Năm tháng vội vã

Năm tháng vội vã – Tập 1 – Phần 01: Không quên 01
Phương Hồi nói: “Có lẽcon người luôn có một số chuyện gì đó, dù có muốn quên cũng không thể quênđược”.
Sở dĩ tôi chọn đi du họclà vì hội chợ việc làm đầu tiên diễn ra trong năm thứ tư đại học đã khiến tôiphát khiếp.
Nói thực là điều kiệncủa tôi khá ổn, ít nhất tôi tự cho là như vậy.

Năm tháng vội vã

Truyện Năm tháng vội vã

Nhưng Đại học Y ở BắcKinh không phải là trường đại học nằm trong tốp đầu, nhưng tôi cũng không đếnnỗi phải giấu giấu giếm giếm khi làm hồ sơ. Năm thứ nhất đại học, tôi đã từngtranh thủ cơ hội để có mặt trong Hội sinh viên, đã từng lấy danh nghĩa làtrưởng ban liên lạc[1] kê giúp bàn ghế để bắt chuyện với một cô bạn cùng khoa,cái chức trưởng ban liên lạc nghe tên thì oai lắm, nhưng bản chất chỉ là côngviệc phụ trách mấy hoạt động không quá 50 người tham gia. Mặc dù điểm các mônchuyên ngành của tôi cũng có môn bị tụt xuống mức báo động; nhưng sau những nỗlực không từ thủ đoạn như xin xỏ, năn nỉ, ra sức lấy lòng, hi sinh bộ mẽ, thìcác thầy cô giáo cũng đều thông cảm, phiên phiến đại khái cho tôi đủ điểm đạt -60 điểm trong bài thi cuối kì. Thế nên dù bảng điểm của tôi cũng không đẹp cholắm, nhưng ít nhất là toàn màu xanh hết; cái đó cộng với tướng mạo khá ưa nhìnnên tôi cũng khá tự tin.
[1] Ban liên lạc là mộtbộ phận quan trọng của Hội sinh viên trong các trường đại học ở Trung Quốc.Nhiệm vụ chính của ban liên lạc là với các tổ chức, đơn vị bên ngoài để xin tàitrợ kinh phí cho Hội sinh viên và các hoạt động của hội.
“Lương tháng dưới 3.000tệ đây không thèm để mắt! Công ti cho xe thì còn phải hỏi xem đây thích Sonatahay Passat! Thưởng cuối năm ít nhất phải được 10.000 mới nói chuyện được vớiđây, nếu không, còn lâu nhé!”.
Đây là câu tôi tuyên bốxanh rờn với đám bạn cùng phòng trước khi đến hội chợ việc làm đó. Mặc dù khábuồn cười, nhưng cũng còn chứng minh được rằng tôi đã từng oai phong lẫm liệtnhư thế đấy.
Sự tự tin của tôi gầnnhư đã tiêu tan sau 2 giờ đồng hồ xếp hàng mà chưa vào được hội trường. Lúcnày, tôi mới thực sự thấm thía được các vấn đề như thuyết dân số, thuyết pháttriển xã hội, thực trạng sinh tồn của con một và tìm việc ở Trung Quốc.
Nghĩ lại quả đúng, hồimới chào đời chúng tôi tranh giường trong bệnh viện, đi mẫu giáo thì tranhphiếu bé ngoan, vào đội thi tranh đứng tốp đầu, từ cấp một lên cấp hai tranhvào trường chuyên lớp chọn, từ cấp hai lên cấp ba cũng tranh nhau với tỉ lệ 1chọi 8, thi đại học thì 1 chọi 4, đi xin việc thì 1 chọi N! Thật đúng là lớnlên trên cầu độc mộc, tiến bước trong lửa đạn chiến tranh!
Cuối cùng tôi đã rút rađược kết luận rằng: M.kiếp, chúng tôi khổ thật!
Khó khăn lắm tôi mớichen chân được vào hội trường, tưởng rằng cuối cùng đã đến lúc mình được thểhiện tài năng, ai ngờ muốn lại gần bàn tuyển dụng của các công ti cũng không hềđơn giản. Chỗ nào cũng thấy quảng cáo, hồ sơ, chỗ nào cũng thấy hò hét tuyêntruyền, nhìn thấy đủ mọi anh tài xuất chiêu tiến bước.
Một cậu sinh viên nhìncậu sinh viên nọ của trường Đại học Liên hợp đứng bên cạnh bằng ánh mắt coithường, lúc đưa hồ sơ nói lớn: “Em tốt nghiệp Đại học khoa học kĩ thuật BắcKinh!”.
Cậu sinh viên trường Đạihọc Liên hợp bại trận.
Một cậu sinh viên khácliền đứng ra ngay: “Em tốt nghiệp Đại học Hàng không Bắc Kinh!”.
Cậu sinh viên trường Đạihọc khoa học kĩ thuật Bắc Kinh bại trận.
Lại có một cậu sinh viênkhác đẩy cậu kia ra: “Em tốt nghiệp Đại học Bắc Kinh!”.
Cậu sinh viên trường Đạihọc Hàng không Bắc Kinh bại trận.
Trong lúc cậu ta đangdương dương tự đắc nhìn mọi người bằng ánh mắt cao ngạo, sau lưng lại có tiếngnói: “Em cũng tốt nghiệp đại học Bắc Kinh, đã có bằng thạc sĩ!”.
Tất cả các anh tốtnghiệp đại học đều bại trận…
Cảnh tượng này khiến tôinhớ đến bài tấu hài Báo cáo tên món ăn, bây giờ chắc có thể đổi tên thành Báocáo tên trường đại học để gây cười cho khán giả.
Đi tiếp thì thấy phíatrước có một bàn tuyển dụng được rất đông nữ sinh chen vào, nổi bật nhất trênbìa tập hồ sơ của họ không phải là tên trường họ tốt nghiệp, không phải làtrình độ chuyên môn, mà gần như là những bức ảnh chân dung đẹp rạng ngời, khiếntôi còn tưởng rằng mình đang đi nhầm vào vòng thi tuyển chọn hoa khôi.
Có hai cô gái đi ngangqua tôi.
Cô A nói: “Cậu nghĩ cóhi vọng không?”.
Cô B nói: “Mong manhlắm, mấy con bé học Đại học ngoại ngữ số 2 Bắc Kinh còn có hi vọng. Anh giámđốc nhìn bọn họ cười lộ cả nếp nhăn!”.
Cô A liền thở dài: “Bọnhọ làm đẹp thật. Cậu có biết con bé XX ở lớp một không? Nó phẫu thuật mắt haimí được ba tháng, nhìn còn thấy tự nhiên. Con bé YY mới phẫu thuật được mấyhôm, nhìn giả bỏ xừ. Lại còn đánh mắt, nhìn khiếp quá!”.
Cô B nói: “Thế nên cônàng mới chụp bộ ảnh 380 tệ/bộ, để giấu chứ sao!”.
Tôi sửng sốt nhìn bọnhọ, nghĩ bụng đúng là vấn nạn xin việc đã tạo đà mở rộng phát triển thị trườngthẩm mĩ và thị trường chụp ảnh.
Cuối cùng tôi cũng tìmđược một công ti khá phù hợp cho mình, trong lúc tôi đang chuẩn bị giới thiệuthế mạnh của mình thì một ông chú bước đến, chìa bộ hồ sơ cho người phụ trách.
“Anh xem giúp hồ sơ củatôi một chút, tôi có kinh nghiệm công tác!”. Ông chú nói rất nhũn nhặn.
Tôi nhìn một lượt từ đầuđến chân, thấy chú ấy không giống với cậu thanh niên chừng 22 tuổi chút nào vàthế là bèn ngắt lời chú: “Cái này… chú ạ, không phải hội chợ việc làm hôm naychỉ dành cho sinh viên mới tốt nghiệp đại học ạ? Chú…”.
“Tôi cũng là sinh viênmới tốt nghiệp mà! Xem này, đây là bản photo giấy tờ bằng cấp! Tốt nghiệp trướccậu mấy năm thôi!”. Chú ta nghiêm mặt nói.
Tôi thầm nghĩ sao conngười này lại vô ý vô tứ như vậy, tranh giành miếng cơm manh áo với thế hệ đángtuổi con mình, lại còn chen ngang ăn nói rất hùng hổ nữa chứ, thế là tôi liềncười, nói: “Chú đừng nói như vậy, chú đã tốt nghiệp trước khá lâu rồi. Hồi chúlĩnh món tiền lương đầu tiên, chắc là cháu vừa mới oe oe khóc chào đời. Hồi chútung hoành ngang dọc trên thương trường, cháu vẫn đang chơi nặn đất. Hồi chúđộng phòng hoa chúc, cháu vừa mới được đeo khăn quàng đỏ để vào đội. Đến khichú mệt mỏi chán chường và gặp cháu, thì cháu mới chính thức trở thành niềm hivọng của đất nước, dự định sẽ phấn đấu hết mình cho sự nghiệp xây dựng xã hộichủ nghĩa. Kiểu gì thì cháu cũng phải gọi chú là chú phải không ạ?”.
Ông ta liền thở dài:“Đúng vậy, thế nên trong khi tôi đang ở cái thời trên đầu có cha mẹ, ở dưới cócon cái, tóm thứ quẫn bách, thì cậu vẫn có thể đủng đỉnh vừa chơi vừa kiếm việcmà!”.
Đến nước này thì tôichẳng còn gì để nói nữa, nhìn vẻ mặt phong trần của ông ta, nghĩ cũng chỉ vìmiếng cơm manh áo, đồng tiền bát gạo mà thôi!
“Anh đã từng làm trợ líở công ti s à?”. Người phụ trách đột nhiên hỏi.
“Vâng, đúng vậy, đúngvậy”. Chú đó gật đầu liên hồi như gà mổ thóc: “Thế nên tôi rất thạo các nghiệpvụ có liên quan! Anh có thể kiểm tra thêm!”.
Thấy người ta không cònhứng thú gì với tôi, tôi biết mình đã bại trận, lấy lại bộ hồ sơ trị giá 5,5 tệcủa mình, loanh quanh hai vòng ở hội trường rồi đi ra.
Lúc đó tôi liền quyếtđịnh, mọi con đường đều dẫn đến thành Roma, chuyện tìm việc, có lẽ phải tự cứumình bằng đường vòng vậy.
Thực ra nhờ mối quan hệcủa gia đình để tìm một công việc cũng không phải là chuyện quá khó. Chỉ cóđiều lúc đó tôi đã quá đề cao bản thân, thế nên không muốn đi con đường này.Bây giờ cảm thấy tình hình không như mình tưởng, lại không muốn tìm một côngviệc tạm bợ cho xong chuyện. Thế là tôi đã lựa chọn con đường đi du học.
Đúng là mấy năm gần đâyrất thịnh hành trào lưu du học, du học về sẽ có giá trị hơn, tạm thời chưa quantâm đến việc sau đó bạn về nước hay ở lại nước ngoài, tóm lại là cứ dính đếnchữ ngoại thì vẫn có giá hơn đồ nội. Nhưng nói thực là du học cũng không có gìghê gớm. Bởi, những gia đình có quyền có thế, con đều trở thành cán bộ nhà nướccả; những gia đình có tiền, con được kế thừa công ti của gia tộc; những giađình vừa có quyền, vừa có tiền, con đều được phát triển tự do trong lĩnh vực màđứa bé thích; những gia đình không có quyền, không có tiền, con cái đều họcnghiên cứu sinh; những gia đình có một chút tiền một chút quyền, không muốnđộng vào số tiền tiết kiệm dành cho con, đồng thời lại kì vọng nhiều vào tươnglai tốt đẹp, kì vọng vào một thế giới chưa định hình, giống như tôi, đều chọncon đường xuất ngoại du học.
Nguyện vọng công bằng làtốt đẹp, lột tả hiện thực là tàn khốc. Chúng tôi rất ấu trĩ, nhưng chúng tôi đãhiểu sự đời.
Sau đó, tôi đã đăng kíhọc ở trường New Oriental, thi IELTS, tổ chức bữa cơm chia tay với bạn bè, mangtheo số tiền mồ hôi nước mắt của bố mẹ, thu gọn hành lí, va li, mang theo thuốcBerberine và thuốc Ngưu hoàng giải độc hoàn, chiếc áo lông vũ đã nhét chật níchcác túi khoác trên người, rồi bay về nửa bên kia quả địa cầu.
Hồi đó tôi không thểnhìn rõ tương lai, tôi nghĩ có lẽ thế hệ chúng tôi đều như vậy, bắt đầu từ lúcchọn khối tự nhiên hay khối xã hội, cho đến khi chọn ngành đi du học, tôi cảmthấy tôi không nắm bắt được cuộc đời của mình, mà là cuộc đời đang nắm bắt tôi,nó bịt mắt và vẫy tay gọi tôi, tôi liền mụ mị đi theo nó. Vì không nhìn rõ mặtnó, nên tôi không biết phía trước rốt cuộc là duyên phận hay nghiệp chướng.
Những ngày đầu mới đặtchân sang Australia lòng tôi có rất nhiều cảm xúc. Tôi đã bị lạc đường, mất túixách, thời điểm thảm nhất là mỗi ngày ăn ba ổ bánh mì nhưng vẫn không muốn ngửatay xin tiền bố mẹ nữa. Lên lớp không dám hé miệng than nửa lời, tan học vộivội vàng vàng đi làm thêm, đứng dưới ánh nắng mặt trời rực rỡ ngước nhìn bầutrời xanh thẳm, nhìn đô thị hiện đại và những người thuộc chủng tộc khác nhaunhàn nhã đi lại, cảm thấy minh rất ngơ ngác, rất bi ai…
Nhưng đến giờ nghĩ lạinhững ngày tháng đó, tôi cũng không phàn nàn hay cảm thấy nuối tiếc, ít nhất làtôi không bị mất mặt bởi tôi không đi móc túi, không đi lừa đảo thiên hạ, khôngtrầm luân trong giới người Hoa, không bị nhà trường đuổi học. Những điều nàyquả rất vụn vặt, nhưng đây cũng là một niềm kiêu hãnh của riêng tôi.
Có lẽ trưởng thành làchuyện diễn ra trong tích tắc.
Sở dĩ tôi quen PhươngHồi, là vì Hoan Hoan.
Hoan Hoan là người yêucủa tôi, cô sang Australia trước tôi một năm. Thực ra du học sinh yêu nhau làchuyện rất bình thường, sống ở nơi đất khách quê người cũng cần có người chiasẻ, thế nên tình yêu cũng như món đồ ăn nhanh, từ lúc quen nhau đến lúc sốngchung, tổng cộng chúng tôi chỉ mất vẻn vẹn có hai mươi tám ngày.
Hoan Hoan có nhóm bạnriêng của cô ấy, cuộc sống của tôi cũng vì thế mà trở nên phong phú hơn. Hômđó, chúng tôi và mấy người bạn của cô ấy đi hát karaoke ở Cashbox, hát được mộtnửa, lại có thêm hai người nữa đến.
“Aiba! Sao hai người đếntrễ thế!”. Hoan Hoan nói.
“Gomennasai!”(TiếngNhật: Xin lỗi). Cô gái tên Aiba dường như là người Nhật đó nói: “Tắc đường, tắcđường!”.
Thực ra tôi cũng khôngdám chắc Aiba có phải là người Nhật hay không, vì mặc dù câu đầu tiên mà cô ấynói là câu tiếng Nhật rất chuẩn, nhưng sau đó lại xổ tiếng Trung rất lưu loát,còn nữa, nếu cô ấy không lên tiếng thì tôi còn tưởng cô nàng là con trai!
Aiba rất cao và cũng rấtgầy, cô mặc một chiếc áo phông hoa rộng thùng thình, quần lính, đội lệch chiếcmũ chơi bóng chày, nếu không quan sát kĩ chắc chắn sẽ nghĩ cô nàng là một gãđiển trai. Đến nỗi sau này nhìn thấy Lí Vũ Xuân[2] tôi cảm thấy vô cùng thânthiết.
[2] Ca sĩ nhạc pop TrungQuốc. Cô nhanh chóng nổi tiếng khi giành giải quán quân trong cuộc thi SuperGirls năm 2005.
“Đây là anh chàng cậumới kiếm được hả?”. Aiba ngồi xuống cạnh Hoan Hoan nhìn tôi hỏi.
“Ừ, đây là Aiba vàPhương Hồi, đây là my darling, Trương Nam”. Hoan Hoan vừa cười vừa giới thiệu.
Lúc này tôi mới để ý đếncô gái vào cùng Aiba.
Thực ra tôi cũng khôngbiết cảm giác đầu tiên của tôi khi gặp Phương Hồi là thế nào.
Cô có mái tóc dài, phủkín bờ vai, đeo một đôi khuyên tai lớn, không phải là cô gái quá xinh đẹp, bắtmắt, nhưng lại khiến người ta gặp một lần thấy khó quên. Ấn tượng nhất với tôilà hôm đó cô mặc một chiếc váy dài màu đỏ tươi, gấu váy dài đến gót chân, làmnổi bật chiếc eo nhỏ nhắn và cặp mông tròn trĩnh của cô.
“Chào anh”. Phương Hồimỉm cười chào tôi, lúc cười, mắt cô cong cong, rất duyên dáng.
“Hi!”. Tôi vẫy tay.
Họ không đếm xỉa gì đếntôi nữa mà ngồi xuống chọn bài để hát.
Aiba hát mấy bài háttiếng Nhật, Phương Hồi ngồi bên cạnh, lặng lẽ lắng nghe.
Vì Phương Hồi ăn mặc,trang điểm khá đặc biệt nên tôi đã liếc trộm cô mấy lần, dáng người cô thanhthoát, các nét duyên dáng, toát lên một vẻ gì đó diệt dục.
“Hê! Nhìn gì vậy?”. Congái rất tinh ý, Hoan Hoan đã nhanh chóng phát hiện ra ánh mắt bất thường củatôi.
“Đâu có gì”. Tôi vộichối.
“Thích người ta hả?”. Côvéo tôi một cái.
“Đâu có!”. Tôi khoác taylên vai Hoan Hoan: “Ai thích chứ? Có em là anh thỏa nguyện lắm rồi!”.
Lúc đó thực sự tôi cũngkhông hẳn là thích Phương Hồi, mà chỉ cảm thấy cô gái này có vẻ gì đó rất khácngười.
“Thôi đi! Có thích emcũng không sợ, anh không có hi vọng gì đâu!”. Hoan Hoan mỉm cười, nụ cười đầyẩn ý, khiến tôi cảm thấy có gì đó bất thường.
“Người ta chỉ thích congái thôi, Phương Hồi và Aiba là một cặp đấy”.
Hoan Hoan nhìn tôi bằngánh mắt rất đắc ý.
“Hả?”. Tôi thốt lên một tiếng.
Phương Hồi bèn liếcchúng tôi, tôi vội vàng quay mặt đi.
Kể cả tôi có tình ý gìvới cô, thì trong giây phút đó, cũng lập tức tan thành mây khói.
Chuyện của Phương Hồicũng không phải là hiếm gặp với du học sinh, bởi cuộc sống còn đầy chuyện kinhkhủng hơn thế. Có không ít cô cậu, nhỏ hơn chúng tôi rất nhiều, thậm chí chúngcòn không thể phân biệt được phải trái đúng sai, không biết tuổi trẻ là nguồntài sản và cũng là mối nguy hiểm, chính vì thế đã để xảy ra những chuyện khótin. Đối với Phương Hồi, tôi nghe xong chuyện rồi cũng cho qua, đoán sau nàychắc là cũng không còn gặp lại nhau nữa. Les, mặc dù tôi thực sự không bàixích, nhưng trong lòng ít nhiều cũng thấy sờ sợ.
Ai ngờ sau đó không lâu,chúng tôi lại sống chung dưới một mái nhà.
Do là Hoan Hoan cãi nhauvới mụ chủ nhà trọ mập ú. Thực ra trước đó hai người đã chiến tranh lạnh, bằngmặt không bằng lòng với nhau. Hoan Hoan thường chê mụ ta là vừa già vừa ngớngẩn, chê lão chồng mụ là con sâu rượu lại háo sắc, chê con trai mụ nhìn nhưnhân vật Dudley – anh họ của Harry trong Harry Potter. Còn mụ chủ cũng thườngxuyên nhìn Hoan Hoan từ đầu đến chân với ánh mắt dò xét, nói thầm vài câu vớilão chồng lúc nào cũng lấm la lấm lét. Như thế, từ một túi rác đã châm ngòi chocuộc đại chiến Trung Quốc – Australia. Hoan Hoan chửi nhau một trận với mụ béobằng vốn tiếng Anh sặc mùi Tứ Xuyên, mặc dù mụ béo cũng đã chửi đến sướng miệngrồi, thì sau đó vẫn kiên quyết ra lệnh cho chúng tôi “go out” và thế là chúngtôi đành phải cuốn gói ra đi.
Trong lúc chúng tôi đanglưỡng lự, chán nản thì Thượng đế đã mở lòng từ bi, song song với việc đóng mộtcánh cửa vào, ông lại hào hiệp mở ra cho chúng tôi một cánh cửa khác. Đúng lúcbạn ở cùng nhà với Aiba và Phương Hồi về nước, cuối tháng chúng tôi đã chuyểnđến đó ở, Hoan Hoan vô cùng đắc ý, nói đây gọi là trời không dồn người vào bướcđường cùng, để cho mụ béo khỏi huênh hoang.
Còn tôi thì không phấnkhởi được như vậy, nói thực là tôi không cảm thấy mụ béo đó quá tệ, mụ ấy rấttốt với tôi, nhiều khi Hoan Hoan kén chọn quá, sống trong nhà người ta cũngphải biết bớt mồm bớt miệng và giữ ý chứ, hơn nữa hiện nay tiền thuê căn hộ nàycủa chúng tôi đắt hơn trước một ít, xa trường tôi hơn. Điều quan trọng nhất là,ngay bên cạnh lại là đôi Les, tôi vẫn thấy có gì đó kì kì, chỉ sợ nghe thấy âmthanh đặc biệt gì đó hay bắt gặp cảnh tượng lập dị nào đó.
May mà thực tế đã chứngminh mối lo lắng của tôi là thừa. Aiba rất thích đi chơi, cũng có mấy công việclàm thêm, rất ít khi ở nhà, nhiều hôm còn tranh thủ lúc Phương Hồi không có nhà,đưa một cô gái khác về. Vì vậy tôi mới biết, hóa ra đồng tính cũng xảy rachuyện cặp bồ…
Còn Phương Hồi, rất lặnglẽ, thậm chí cô lặng lẽ đến nỗi khiến tôi có ảo giác rằng phòng bên cạnh khôngcó ai ở. Dường như cô rất thích màu đỏ, rất hay mặc áo khoác đỏ, váy đỏ, áochoàng đỏ. Thỉnh thoảng gặp cô, màu đỏ tươi tắn đó luôn tạo nên sự đối sánh độcđáo với nét mặt bình thản của cô, giống như dùng màu sắc để chia tách khônggian, tự nhiên lại khiến tôi mơ màng.
Thời gian dần trôi qua,tôi cảm thấy ở cạnh họ rất tiện lợi. Họ sang Australia trước tôi và Hoan Hoan,nên đồ ăn chỗ nào rẻ, kì nghỉ đi đâu chơi, đi làm thêm ở nhà hàng nào trả côngcao, họ đều biết. Đặc biệt là Aiba, thực ra ngoài chút vấn đề vì đồng tính, mọithứ khác cô nàng đều rất tốt, nhiệt tình, thoải mái, lại hài hước. Tôi và cônàng học cùng trường, thế nên buổi sáng thường cùng nhau đi học.
Có một lần, chúng tôi đixe bus, lúc soát vé đã xảy ra chuyện. Vé xe bus của Aiba và tôi đều đã quá hạn,Aiba nói: “Họ chẳng mấy khi kiểm tra vé của người nước ngoài đâu, thế nên tiếtkiệm được đồng nào hay đồng đấy”. Không ngờ chúng tôi vẫn bị người ta phát hiệnra.
Đến giờ nghĩ lại mớithấy hồi đó tôi thật sự là một thanh niên lương thiện tới mức ngô nghê, chưamặt dày mày dạn, sau khi bị nhân viên soát vé hỏi han, tôi tắc tị không thốt rađược câu nào, nói như lời Aiba thì lúc đó tôi giống như cô nàng góa phụ ăn vụnglần đầu, mặt đỏ bừng, cúi gằm xuống, ra sức lùi ra sau, chỉ còn thiếu nước túmvạt áo chấm nước mắt nữa thôi.
Aiba không giống tôi, cônàng liền giả nai ỏn ẻn như cô thiếu nữ ngây thơ, ngân ngấn nước mắt nói: “I’msorry… We come from Japan… We just leave in Austrailia two months. We can’tspeak English very well. We can’t fĩnd the station. I am very sorry…”. Sau đócô nàng vừa cúi người một góc 90 độ, vừa bắt đầu câu “Gomennasai!” rất lưu loátcủa minh, tôi đứng bên cạnh, mắt chữ A, mồm chữ O.
Rõ ràng là ông soát véđó đã bị Aiba bỏ bùa mê, ông ta rất nhiệt tình và nói cho chúng tôi biết bếnchúng tôi cần phải xuống (chắc chắn chúng tôi còn thạo hơn cả ông ta), cũngkhông bảo chúng tôi phải mua vé bù. Aiba vẫy tay “Argiato Gozaimasu” (Dạ xincảm ơn) và chào tạm biệt ông ta, tôi cũng rất hiểu ý liền cúi gập người xuống.
Xuống dưới, tôi liền vỗvai cô nàng, cười nói: “Sao em lại bảo bọn mình là người Nhật!”.
Aiba liền cau mày nói:“Người Australia rất lịch sự với người Nhật Bản, hơn nữa, dù có mất mặt cũngkhông thể để mất mặt người Trung Quốc được!”.
“Em không thích Nhậtà?”. Tôi hỏi.
“Không!”. Aiba trợn mắtlên nhìn tôi: “Em là kẻ xui xẻo! Cuộc đời còn bi kịch hơn cả Shakespeare! Nămxưa em là cô gái trong sáng biết bao, chỉ mong được trải qua một mối tình đángnhớ, lấy được một anh chàng, nuôi một con cún, từ đó sống một cuộc đời hạnhphúc. Kết quả khó khăn lắm mới thích được một người, m.kiếp, một người Nhậtchính cống, tệ bạc hơn người em thích lại là con gái! Em biết làm thế nào, sốphận đùa cợt với em, chẳng lẽ em lại nói cô đến từ đâu thì biến về đó, bà đâykhông chơi nữa ư?”
“Người Nhật hả? PhươngHồi là người Nhật hả?”. Tôi hỏi với giọng sửng sốt.
Aiba liền lườm tôi mộtcái: “Không phải lần trước mấy người đều nói là từ Bắc Kinh đến đó sao?”.
“Ừ, đúng, đúng rồi! Thếem… em nói người mà em thích… là người Nhật”. Giọng tôi mỗi lúc một nhỏhơn.
Aiba lại lườm tôi cáinữa: “Có phải cô nàng Hoan Hoan lại nói linh tinh gì không? Có phải cô ta lạinói em và Phương Hồi cặp với nhau đúng không?”.
Tôi liền vội gật đầu.
Aiba liền cười nói: “Anhtưởng em và Phương Hồi là les thật à?”.
Tôi ngập ngừng gật đầu,thực ra tôi cảm thấy Phương Hồi không giống kiểu người như vậy, ánh mắt của côấy còn toát lên vẻ không còn ham muốn yêu ai.
“Phương Hồi không phảilà les, mà từng đổ vỡ rất thảm trong tình yêu khác giới, ở cùng với em là vìkhông muốn cho mình cơ hội yêu ai nữa”.
Aiba đưa ánh mắt vàbuông một tiếng thở dài.
Năm tháng vội vã – Tập 1 – Phần 01: Không quên 02
Sau ngày hôm đó, tôi lạibắt đầu thấy tò mò về Phương Hồi.
Vì tôi không thể hiểutại sao cô lại nhốt mình vào thế giới không có tình yêu, không có dục vọng nhưvậy, theo như cách lí giải của Aiba đó là do thất tình, nhưng thất tình đến mứcnhư vậy ư? Nếu đúng như vậy thì nạn bùng phát dân số thế giới đã được kiểm soáttừ lâu rồi! Tôi cũng không cần phải vượt ngàn dặm xa xôi, mò sang tận Australiaăn học nữa. Tuy nhiên tôi lại không đoán ra được những nguyên nhân khác.
Tối đến tôi hỏi HoanHoan: “Nếu anh đá em thì em có hận đời mà đi tìm một người như Aiba không?”.
Hoan Hoan liền véo tôimột cái, nói: “Xí! Nếu anh mà đá em, em sẽ nếm mật nằm gai, sớm muộn gì cũngtìm được một anh chàng vừa đẹp trai vừa giàu có chọc tức anh!”.
Tôi liền túm tay cô nói:“Em sẽ không cảm thấy mệt mỏi cả về thể xác và tâm hồn, thà đi tìm một cô nàngles còn hơn là yêu một anh chàng khác nữa hả? .
Hoan Hoan liền rút tayra, trợn mắt nói: “Trương Nam, anh có ý gì thì cứ nói thẳng ra, không cần thiếtphải đặt giả thiết em là les đâu! Nói cho anh biết nhé, em thà yêu một gã tàntật còn hơn là đi tìm đàn bà!”.
Tôi vội ôm Hoan Hoan,nói: “Anh trêu em chút thôi mà, anh muốn biết mình là người quan trọng như thếnào với em, xem ra em không chịu thủ tiết vì anh đúng không, nếu chẳng may mộtngày nào đó anh xả thân nơi chiến trường thì chắc xương thịt anh chưa lạnh, emđã là Hồng Hạnh vượt tường (ý chỉ ngoại tình) rồi đúng không!”.
Hoan Hoan liền cười khúckhích, nói: “Hay là ngày mai em thử tìm Aiba xem sao, xem xem em có thể vì anhmà trở thành les không?”.
Tôi liền trở mình đèHoan Hoan xuống, nói: “Đừng đừng, nàng đừng dấn thân vào thế giới đồng tính, cứngoan ngoãn mà vùng vẫy trong thế giới của đôi mình thôi!”.
Đúng là Hoan Hoan khôngdấn thân vào thế giới đồng tính, nhưng cô đã dấn thân vào thế giới người nướcngoài rồi.
Nói một cách đơn giản làcô đã chạy theo một anh chàng nước ngoài.
Lúc chia tay, Hoan Hoanvẫn tỏ ra rất buồn, cô ấy nói thực ra cô yêu tôi hơn, nhưng sau khi sangAustralia mới phát hiện ra rằng, có rất nhiều chuyện vô cùng thực tế. Ví dụngười Hoa luôn có vị thế thấp hơn người khác, cô đã bị một người như mụ chủ béoú bắt nạt. Khả năng của cô chỉ có hạn, không thể thay đổi cả thế giới ngườiHoa, để đồng bào của mình ưỡn ngực sống một cách tự tin, nhưng cô không muốnsống cuộc sống như thế nữa và làm thế nào để thay đổi được thực trạng, chỉ còncách yêu một người nước ngoài, hòa nhập với cuộc sống của họ. Như thế cô có thểhùng hồn cãi nhau với mụ chủ nhà mà không sợ bị đuổi đi nữa. Thế nên, với tư cáchlà một người Hoa, để có thể sống một cuộc sống bình đẳng ở Australia, cô đã sẵnsàng dùng tình yêu để trao đổi, vì sự trỗi dậy của Trung Quốc mà lựa chọn mộtngười nước ngoài cô không thật sự yêu.
Tôi đau đớn thương tiếccho tình yêu của chúng tôi, đồng thời cũng tỏ ra hết sức đồng cảm và ủng hộquyết định của Hoan Hoan, vì tôi cũng không có cách nào để phản đối, một du họcsinh nghèo rớt mồng tơi như tôi thì bói ra được gì để Hoan Hoan được sống mộtcuộc sống đầy đủ ở Australia? Lấy gì để bảo vệ cô khi cô tranh cãi với ngườiAustralia bằng thứ tiếng Anh đặc mùi Tứ Xuyên?
Nói đi nói lại thì tôivẫn thấy buồn một thời gian, đặc biệt khi màn đêm buông xuống, cảm giác thiếuđi người luôn sát cánh bên mình thực sự vô cùng trống vắng.
Aiba rất thông cảm vớihoàn cảnh của tôi, thế nên mặc dù Hoan Hoan chuyển đi rồi, tôi và bọn họ vẫn làbạn của nhau. Không những vậy, tôi còn có cơ hội tiếp xúc với Phương Hồi nhiềuhơn.
Hôm đó, Phương Hồi đãchủ động sang tìm tôi, trên khuôn mặt lãnh đạm của cô xuất hiện vẻ luống cuốnghiếm thấy, cô gõ cửa phòng tôi, nói với giọng gấp gáp: “Trương Nam, anh… sangphòng em một lát được không?”.
Tôi vội vàng theo côsang phòng họ, vừa vào phòng tôi liền sững người, một mùi hôi bốc ra tận phíangoài cửa, cả sàn nhà đã ngập nước cống bẩn.
Cô đứng bên cạnh tôi,mặt đỏ bừng, nói: “Em về nhà đã thấy như thế, hình như đường ống nhà vệ sinh vỡthì phải, Aiba lại không có nhà, thế nên… anh bảo phải làm gì bây giờ?”.
Tôi kéo ngay cô ra, bướcra ngoài hai bước nói: “Em đừng ở đây nữa! Sang phòng anh mà đợi!”.
Phương Hồi liền giằngkhỏi tay tôi, nhìn tôi bằng ánh mắt hồ nghi.
“Ơ, anh xin lỗi”. Tôivội vàng để tay ra sau lưng, nói: “Để anh xem, em đừng quan tâm nữa. Mau sangđi! Không ở lại đây được đâu!”.
“Cảm ơn anh”.
Tôi tưởng rằng Phương Hồisẽ thấy cảm động gì đó, không ngờ cô lại quay về với vẻ lãnh đạm như bìnhthường, quay đầu đi ra. Tôi đoán chắc là do vừa nãy tôi túm tay khiến cô thấyngại ngùng.
Sau khi liên hệ với côngti môi giới thuê nhà, tôi đã tiến hành sửa chữa tạm thời. Không thể để PhươngHồi thu dọn những sản phẩm made in Australia X X đó! Dĩ nhiên rồi, tôi đoánchắc cô cũng không biết thu dọn, nếu như có cách thì chắc chắn cô đã không sangtìm tôi.
Tôi tranh thủ quan sátphòng Phương Hồi một lúc, muốn xem có dấu vết gì liên quan đến quá khứ của côhay không, nhưng được một lúc thì tôi đầu hàng. Một là vì tôi thực sự khôngphát hiện ra điều gì đặc biệt, hai là thứ mùi kinh khủng bốc trong phòng thựcsự không thích hợp để tôi tiếp tục tìm kiếm.
Cuối cùng thì cũng đãnắm được sơ qua tình hình, tôi liền bước ngay ra ngoài, gần ra đến cửa thì bịtrượt chân, kéo theo cả lọ hoa nhỏ bên cạnh, một viên đá liền lăn đến chân tôi.
Tôi nhặt lên xem, đó làhòn đá có thể tìm thấy trên mọi sạp hàng ven đường tại Bắc Kinh những năm vềtrước, viết lên những cái tên nghiêng ngả bằng thứ bột vàng bột bạc, ví dụ “BốiBối”, “Soái Soái” gì đó, tôi cũng từng có một viên, không biết bây giờ ném điđâu rồi.
“Đưa cho em”. Chắc làPhương Hồi nghe thấy tiếng động nên đã bước vào.
“Hả?”.
Ánh mắt cô rất nghiêmkhắc, một cảm giác ức chế mạnh mẽ bao trùm lấy tôi, tôi liền sững lại.
Phương Hồi chẳng nóichẳng rằng, không thèm nhìn tôi mà cướp ngay lấy viên đá đó, tựa như sợ kẻ khácxâm phạm bảo bối gì đó.
Tôi còn chưa kịp rửatay, viên đá cũng nhuốm bẩn, thậm chí tôi còn có thể nhìn thấy rất rõ bàn taytrắng trẻo của cô bị dính bẩn từ viên đá, nhưng dường như cô không hề để tâm,chỉ nắm chặt tay, đứng thẫn thờ bên cạnh tôi, ánh mắt vô định.
“Cái này… bẩn…”. Tôikhông biết phải làm thế nào, đành phải nói một câu như vậy.
Cô run rẩy, dường như đãtrở về với thực tại, đứng phắt dậy bước thẳng ra cửa sổ, mở cửa sổ ném thẳngviên đá ra ngoài, viên đá quét thành một đường vòng cung tuyệt đẹp.
Tôi tròn mắt nhìn theobóng cô, cuối cùng đã phát hiện ra rằng mình đã tìm được đầu mối cần tìm.
Trên viên đá đó có một cáitên: Trần Tầm.
Sau đó, Phương Hồi khôngthèm nói chuyện với tôi nữa.
Nhưng tôi có ấn tượngrất sâu sắc về chuyện đó. Một người như cô, dù có đặt một con ốc biển Australiasạch sẽ trước mặt, cũng chưa chắc đã thu hút được ánh mắt của cô. Nhưng cô lạibất chấp tất cả để giật lấy một viên đá bẩn, hơn nữa sau khi giật lấy lại némđi, thật không thể lí giải. Chỉ riêng món đồ cũ rích ghi tên Trần Tầm đó cũngđã đủ để chứng minh cho sự không ổn định trong suy nghĩ của cô, có thể Trần Tầmlà một người có vai trò rất quan trọng đối với cô.
Câu chuyện bí ẩn củaPhương Hồi vốn đã giúp tôi vơi bớt được phần nào nỗi buồn thất tình, nhưng thờigian trôi qua, tôi cũng không còn hào hứng với cuộc sống của người ta nữa. Chớpmắt đã đến sinh nhật của tôi, trước đó Hoan Hoan còn hào hứng nói rằng sẽ tặngcho tôi một chiếc đồng hồ được bán ra với số lượng hạn chế, đến khách sạn đểngủ một đêm lãng mạn, thế mà giờ chỉ còn lại mình tôi, cảm giác hụt hẫng hơnnhiều so với những gì tôi đã tưởng tượng.
Lúc về nhà, tôi đi quamột tiệm bánh, tủ kính rất đẹp, trên giá bày rất nhiều bánh ngọt với đủ mọikiểu cách khác nhau. Tôi đứng trước cửa tiệm bánh nhìn một lát, có một chiếccheny cheese cake, nhìn rất ngon, là vị mà Hoan Hoan thích nhất. Nhưng hồi đóchúng tôi đều tiếc tiền, không dám mua, cô ấy nói đến khi tôi tổ chức sinhnhật, chắc chắn sẽ mua về ăn thử.
Ông thợ bánh dáng dấpmập mập bên trong nhìn tôi cười, tôi liền nghiến răng đi thẳng vào, chỉ vàochiếc bánh đó nói, tôi mua cái này.
Nói chuyện vài câu vớiông thợ bánh, biết hôm nay là sinh nhật tôi, ông ta còn hào phóng tặng cho tôinến và bán cho tôi một chai rượu sparkling[3] với giá ưu đãi. Tuy nhiên, mộtmình xách chiếc bánh ngọt được bọc rất đẹp với giá không hề rẻ đi ra, tôi lạiphát hiện ra mình càng tội nghiệp hơn. Ai đó đã từng nói rằng, đối mặt với nỗicô đơn, ấm cúng chỉ là một sự che giấu thê lương mà thôi.
[3] Là một loại rượuvang được lên men từ quả nho hoặc nước quả nho, ngoài ra còn có thể được làm từmột số loại trái cây khác.
Tôi đã gặp Phương Hồi ởhành lang, nếu như bình thường chắc chắn tôi sẽ lên tiếng chào, nhưng hôm đótâm trạng của tôi thực sự tồi tệ, chỉ gật đầu chào và thế là tôi đã vô tình bỏqua vẻ khác lạ trên khuôn mặt Phương Hồi.
“Hôm nay là sinh nhậtanh à?”. Cô ấy nhìn chiếc bánh ngọt và nến dưới tay tôi hỏi.
“Ừ”. Tôi vừa móc chìakhóa ra vừa trả lời.
“Ngày 29 tháng 8 ư?”.Dường như cô có vẻ không tin.
“Ừ ”. Tôi mở cửa, tiệnthể nói: “Em vào chơi một lát đi”.
Không ngờ Phương Hồicũng theo vào thật, điều này lại khiến tôi hơi luống cuống. May mà có chiếcbánh che hộ, tôi tháo dây ra, nói: “Cùng… cùng ăn nhé, anh không ăn đượchết”.
“Cherry cheese cake à?”.Phương Hồi nhìn chiếc bánh, ánh mắt lấp lánh.
“Ừ, con gái đều thíchloại này đúng không”. Tôi cười nói.
“Cũng có cả con traithích nữa”. Cô rút nến ra nói.
“Ừ, anh cũng thích”. Tôinói và cô lại nhìn tôi bằng ánh mắt đặc biệt đó.
“Thế anh còn thích gìnữa?”. Cô cười, hỏi.
Cô chưa bao giờ chuyệntrò dịu dàng với tôi như vậy, chính vì thế tôi cũng đã hào hứng hơn.
“Anh là người rất bảothủ, theo không kịp với trào lưu, thích toàn những thứ quê mùa. Năm xưa đọcSaint Seiya[4], mọi người sùng bái nhân vật Seiya, nhưng anh lại cảm thấy anhta không thể bằng hình mẫu Tiểu Cường, kết quả là con gái trong lớp không choanh mượn truyện đọc nữa. Rồi con trai đều không thích ăn đồ ngọt đúng không,thế mà anh lại thích, lại còn thật thà kể cho mọi người nghe, để rồi thườngxuyên bị mọi người trêu… Còn nữa, hiện nay đang mốt uống loại rượu sparklingnày, em có biết anh thích gì không?”.
[4] Saint Seiya là bộtranh truyện nổi tiếng của tác giả Masami Kurumada (Nhật Bản).
“Pepsi?”. Phương Hồi hỏirất chăm chú.
“Như thế thì Tây biếtbao! Anh nói cho em, nhưng em không được cười đâu đấy”. Tôi xua xua tay và nóimột cách bí ẩn: “Trà đen lạnh của hãng Thống Nhất ấy”.
Phương Hồi nhìn tôi rấtlâu, khiến tự dưng tôi không dám nhìn lại.
“Hôm nay cũng phải chạytheo mốt một bữa, vị đào, em có uống một chút không?”. Tôi lắc chai rượu nhỏtrên tay, giấu đi vẻ thấp thỏm của mình, đôi mắt Phương Hồi dõi theo chai rượuthủy tinh màu hồng phấn. Cô nhìn chằm chằm vào mắt tôi, cái nhìn đó khiến tôingơ ngác, tôi không biết mình đã làm gì hay bị làm sao, tóm lại là hôm nayPhương Hồi đối xử với tôi khá… đặc biệt.
Trong lúc tôi còn đangsuy nghĩ lung tung thì cô lại cúi đầu xuống, nói nhỏ: “Vâng, cho em một chén”.
Tôi lấy ra hai chiếc cốcsứ và rót rượu vào. Trong đó có

Đánh giá bài viết

Viết Bình Luận

Bình luận với lời lẽ khiếm nhã sẽ bị "ban"/block IP vĩnh viễn

<--ads bottom-->