Đường môn truyền kỳ

Chap 18.3: Ký ức của Hà Thanh Hường

Thanh Hường tựa lưng vào tường thành, nước mắt cô giàn giụa lên hai gò má. Chẳng lẽ cứ tránh né ông ta mãi, dù sao đó cũng là cha của nàng. Nhưng những chuyện đã xảy ra khiến nàng không khỏi đau đớn, đã hơn một năm nay nỗi đau đó vẫn luôn day dứt nàng, khiến nàng uất hận, quyết tâm rời bỏ Côn Lôn.

– Cha mẹ! – Thanh Hường cất tiếng gọi vang lanh lảnh từ chân núi Côn Lôn.

– Thanh Hường, con mau xuống núi, đừng lên đây nữa!

Tiếng của mẹ khiến Thanh Hường càng thêm tò mò bước lên trên. Cha mẹ nàng đã đi từ sáng hôm qua, đến hôm nay vẫn chưa về. Mọi người trong phái hết sức lo lắng. Thanh Hường quyết tâm leo lên những bậc thang trên vách núi, cố tìm r acha mẹ mình. Tiếng la lối rên rỉ càng ngày càng gần, Thanh Hường nhận ra đó là tiếng của mẹ mình.

– Cơ Tử! Chàng…aaa…aaa.ư ư…chết thiếp!! Aa…aaaa…tỉnh lại đi chàng!

– Gừ gừ!! Hừm hừm!!!

Thanh Hường nhảy lên chòi gần đó. Nàng thảng thốt nhìn xung quanh, dưới sàn nhà là Tiểu Như không một mảnh vải che thân, đang nằm bất động, không còn thở nữa. Mẹ nàng đang khom người, đưa mông ra, phía sau cha nàng đang đẩy vào một cách dã man.

– Cha! Cha làm gì vậy?

– Mau chạy đi Thanh Hường, mau lên…Á aaa…aaa

Tiếng la thất thanh, mẹ nàng bị đẩy ra ngất đi, nằm thu lu một góc. Tuyền Cơ Tử mắt như ngây dại, đờ đẫn nhìn Thanh Hường. Ông ta không còn là chính mình nữa, nhanh như cắt lao vào Thanh Hường như con hổ đói săn mồi. Thanh Hường không kịp phản ứng gì cả, nàng chỉ kịp la lên một tiếng “Cha” rồi im bặt ú ớ vì môi lưỡi ông ta đã chụp vào miệng nàng một cách thô bạo. Hai tay ông ta kéo mạnh áo quần nàng xuống, xé nát tất cả. Thanh Hường giơ chân đạp vào bụng ông ta, Tuyền Cơ Tử gầm gừ vung tay tát một cú như trời giáng khiến cô bé như muốn lịm đi, quá sợ hãi, cô bé để mặc cho ông ta kéo dần những mảnh vải ra khỏi người mình, nước mắt lưng tròng.

– Hu hu hu! Cha!!!…cha…mẹ…

Tuyền Cơ Tử không còn biết gì nữa, ông ta không còn nhận ra dưới tay mình là cô con gái bé bỏng. Hai tay ông ta giật mạnh chân nàng lên, kéo ngược háng nàng lên kề ngay miệng, liên tục bú mút lên cái lồn non tơ của con gái. Rồi Cơ Tử đặt Thanh Hường xuống, banh chân nàng ra, nằm đè lên, khẽ đẩy con cặc cứng ngắc vào giữa khe lồn mà nhấp nhẹ vào. Cái lồn trinh của Thanh Hường không chịu được con cặc quá khổ của ông ta, khiến nó cứ trượt ra liên tục. Quá tức giận, Tuyền Cơ Tử giơ tay chọc mạnh vào lỗ lồn của Thanh Hường khiến cô bé đau thốn kinh khủng.

– Á á á! Chaaaaaaa!!!!!! Aaaaa!!!!

Tiếng thét chói tai của Thanh Hường cùng với đó là đôi mắt nhắm lại, cô bé ngất đi. Hai tay Tuyền Cơ Tử tiếp tục móc ngoáy lồn con gái. Rồi ông ta rút tay ra, mút mút những giọt máu trinh còn dính trên tay, khẽ cúi người liếm xuống khe lồn cô gái, mút sạch những giọt máu đang chảy ra. Ông ta nhiễu từng đợt nước bọt vào lồn cô bé. Thanh Hường không ngất được lâu, cảm giác nhột nhạt dưới hạ thể khiến cô bé tỉnh giấc. Khẽ khép hai chân lại nhưng Tuyền Cơ Tử lại banh nó ra, nằm đè lên người cô bé, lần này ông ta canh thật chuẩn rồi đẩy mạnh mông xuống, con cặc nóng hổi xé toang lồn trinh nguyên của cô con gái mà chui vào hoàn toàn. Hai con mắt Tuyền Cơ Tử long sòng sọc, gương mặt đầy dâm đãng, ông ta cười lớn vang cả khu núi rồi liên tục nhấp cặc vào lồn Thanh Hường.

– Ha ha ha! Ha ha ha ha!!!

– Cha…ch..aaa….đau quá!! Cha ơi! Huh u hu!

Thanh Hường nằm im dưới sức nặng và cơ thể vạm vỡ của Tuyền Cơ Tử. Bây giờ trong mắt ông ta, là con cái với cái lồn trinh trắng hấp dẫn. Độ bót của Thanh Hường khác xa với vợ ông. Chẳng vì thế mà ông đã hiếp chết Tiểu Như và vợ còn đang vật vã nằm dưới sàn. Con cặc của Tuyền Cơ Tử ra vào trong lồn của Thanh Hường một cách đều đặn, ngày một dễ dàng hơn. Bởi dưới kia, Thanh Hường bắt đầu quên đi cảm giác đau, thay vào đó là cảm giác sướng đang chiếm lĩnh cô bé. Nước lồn bắt đầu chảy ra khiến con cặc của Cơ Tử ra vào trơn tru hơn. Thanh Hường bắt đầu rên lên, khe khẽ.

– Ư ư!! Ahha! Ohh! Cha ơi!!! Aaaaa…

Cơ Tử cúi xuống cắn lên vai Thanh Hường, gia tăng nhịp nắc khiến căn chòi rung lắc khinh khủng. Bà vợ tỉnh lại thấy chồng đang hiếp dâm con gái thì hoảng sợ, bà ta cố vùng dậy dùng chút hơi tàn nhảy vào kéo chồng mình ra. Thanh Hường đang trong cơn đê mê với con cặc quá khổ của cha, bất chợt khựng lại vì ông ta không nắc nữa. Nàng mở mắt nhìn ông ta thì thấy ông vung tay tung chưởng khiến mẹ mình bay ra đập đầu vào cột, phun máu tươi, chết tại chỗ. Chưa kịp phản ứng gì, Tuyền Cơ Tử lại gia tăng nhịp nắc, cái lồn nàng đang phản bội chủ, nó đang sướng khoái vô cùng. Tuyền Cơ Tử nắc mạnh rồi phun tinh trùng ào ạt vào lồn cô con gái bé bỏng. Ông ta xuất tinh xong liền kéo ngược Thanh Hường lên tung chưởng định giết chết cô bé. Quá sợ hãi, Thanh Hướng giơ chân đạp mạnh, bật ra khỏi ông ta lăn xuống vách núi. Thanh Hường còn nghe tiếng gầm gừ dữ tợn của cha trên căn chòi nhỏ. Nàng thiếp đi trong tình trạng trần truồng.

Thanh Hường mở mắt ra thấy mình nằm trong chăn, bên cạnh là bếp lửa. Cô giật mình bật dậy, sợ hãi, toàn thân còn ê ẩm. Cái lồn còn đau rát kinh khủng.

– Cô gái tỉnh rồi sao? Cô ngủ hơn 8 canh giờ rồi đó. Ăn chút cháo đi cho khỏe.

– Bà lão, bà đã cứu cháu sao?

– Ta thấy cô nằm ở dưới vách núi, trần truồng. Chuyện gì qua cũng qua rồi, không cần quá đau thương. Kẻ đã làm nhục cô cũng không nghĩ cô còn sống nữa, hãy đi xa núi Côn Lôn này, tìm một chỗ mà nương náu tấm thân.

– Đa tạ lão bà! Thanh Hường giờ không chốn nương thân, chẳng biết đi đâu.

– Nếu không ngại thì ở lại đây với ta. Ta cũng ở một mình, có người bầu bạn cũng tốt.

Thanh Hường ở với bà lão được hơn 2 tháng thì người Côn Lôn tới tìm và giết chết bà, đòi bắt nàng về. Mối hận của nàng dành cho Tuyền Cơ Tử càng lớn hơn nữa. Nàng đổi sang họ Hà như minh chứng cho sự cắt đứt mối liên hệ giữa mình và Côn Lôn. Tuy nhiên, sau khi ra ngoài, nàng vẫn thường xuyên cứu giúp người của Côn Lôn, khiến cho Tuyền Cơ Tử luôn mong ngóng đưa cô con gái về núi, chuộc lại lỗi lầm.

Đường môn truyền kỳ
3.41 (492) votes

157 Comments

  1. Thanh da says:

    Ra chap ms dj chư ad oj

  2. Bạn đọc tạm ở link này nhé Link này nhé

  3. Hai says:

    Chờ lâu lâu ra chậm mà định mệnh k piết cái WTF gì đọc đi đọc lại 4lần cứ thế đến tập mới… Vậy là độc giả nói gì nói chứ e đọc này là lần5 rồi ad à hãy hiểu cho nỗi khổ của lòng e ahihi. Đồ boos

  4. đạt ma says:

    Sao cái thuốc kia bựa thế đâm xuyên người uống 1 phat khỏi luôn

  5. tonghiemtuc says:

    Các trang khác up đầy rồi, trang này chắc bỏ ko up truyện của mình nữa

  6. zâu says:

    vay thi up di

  7. tonghiemtuc says:

    Viết rồi mà adm ko up 😀

  8. đức says:

    Sao dạo này không thấy ad ra cháp ms nhỉ

  9. Tèo says:

    Ra chap ms nhanh nhanh đi ad ơj

  10. Ai từng chơi game võ lâm truyền kỳ 1 hẳn là đã biết về câu chuyện này.

  11. zâu says:

    dung nam mo nua tac gia quyen truyen nay roi

Viết Bình Luận

Bình luận với lời lẽ khiếm nhã sẽ bị "ban"/block IP vĩnh viễn

<--ads bottom-->