Làm người đàn ông của chị một lần em nhé

Làm người đàn ông của chị một lần em nhé – Chap 25

Hôm ấy, trời chưa kịp tối thì đã thấy bóng dáng chị đi vào. Vừa đến nơi chị kéo ghế ngồi lại bên cạnh mình rồi cầm đưa tay vuốt mặt mình.
– Chiều giờ anh có đau không ?
– Anh cũng nghe lời bs chịu khó nằm một chổ, động nó đau lắm em à, giờ mỏi lắm nhưng cố thôi.
– Cố lên anh nhé, đau quá thì em nói bs cho anh thêm thuốc.
– Không sao đâu, chịu đau không được thì anh chẳng hứng cho em rồi. Em ăn gì chưa mà vào đây ?
– Em có nấu gà hầm nấm nè, để tí em hỏi bs xem anh ăn đc chưa, được rồi thì em với anh ăn chung.
Bất ngờ chị Trâm chen vào rồi nói
– Coi kìa, 2 đứa mày coi tao là người thừa rồi, hết việc tao về à nha. Mai có gì tao qua.
Cả mình và chị đều thuyết phục chị Trâm ở lại chơi tí nhưng ở với mình cả chiều giờ thấy cũng phiền chị nên đành phải chia tay chị. Chị vừa bước ra khỏi phòng mình không thể che giấu cảm xúc thêm nữa. Mặc dù tay đang đau nhưng mình cũng cố hết sức đưa tay lên bụng chị sờ sờ vào nó rồi nói.
– Anh biết em không muốn anh lo hay suy nghĩ về chuyện này nhưng nó là con anh cũng là con em, anh xin em đừng bỏ nó đi sinh mạng đó. Nếu phải từ bỏ tất cả để giư con lại anh xin làm tất cả, chỉ xin em đừng bỏ đi giọt máu của anh.
Chị ngớ người, thờ mặt ra nhìn mình rồi nói.
– Anh nói gì vậy, con nào hả ?
– Ủa chứ anh nghe chị Trâm nói em có thai và có ý định bỏ đi mà.
– Trời đất, làm gì có con quỷ Trâm này.
Thế là mình ngồi kể lại cho chị nghe xong mình mới ngộ ra một điều là chị chưa từng nói cho chị Trâm biết về mối quan hệ của mình và chị Trinh đi xa đến độ chăn gối thế này, bản thân chị Trâm cũng muốn hỏi thử nhưng sợ chị Trinh không nói nên dụ mình sập bẫy, quả thật mình còn quá non, thừa nhận có con thì chắc chắc đã làm chuyện kia với chị rồi.
Còn bản thân chị nghe xong chả nói gì, chỉ cười mĩm rồi cầm tay mình nói.
– Anh không cần lo, nếu mà có thật thì càng vui, em làm mọi giá để giữ lại đứa con. Thật ra lúc trước em từng có ý định bỏ cu Lin đi đó, vì lúc ấy em và chồng đã rạn nứt rồi, việc có con lúc ấy khá nhạy cảm và chưa nói có con với một người không yêu thương là điều gì đó rất không được. Nhưng dù gì đó cũng là con em, giọt máu của em, em không được phép bỏ nó đi.
– Anh không thể nào để em lại đơn thân nuôi thêm một đứa thứ 2 được, anh đọc nhật ký của em, lúc em mang thai cu Lin khổ thế nào anh biết. Nếu có thật thì anh từ bỏ tất cả để về ở với em chăm cho em.
– Anh nói thật hả ? Em và con quan trọng với anh như vậy hả ?
– Công việc học hành, thâm chí gia đình của anh quan trọng với anh nhưng đây là vấn đề trách nhiệm của anh, nếu là người khác lỡ có con anh cũng phải làm vậy thôi chứ đừng nói là em.
Và cái câu nói “nếu là người khác lỡ có con anh cũng phải làm vậy thôi chứ đừng nói là em” đã thành sự thật với một người con gái khác không phải là chị….
Nghe mình nói xong chị cảm động quá mà nghiêng người xuống hôn lên trán mình một cái rồi nói.
– Thương quá, thương quá chồng của em. Có trách nhiệm như vậy là tốt, nhưng mà em biết lúc này mình có con không hợp đâu, em phải tôn trọng chuyện học hành cũng như sự nghiệp của anh chứ.
– Em hiểu vậy là tốt rồi. Mà ôm anh hôn thế này anh Vũ về thấy chết anh đó, ổng biết thằng em hớt tay trên ổng, ổng giết anh.
– Em ở đây ai cho giết. Mà em cũng tính từ chối tình cảm đây, biết được thì em nói luôn cho khỏe. Mà em mới gọi cho ảnh rồi, nói còn ngồi bên đó, nhờ em chăm anh giúp đây nè.
– Thôi có thời gian chăm thì cứ chăm đi, vài bữa nữa mẹ về rồi phong ba bão táp đến đó. Anh biết chắc chắn mẹ anh không bao giờ để em vào đây chăm anh đâu.
– Do em gây ra thì em chịu thôi, trưa giờ em không có ngủ được. Nằm xuống là cứ nghĩ đến anh, nghĩ đến cảnh tượng máu từ tai từ mũi miệng anh xộc ra là em giật mình. Thôi để em hỏi bs tình hình sức khỏe của anh rồi lại nhé. Anh nằm đợi em tí nhé.
Nói rồi chị rời đi, để lại mình với cho vòng xoáy suy nghĩ thì bất ngờ lù lù trước cửa phòng mở ra là thằng Long bạn chí cốt của mình, trên tay nó còn xách cả một túi đồ to tổ bố, mình nhanh như chớp nhắm mắt lại làm bộ hôn mô. Nó đi nhẹ lại nhìn quanh phòng không thấy ai thì nhẹ nhàng đặt túi đồ xuống bàn rồi kéo ghế nhẹ nhàng ngồi bên cạnh mình. Mọi ngày thì nó rất manh động và nói như sáo rồi, nhưng hôm nay chắc nhìn thấy mình te tua, bấy nhầy như vậy cũng ngồi im luôn. Một lúc sau chị mở cửa đi vào thấy nó ngồi đó bất ngờ giật mình rồi nói.
– Em..em là ai vào đây làm gì ?
– Dạ…em là bạn của H, nãy anh của H có nhắn em vào đây thăm H.
– À vậy mà em làm chị nghĩ mấy người kia. Mà H làm gì mà im re vậy em.
– Em đâu biết, từ lúc em vào đến giờ thấy nó nằm vậy rồi.
Chị giật mình chạy lại lay lay mình.
– H…H
Bất ngờ mình mở mắt ra làm chị giật mình.
– Hả…cái con người này, đùa cái kiểu gì thế hả ?
Thằng bạn mình nãy giờ nhịn nhục rồi, thấy mình lừa nó, nó nhảy lên nói.
– Thằng cờ hó này nãy giờ khổ nhục kế hả mày.
– Trêu mày tí thôi.
– Mà sao mày nói nhỏ nhỏ mở miệng ko ra vậy ?
– Hàm bị tổn thương nên đau lăm, nói to không được.
– À à. Còn chị đây là ?
Lúc nó hỏi chị, nó đưa con mắt của nó qua nhìn chị. Mình thế là con mắt nó lúc đó dâm dục lắm, như kiểu muốn ăn tươi nuốt sống chị ngay tại đó vậy, thằng này nói về độ dâm và chơi gái thì cũng không thua gì mấy checker *** đâu. Nên thấy nó nhìn vậy mình đưa nói lên.
– Mày nhìn cái gì mà ghê vậy hả thằng kia ?
– Chị tao, bạn của anh Vũ đó.
– Chào chị, em tên Long là bạn thân của thằng này.
Vốn là một người nhạy cảm có thừa thì chị cũng biết ánh mắt “mất dạy” của thằng bạn mình dành cho chị. Vậy là chị nói
– Thôi 2 đứa ngồi đây chơi, nói chuyện cho tự do chị ra ngoài mua ít đồ cho H.
– Long ngồi đây chơi rồi coi H dùm chị nhá, chị ra ngoài tí.
Nói rồi chị nháy mắt với mình một cái rồi đi luôn. Chị vừa đi mình nói với thằng bạn.
– Mày nhìn gì mà mất nết quá vậy mày ?
– Mẹ nó, chị đó là ai mà đẹp vãi vậy mà. Híc như thiên thần, mặt đẹp body lại chuẩn khúc nào ra khúc đó.
– Mày ăn nói cho cẩn thận có ngày không còn cái răng mà húp cháo đâu. Người ta có con rồi đó. Gặp ai cũng tơm tớp cái mặt như bộ đói lắm vậy, mày nói ai cũng được nhưng chị đó cấm mày nói bậy bạ.
– Rồi rồi được rồi, mà công nhận anh Vũ mày luôn là idol số một của lòng tao, ăn toàn mấy em ngon, giờ gặp chị này nữa.
– Chị kia không phải bạn gái anh Vũ đâu, đừng nói bậy. Chỉ có liên quan đến vụ tao biết đánh nên ở đây lo cho tao thôi.
– Mà ai mà đánh mày đến độ này kể tao nghe đi, chứ thời đi học mày hiền nhưng tao biết cả trường và khu vực ở đó chả đứa nào dám làm gì mày chứ đừng nói mày thế này đâu.
Vậy là mình kể đầu đuôi câu chuyện cho nó nghe. Nó nghe xong mà thở dai rồi nói
– Thì ra là anh hùng cứu mỹ nhân đây mà.
– Mày đã từng thấy anh hùng nào mà cứu xong gần chết như tao chưa, đưa tới muộn tí nữa giờ chắc còn nằm đây được đó.
– Mà chị kia có gì đâu mà mày đỡ hết vậy.
– Chả nhẻ tao quen biết người ta mà để người ta chịu đòn trước mặt hả, tao con trai lao vào can, lao vào đỡ được gì thì đỡ chứ.
– Mày còn sống là may cho mày rồi, ăn ba cái chai thôi tao choáng đứng dậy ko được, vậy là mày cả chục chai rồi bàn ghế các kiểu, trâu bò vậy mày. Mà mẹ mày với bác 2 mày đâu mà để thế này.
– Đi đấu giá gỗ hết rồi. Tao với anh Vũ không dám nói, mẹ tao thì dễ nói rồi, chứ bác 2 tao thì mày biết rồi đó.
– Ờ tao cũng thấy bác 2 mày ghê bỏ mẹ ra, lần nào tao qua chơi mà thấy ổng tao cũng không dám nhìn.
– Chuyện qua rồi tao cũng chả tức gì bọn đánh tao, tao chỉ cay vợ chồng ông kia thôi. Ông chồng thì bất lực nhìn nhân viên mình bị oan, bà vợ thì nhìn tao oan ức bị đập như con.
– Mà làm sao mày biết chị kia oan, gái đẹp lạnh lùng như vậy thì là hàng của mấy ông to là cái chắc rồi.
– Mày không biết thì đừng có phán ngu si kiểu đó. Chị thế nào nhà tao biết, đâu phải hạng gái mà mày chơi hằng ngày đâu mà nói vậy.
– Thì tao nói vậy thôi, nay sao mày chửi thề với tao vậy. Mà tao thấy mày có cái gì với chị kia đúng không.
– Có cái gì là có cái gì, người quen không lẽ tao đứng nhìn người ta bị đánh, tao còn trai gánh được chút gì gánh, người ta con gái bị đánh là bị làm nhục đó mày.
– Cũng đúng, mà gặp tao tao cũng làm vậy, chị đó đẹp vãi ra, chết cũng đáng. Mà chi đó 9 mấy vậy mày.
– 87 rồi chứ 9 đâu mà 9.

Thằng bạn mình lúc này lộ rõ gương mặt bất ngờ, nó ú ờ một hồi xong nuốt nước bột cái “ực” rồi nói.
– 87 mà trẻ dữ vậy mày, tao tưởng 91-92 gì đó thôi.
– Ời lúc đầu tao cũng nghĩ như mày vậy.
Vừa đó lúc đó thì cửa phòng mình mở ra, đi vào là anh Vũ và chị. Vừa di vào anh Vũ nhìn thẳng vào mình rồi nói.
– Sao 2 đứa mày ngồi đây chơi để chị đứng ngoài kia hả ?
Chị giât mình nói.
– Đâu có đâu, bạn bè với nhau vào thăm em ra ngoài đứng cho thoáng với cả để 2 đứa tự nhiên nói chuyện. Anh đừng trách mấy đứa.
Lúc đó nghĩ lại mình cũng vô tâm thật, lí ra là nên gọi chị lại ngồi chơi nhưng mà cố gắng lớn giọng tí nó đau quá nên thôi.
Đêm đó chị muốn ở lại với mình nhưng mình và anh Vũ nhất quyết không cho nên chì đành về. Còn mình thì lo không biết ngày mai chị đi làm lại có gặp vấn đề gì không, nhưng cũng mai sao hôm sau chị đi không có vấn đê gì.
Mấy ngày hôm sau bệnh tình mình cũng bớt đau đi nhưng mỗi lần thay băng là cực hình với mình, cắn răng mà chịu, nhưng bù lại mình đã ăn cháo nhẹ và nói lại bình thường được rồi. Chị cũng có tới lui nhưng không dám ở nhiều vì sợ anh Vũ nghi ngờ. Và cứ từng ngày trôi đi mình vẫn nằm trong viện, vẫn nói chuyện điện thoại với mẹ như chưa có gì xảy ra. Và rôi cái ngày mẹ mình về cũng đến, mình, chị và cả anh Vũ đều chuẩn bị tư tưởng và biết sóng gió ập tới.
Hôm đó khi về không thấy mình mẹ gọi mình thì mình nói đi chơi, sau đó có gì linh tính mẹ gọi cho anh Vũ. Và anh Vũ nói có người quen của mẹ nằm viện 2 mẹ con vào thăm luôn, suốt đoạn đường mẹ mình và anh Vũ đến bệnh viện Đồng Nai mẹ mình nghi ngờ gì đó và cố hỏi anh Vũ nhưng anh Vũ không dám nói gì. Đến nơi anh Vũ vội dẫn mẹ mình vào, nói chung lúc đó mình cũng không biết mẹ mình về đâu, vì mẹ mình về không báo trước. Lúc ấy mình mới uống thuốc xong người nó buồn ngủ, mắt đang lim dim. Mà không hiểu sao trời xui đất khiên mẹ mình vào ngay lúc mình vậy cảm giác mẹ mình thấy mình trừ trên xuông dưới băng bó toàn gần như toàn thân, mặt thì chi chít vết bầm, 2 con mắt thì như mắt bò. Bình thường mẹ mình đi đó đi đây, nóng lạnh gì cũng chịu cả nên sức khỏe tốt hơn 2 anh em mình là rất nhiều, nhưng mà thấy cái cảnh tượng đó mẹ mình choáng, loạng choạng ngay ở cửa ra vào, may có anh Vũ đở lại ngồi ghế. Mình đang mơ màng thấy mẹ mình vị vậy giật mình kêu lên “mẹ mẹ, có sao không”. Anh Vũ mình nói, chắc sốc thôi, để mẹ nghỉ đi. Mặc dù 2 mắt vẫn nhắm nhưng miệng mẹ thì nói bằng giọng điệu rất hoảng sợ.
– Em mày nó bị gì đây Vũ, sao mày giấu mẹ mày hả ?
Mình biết anh Vũ rất khó nói, nên mình nháy nháy mắt với anh Vũ rồi nhanh miệng nói với mẹ.
– Do con với anh hai sợ nói làm mẹ lo bỏ việc về nên không giấu, còn bị cũng vài hôm rồi.
– Mà mày bị sao ? mà ra đến nổi này hả H ?
– Dạ con bị người ta đánh mẹ à ?
– Đánh gì mà như tàn phế vậy hả ?
– Con nói mẹ đừng lo nhé, còn bị thì bị nặng thật nhưng chỉ ngoài da thôi, sau lưng con khâu nhiều lắm.
Sau đó chờ mẹ mình bình tỉnh lại mình và anh Vũ kể lại đầu đuôi sự việc. Mẹ mình trợn cả 2 mắt lên khi nghe mình kể xong. Vừa bất ngờ với bất ngờ với cách giải quyết của anh Vũ vì nó quá êm đẹp, vì thật sự nhà mình không muốn kiện cáo cũng như dính đến Công An vì mẹ mình làm ăn kinh doanh dính như vậy ảnh hưởng nhiều cái lắm, càng bất ngờ hơn là mình hứng đòn cho chị Trinh, và với một người như mẹ mình thì không đơn giản tin mình nói chỉ như vậy, nhưng mẹ vẫn làm ra vẻ như “không sao là tốt rồi”. Lúc này mẹ mình mới nói.
– Rồi em mày nằm đây là phòng tốt nhất chưa, tiền bạc lo xong hết chưa ?
– Dạ ở đây là phòng tốt nhất rồi mẹ, mà lúc em bị vậy chỉ có Trinh đưa vào đây nên viện phí hay mấy chi phí nhập viện Trinh lo rồi, con có nói trả lại nhưng Trinh không chịu lấy mẹ à. Cái đó chỉ có mẹ mới lo được thôi, mẹ giải quyết vụ này nhé. Nhưng con lo bác 2 mình quá mẹ ạ, mẹ cứ nhìn lại vụ việc này đi, con thấy đâu phải em mình can ngăn mà bị đánh quá mức như vậy nếu không nói là có thù oán và trả thù đâu. Mẹ hay bác 2 mình ra ngoài làm ăn có gây thù với ai không ?
– Thì làm ăn mấy cái này không đụng chạm “anh chị” nhiều nơi thì đâu có giàu, mà gây thù mà đánh con cháu trong nhà thì chỉ có tiểu nhân hèn hạ mới làm thôi, mẹ nghĩ mẹ không làm ăn gì với hạng đó đâu, mẹ cũng nghi là từ phía bác 2 con. Mà cái tính khỉ ổng thì nhà mình còn gì lạ, nóng quá, giờ mà nói ra là ổng đi “xử” người ta liền, tội bác 2 bọn mày. Biết 2 anh em bọn mày thích cafe chồn nên lên cả mấy cái buôn để tìm mua về.
– Thôi giờ mẹ ngồi đây với em, con chạy qua chổ bác 2 rồi lựa lời nói rồi dắt ổng qua đây, chứ giờ mà nói thẳng còn không lo được đâu.
Lúc anh Vũ quay đi, thì mình với mẹ mình tâm sự rất nhiều, mẹ mình thương mình lắm, khóc mấy bác à . Bản thân mình thấy khó xử, để mẹ và anh lo lắng nhưng mình không làm vậy thì người con gái mình yêu thương phải khổ. Nhưng có cái niềm vui an ủi là mẹ mình hỏi thăm về tình hình chị Trinh nhiều lắm như “có bị gì không ?”, “tội con bé”, phụ nữ với nhau mẹ mình cũng từng mấy năm nuôi 2 anh em mình mà không có bố bênh cạnh nên đồng cảm dành tình cảm cho nhau, điều này làm mình vui lắm.
Mẹ mình đang vắt nước cam cho mình thì chị Trinh rất nhẹ nhàng mở cửa vào vì sợ mình đang ngủ. Cũng chả hiểu sao mình uống thuốc vào buồn ngủ nhưng thấy mẹ về lại tịt luôn. Lúc chị vào thấy mẹ mình chị nhưng bị đứng hình, nhưng may sao chị lấy lại bình tỉnh nhìn mình và mẹ rồi nói.
– Dạ con chào cô, cô mới về a.
– Uh cô mới về. Vào đây ngồi đi con.
Mẹ mình nói thì rất lịch sự nhưng khuôn mặt thì lại không vui chút nào, có thể chị không nhìn ra nhưng mình thì khác. Lúc này chị lại mất bình tỉnh, đặc biệt là 2 tay chị cứ bấm vào nhau. Dường như chị cũng có chút gì đó cảm nhận được căng thẳng từ mẹ mình nên chị ngồi nếp lại rồi nghe mẹ mình nói.
– Trán con bị lành chưa ?
Chị đưa tay lên sờ sờ vào cái trán, cười cười rồi nói.
– Không sao đâu cô, con bị vậy là may cho con quá rồi. Thật sự con không biết cảm ơn em như thế nào nữa, bản thân con thấy có lỗi quá cô ạ.
Chưa dứt lời thì cửa phòng mở ra, với tiết “cụp” mạnh hơn mọi khi thì mọi người cũng biết là ai rồi đó.
Để mình nói tí về bác 2 mình. Là anh cả trong già đình có 4 người con, 3 trai 1 gái và người con gái đó mà mẹ mình. Bác 2 mình từ trẻ đã là dân anh chị rồi, nhưng từ lúc mẹ mình làm ăn đi lên thì bác 2 mình cũng không phải kiểu giang hồ bảo kê chợ búa như trước mà là có tổ chức và quy mô hơn, giờ chỉ ngồi điều hành cho anh em chạy đi chạy lại mấy tụ điểm, chổ gia đình mình làm ăn, còn đi đâu xa như đấu giá gỗ hay thứ khác thì bác 2 mình cùng mấy anh em phải đi theo vì mấy bác biết mấy cái đấu giá này nó chém nhau như cơm vậy. Tuy tu chí nhưng cái tính nóng nảy của bác 2 mình không ai trong gia đình là không biết.
Lúc bác 2 mình bước vào liền la lên “má nó, tao biết mà, biết là có chuyện mà, nhưng mà tao không ngờ là thằng cháu tao”. Thấy vây mẹ mình mới nói.
– Anh ngồi xuống đây đi, chưa biết gì mà làm ầm ầm lên vậy.
Bác hai mình nhìn nhìn mình rồi nói.
– Chó con mày bị sao vậy ? sao không nói cho tao với má mày biết.
“Chó con” là tên lúc nhỏ bác 2 mình hay gọi mình, giờ vẫn gọi tên vậy, mặc mẹ mình nói là lớn rồi đừng gọi tên đó nhưng bác 2 mình không bỏ được.
Rồi cả mình và mẹ mình lựa đời kể lại cho bác 2 mình. Nghe xong ổng chỉ đưa mắt liếc liếc rồi dừng lại ở chị, chị giật mình, khuôn mặt biến sắc đi.
– Con biết nhà 2 vợ chồng ông đó không. Dẫn chú qua đi.
– Dạ…
Thấy chị sợ hãi mình liền giải vây cho chị.
– Thôi bác 2 qua đó làm gì, chuyện nó cũng ra vậy rồi làm ầm lên con có lành lặn lại đâu.
– Nhưng tao phải hỏi xem nó thuê ai đánh mày. Nhất định là có người trả thù tao không được nên nhắm mày đây, chơi nhục như con chó. Giang hồ nó không chơi trò tiểu nhân này đâu, chỉ có mấy con chó mới chơi vậy thôi. Phải tìm ra xem ai tao mới yên lòng được, không là không được đâu. Bé, dẫn chú đi con.
Nói xong bác 2 mình đứng dậy ra ngoài gọi điện cái gì đó rồi lại vào, tiếp tục nhìn chị với anh mắt rất kinh khủng như muốn nói với chị “dẫn tao qua nhà vợ chồng kia”. Lúc này mẹ mình mới đứng dậy kéo bác 2 mình ngồi xuống.
– Anh ngồi xuống đi, cu H bị đánh là vì can thôi. Còn chuyện gặp vợ chồng kia là chuyện riêng của bé Trinh gia đình mình can dự vào làm gì, anh làm vậy qua kia vợ chồng người ta cười chó đó. Từ từ rồi tính.
Mẹ mình nói dường như vẫn không có tác dụng. Bác hai mình đứng dậy, cầm tay chị kéo đi, thấy vậy anh Vũ đứng dậy cản bác 2 mình lại. Giằng co mãi không kéo đi được, bác 2 mình bỏ hùng hục bỏ ra ngoài rất nhanh, và có chút gì đó rất lạnh lùng. Thấy vậy mẹ mình nói với anh Vũ.
– Mày chạy theo coi bác 2 rồi cản lại đâu, ổng đi giết người đó.
– Dạ.
Nói xong anh Vũ mình đứng dạy lao vút ra ngoài chạy theo bác 2 mình. Thấy vậy mình nhờ lấy cái điện thoại dưới gối lên rồi tìm số bác 2 mình rồi gọi. Đầu dây bên kia rất lâu mới bắt mày. Vừa nghe bác 2 mình nói alo lên một tiếng là mình đáp lại liền
– Bác 2 về lại phòng con đi, con bị người ta đánh cũng tức lắm chứ. Nhưng giờ chưa phải lúc, đợi con khỏe mạnh lại bác 2 dẫn con đi con mới vừa lòng. Còn bị vậy mà bác 2 về chưa hỏi thăm nói gì cả làm vậy rồi con buồn đó, về lại phòng đi.
Bất ngờ tít tít đầu dây bên kia tắt máy làm mình cảm thấy bất lực kinh khủng. Tắt máy rồi cả chị và mẹ đều nhìn mình. Riêng chị thì mắt như gần khóc nhìn mình với vẻ sợ hãi, còn mẹ mình thì chỉ biết trông vào mình thôi chứ còn tính tinh bác 2 ra sao mẹ mình cũng hiểu quá rồi. Mẹ mình nhìn chị rồi nói với giọng đầy oán trách
– Con thấy lớn việc chưa ? người bệnh nằm đây thì không lo, chỉ lo người khỏe mạnh ngoài kia gây ra chuyện gì mà thôi.
– Con xin lỗi cô, em và gia đình cô nhiều.
– Chuyện xảy ra rồi cũng không ai muốn vậy đâu. Mà sau này con đừng tới ra chổ bệnh viện nữa, cô với anh lo được cho em rồi, còn chuyện viện phí tối con qua nhà cô, cô tính nhé.
Câu nói thì có gì đó rất thẳng thắn của mẹ mình, nhưng nó như một nhát dao cắt vào tim chị, mình biết khi ấy chị đau lắm, bản thân mình nhìn người mình yêu ngồi cạnh bên mình đau khổ mà không dám nói gì thật khó chịu. Chị rưng rưng nước mắt cuối đầu xuống rồi “Dạ” một tiếng rất nhẹ. Rồi mẹ mình tiếp tục nói.
– Con đừng buồn, cô không phải giận hay trách con đâu, nhưng con còn công việc, con cái ra vào đây cũng không tiện. Con cơ nó còn nợ con một mạng đây, nếu con không đưa nó vào đây thì chắc chết rồi. Thôi cũng không còn sớm nữa, con về nhà lo cơm nước cho con đi, còn chuyện công việc của con có khó khăn quá thì nghỉ cũng được, cô xin con qua ngân hàng khác làm.
– Cũng không có gì đâu cô, chuyện giải quyết được mà cô. Vậy con xin phép cô con về.
Đôi mắt đượm buồn cùng gương mặt xinh đẹp đến lạ thường của chị ngoáy sang nhìn mình rồi nói
– Nhớ dưỡng thương cho tốt nhé, chị về nha.
Mình muốn giữ chị lại lắm nhưng không biết giữ lại bằng cách nào. Đúng lúc đó anh Vũ và bác 2 mình vào lại, khuôn mặt cũng khá hơn và không còn căng thẳng nữa. Thấy 2 bác cháu vào chị cuối đầu chào 2 người rồi đi. Thấy thế anh Vũ liền hỏi mẹ.
– Sao mà Trinh buồn buồn vậy mẹ.
– Chắc tại mẹ không cho con bé vào đây nữa đó.
– Sao lại không cho hả mẹ. Người ta muốn thể hiện trách nhiệm thì cứ để vậy đi, mẹ không cho là con thấy không được rồi.
– Không phải mẹ không cho nhưng mẹ không muốn bé Trinh gần em mình, cũng như người ta rắc rối đủ chuyện rồi, cho người ta nghỉ đi chứ đâu có ý đuổi đâu.
Anh Vũ thở dài một cái rồi, quay đầu chạy ra ngoài lại, mình biết anh Vũ chạy đi đâu. Tự nhiên lúc ấy cảm thấy bản thân mình vô dụng, không bảo vệ được chị, không an ủi được chị. Mình ước người chạy theo chị không phải là anh Vũ mà là mình, nhưng nếu mình không làm được điều đó thì anh Vũ làm cũng được vậy. Còn chuyện bác 2 mình trở lại là vì do nghe mình nói và anh Vũ khuyên dữ quá nên bỏ.
Nằm trên giường mà lòng mình khó chịu, không biết lúc buồn chị có ngã vào lòng anh Vũ không, nghĩ tới chuyện đó lòng mình đau lắm. Rồi mình lại nghĩ không biết chuyện chị ngủ với ông sếp kia có thật không, nếu nó là trước khi quen mình thì mình sẽ không để tâm nhưng nếu nó là trong thời gian quen mình thì thật sự mình không dám nghĩ đến, đau nhói lắm. Mình cầm điện thoại lên ngồi gõ từng chữ mặc cho tay mình còn chưa lành, chưa kịp gõ thì có tin nhắn từ chị đến, vậy là mình ngối nhắn tin với chị
– Em xin lỗi anh nhiều lắm
– Em xin lỗi là sao ?
– Không sao cả, chỉ đơn giản là là xin lỗi, giờ đây em phải đối mặt với nhiều thứ, công việc, cuộc sống và cà tình cảm. Anh thấy mệt mỏi chưa ? có chán em không.
– Em buồn làm gì, em không chăm sóc anh được thì tình cảm của anh với em vẫn như vậy, anh nhớ em yêu em nhưng không phải vì thế mà giữ em ở bệnh viên mãi được. Em còn cu Lin và công việc mà. Yêu em.
– Em cũng yêu anh nhiều, nếu 1 ngày không gặp anh thì em nhớ đến phát điên, thời gian tới sẽ là thời gian khó khăn của em, khi nào anh rảnh và không có người thì gọi điện cho em nhé, chỉ cần nghe giọng anh thôi.
– Rồi. Anh hứa với em.
Mãi nhắn tin không để ý quay ra nhìn lại thì thấy anh Vũ cũng về phòng ngồi rồi. Thấy thế mình mới đánh động hỏi.
– Ủa sao không đuổi theo chị mà về sớm vậy anh.
– Trinh nói là anh vào đi, để mọi người trông, chị tự về được.
Nghe xong mình mát hết ruột gan, xem ra con người này cũng lạnh lùng thật.
Những ngày nằm viện của mình hết mẹ, anh và bác 2 thay phiên nhau chăm mình rồi cũng đến lúc mình tháo chỉ vết thương và xuất viện. Đó là quản thời gian khó khắn với mình, không vì đau đớn mình nếm phải mà là mình nhớ chị, nhớ đến phát điên.
Hôm đó mình cũng khỏe và lành hẳn rồi nên xuất viện về nhà. Lúc anh Vũ đón xe đến chở mình về nhà, vừa bước vào cửa đã thấy mẹ và bác 2 mình đốt lá cái gì đó rồi nói mình bước qua để bỏ hết xui xẻo. Mặc dù đã lành hẳn nhưng mẹ mình vẫn không cho mình ra ngoài, chỉ nằm ở ngoài dưỡng bệnh, rồi một tuần sau mẹ mình cũng không chăm mình nữa, chỉ có một mình mình ở nhà. Những lúc một mình là mình lại lấy điện thoại ra cho chị. Cũng không biết đó là lần bao nhiêu chị khóc qua điện thoại với mình, chỉ duy nhất một lí do là chị nhớ mình quá mà khóc. Còn chuyện của chị thì mình nghe chị nói ông sếp kia chẳng hề xin lỗi hay nói chuyện gì với chị nữa. Mình nghe mà tức điên người, đã vậy mình phải thực hiện cái phương án mà lúc nằm viên mình suy nghĩ rất nhiều rồi, nhưng mà thật ra phương án này cái chính là để giải quyết cái nghi ngờ về mối quan hệ của chị và ông sếp kia, mình tin chị nhưng không phải là mình không điều tra.
Tối hôm đó ăn cơm xong, mình xin mẹ mình các kiểu, thề rồi hứa để nói ra ngoài cafe với bạn vì lâu nay mất hút. Rồi mẹ mình cũng gật đầu nhưng không được để chuyện như trước sảy ra và phải về sớm. Mình lấy điện thoại gọi cho thằng bạn chí cốt của mình rủ nó đến Bar không biết có phải mẹ mình cổ phần không nhưng theo mình biết thì chủ Bar đó vẫn hay gặp mẹ mình bàn tính sổ sách gì đó, mình còn được biết chính xác mấy anh chị làm cho Bác 2 mình hiện đang làm trông coi trong đó. Trong số đó có một anh tên là P, lúc nhỏ hay chở mình đi chơi, anh này tính tình rất tốt mà lại quý và thương mình nên mình chọn anh này giúp, nhưng khổ nổi lâu không có gặp và liên lạc nên phải vào “hang cọp” để tìm.
Còn thằng bạn mình nghe mình nói hẹn đi Bar nó mừng như hội, nó còn bất ngờ hơn khi mình đòi đi với nó đến “hang cọp” kia. Đúng 9h tối mình lấy cái mũ lưỡi trai đôi lên đầu để che đi cái đầu troc như thầy tu của mình, rồi chạy qua nhà thằng bạn đón nó. Thằng bạn mình hào hứng nói.
– Mẹ nó Bar nhà mày có con nhỏ kia đẹp vcl, hình như làm bartender trong đó tao tìm cách xin số điện thoại mãi chả được, mày ngon trai thế này vào nó tự cho thôi à.
– Mày bớt đi, tí mày vào làm gì thì làm tao có việc riêng đi chổ qua nơi khác tí rồi quay lại, nhưng nhớ là tao xong việc là ra liền không ở đây lâu đâu.
– Gì mất hứng vậy mày, tưởng mày đến đây chơi sau trận bị đánh mày đổi khẩu vị chứ.
– Tao đến đây là tìm ngược, là có việc không ham gái gú hay chơi bời gì trong đây đâu, rủ mày đi cho bớt cô đơn.
Thằng bạn tỏ thái độ chán nản và rồi cũng chịu cùng mình đến đó. Đây là lần đầu tiên mình vào Bar và quả thật, không khí vào môi trường trong đây không thuộc về mình, âm nhạc thì nghe đau đầu, đèn thì chiếu loạn xạ làm mình chóng hết cả mặt. Mình và nó ngồi tại bàn mà nó đã đặt trước đó, mình thì một lon Heineken vừa nhâm nhi vừa đưa mắt xung quanh tìm xem chổ bảo kê, bảo vệ nó ở đâu. Mà lúc mình đưa mắt nhìn thì mấy dân chơi trong đó thầy đầu mình đội mũ như dân chơi nữa màu, mắt thì liếc ngang dọc nên quay sang nói mình.
– Ê. Mới đến đây lần đầu à, vào đây đổi mũ quê lắm, đội mũ thì ra quán nhậu ngồi đi.
Nói xong một thằng nó cầm mũ mình giật xuống, mình nhanh chóng giật lại rồi đội lên. Thấy mình trọc đầu cả bọn cười phá lên rồi nói “thầy tu, thầy tu đi bar bạo mày ơi” sau đó nó còn nói gì đó nhưng do ồn áo quá mình không nghe. Quả thật ở trong đây phức tạp quá, gái ăn mặc thiếu vãi, trai thì đầu xanh đầu tím phê pha. Khi thấy được chổ bảo vệ ra vào mình liên đứng dậy đi tới. Chen lấn mãi tới được chổ mình muốn, canh ngay trước cái hành lang dài sâu xuống dưới là một anh bảo vệ mặt áo thun đen, tay chân phải nói là to như lực sĩ. Thấy mình đi lại anh kia chìa tay ra nói.
– Đi đâu vào trong này, nhà vệ sinh bên kia.
– Dạ anh cho em tìm người được không vậy ?
– Tìm ai trong đây ?
– Dạ tìm anh P đó anh, anh P mà có cái thẹo chổ vai đó.
– Cú em là ai mà tìm anh P ? Tìm có việc gì không ?
– Dạ em là em họ thôi, tìm có tí việc riêng anh ạ. Anh báo lại được không
Thấy mình lễ phép và mặt cũng không đến nổi nào nên anh bảo vệ đó cầm bộ đàm lên nói.
– 152 gọi, 152 gọi, có người nói là em anh P muốn vào gặp anh P.
Đầu giây bên kia ứ hự cái rồi nói.
– 152 cho người ta vào đi.
Tắt bộ đàm anh bảo vệ đó nắm vài mình nắn bóp thật mạnh làm mình đau chịu không nổi rồi nói.
– Giờ chú em đi thẳng xuống hành lang bên dưới. cuối phòng nhìn qua bên phải là thấy anh P. Nhớ không đi phá phách lung lung nhé, camera đầy trong đó.
– Dạ em biết rồi, em cảm ơn anh nhiều nhé.
Có lẽ hành động nắn bóp của ảnh là để thử xem mình có phải dân trong nghề không, nhưng vì cái vai mình mềm quá nên ảnh mới tự tin thả mình qua.
Đi vào trong là một hành lang dài từng phòng từng phong, qua khu vực phong đó là cái giá đựng rượu cứ nha giá sách xếp thành nhiều ngăn, rồi các ánh đèn xuyên qua các giá rượu đó làm mình vừa đi cảm giác vừa ớn lạnh vừa run sợ. Qua khu vực rượu thì đến một phòng không có cửa và một loạt bảo vệ mặc áo đen đứng nhìn mình, bên trong phòng đó là các cô đào thân hình bốc lửa, chắc là các em DJ. Thấy vậy mình hỏi mấy anh bảo vệ.
– Anh P chổ nào vậy mấy anh.
Do nhận lệnh từ 152 kia nên mấy anh này cũng hiểu chuyện, chỉ thẳng tay vào phòng bên cạnh. Đến trước phòng mình gõ cửa, bên trong vang lên tiếng rất quen thuộc của anh P “vào đi”. Mình nhẹ nhàng mở cửa biết vào thì thấy anh P đang ngồi trên sofa đang nhâm nhi chai Chivas. Thấy mình bước vào anh P đang từ trang thái thư thái, bổng trở nên giật mình.
– Trời, thằng H mày vào đây làm gì.
Anh P bật người dậy như bị ai đuổi thò đầu ra ngoài cửa nhìn tới nhìn lui không thấy ai rồi đóng cửa lại rồi nói.
– Mày đến đây làm gì vậy H. Để anh 2, chị 3 mà thấy là anh mày chết.
– Xin lỗi anh, nhưng hôm nay bí quá có chuyện nhờ anh giúp nên mới lết đến đây.
– Có chuyện gì ra ngoài nói chuyện nhá, giờ mày ra ngoài quán café đối diện bên đây tí đợi tao ra. Trời ơi mày đi thì che cái mặt lại dùm tao cái, ổng 2 mà biết là chết tao.
Nhìn bộ dạng của của anh P mình vừa buồn cười vừa thấy tội, mà mẹ mình với bác 2 mình có làm gì đâu mà ổng sợ dữ vậy không biết. Mình thoát ra được cái không khí ngột ngạt của quán Bar đó thật thoải mái, ngồi xuống quán café ven đường gọi ly café ra nhâm nhi thì thấy anh P đi qua, kéo ghế ngồi cạnh mình.
– Má mày. Mày chơi anh mày thì nói một tiếng chứ. Anh 2 mà có ở đó là xác định tao rồi đó. Sao có chuyện gì mà nay đến đây tìm anh mày vậy.
– Chuyện cũng không có gì, nhưng mà việc này anh phải giữ kín giúp em. Không đâm thuê chém mướn, chỉ là nhờ anh hay anh em gì đó “móc họng, dằn mặt” một người để em có tí thông tin.
– Việc đó thì được, nhưng mà nếu má hay bác 2 mày biết mày đừng khai anh mày ra nhé.
– Cái đó là tất nhiên rồi.
Nói xong mình tháo mũ mình ra, nhìn thấy cái đầu mình anh P cũng hoảng mà nói.
– Trơi, đứa nào chém mày mà ghê vậy H.
Vậy là mình ngồi kể lại câu chuyện cho anh P nghe, nhưng chỉ nói quan hệ của mình và chị Trinh là chị – em và muốn giúp chị. Nghe xong ổng cũng bực rồi nói.
– Giờ mày muốn anh mày giúp anh cái gì.
– Anh giúp thì em không dám, chỉ nhờ anh nói anh em đến nhà bà kia theo dõi bả xem bà làm ở đâu rồi tìm ngày thích hợp chặn đầu xe bả lại hù bả đừng làm phiền chị em, và hỏi bả tính xác thực của chuyện chị em có ngoại tình hay không. Em chỉ cần như vậy. Nhưng anh phải hứa với em tuyệt đối không hành hung, không đánh người là hai, chỉ hù.
– Mày yên tâm, vụ này mày nhờ, anh mày đích thật làm luôn. Mai anh kêu thêm mấy thằng em, bảo đảm em đẹp. Thế cho anh cái địa chỉ nhà bà già kia cho anh.
– Dạ em chưa có, nhưng nếu anh cần thì mai hay mốt em có được em sẽ nhắn tin qua cho anh. Có được rồi anh giúp em nhé, xong việc em dắt mấy anh đi nhậu một bữa cho ra trò.
– Thôi nhậu nhẹt gì mày ơi, từ nhỏ tao cũng coi mày như em út trong gia đình. Bác 2 mày cũng cưu mang tao nên giờ anh với mày cũng như anh em, vụ này anh mày chốt là giúp mày cho xong. Có gì anh mày chịu, nhưng bị anh 2 phát hiện có gì mày nói giúp.
– Ok anh.
Mình cũng không ngờ là nhiệm vụ của mình lại nhanh như vậy. Gọi điện thằng bạn ra về cho tâm trạng vui vẻ. Mấy ngày sau đó mình cố tìm cách moi thông tin nhà ông sếp của chị ở đâu, xin thì được nhưng mà để xin mà chị không nghi ngờ gì mới là khó. Mình viện cớ chủ quán café hôm bữa mình bị đánh nói muốn đến nhà giải quyết chuyện đền bù nên xin. Và chị thì lại yêu và tin mình nên không ngần ngại mà cho. Có địa chỉ mình nhắn tin qua cho anh P liên.
Đúng 2 ngày sau, vào một buổi sáng sớm anh P gọi cho mình.
– Nhóc, xong rồi, bà già kia làm ở cty xxx. Giờ bả ăn sáng ở đường xxx, mấy thằng em anh đang đứng chổ đó đây, từ đoạn này đến công ty đường vắng anh tính ra tay giờ luôn. Em có đến xem không.
– Em đến xem có lộ không đó.
– Không đâu, bọn anh chặn ngay quán café, đoạn này vắng. Em chỉ cần ngồi nhìn ra thôi.
– Vậy ok anh. Em cúp máy, anh nhắn tin địa chỉ qua cho em nhé.
Nghe xong la mình bỏ ăn sáng, đội mũ lưỡi trai, khoác áo dài tay ra ngoài theo đúng địa điểm anh P nhắn cho mình. Đến nơi thì thấy anh P ngồi trong quán, còn 3 thằng em ảnh thì đứng ngoài đường. Thấy mình vào anh P nhìn mình cười.
– Cũng đến sớm đó nhỉ, mà mày trùm gì ghê vậy, bả không thấy đâu mà sợ, tí nữa là đái không ra luôn, có nhìn mày cũng không biết đâu.
– Anh đừng làm bậy nhé.
Nói xong anh P gọi thằng em vào, thằng chạy vào người như cây tăm, mặt mày xanh lè nhìn rất bệnh tật. Thấy nó chạy vào anh P nói.
– Hàng mày chuẩn bị đến đâu rồi cho tao coi.
– Anh yêu tâm, hàng này ai thấy cũng khiếp.
Nói xong thằng này móc trong túi quần ra cái bọc, trong bọc ống kim tim còn đầy máu trong đó, nó đẩy thử một cái máu phịt ra. Thấy vậy anh P nói
– Ghê quá mày ra kia canh đi, ok rồi đó.
Mình thì giật mình, không hiểu chuyện gì thì anh P nói.
– Cầm ống đó hù bả, nói thằng kia bị sida, bả mà không nói bơm cho bả một hơi xem có hợp tác không.
– Anh chơi trò này ghê quá, em còn sợ chứ nói gì con gái.
– Haha.
Ngồi đợi một lúc thì bà vợ kia cũng đến, nhanh như chớp mấy thằng em anh P chặn đầu xe bà ta lại, lúc này anh P đứng dậy nhẹ nhàng đi đến đầu vỗ mạnh vào đầu xe bà ta rồi nói.
– Sao biết tao là ai không ?
– Bọn mày là ai, sao lại chăn đầu xe tao ?
– Là ai thì bà chị cũng nên hợp tác một tí có được không ?
– Tao không quen bọn mày, tránh ra không tao la làng lên đó.
– Vậy hả ?
Vừa nói dứt lời thằng ốm như sike lấy trong túi ra ống kim tim, đưa lên trước mặt rồi lại đưa xuống đầu xe đẩy một hơi cho máu nó nó bắn ra tung tóe vào đầu xe bà ta rồi nói.
– Bà già biết đây là gì không, máu đó, thích không ? máu của tui hề hề, mà bà nhìn cái mặt tui đi, sida giai đoạn cuối rồi. Để tui chích bà một cái rồi bà la lên cũng được mà.
Lúc này khuôn mặt bà ta tái mét, cắt cũng không ra giọt máu nào. Đến độ khóc luôn rồi nói.
– Mấy anh muốn gì, thì nói đi, đừng chơi trờ này tôi sợ lắm.
Nói xong bà ta chống xe xuống vì sợ máy ở đầu xe chảy vào người. Lúc này anh P mới ra dáng đàng anh nhẹ nhàng nói.
– Bà cũng biết sợ thì tôi nói chuyện nghiêm túc với bà vậy.
Nghe xong câu đó mấy thằng em của anh P bỏ đi vào trong quán rồi vứt ống kim tiêm bên đường.
Trở lại với anh P và bà ta. Anh P thì tỏ ra quá điềm đạm còn bà ta thì quá hoảng sợ. Anh P nói.
– Cách đây gần 1 tháng bà có đánh con em tôi đúng không.
– Vụ đánh ghen đúng không ?
– Vụ đó tôi và chồng cũng tính hẹn con bé ra xin lỗi nhưng chưa có thời gian.
– Tôi đéo cần biết xin hay không giờ tôi chỉ hỏi bà 1 câu, và ra lệnh cho bà 1 cậu. Hỏi bà là bà có đánh nhầm người hay là đánh đúng người, ra lệnh là ra lệnh cho thằng chồng già của bà và bà đừng có đụng vào con em tôi nữa. Vậy thôi có làm được không.
– Được được. Để tôi nói, vụ đó đúng là tôi đã đánh nhầm người nên mới tính chuyện xin lỗi, chỉ có áy náy là đánh cậu em kia hơi quá. Tôi nhầm với con bé nhân viên ở chổ chông tôi. Còn chuyện mấy anh yêu cầu không làm phiền con bé kia nữa thì tôi xin nghe, vì gì người ta cũng vô tội mà.
– Biết vậy là tốt. Đó là bà nói đó nhé, còn dám trở mặt hay làm gì con em tôi, thì thằng em tôi nó sida giai đoạn cuối rồi nó làm bà 1 nhát thôi là bà biết hậu quả rồi đó.
– Tôi biết rồi mà, mấy anh tha cho gia đình tôi.
Nói xong anh P lấy trong túi ra cái khăn lạnh, lau sạch máu trên xe cho bà ta rồi cho bả đi. Vào lại trong quán nước, mấy anh em cười như điên. Thấy vậy mình mới hỏi.
– Máu gì mà ghê vậy máy anh.
– Máu lợn đó mày haha.
– Làm vậy không sợ bả báo công an hả, hù gì ác vậy.
– Mấy con mẹ này không hù vậy đố mà nó chịu nói.
Mình quay qua nhìn anh P rồi nói.
– Đánh nhầm hay đánh đúng anh.
– Đánh nhầm rồi mày, bả nói vài hôm nữa đến xin lỗi chị mày đó.
– Hê hê, vậy tốt quá, em cảm ơn mấy anh nhiều nhé. Tối mấy anh rảnh không anh em mình nhậu tí.
– Nhậu sao làm mày, nhưng mày có lòng thì anh mày phụ sao được. Chiều mát ra bờ hộ uống tí rồi anh em bọn anh phải đi làm nữa.
– Dạ vậy em xin phép đi có việc tí. Cảm ơn mấy anh nhiều nhé, nhất là anh sida này nè.
– Con mẹ mày tao tiêm mày cái chết giờ haha.
Chia tay các anh trong sự vui sướng tột độ vì mình cởi bỏ được gánh nặng chuyện ngoại tình kia. Thế là mình tấp vào quán ăn sáng no nê, nhắn tin cho chị xem chị ở đâu, chị trả lời là chị đang ở chổ làm. Vì nhớ chị quá nên mình đánh liều vào luôn phòng chị. Đến nơi mình vào ngân hàng không bỏ mũ đi thằng lên cầu thang làm ai cũng nhìn như sinh vật lạ. Đến phòng chị thì thấy cửa phòng đang mở, có vài người đang ngồi chờ chị giải quyết gì đó. Mình lại bộ bàn ngồi, che mặt lại, rồi khuất sau lưng mấy người kia hóng. Chỉ thấy chị nói “Việc này chưa đến em giải quyết, mấy anh chị phải xuống dưới kia làm thủ tục chứng giấy đầu đủ rồi em ký cho, chứ vượt cấp như vậy em không giải quyết, bây giờ mời anh chị đi xuống phía dưới để bên bọn em hướng dẫn”. Chị nói một mạch nhưng thần thái vẫn như thế, lạnh lành đến kinh khủng, làm ngân hàng như chị có mà mất hết khách hàng. Mấy người khác kia đi ra hết chỉ còn mình ngồi lại, thấy vậy chị cầm ly nước lên uống rồi nói.
– Anh kia có việc gì cần giúp hả ? lại đây ngồi đi anh. Vượt cấp tiếp thì em chịu, hôm nay em giải quyết toàn vượt cấp.

Làm người đàn ông của chị một lần em nhé
3.34 (1499) votes

310 Comments

  1. haha says:

    Mau da chat moi di ngay lao cung vao ma ko co de doc

  2. thuat says:

    Ad khi nào ra tiếp thông báo cái ngày nào cũng vào hóng cũng tức

  3. Q says:

    hóng quá

  4. thuat says:

    Ra tiếp đi ad ơi 1 cháp cũng đc đang muốn đọc hay quá

  5. Hoàng Minh says:

    Tình yêu thật sự sẽ phải trải qua nhiều thử thách có như vậy hai người mới có thể hiểu,tin tưởng và yêu thương nhau nhiều hơn. Em tin hai người sẽ có một tình yêu đẹp,một cái kết đẹp
    “CHÚC HAI NGƯỜI TRĂM NĂM HẠNH PHÚC”

  6. Tuấn says:

    Anh ơi ra chap đi ngày nào e cũng vào

  7. Duy says:

    Em muốn hỏi a 1 câu thôi làm sao để em biết được a ra chap mới khi nào chẳng nhẽ ngày nào cũng vào trang xem a có ra chap mới không à..Liệu em có thể liên lạc với a được không?Em muốn biết cuối cùng a có về với trinh không?Nếu a không về với Trinh em sẽ không đọc nữa…không đợi chap của a nữa.Đây là lời nói thật lòng của em mong a đọc nó

  8. Chuc ban va trinh co mot cai ket that la dep.mjnh ung ho tinh yeu cua hai ban.mong ban vjet đều tay hơn nua

  9. Mong ad som ra chap moi.cau chuyen cuốn hút quá đi

  10. Không Tên Tuổi says:

    Mong ad sớm ra chap mới a

  11. hóng says:

    mau ra chap mới đi ad.e quấn lắm r

  12. Nam says:

    Mau lên add ghiền lắm rồi

  13. liệt dương công tử says:

    Càng đọc càng hay ngày nào cũng vào hóng chap mới

  14. Trường says:

    Nhanh Za chap mới jk ad

  15. Đức says:

    Hi vọng sẽ có một cái kết thật đẹp

  16. Tan says:

    Hay thật . Mình đi làm cứ rảnh là đọc mất mấy ngày liền theo dõi. Mong admin sớ ra cháp 35

  17. hoang says:

    ad nhanh ra chap moi di

  18. anh đồng cảm says:

    em viết về hiện tại cho anh xem nào

  19. anh đồng cảm says:

    anh thì sắp khóc nhưng anh cũng thông cảm thôi

  20. haha says:

    Mong ban son da chat moi cho ae doc

  21. NAM says:

    Tram Nam Hanh Phuc

  22. Eric says:

    Thấy trong truyện của add hình bóng đâu đó của mình,mình thật là một thằng tồi, làm tổn thương người mình yêu và cả người mình không yêu chỉ vì dục vọng thấp hèn…

  23. kẻ đa sầu says:

    mong bạn ra thêm chap mới
    mk chúc bạn sẽ có một đứa con kháu khỉnh và hạnh phúc bên Trinh

  24. Tuấn says:

    Qua hay mong ban ra het cot truyen luon nhe chu dok va cho doi the nay buc minh lam

  25. Trung Thành says:

    Lâu lâu mới ra phần mới. Câu truyện thật lý kỳ ! Mong rằng bạn viết truyện thật đều tay hơn nữa ~

  26. hoang says:

    hóng cháp mới

  27. hoang says:

    viet nhanh di ad

Viết Bình Luận

Bình luận với lời lẽ khiếm nhã sẽ bị "ban"/block IP vĩnh viễn