
4.23 (52) votes

10 Comments

  1. quang says:

    Viết tiếp đi ad ơi truyện hay quá

  2. Triết says:

    Hóng quá trời mà chả thấy ra chap mới

  3. Triết says:

    viết tiếp đi ad ơi

  4. Black Bear says:

    Viết tiếp đi ad, chuyện đaq hấp dẫn mà.

  5. yolydyck says:

    tiếp đi nào ad hồi hộp quá không biết diễn biến tiếp theo như nào nhỉ *^▁^*

  6. Phuong huy says:

    Còn truyen ko ad?ban vít típ đi truyện hay lắm!vít típ nhé ad!

  7. Viet tiep di ad.chuyen dang hay

  8. Nhóc Khờ says:

    viết típ đi bạn . hay lắm

Viết Bình Luận

Bình luận với lời lẽ khiếm nhã sẽ bị "ban"/block IP vĩnh viễn

<--ads bottom-->