Đường môn truyền kỳ

Dương Anh và Hùng vừa đến cửa Thiếu lâm tự thì có 3 tên tiểu tăng ra chặn trước cửa.

– Xin hai vị thí chủ dừng bước. Hai vị tìm đến Thiếu lâm tự là có việc gì?

– Thiếu lâm tự là nơi cửa Phật, tại hạ đến thắp hương kính Phật chẳng lẽ không được sao sư phụ? – Hùng lên tiếng hỏi ngay.

– Xin thí chủ thông cảm cho, bổn tự hiện nay đang sửa chữa, không tiếp khách. Mời thí chủ về.

– Ngươi … Hùng tức giận định lao lên nhưng Dương Anh chặn lại.

– Xin ba vị sư phụ báo lại với Phương trượng, tiểu nữ Dương Anh, con gái Thiên Vương ở động Đình Hồ có việc cầu kiến. Đây là tín vật.

Dương Anh đưa thẻ bài cho tên tiểu tăng và kéo Hùng ra một góc. Một tên mang thẻ bài vào trong, hai tên còn lại vẫn ở lại canh cổng và theo dõi họ.

– Hùng ca! Đây là đất Thiếu lâm, huynh nên cẩn trọng. Nên nhớ nhẫn nhịn vì mục đích cuối cùng.

– Ta hiểu rồi Dương cô nương. Ta xin lỗi vì quá lỗ mãng.

– Huynh lại khách sáo rồi, sao huynh không gọi muội là Anh nhi nữa, muội thích nghe vậy hơn.

Dương Anh quay mặt đi, hai má nàng đỏ ửng vì thẹn thùng. Họ đang không biết nói gì thì từ bên trong có tiếng vọng ra.

– Để Dương cô nương và vị công tử đây phải chờ, bổn tự thật thất lễ. Mong hai vị không trách cứ, xin mời vào.

– Vị đại sư đây là?? – Dương Anh thắc mắc.

– Bần tăng là Huyền Từ. Sau khi được báo tin Dương cô nương tới thăm bổn tự, Từ Nhân Phương Trượng đã giao cho bần tăng đón tiếp hai vị.

– Huyền Từ đại sư khách khí rồi. Dương Anh cùng Hùng ca đây hôm nay đến Thiếu lâm tự có việc xin cầu kiến. Công việc tại Tàng kinh các nhiều vô kể mà đại sư vẫn bớt thì giờ ra đón Dương Anh. Tiểu điệt cảm kích vô cùng.

– Mời Dương cô nương và vị tiểu huynh đệ đây tới Tàng kinh các tham quan trước. Phương trượng hiện tại đang bận một số việc nên chưa thể gặp hai vị ngay lúc này được.

Dương Anh và Hùng bước vào Thiếu lâm tự, quang cảnh thật thanh bình, thỉnh thoảng tiếng chuông chùa ngân lên điểm chút trong không gian tĩnh lặng đó. Đây là lần đầu họ đến Thiếu lâm tự nên không khỏi bỡ ngỡ. Đi qua hai sân lớn, họ được mời vào Tàng kinh các, nơi cất giấu nhiều kinh thư quan trọng của Thiếu lâm tự.

– Thiếu lâm tự quả là chốn tĩnh tâm để nghiên cứu võ học. Tàng kinh các lưu trữ nhiều kinh thư tuyệt học, thảo nào đệ tử thiếu lâm xuống núi đều vang chấn thiên hạ.

– Dương cô nương đề cao quá bổn tự làm bần tăng cảm thấy hổ thẹn. Võ học thiếu lâm hạn hẹp, chỉ dùng kinh thư làm nguồn võ học, tu tâm luyện thân thể, mong giữ gìn sức khỏe, bảo vệ bổn tự và chánh Phật nơi đất Bắc. Đã lâu rồi bần tăng không xuống núi, chẳng biết hiện nay sức khỏe Thiên Vương ra sao? Ba lăng huyện vẫn yên bình chứ? Còn vị tiểu huynh đệ đây là…??

– Một lời nói ra thật không sao tả hết. Thiên Vương hiện nay đang bị Nhạc Phi bao vây, tiến đánh động Đình Hồ. Tiểu điệt phải lưu vong tìm cách hỗ trợ cho cha từ ngoài. Hôm nay, Dương Anh và Hùng ca đây cầu kiến Thiếu lâm tự, cũng chỉ mong được sự giúp đỡ của quý tự. Hùng ca đây là một vị bằng hữu, trong lúc tiểu điệt lâm nguy đã có ơn cứu giúp.

– Thật vậy sao? Bần tăng lâu nay biệt tăm tin tức bên ngoài, không biết Thiên Vương đang lâm nguy, mong Dương cô nương thứ lỗi.

– Tiểu điệt không dám. Chẳng hay Phương Trượng hiện nay đang bận việc gì, tiểu điệt nóng lòng muốn gặp người.

– Nói ra thật đáng xấu hổ. Bổn tự dạo này tự nhiên thường xuyên bị mất cắp. Phương trượng cùng các đệ tử đang tìm một cái Kim Liên Hoa, đó là một vật phẩm quan trọng của bổn tự.

– Nếu đại sư không ngại, tiểu điệt và Hùng ca đây xin được ở lại đây nghiên cứu kinh thư chờ đại sư. Mong đại sư và thiếu lâm tự sớm tìm được Kim Liên Hoa.

– Vậy bần tăng không khách khí. Mong Dương cô nương và Hùng huynh đệ đây chờ bần tăng một lát.

Huyền Từ và mấy tên đồ đệ đi khỏi. Dương Anh liền nói nhỏ với Hùng

– Huynh có biết nơi này chứa đựng những thứ gì không?

– Võ học thiếu lâm tự.

– Phải! Tất cả những gì tinh túy nhất của Thiếu lâm đều hội tụ tại Tàng kinh các này. Tuy nhiên người có võ công tệ nhất trong bốn vị trưởng bối dưới trướng Phương trượng lại là người quản lý Tàng kinh các này.

– Ý muội là Huyền Từ đại sư. Ông ta võ công yếu nhất sao?

– Nói thế để huynh hiểu, những người khác võ công còn cao thế nào. Thiếu lâm tự đào tạo võ học khắc nghiệt thế nên đệ tử của họ rất giỏi.

– Sao chúng ta không thử nghiên cứu vài cuốn sách ở đây nhỉ? Biết đâu lại học được điều gì đó.

Hùng lấy đại một cuốn kinh thư và ngồi đọc ngon lành trước cặp mắt ngạc nhiên của Dương Anh

– Hùng ca! Kinh thư này chữ phạn, huynh đọc được sao?

– Mắt của ta nhìn được hết. Ta còn biết áo trong muội màu gì mà, haha

– Huynh!Đê tiện! Lộ bản chất lưu manh ra rồi nhá.

– Ha ha, muội ngồi xuống đây ta đọc cho muội nghe. Chứ đứng trước mặt, ta lại nhìn thấy cả.

– Huynh… Đê tiện!

Nói vậy nhưng Dương Anh cũng ngồi xuống cạnh Hùng để nghe Hùng đọc từng chữ trong cuốn kinh thư. Đang say sưa đọc, họ bất chợt thấy một bóng người vụt qua ngoài cửa, hành tung lén lút.

– Anh nhi! Muội ngồi đây, ta ra xem chuyện gì.

Hùng lao nhanh ra ngoài cửa, đuổi theo bóng người, chạy thẳng vào hướng Đạt Ma Đường. Bóng người vụt mất phía sau pho tượng, chàng vội chui vào cơ quan phía sau pho tượng, lập tức một tên đồng nhân lao vào tấn công chàng. Hùng vận nội công xuất ra chiêu Hàng long bất vũ chống đỡ lại và đánh bại hắn. Chàng đi vào sâu hơn trong cơ quan thì nghe tiếng bọn đồng nhân đuổi theo đằng sau. Hùng liền bố trí Địa diễm hỏa trên khắp đường đi rồi lao nhanh vào phía trong. Bọn đồng nhân phía sau bị trúng Địa diễm hỏa thì không còn sức bám theo nữa. Hùng khựng lại trước một tên đồng nhân to lớn trước mặt, hắn lao vào tấn công chàng tới tấp. Sức mạnh của tên này quá lớn, chàng bị đánh bật ra, ngã nhào. Biết sử dụng chiêu tiếp cận sẽ thọ thương, chàng đứng từ xa phòng hàng loạt phi tiêu tới hắn. Tên đồng nhân lớn không nao núng lao đến, sát thương của chiêu này không đủ để làm hắn trọng thương, hắn liên tục tấn công, Hùng phải né tránh liên tục. Chàng rút trong túi ra bảy cây phi tiêu và phóng mạnh về phía hắn. Trúng phải Tán hoa tiêu có độc, tên đồng nhân tê dại người, gục xuống. Hùng nhảy đến bên cạnh hắn, lục túi vải, lấy ra được Kim Liên Hoa, lao nhanh ra phía cửa cơ quan để thoát thân.

Trước mặt Hùng là 8 tên đồng nhân đứng chờ sẵn, chàng lao đến tấn công chúng từ nhiều hướng nhưng đều thất bại. Bọn đồng nhân không nói không rằng, án ngữ trước lối đi thi triển trận pháp khiến chàng như bị chôn chân. Biết đây là trận pháp La Hán Trận vô cùng lợi hại, chàng vận công thi triển chiêu Bất Động Minh Vương và lao vào dùng quyền pháp Hàng Long Bất Vũ tấn công bọn đồng nhân. Trong lúc giao chiến, Phương trượng thiếu lâm và các đệ tử đã tràn vào cơ quan để xem. Họ hết sức bất ngờ trước một người lạ mặt đang thi triển võ công Thiếu lâm tự. Hùng dùng mọi sức lực để đánh phá La Hán Trận nhưng bất thành. Chàng rút trong áo ra một cây nỏ, gắn vào và thi triển Mạn Thiên Hoa Vũ. Hàng trăm ám khí như mưa trút xuống phía bọn đồng nhân, chúng dùng côn đánh phá ngược lại, ám khí lao nhanh về phía Hùng gần một nửa. Quá bất ngờ trước chiêu phản đòn, Hùng trúng nhiều ám khí, vật ra thọ thương. Trận pháp La Hán chưa được giải, Huyền Giác đại sư lao vào ôm lấy Hùng, mang ra ngoài trị thương.

 

– Đường Hùng thọ thương quá nặng, nhanh thì cũng phải vài ngày nữa mới tỉnh được. Chiêu thức nó đánh ra quá uy lực nên phản đòn từ La Hán Trận cũng dội ngược lại một lực không kém. Không biết nó học chiêu thức này từ đâu, nhưng người dạy nó chiêu thức này thật không phải hạng phàm phu tục tử.

– Dương Anh cũng chưa thấy huynh ấy dùng vũ khí bao giờ. Thì ra huynh ấy dùng ám khí trong chiến đấu.

– Ta phải đi gặp Phương trượng ngay bây giờ. Cô nương nếu muốn nghỉ ngơi thì sang phòng bên cạnh, ta có dặn đệ tử thay cô chăm sóc cho Đường Hùng rồi.

– Đa tạ đại sư! Dương Anh tự biết cân nhắc, không dám phiền đến các sư phụ thiếu lâm.

Huyền Giác đại sư rời đi, trong lòng ông đầy suy nghĩ lo toan. Không biết lúc Đường Hùng tỉnh dậy, ông sẽ phải nói với nó từ đâu. Suốt đời tu hành không chút muộn phiền, chỉ riêng chuyện của Quỷ Kiếm là khiến ông nặng tình bi ai nhất. Âu cũng là cái nghiệp và duyên nợ đức Phật ban cho, ông thở dài rồi bước về phía Phương trượng thiền phòng.

Hùng đã tỉnh nhưng chân tay thì cảm giác như mất sức. Chàng toan mở mắt, nhưng lại nghĩ ngợi gì đó rồi không tỉnh lại.

– Dương cô nương! Anh nhi! Anh nhi! Muội đừng đi!

– Hùng ca! Hùng ca! Muội đây, muội không đi đâu hết

Dương Anh hốt hoảng nắm lấy tay Hùng lo lắng. Hùng đang giả vờ mê man để chọc ghẹo nàng. Trong lúc thập tử nhất sinh, bất tỉnh nhân sự mà Hùng còn gọi tên nàng, Dương Anh vừa buồn vừa xúc động. Nàng ôm lấy Hùng khóc thút thít.

– Anh nhi! Ta sợ mất muội! đừng rời xa ta! Ta yêu muội…. – Hùng lại tiếp tục trêu chọc Dương Anh, mặc cho cô ta đang ôm chàng và khóc trên ngực chàng.

– Huh u hu! Hùng ca! Huynh tỉnh dậy đi! Huynh muốn muội làm gì cũng được, huynh còn hứa sẽ đưa muội về Ba Lăng mà. Huynh tỉnh dậy đi, huynh không cần đưa muội về Ba Lăng cũng được, chỉ cần huynh đưa muội đi, chân trời góc bể muội cũng theo huynh.

– Thật không? Chân trời góc bể cũng theo phải không?

Dương Anh giật mình ngồi dậy. Nàng nhìn Hùng và khóc to hơn trong sự vui sướng.

– Hùng ca! Huynh tỉnh rồi! Huh u!

– Xem kìa! Hôm nay ta mới thấy Dương cô nương mít ướt thế này đó.

– Muội mặc kệ! Chỉ cần Hùng ca tỉnh lại thôi.

– Con gái Thiên Vương là một cô gái xinh đẹp. Muội đừng khóc nữa, ta đau lòng lại bất tỉnh nữa đó.

– Muội không khóc, không khóc nữa. Hùng ca đừng ngủ nữa, Hùng ca dậy đi!

Dương Anh vội vã lau nước mắt. Nàng cúi xuống ôm Hùng như thể sợ chàng đi mất.

– Xem kìa! Ta còn đang bị thương, muội ôm vậy ta đau đó. Lấy dùm taít đồ trong túi hành trang nhé.

– Muội xin lỗi! Để muội lấy ngay.

Dương Anh mở túi hành trang của Đường Hùng ra, bên trong chỉ có 1 bộ quần áo cùng với vô số thảo dược các loại. Dưới cùng là một xâu ám khí các loại.

– Hùng ca lấy gì?

– Có một lọ sành, trên có ghi Hồi thiên đan, lấy giúp ta.

Hùng lấy một viên Hồi thiên đan uống vào, lập tức cơ thể chàng nóng bừng, tay chân có sức trở lại. Đây là dược phẩm mà chàng và Doanh Doanh nghiên cứu nhiều năm mới bào chế được. Hồi thiên đan có tác dụng hồi phục sinh lực và trị thương cầm máu cực mạnh. Hùng cảm thấy khỏe khoắn trở lại, dù vết thương vẫn còn hơi đau.

– Hồi thiên đan này quả là lợi hại. Hùng ca từ đâu mà có được.

– Là ta và Doanh cô nghiên cứu bào chế từ máu, cốt sói xanh và một số thảo dược trên núi Phục Ngưu.

– Hùng ca quả là bậc thầy về dùng thuốc. Anh nhi rất cảm phục.

– Ta chế được nhiều loại thuốc. Nhưng có một loại bệnh ta đang mắc phải mà đến nay ta cũng chưa từng có thuốc giải.

– Hùng ca bị bệnh gì? – Dương Anh nhìn Hùng mắt tròn xoe lo lắng.

– Bệnh trong tâm.

Hùng vừa nói vừa cầm tay Dương Anh đặt lên ngực trái của mình. Dương Anh mỉm cười, đỏ mặt cúi mặt xuống, nàng thẹn thùng nhưng vui sướng vô cùng.

– Hùng ca! Lúc hôn mê, sao huynh cứ gọi tên muội vậy?

– Có lẽ trong thâm tâm ta, muội chiếm một vị trí quan trọng. Ta mơ thấy muội rời bỏ ta. Ta thật sự không muốn mất muội.

– Hùng ca dẻo miệng! Chắc ai cũng nói thế chứ gì?

– Ai ta cũng nói thế không quan trọng.

– Chứ cái gì mới quan trọng?

– Quan trọng nhất là ta yêu muội.

– Hi hi! Hùng ca! Ghét huynh ghê!
Dương Anh hạnh phúc ngả đầu vào vai Hùng. Trong lòng nàng dâng trào lên niềm hạnh phúc vô bờ. Nàng cảm thấy bờ vai chàng to lớn vững chắc, sẽ làm chỗ dựa cho nàng cả cuộc đời này. Dù ngoài kia có bao nhiêu sóng gió, chỉ cần có Hùng, mọi thứ với nàng không còn quan trọng nữa.

– Tại sao Hùng ca lại thích muội?

– Vậy tại sao muội lại thích ta?

– Hùng ca không được hỏi ngược lại. Muội hỏi trước mà.

– Ta không thích muội.

– Huynh!!!

– Mà là ta yêu muội.

– Huynh chỉ được cái trêu chọc người ta.

– Ha ha! Dương cô nương cũng nhõng nhẽo quá.

– Hùng ca thích nhất muội ở điểm nào?

– À thích nhất hả, thích nhất …. Có lẽ là ta thích bông hoa trên áo yếm của muội, ha ha ha.

– Đê tiện! Huynh đê tiện! Huynh xấu xa! Huynh nhìn trộm muội.

Dương Anh giận dỗi vỗ thùm thụp vào ngực Hùng khiến chàng đau đớn ho liên hồi nằm vật xuống giường. Dương Anh hoảng hốt nằm xuống ôm lấy Hùng.

– Hùng ca có sao không? Muội xin lỗi! Tại muội.

– Ta không sao. Nếu được chết trong tay muội ta cũng cam lòng. Nhưng muội phải bịt mắt ta lại, nếu không ta sẽ vẫn thấy đó, haha.

– Huynh đê tiện! Nhưng mặc kệ, Dương Anh yêu huynh, mặc kệ huynh nhìn.

Hùng vòng tay ôm eo Dương Anh, kéo nàng nằm đè lên người mình. Thân hình mới nảy nở của cô gái mười lăm tươi ngon mơn mởn đang trước mặt khiến chàng sung sướng. Con cặc chàng lại được một phen thèm thuồng muốn “dựng cờ khởi nghĩa”. Dương Anh trong vòng tay người yêu hạnh phúc vô bờ. Nàng nhắm mắt chờ đợi một điều gì đó. Cả cơ thể nàng nóng bừng, tim đập liên hồi. Nàng bối rối, không biết xử trí ra sao thì Hùng kéo đầu nàng xuống, áp môi vào môi nàng. Dương Anh bất ngờ trước đụng chạm đầu đời, nàng thở nhanh tao tặng nụ hôn trinh nguyên cho người yêu. Hùng nhanh trí mút lấy môi nàng, hôn say sưa. Dương Anh như tê dại trong cảm giác tê tái sung sướng. Toàn thân nàng không còn một chút sức lực, nàng để mặc cho Đường Hùng liên tục mút liếm môi mình. Máu trong người nàng chạy rần rần, từng hơi thở như gấp gáp hơn. Nàng bắt đầu biết cử động môi hôn trả người yêu. Hùng lần tay xuống xoa lên cặp mông của Dương Anh. Hai tay chàng tham lam xoa nắn trên bờ mông tròn tròn đang trên đà phát triển của nàng. Dương Anh lần đầu tiên biết đến mùi đàn ông, còn đang sung sướng với đôi môi điêu luyện của Hùng thì giật bắn người với đôi tay táo bạo của Hùng. Chàng xoa mông nàng, nhưng cũng khéo léo chạm nhẹ vào vùng cấm rồi lại thoát ra. Dương Anh nóng bừng toàn thân, nàng chỉ muốn cởi tất cả mọi thứ ra cho thoáng mát. Đôi môi của Hùng quá tuyệt vời, nó làm nàng rơi vào bồng lai tiên cảnh, cảm xúc của nàng vô cùng mãnh liệt.

Hùng bật dậy, lật ngửa Dương Anh ra, chàng nhẹ nhàng nâng cằm Dương Anh lên, đặt vào môi nàng một nụ hôn nhẹ nhàng lãng mạn. Chàng thừa hiểu những cô gái mới lớn như Dương Anh cần gì muốn gì. Con cặc của chàng giờ đã căng cứng, chĩa ra hùng dũng. Chàng luồn tay vào kéo áo Dương Anh ra sờ nắn trên cặp vú non tơ mới nảy nở. Gái giang hồ có khác, cặp vú nàng săn chắc, hai núm vú thụt vào trong. Hùng kéo luôn dây lưng xuống, kéo áo nàng ra, rút áo yếm ra khỏi bộ ngực nàng. Dương Anh ngại ngùng lấy tay che lại bộ ngực. Hùng như bị hút hồn bởi hai gò bồng đảo của Dương Anh. Bộ ngực trắng muốt, điểm tô ở giữa hai bầu vú là hai chấm hồng, cái núm tụt vào trong trông thật kích thích.

– Hùng ca! Huynh đừng nhìn muội, muội xấu hổ lắm.

– Muội đẹp quá! Ta muốn yêu muội ngay bây giờ.

Nói đoạn, Hùng úp mặt xuống hôn lấy hôn để lên bộ ngực của Dương Anh. Đôi môi Hùng đi từ bầu ngực này sang bầu ngực kia, dừng lại ở núm vú, chàng cố gắng mút núm vú nàng.

– A aaa…Hùng ca! aaa aaaaaa…..aaaa ưuu

Dương Anh quằn quại rên rỉ theo cái lưỡi của Hùng. Nàng sung sướng tột độ, nước lồn rỉ ra ướt mép lồn. Lồn nàng nóng bức, nàng muốn xoa bóp nó, nhưng lại chẳng biết làm sao, chỉ thẹn thùng bấu lấy vai Hùng mà rên siết.

– Ư ư …muội khó chịu…Hùng ca! Muội khó chịu… aaaaaa

Biết được nàng đang nứng lắm, Hùng liền luồn tay xoa xoa lên mu lồn nàng nhẹ nhàng. Rồi chàng khẽ kéo quần nàng xuống. Lồn Dương Anh không nhiều lông như Doanh Doanh, nhưng lông mọc ngay hàng thẳng lối. Hùng rời vú nàng, cúi xuống hôn lên mu. Dương Anh thấy vậy vội vã ngăn chàng lại.

– Hùng ca! Đừng! Dơ lắm!

– Muội để yên đi. Đối với ta, muội lúc nào cũng thanh khiết, thơm tho, sạch sẽ.

Dương Anh không còn sức để ngăn cản Hùng nữa. Bên dưới Hùng đang úp mặt vào chỗ đái của nàng. Nàng xấu hổ kẹp chặt hai chân, lấy tay che mặt. Chợt cơn sướng ào đến, nàng tê dại hết cả người, lưỡi Hùng đang liếm đến khe lồn nàng.

– A a a a a! Hùng ca! Huynh làm gì vậy? á á á! Ư ư

Dương Anh rên lên trong sự sung sướng. Hùng đang liếm dọc khe lồn nàng. Nước lồn nàng chảy ra liên tục, nàng không còn biết gì nữa, nàng thèm thuồng và dang chân rộng cho Hùng bú liếm, hai tay vẫn che mặt. Cô gái mười lăm trinh trắng đang dang chân cho thằng nhóc mười ba liếm lồn. Hùng đã quá nứng, chàng chồm lên người, kéo quần xuống, thỏ thẻ vào tai Dương Anh

– Anh nhi! Cho ta yêu muội nhé!

– Muội không biết, muội không biết gì hết Hùng ca. – Dương Anh trong cơn nứng thèm khát mà nàng còn thực sự không biết mình thèm khát cái gì thì phải trả lời làm sao.

Hùng khẽ rà con cặc vào hai mép lồn của Dương Anh. Trong tiềm thức, Dương Anh đã biết đây là thứ mình đang thèm muốn. Nàng đang rất ngứa ngáy trong lồn. Con cặc này sẽ cứu rỗi cho cái lồn đang rất nứng của nàng. Dương Anh hẩy hẩy mông lên cho con cặc mau vào trong. Hùng thì đang chọc ghẹo nàng, chàng cứ rê rê con cặc dọc theo mép lồn Dương Anh.

– A a a! Hùng ca! Huynh làm gì vậy! Yêu muội đi!

– Ta đang yêu muội mà. Muội muốn sao nữa?

– Muội muốn cái đó, muội muốn nó vào?

– Cái đó là cái gì? Vào đâu hả Anh nhi?

– Chỗ đái của huynh vào chỗ đái của muội. – Dương Anh hổn hển.

Nàng đã quá nứng. Nàng định vòng tay lên kéo mông Hùng xuống. Nhưng đã từng bị Ngọc làm 1 lần như vậy, nên Hùng kinh nghiệm khựng lại. Dương Anh lên cơn nứng. Nàng không tự chủ được nữa, con người nhã nhặn đột nhiên biến mất, thay vào đó là một con cái đang thèm tình cao độ.

– Hùng ca! Địt muội đi! Hùng ca đút cặc vào lồn muội đi. Muội nứng lồn quá.

Hùng mừng thầm. Chàng chỉ mong được có thế. Đàn bà lên giường phải vậy mới sướng. Chàng rà con cặc ngay mép lồn, đẩy vào một chút, rồi nhổm mông đẩy mạnh cặc vào. Một tiếng phụp, con cặc chàng chui vào lồn Dương Anh.

– Á á á! Huh u hu! Đau quá Hùng ca ơi! Huh u hu.
(Truyện từ TruyenVKL.com)
– Anh nhi! Nàng từ nay là người của ta. Ta sẽ bảo vệ nàng đến chân trời góc biển.

Hùng dừng lại để Dương Anh bớt đau. Chàng tỉ tê những câu nói như rót mật vào tai nàng. Chàng quá hiểu và quá rành về những kỹ thuật làm tình này rồi.

– Muội bớt đau chưa?

– Vẫn còn, huh u. Chưa bao giờ muội đau như thế.

– Muội có hối hận không?

– Muội yêu Hùng ca, muội sẽ theo Hùng ca suốt đời, muội không hối hận.

Hùng bắt đầu nhấp nhổm mông để con cặc ra vào trong lồn Dương Anh. Nàng đã bớt đau, dâm thủy bắt đầu chảy ra. Cảm giác kích thích lần đầu khiến nàng đê mê. Nàng rên ư ử trong họng, ôm chặt lấy Hùng.

– Ư ư ư ư! Muội thích lắm. Muội không đau nữa, Hùng ca muội sướng.

– A a aa!!! Lồn muội sướng lắm. Ta địt sướng cặc lắm!

– Hùng ca! huynh địt nhanh nữa đi. Aaaa aaa.a..a.a….a.aaa ư ơ aaa

Tiếng rên của Dương Anh làm Hùng kích thích, chàng ra sức nhấp cặc thật nhanh vào lồn nàng. Dương Anh kích thích cao độ, nàng gồng người co giật, hai chân co quắp lấy mông Hùng.

– Á á á! Muội sướng quá! Tê quá Hùng ca ơi! Ư ư ư ư ư…..ư ….ư ư…

Dương Anh sung sướng, nước lồn nàng trào ra liên tục. Hùng cũng không chịu nổi, chàng phọt bắn tinh trùng vào đầy lồn Dương Anh. Suốt mấy ngày phải nhịn, tinh trùng của Hùng tích tụ nhiều, đẩy cả vào lồn nàng. Dương Anh rên hư hử đón nhận từng đợt tinh trùng nóng hổi bắn vào tận tử cung nàng.

– Ư ư ư! Hùng ca! Huynh đái vào muội sao? A a a a! Muội sướng!! Muội sướng chết mất.

Hai người họ đê mê sung sướng, mải mê làm tình mà quên mất mình đang ở tại Thiếu lâm tự, nơi cửa Phật thanh tịnh. Huyền Giác đại sư thở dài bước quay ngược lại, không gõ cửa nữa.

Đường môn truyền kỳ
3.41 (534) votes

157 Comments

  1. Thanh da says:

    Ra chap ms dj chư ad oj

  2. Bạn đọc tạm ở link này nhé Link này nhé

  3. Hai says:

    Chờ lâu lâu ra chậm mà định mệnh k piết cái WTF gì đọc đi đọc lại 4lần cứ thế đến tập mới… Vậy là độc giả nói gì nói chứ e đọc này là lần5 rồi ad à hãy hiểu cho nỗi khổ của lòng e ahihi. Đồ boos

  4. đạt ma says:

    Sao cái thuốc kia bựa thế đâm xuyên người uống 1 phat khỏi luôn

  5. tonghiemtuc says:

    Các trang khác up đầy rồi, trang này chắc bỏ ko up truyện của mình nữa

  6. zâu says:

    vay thi up di

  7. tonghiemtuc says:

    Viết rồi mà adm ko up 😀

  8. đức says:

    Sao dạo này không thấy ad ra cháp ms nhỉ

  9. Tèo says:

    Ra chap ms nhanh nhanh đi ad ơj

  10. Ai từng chơi game võ lâm truyền kỳ 1 hẳn là đã biết về câu chuyện này.

  11. zâu says:

    dung nam mo nua tac gia quyen truyen nay roi

Viết Bình Luận

Bình luận với lời lẽ khiếm nhã sẽ bị "ban"/block IP vĩnh viễn