Làm người đàn ông của chị một lần em nhé

CHAP 16

Vào lại trong nhà trong lòng mình còn đọng lại một chút gì đó quyến luyến, một chút hương thơm đâu đó của chị còn vương vấn lại nơi đây. Đưa tay móc cái điện thoại ra thì thấy 1 nùi tin nhắn chúc mừng năm mới của bạn bè mình, bọn nó có lòng thì mình cũng phải đáp lại thôi, mặc dù mình chưa bao giờ thích cái kiểu chúc năm mới qua sms này cả, trừ dân kinh doanh thì mình không nói rồi. Đang tính bỏ điện thoại vào trong thì mình có điện thoại, dì mình bên Mỹ gọi về.
– Con nghe dì ơi.
– Con mua gì bên này hả H ?
– Dạ đúng rồi dì ơi, dì mới nhận hả ? vậy vài hôm nữa dì về cầm về giúp con luôn nhé, quà con tặng người ta đó.
– Ông nhỏ này hôm nay chơi cả gift ghê vậy ta.
– Dạ, con cảm ơn dì trước. Mà chừng nào dì về đây vậy dì ?
– Chắc là mùng 3 tết dì về đó con.
– Dạ vậy còn chào dì, không lại tốn tiền điện thoại dì chết.
Cái này là mấy hôm trước ở nhà mình có đặt trên Jared cái vòng đeo chân cho chị có 2 trái tim ở giữa là 2 chữ H và T, vòng thì là vòng bạc nhỏ nhỏ nhưng rất xinh, giá tầm hơn 100$. Mấy bác đừng hỏi mình ở đâu có tiền này nhé tiền này là tiền tiết kiệm của mình trong tài khoản mấy năm rồi mình chả động đến vì cơ bản mình không phải đứa hoang phí ngược lại mình tiêu xài rất hợp lý, tiền đó là cách đây 4 năm mẹ mình có mở mình một tài khoản tiết kiệm, mẹ nói là nhưng lúc trúng đất hay gì mẹ sẽ bỏ vào đó cho mình vài triệu, rồi lâu ngày tài khoản nó lơn lên sinh lãi thôi. Nhiều lúc mẹ mình trúng đất vài tỷ mẹ mình bảo thích gì mẹ mua cho, mình lắc đầu bảo cứ cho vào tiết kiệm con sau này con dùng. Nói ra để mọi người thấy là cái số tiền mình bỏ ra nó khá nhỏ so với điều kiện lúc đó của mình thôi, mình không lan man vấn đề này nữa không mấy bác nói mình khoe mẽ, mình rất khó chịu khi nghe 2 chữ đó.
Quà valentine đã có, chờ vài ngày nữa là nhận, sẽ cho chị một bất ngờ . Móc lại điện thoại ra gọi về cho mẹ chúc mẹ năm mới cái để báo hiếu cho mẹ , nói thật mấy bác là hồi đó mình bực cái mạng mobifone vãi luôn, 30 phút mà toàn bị quá tải mạng. Đến lúc gọi được thì qua hơn 1h sáng rồi, mình từ tốn nghe điện thoại.
– Mẹ hả, con đây năm mới chúc mẹ sức khỏe dồi dào, làm ăn phát đạt nhé.
– Cái ông tướng này, đi đâu về này chưa về mà còn gọi về chúc tôi đó hả ?
– Con đang ở chổ mấy đứa bạn làm cái tiệc đầu năm mẹ ơi.
– Thế có xa không, xa thì kiếm chổ ở lại mai rồi về sớm, về giờ này không an toàn đâu, nhớ là đừng có uống, ăn cho sướng đi rồi sáng sớm chạy về nhà đây ngủ.
– Dạ, vậy tí con về sớm nhé, mẹ yên tâm mối quan hệ của con thì lâu nay mẹ biết rồi không có bậy bạ đâu. Mẹ ngủ ngon nhé.
Lúc đầu là mình tính về nhà ngủ, ai ngờ nói đi tiệc làm mẹ lo bảo là ở đó rạng sáng rồi về luôn, thôi thì mình đành ngủ nhà chị tí vậy, đầu năm mà ở chui thế này không biết có tốt không. Đứng dậy ra hiên dắt xe chị vào và mình vào nhà, sau đó mình lên phòng chị tắm cho sạch người và lên giường lúc 1h20. Nằm vào chiếc giường ấy, mình lại nhớ chị, chỉ mới đó thôi mà hình ảnh của chị lại hiện về, một chút hương thom, một vài sợ tóc còn vương vấn lại trên gối làm mình cứ bồi hồi kiểu gì rất khó tả. Mình lại cầm điện thoại nhắn tin cho chị, dù rất muốn gọi nhưng sợ chị đang ngủ nên đành nhắn tin “Em ngủ chưa”, chưa đầy 10s sau là chị nhắn lại “sao mà ngủ anh, có con đây em phải 100%”. Đọc xong tin nhắn là mình bấm máy gọi ngay cho chị.
– Em nghe nè.
– Em đi xe ổn không vậy ?
– Dạ ổn anh à, đường vắng nên xe chạy cũng tiện.
– Em nhắc tài chạy từ từ thôi không có gì vội hết. Đêm nay anh ở lại nhà em ngủ một đêm được không vậy, tại khuya quá anh về không tiện.
– Hứ, sao anh lại nói vậy, anh đã là thành viên của gia đình rồi mà, có sao đâu. Mà em nghĩ thế cũng tốt khuya rồi anh về không an toan lắm.
– Em buồn ngủ không ? anh nhớ em quá.
– Cũng hơi hơi thôi, nhưng chắc là không sao đâu, tí là hết mà.
– Vậy em và con cẩn thận nhé, đến nơi nhắn tin cho anh biết liền đó.
– Dạ em biết rồi, anh ngủ đi, hôm nay anh mệt nhiều rồi, đến nơi em báo cho anh.
Sau đó thì mình nằm mãi cũng không nhắm mắt được, tính mình là thế, lo nghĩ rất nhiều, đưa đôi ban tay lên nhìn vào chỉ thấy một bàn tay mềm mại và trắng tinh như con gái, mình tự hỏi với bàn tay này thì có đủ cứng cáp để bảo vệ chị ở chặn đường sắp đến không ? chị thì xinh đẹp, trưởng thành, tự lập, giỏi từ công việc đến nội trợ, còn mình chỉ là một thằng thanh niên mới lớn suy nghĩ còn chưa thấu hết làm sao mà yêu người ta đây ? Nhiều đó mà mình nghĩ cả đêm ấy và nó còn kéo dài đến sau này nữa.
Buồn bực mình bật đèn ngồi lại bàn làm việc của chị tìm kiếm thứ gì đó để thời gian trôi qua nhanh hơn. Kéo ngăn bàn của chị ra là vô số giấy tờ nhưng được xếp rất gọn gàng, ở góc phải là một chồng giấy đủ màu và cách thẻ, mình mở ra xem thì đúng như chị nói là có rất nhiều chứng chỉ tiếng anh mà một trong số đó mình thấy được được là IELTS, CAE, BULATS… Còn mấy chứng chỉ còn lại mình thấy lạ quá nên cũng không quan tâm, ngoài ra còn vô số thẻ hội viên cũng như khách mời của một số chương trình. Mình kéo vào trong sâu nhất thì thấy một cuốn sổ rất dày và đẹp, mình nhẹ nhàng xem qua như một hành động quán tính của những người xem qua một cuốn sánh nào đó, là lật được trang nào thì đọc đọc trang đó. Nói chung cái hành động đọc nhật ký của người khác là không hay, nhưng ít nhất là mình chưa bao giờ hối hận vì hành động này của mình, mình xin đúc qua những dòng mà mình đọc và những dòng đó hoàn toàn ngẫu nhiên.
– “Hôm nay là ngày mẹ biết được sự có mặt của con, con cảm thấy thế nào ? ở trong đó có khó chịu không ? khó chịu thì đạp mẹ nhẹ nhẹ thôi nhé con”
– “Hôm nay bố con lại không ăn cơm nhà với mẹ con mình rồi, mẹ rất sợ khi phải đối mặt với bà nội con”
– “Hôm nay con hư lắm con biết không, con đạp mẹ đau lắm, mẹ khó chịu nên mẹ không vui làm bà nội con mắng mẹ rồi nè”
– “Stress nặng nề cả ngày, bố con về nhà không thèm nói với mẹ một câu, mẹ tủi thân lắm con trai ạ”
– “Không biết đây là lần thứ bao nhiêu bà nội con mắm mẹ, mẹ buồn lắm, nhưng mẹ không dám nói với bố con, chỉ biết ngồi đây viết những dòng này với con thôi”
– “Hôm nay mẹ vui lắm, bố con dẫn cả nhà đi ăn, còn bà nội thì chăm sóc mẹ tốt hơn trong thời gian gần đây”
– “Đôi lúc mẹ tự hỏi là bố con có thương mẹ thật lòng không ? bà nội có quý mẹ như những gì bà nội đã nói bà ông ngoại con không vậy lin ? mẹ khổ lắm con à ? Mẹ không muốn tâm sự với ai cả, mà có ai muốn nghe mẹ tâm sự đâu”
– “Hôm nay ở nhà cả ngày buồn quá, mẹ xem phim có chút là hành động thì bà nội con tắt ngang tivi không cho mẹ xem vì sợ sau này ảnh hưởng con đó”
– “Mình phát hiện chồng mình giữ bao cao su trong vali rất nhiều, nó khác những loại mà mình và anh ấy hay sinh hoạt, mình có nên nói vấn đề này với anh ấy không đây ?”
– “Cảm ơn ông trời đã ban tặng cho mẹ một đứa con trai như con, con là món quà quý nhất mà mẹ nhận được. Mẹ con mình cố gắng vượt qua nhé, còn 1 tuần nữa là con chào đời rồi lin bé bỏng của mẹ”
– “Mình đã sai lầm, sai lầm khi ngộ nhận cuộc hôn nhân này sẽ giúp mình hạnh phúc và được yêu thương. Nhưng ngược lại cái mình nhận được là trái đắng sự bạc bẽo từ anh ta và gia đình anh ta”
– “Anh đừng giận mẹ nhé lin ơi, mẹ và bố con không thể tiếp tục được nữa rồi”
– “Vợ không nên nết. Hôm nay bà nội con mắng mẹ vậy đó lin à, mẹ buồn, mẹ giận lắm nhưng mẹ không dám nói lại, hôm nay mẹ phải trốn mình trong phòng mà khóc thút thít”
Những dòng trên là nhưng cái mình đúc kết lại từ nhiều dòng mình đọc được, và mọi thứ đều được lật ngẫu nhiên. Mình không thể tiếp tục đọc được nữa, nếu cứ tiếp tục bàn tay trái của mình sẽ nát vụn ra vì từ nãy giờ mình nắm nó lại chặt quá rồi, chặt đến nổi nó tái nhạt đi vì quá tức giật. Quá kinh khủng là 2 điều mình muốn nói ra lúc này. Một gia đình và một người chồng gia trưởng như vậy mà chị vẫn phải cố chịu đựng làm mình thật sự rất nể phục, thương chị mà mình cắn răng để nuốt nước mắt vào trong lòng. Dương như sau khi chia tay chồng chị không còn viết nhật ký nữa, nhưng không, đó chỉ là những trang giấy trắng bỏ trống ở giữa cuốn nhật ký thôi, phần sau nó lại bắt đầu bằng một màu mực mới, đó là màu tím….
– “Mình có bậy quá không vậy ta, đi để ý một người nhỏ hơn mình quá nhiều lại còn nhìn như trẻ con nữa chứ. Hi vọng là mình bị ngớ thôi”
– “Cái tên kia lại nhìn mình cười nữa chứ, nhìn hắn thật dễ thương”
Mình thôi không xem trang đầu, lật đến trang cuối cùng thì nó ở trang mới và vẻn vẹn một dòng
– “Em xin lỗi anh hôm nay em không nghe máy làm anh phải chạy hồng hộc qua nhà em để tìm em nữa. Anh có biết là nhìn anh lúc đó em thương anh biết chừng nào không hả đồ ngốc kia ? lại còn mắng em nữa, càng mắng em càng thương anh. Hihi em bị điên thật rồi”
Thờ dài, lắc đầu, rối loạn tâm trí và cuối cùng là cười mĩm một cái. Đó là tất cả những cung bậc cảm xúc mình phải trải qua. Thật sự mình quá sốc vì thời gian chị làm vợ, làm dâu nó quá kinh khủng ngoài sức tưởng tượng của mình, mặc dù chị có nói mẹ chồng không thích chị nhưng mình không hình dung được nó ghê như vậy. Nhưng dòng nhật ký đầy tình cảm của chị dành cho cu Lin nữa, tất cả làm mình trào lên một thứ cảm xúc cay cay ở khóe mắt, cái cảm giác mà 10 năm nay mình chưa phải gặp phải. Nhưng mình là một đứa phải nói là cực kỳ cức rắn, không dễ để mình rơi lệ thế đâu. Đóng cuốn nhật ký lại, bỏ lại đúng chổ, mình tắt đèn, leo lên giường và ôm cái gối của chị vào lòng mà hít những hương thơm con lại ở đó, mình thật sự rất nhớ chị, ngay lúc này đây nếu có chị ở bên mình, nhất định mình sẽ ôm chị thật chặt, chặt nhất có thể. Nằm nghĩ lung lung lại nhớ đến những dòng mực tím chị viết về mình làm mình bật cười, cái gì là “nhìn như trẻ con”, rồi lại còn “hắn cười với mình” haha chị ngộ thật.
Cứ thế mà mình ngủ lúc nào không hay, chỉ khi cái điện thoại mình nó rung lên thì mình mới tình dậy. Bật dậy mình mở điện thoại đọc tin nhắn từ chị là chị đã đến nhà, mình chỉ rep lại là “Em cho con vào nhà ngủ đi, em cũng nghỉ đi, chắc em mệt lắm phải không ? “. Ngay sau cái tin nhắn ấy chị gọi ngay cho mình
– Anh chưa ngủ nữa hả ?
– Mới nhắm mắt tí à.
– Trời ơi, sao anh không ngủ đi vậy?
– Anh lo cho em quá ngủ không được, em đến nơi rồi hả ? có mệt không ?
– Em sắp đến rồi còn 1-2 cây số nữa thôi, không mệt lắm anh à. Anh ngủ đi, đừng lo cho em mà.
– Được rồi, em đến nhà là anh yên tâm rồi. Giờ anh về nhà anh ngủ đây.
Sau cuộc gọi đó là mình phóng xe về nhà và lăn vào phòng ngủ chả biết gì. Đến 8h sáng thì mình dậy đánh răng soi gương thì khá mừng vì vết thương tối qua nó không bầm ở ngoài, nhưng bên trong nó đau và rát kinh khủng . Xuống nhà thì thấy anh Vũ và mẹ đã ngồi dưới phòng khách vừa cắn hạt dưa vừa nói.
– Mày đi quá nhỉ ? mọi năm mẹ mày thúc mày đi mày cũng không đi, năm nay đi đến sáng mới về. Đi đâu làm gì thì làm đừng có tệ nạn xã hội tụ tập đánh nhau là được.
Anh Vũ thì nhìn mình cười cười rồi nói.
– Em nó lớn rồi, con nghĩ em nó cũng tự biết mà, mẹ cứ lo xa, im im vậy chứ ghê lắm đúng không mày, làm gì thì làm đừng để người ta ôm bụng đến báo đời mẹ thì được haha.
– Anh với mẹ cứ chọc em.
– Cháo mẹ nấu ở dưới nhà kìa. Mày ăn đi rồi anh với mày về nội ngoại và cô chú.
Thế là cả ngày hôm đó hai anh em đi chúc tết, thăm họ hàng từ nội đến ngoại đến tối mới về đến nhà. Đi đâu làm gì thì không nói, ngồi lại một mình là nhớ chị, nhớ rất nhiều, đây là lần đầu tiên mình mới thấm được thế nào là sợ nhớ nhunng, nhất là sau khi mình đọc được cuốn nhật ký kia của chị, trong đầu mình lúc nào cũng nghĩ đến làm thế này để chị vui chị hạnh phúc.
Cầm điện thoại trên tay, vô số tin nhắn chúc năm mới, hỏi thăm từ bạn bè và có cả tin nhắn của những người không có lưu tên, mình vẫn mặc nhiên không để tâm đến. Ấn back cho nó trôi qua hết, chỉ muốn cầm máy gọi điện cho chị ngay lúc này, được nghe tiếng chị thế là đủ rồi. Nhưng hoàn cảnh lúc này thật sự không tiện để cho gọi, chị còn có thời gian riêng của chị, mình đâu thể chiếm khoảng thời gian đó được. Nhắn vội cho chị vài dòng hỏi hang chị chứ chẳng dám nói dài dòng, nhắn xong là mình đâm đầu đi tắm rửa và ăn uống vì mình cứ đinh ninh là sau tin nhắn đó chị sẽ không nhắn lại đâu. Nào ngờ lúc mình lên cầm vào máy thì 4 cuộc gọi nhỡ, giật mình bấm máy gọi lại cho chị thì đầu dây bên kia nói rất nhẹ nhàng.
– Anh đi đâu mà không nghe máy của em.
– Anh đi tắm mới lên. Để máy ở trên không nghe.
– Hừ…vậy mà em tưởng xa em có một ngày mà bận với em nào không nghe được điện thoại của em chứ.
– Em cứ nghĩ bậy bạ, anh đi tết ông bà cả ngày giờ mới về đến nhà, đói quá trời luôn.
– Em cũng vậy, giờ em còn ở bên nhà cậu em đó, chưa có về được, mệt cả ngày luôn. Mai còn phải về dưới đó nữa.
– Nghe anh, chiều mai rồi về cũng được, sáng mai em ở nhà chơi với bố mẹ và cu Lin rồi thăm hàng xóm hêt đi. Chiều đón taxi xuống đây anh đón.
– Bộ anh không nhớ em, không mong em về hả ?
Giọng chị trùng xuống và buồn bã.
– Trời…em lâu lâu mới về nhà thì ở lại một buổi sum họp với gia đình đi chứ, tại sao lại đổ cho anh là không nhớ em. Công việc và tình cảm khác nhau mà em, sao lại nói như trách anh vậy, anh muốn em giải quyết xong rồi xuống dưới này còn nhiều thời gian cho mình mà.
– Em nghe, em nghe anh hết.
– Em đi rồi lo về ăn uống đi đó, không còn sớm đâu. Nói luôn với em là đêm qua anh nhớ và lo cho em quá nên khó ngủ lắm và còn nhiều tâm sự mà anh muốn nói với em. Đợi em về đó.
– Anh cũng ăn uống cho tốt vào, uống ít thôi đó, đi đâu thì chạy xe cẩn thận. Anh mà có chuyện gì em sống không nổi đâu.
– Anh biết rồi, thôi em vào đi. Có gì là nhắn tin cho anh liền nhé.
– Dạ, em cúp máy đây.
Thế là đêm ấy mình lên giường đi ngủ nhưng vẫn không tài nằm nhắm mắt được. Mình suy nghĩ nhiều thứ lắm, cái chính là mình lo cho cuộc sống của chị, lo cho tương lai của mình sau này. Vì mình cứ mãi giải đáp câu hỏi mình là một thằng còn đi học, lại còn theo học ở một trường bình thường chứ không phải lớn như ngoại thương hay hàng hải…
Giờ mình mới biết cái giá trị thật của hai từ “thời thế”. Sống trong cái XH này đam mê có thể bị giết chết bất cứ lúc nào. Ngày ấy nếu nghe lời bố mình đi nghĩa vụ quân sự sau đó bố mình sẽ xin mình vào sĩ quan thông tin ở Nha Trang học vài năm thì chắn chắn tương lai thì sẽ tươi sáng hơn lúc này rồi. Vậy mà lúc đó một phần vì mẹ mình không muốn mình cực khổ vì đi quân sự cộng với đam mê CNTT của mình nên mình quyết định từ chối con đường ấy, cái con đường mà giờ cả khối người muốn còn không được. Thấm thía cái gọi thế nào là “tương lai” mà bố mình dạy mình.
“Sự nghiệp không phải là tất cả, nhưng người đàn ông mà không có sự nghiệp thì sẽ mất tất cả”
Mẹ thì không đặt nặng vấn đề học hành của mình vì mẹ mình là dân kinh doanh, nếu có thất nghiệp thì mình không thiếu việc để về làm quản lý mấy chổ mẹ làm chủ. Còn bố mình là Đại tá Giảng viên trường sĩ quan lục 2. Hai người thì hình thành hai trường phái tư tưởng hướng cho hai anh em mình khác nhau, với mẹ mình là một người phóng khoáng tôn trọng ý kiến cá nhân của con thì bố mình ngược lại. Từ nhỏ hai anh em mình phải chịu sự “rèn” từ bố mình. “rèn” ngoặc kép thì chắc anh em cũng biết là ghê tầm nào rồi, với nề nếp như đinh thép từ quân đội anh em mình phải sống hơn 15 năm rèn từ bố mình. Như sáng là đêm không được thức quá 10h, sáng phải dậy trước 6h, mùng màn chăn gối phải xếp gọn gàng, góc học tập và phòng riêng phải gọn gàng, từ cái treo khăn mặt đến cách đặt giầy dép phải tuân như thép. Đôi lúc mình và anh Vũ sai cái gì thì 2 anh em bị đòn ngập mặt. Chính vì thế mà giờ mình thành ra thế này đây, con trai mà tính rất kỹ, con gái mà sống không gọn gàng chắc khó ở với mình .
Thật sự mình có cái gì đó gọi là thần tượng bố mình rất nhiều, nhưng từ khi bố mình trai gái và có vợ bé thì tất cả đỗ vỡ hết rồi. Nhưng bù lại dì thì rất tốt với mình, mình đi học HCM sống chung nhà với bố thì từ cái ăn đến quần áo mình, còn anh Vũ thì ngược lại, giờ ảnh mà thấy dì ở đâu là chửi ngay tức khắc . Cuộc sống của mình ở HCM với bố sẽ không có gì nếu không có sự xuất hiện của con riêng của dì mình từ Hà Lan về, con bé này phải là “mất dạy”. Nó sinh năm 96 thôi nhưng ăn nói không biết trên dưới. Bar, sàn đi sớm về khuya ảnh hưởng mình rất nhiều, nhiều lần mình nhắc nó với tư cách là anh trai thì nó vứt thẳng lại một câu “ông kệ tôi”. Chưa dừng lại ở đó dì giặt đồ giúp mình và thỉnh thoảng giặt mấy đôi giày của mình là nó nhảy dựng lên. Từ đó mình và nó bất đồng quan điểm sống ở một nhà, mặc dù mình rất ít nói và sống rất yên tỉnh. Và rồi dì và bố mình phải dọn ra ở riêng vì dì mâu thuẩn này. Từ đó mình phải tự lập từ cái ăn cái uống đến dọn dẹp, và mình vẫn sống tốt chứ không có gì .
Đúng là cuộc sống gia đình thì có nhiều việc phải suy nghĩ phải không mấy bác nhỉ ? từ sự nghiệp đến chuyện vợ con và vô số chuyện khác. Cũng chia sẻ với mấy bác về gia đình mình tí vì nhiều người thắc mắc sao không thấy bố mình.
Nghĩ về gia đình xong mình lại nghĩ về mình chị. Mình thì tương lai chưa biết thế nào, còn chị thì vừa xinh đẹp, vừa giỏi, vừa giỏi việc nội trợ, chăm chỉ. Thật sự mình nghĩ nát hết cả óc vẫn không hiểu vì sao chị như thế lại chọn mình, hạnh phúc thì hạnh phúc thật đó nhưng bản thân mình phải làm thế nào để cân bằng mối quan hệ này trước khi mình và chi công khai. Con đường duy nhất chỉ có cách là học và học thôi.
Đêm ấy mình nằm đến 4h sáng mới ngủ được. Sáng hôm sau 7h phải dậy rồi, vì mình không quen dậy muộn lắm. Mở mắt dậy là mình cầm ngày cái điện thoại lên xem có tin nhắn gì của chị không, may là không có tin nhắn. Xuống nhà đánh răng, ăn sáng. Lúc đó mẹ có hỏi mình.
– Mùng 2 rồi sao không đi đâu chơi đi con trai.
– Con tính hôm nay đây mẹ.
– Đường đông đi cẩn thận nhé, mà đi được không. Không được thì mẹ nói tài chở con đi cả ngày luôn nhé.
– Thôi thôi, còn đi chơi mà bắt tài đợi con chơi thì ngại người ta quá. Với lại con không thích kiểu đó đâu, con tự chạy xe máy, đi chậm an toàn là được mà.
– Uh, vậy chừng nào đi.
– Giờ luôn mẹ nè. Có thể con về quê mấy đứa bạn ở lại luôn đó nên mẹ ở nhà đừng có chờ con. Hay là mẹ nói tài chở mẹ ngoại chơi đi.
– Đi sao được, khách vào từ đây mùng 10 chưa hết chứ. Con đi đâu thì đi đi, nhớ cẩn thận là được.
– Vậy mẹ ở nhà ăn tết vui vẽ nhé. Con đi rồi về sớm…Nói vậy chứ có khi mai hoặc mốt con về à.
Ăn sáng với mẹ xong mình lên dọn phòng. Thu dọn vài bộ đồ vào balô, chào mẹ rồi lên đường qua nhà chị. Hôm nay mình phải đến nhà chị sớm để dọn dẹp nhà đón chị về, đang dọn dẹp lau bàn thì chị gọi mình thông báo là chị vừa lên taxi. Lúc ấy là 10h sáng. Nếu tính từ 10h chị đi thì phải tầm 2h chiều chị mới đến nơi. Thế là mình nổi máu làm nội trợ, lao ngay vào bếp kiểm tra tủ lạnh còn gì. Nào là thịt bò, trứng, cánh gà, cá thu… quá nhiều thứ luôn. Mình thì không phải nấu ăn ngon gì, nhưng từ khi sống một mình ở HCM thì tự mình nấu nướng hết nên biết thôi. Kiểm tra thì thấy còn thiếu trái cây và hoa. Nói là làm mình phóng xe đi tìm chổ bán trái cây và Hoa. Hoa thì dễ rồi nhưng trái cây mình đi nhiều chổ mới có. Về nhà là mình tỉa hoa, tìm bình cắm vào. Sau đó là lên internet tìm công thức nấu ăn, loay hoay mãi chả biết món nào mình nấu được, vì trước giờ mình ít có làm mấy món công phu thế này. Đành chọn đại cái nào công thức đơn giản nhất. Chế biến xong mình chưa nấu liền mà đợi lúc chị sắp về mới nấu vì sợ nguôi mất ngon. Thời gian đó mình đi gọt trái cây, khổ cái mình không biết gọt trái cây, gọt sao đi luôn miếng thịt máy chảy quá trời, thế là băng bó xong mất rất nhiều thời gian mới xong đĩa trai cây mà mình cũng khá hài lòng. Đúng 12h30 mình bắt đầu nấu ăn, chiên với xào xèo xèo, hành tây cà chua làm sao cho đẹp nhất. Làm hết công sức mà vẫn chưa xong vì mình quá kỹ tính muốn cho nó đẹp nhất mới ghê. Thế là chị về đến nơi mà mình mới xong được 2/3 ngón ăn, có lẽ chuyện bếp núc nó thật sự hơi khó khắn với mình. Nghe tiếng xe trước nhà mình vội chạy ra giúp chị mang đồ vào. Mà kiểu gì lúc đó mình vội quá quên tháo tạp dè ra thế là chị nhìn mình vười che miệng cười vừa nói.
– Trời ơi ! Anh ! Anh làm gì mà tạp dè thế này.
– Tí có bất ngờ cho em, để anh mang đồ vào cho em.
Chị thì tráo mắt nhìn mình kiểu bất ngờ quá. Sau đó chị nhìn qua anh taxi rồi nói.
– Chồng em đó, tết nhất ở nhà không biết làm gì vậy luôn á. Em cảm ơn anh nhé.
– Chồng vây là nhất em còn gì, chồng em trẻ quá ha.
– Do em già quá đó anh, chứ chồng em không trẻ đâu.
– Haha. Em cũng biết đùa quá ha. Vậy anh chúc 2 vợ chồng nắm mới sức khỏe nhé.
Mình cũng nhìn lại anh taxi rồi cười cười chào lại ảnh một tiếng.
– Năm mới vợ chồng em chúc anh sức khỏe, làm ăn phát tài anh nhé.
– Haha anh cảm ơn vợ chồng nhé. Thôi anh chạy vài chuyến cho hết ngày rồi về ăn tết với vợ con đây.
– Dạ anh đi.
Chào anh taxi xong mi kéo hết đồ lên phòng cho chị trước. Lúc mình đi xuống thì chỉ thấy chị nói lên.
– Trời ơi, hôm nay anh nấu ăn hả trời.
– Đúng, anh làm hết đó, nhưng hơi vụng nên làm chưa xong mà em về mất rồi.
– Anh làm hết chổ này hả ?
– Uh.
Mình vừa nói vừa chỉ các món từ rau đến khoai tây chiên, rồi hoa quả…Rồi chị cứ ngơ ngớ nhìn vào tay mình hỏi.
– Tay anh bị sao vậy
– Anh không cẩn thận gọt trái cây bị đứt ấy mà.
– Anh nè, sao không cẩn thận gì hết vậy. Đâu đưa em coi đứt nặng không.
– Không sao đâu mà. Em ăn gì chưa.
– Chưa anh ơi. Em nghe anh nấu thơm quá, giờ đói bụng rồi nè.
– Giờ chưa ăn gì hết vậy, không tốt đâu.
Mình tính quay ra cửa kèm rèo lại thì chị ôm mình ở phía sau.
– Em nhớ anh quá, vừa về đến nhà thì anh lại làm em bất ngờ quá.
– Ấy mình anh mang tạp dè bẩn lắm. Để tí anh thay quần áo rồi ôm.
– Kệ. Em không quan tâm. Em nhớ anh lắm.
– Rồi nhớ thì em đi thay quần áo đi, tí anh cho em ôm cả ngày cũng được.
Chị thả mình ra rồi đi lại bếp rửa tay. Lúc mà chị rửa tay bên cạnh chổ vòi nước có cái thùng rác nhỏ nhỏ, cái thùng rác ấy lúc nãy mình đứt tay dùng bông lau máu xong vứt vào đó, mà khổ nổi lúc nãy máu ra hơi nhiều nên giờ chị thấy được. Thế là nhảy dựng lên.
– Anh ơi, anh đừng nói với em cái này là máu của anh nhé.
– Uh anh quên chưa vứt ra ngoài để đó hơi mất vệ sinh, để đó anh mang ra ngoài vứt.
– Trời ạ. Sao máu nhiều quá vậy nè, anh làm em sót ruột quá.
– Ra tí máu không sao đâu em.
– Bếp là việc của em, sau em không cho anh đụng vào nữa đâu, cấm luôn.
– Ớ thế anh đang làm sắp xong rồi mà, để anh làm luôn.
– Không là không, anh đi tắm đi. Em nói luôn là từ nay em không cho anh xuống bếp đụng vào dao kéo nữa, cái này là việc của em.
Biết là không thể tiếp tục thế là mình tháo tạp dè ra cho chị. Mình thì lấy quần áo đi tắm và thay đồ mặc ở nhà. Còn chị thì lên phòng thay đồ. Lúc mình tắm xong thì thấy chị đang đứng ở bếp với bộ crop top và chiếc quần ngắn khoe trọn cặp mông tròn căng về phía mình.

Thấy cái cảnh tượng đó tự nhiên mình muốn lại gần chị, vòng tay ra ôm chị thật chặt. Nói là làm mình tiếng lại, nhẹ nhàng vòng tay qua cái eo con kiến của chị mà kéo vào lòng mình. Nhưng mình đâu có biết là chị đang cắt dưa leo, và cái hành động đó của mình vô tình làm chị giật mình, thế là chị cắt vào tay mình luôn. Lúc ấy chị nghe chị giật mình một cái rồi “á” lên thả luôn con dao xuống đất rồi nói.
– Anh ơi, em đứt tay rồi.
– Anh xin lỗi, đưa tay ra đây cho anh.
Nói chị thả tay vào voi nước, còn mình thì chạy vù lên thùng y tế, lấy bông cồn sát trùng và băng y tế. Thật sự thì mình chả biết nói gì chỉ biết, lau máu vào sát trùng vết thương cho chị nhanh nhất có thể thôi. Kéo chị lên sofa, chị có vẻ sợ máu, mới ra máu tí mà nhìn chị biến sắc mà mình rất ấy nấy và khó chịu. Chị thì nhìn mình trìu mến chứ chả có gì là trách móc mình cả. Mình vừa lau lau rồi thoa cồn vào chổ vết thương cho chị và nói.
– Anh xin lỗi em nhiều lắm, là anh vô ý để em bị thế này, em chịu đau tí nhé, anh rửa vết thương cho nhé.
– Không sao đâu anh, tại do em giật mình.
– Em có đau lắm không.
– Dạ không anh, mà nghĩ cũng hay hay nhỉ. Tự nhiên hết anh bị rồi giờ em bị, mình có duyên đó anh.
– Em nói bậy nữa chứ.
Thật sự thì mình rất khó chịu, chỉ biết đan 2 bàn tay của chị vào nhau rồi mình ôm trọn 2 bàn tay vào lòng bàn tay mình rồi đưa lên môi mình hôn thật sâu.
– Anh xin lỗi em, xin lỗi em nhiều lắm. Thật sự anh khó chịu, rất khó chịu khi thấy em vì anh mà chảy máu thế này.
– Cũng như em thấy anh bị chảy máu lúc nay thôi. Sót lắm anh à, nhưng anh yên tâm em nhẹ hơn anh nhiều lắm.
Nói xong chị đưa môi vào má mình hôn mình thật sâu, và không có dấu hiệu ngưng lại. Chị nhích gần cơ thể của chị về phía mình, chị vòng tay qua ôm mình thật chặt rồi nói nhỏ.
– Anh biết không. Em thương anh nhiều lắm, thương anh không có thể diễn tả bằng lời nữa.
Và sau đó tất cả vượt ngoài tầm kiểm soát của mình và chị. 2h chiều mà cả 2 chưa ăn nhưng mà giờ đây là chuyện khác, dù mình biết nó sẽ đến nhưng không ngờ nó đến sớm mà mãnh liệt như lúc này.

Làm người đàn ông của chị một lần em nhé
3.33 (1262) votes

304 Comments

  1. Tuấn says:

    Anh ơi ra chap đi ngày nào e cũng vào

  2. Duy says:

    Em muốn hỏi a 1 câu thôi làm sao để em biết được a ra chap mới khi nào chẳng nhẽ ngày nào cũng vào trang xem a có ra chap mới không à..Liệu em có thể liên lạc với a được không?Em muốn biết cuối cùng a có về với trinh không?Nếu a không về với Trinh em sẽ không đọc nữa…không đợi chap của a nữa.Đây là lời nói thật lòng của em mong a đọc nó

  3. Chuc ban va trinh co mot cai ket that la dep.mjnh ung ho tinh yeu cua hai ban.mong ban vjet đều tay hơn nua

  4. Mong ad som ra chap moi.cau chuyen cuốn hút quá đi

  5. Không Tên Tuổi says:

    Mong ad sớm ra chap mới a

  6. hóng says:

    mau ra chap mới đi ad.e quấn lắm r

  7. Nam says:

    Mau lên add ghiền lắm rồi

  8. liệt dương công tử says:

    Càng đọc càng hay ngày nào cũng vào hóng chap mới

  9. Trường says:

    Nhanh Za chap mới jk ad

  10. Đức says:

    Hi vọng sẽ có một cái kết thật đẹp

  11. Tan says:

    Hay thật . Mình đi làm cứ rảnh là đọc mất mấy ngày liền theo dõi. Mong admin sớ ra cháp 35

  12. hoang says:

    ad nhanh ra chap moi di

  13. anh đồng cảm says:

    em viết về hiện tại cho anh xem nào

  14. anh đồng cảm says:

    anh thì sắp khóc nhưng anh cũng thông cảm thôi

  15. haha says:

    Mong ban son da chat moi cho ae doc

  16. NAM says:

    Tram Nam Hanh Phuc

  17. Eric says:

    Thấy trong truyện của add hình bóng đâu đó của mình,mình thật là một thằng tồi, làm tổn thương người mình yêu và cả người mình không yêu chỉ vì dục vọng thấp hèn…

  18. kẻ đa sầu says:

    mong bạn ra thêm chap mới
    mk chúc bạn sẽ có một đứa con kháu khỉnh và hạnh phúc bên Trinh

  19. Tuấn says:

    Qua hay mong ban ra het cot truyen luon nhe chu dok va cho doi the nay buc minh lam

  20. Trung Thành says:

    Lâu lâu mới ra phần mới. Câu truyện thật lý kỳ ! Mong rằng bạn viết truyện thật đều tay hơn nữa ~

  21. hoang says:

    hóng cháp mới

  22. hoang says:

    viet nhanh di ad

Viết Bình Luận

Bình luận với lời lẽ khiếm nhã sẽ bị "ban"/block IP vĩnh viễn