Khi người ta 30

Khi người ta 30 cũng chẳng giống lúc đôi mươi. Chẳng còn những lặng lẽ đến buốt giá cõi lòng… nụ cười nhợt lạnh tanh… ánh mắt nó vô thức mà vẫn không thôi kiếm tìm điều gì đó từ sâu thẳm bên trong. Cũng không còn những tháng năm cứ mãi âm thầm, âm thầm thôi! Mình tự co rúc mình nơi thế giới riêng… chẳng ai bước vào được cũng chẳng một lần bước ra.

Khi người ta 30

Khi người ta 30 khác xa hẳn với thời lên mười, mười lăm.

Cái thời còn ngơ ngác ngu ngơ chẳng biết xoay sở thế nào… khi bị bức bách phải sống ” tồn tại ” ” hòa nhập” với cái xả hội này. Phải tập đi,tập nói, tập cả mỉm cười….và cả những dối gian ở đời…

Khi người ta 30 cũng chẳng giống lúc đôi mươi.

Chẳng còn những lặng lẽ đến buốt giá cõi lòng… nụ cười nhợt lạnh tanh… ánh mắt nó vô thức mà vẫn không thôi kiếm tìm điều gì đó TỪ SÂU THĂM THẲM BÊN TRONG. Cũng không còn những tháng năm cứ mãi âm thầm,âm thầm thôi! mình tự co rúc mình nơi thế giới riêng…chẳng ai bước vào được cũng chẳng một lần bước ra.

“Dẫu biết bao bàn tay CHÂN THÀNH muốn với nắm lấy!”

Khi người ta 30… cõi lòng dần sâu lắng lắm!

Hơi thở chậm chạm và cũng đã biết mõi mệt rồi,chẳng còn đâu cái liều lĩnh, nhiệt huyết, lăng xả vào đời buông, nắm, nắm buông với bao ảo tưởng ước vọng. Khi người ta 30 rồi, con người ta dường như chỉ muốn dừng lại… dừng lại thật sâu…. chỉ muốn tìm về nơi tỉnh lặng. Muốn tìm TÌNH THƯƠNG, tìm sự AN BÌNH những điều là chân thật nơi cõi đời này!

Khi người ta 30 rồi, Người ta đó!

Người ta đã… đã…

Đã có một bàn tay RẤT ẤM, RẤT ẤM nắm lấy tay người ta.

Đánh giá bài viết

Viết Bình Luận

Bình luận với lời lẽ khiếm nhã sẽ bị "ban"/block IP vĩnh viễn