Đường môn truyền kỳ

Cuộc gặp gỡ Dương Anh – chap no sex

Khi Hùng quay lại, trời cũng vừa chập tối, cô gái và Doanh Doanh đang trò chuyện rôm rả.
– Tại hạ là Đường Hùng, do sơ xuất khiến cô nương đây bị trọng thương. Mong cô nương bỏ quá cho.
– Vị huynh đài đây là …
– Đó là Đường Hùng, cháu của ta. Nãy giờ ta đã kể cho Dương cô nương nghe đó.
– Dương Anh ta nợ tráng sĩ một mạng này. Sau này có dịp nhất định sẽ báo đáp ân tình.
– Dương Anh??? – Hùng nghe cái tên vừa lạ vừa quen thì thắc mắc.
– Ngày trước, Chung Tương khởi binh tại Động Đình hồ, tự xưng Sở Vương. Nghĩa quân đông hơn mười vạn. Nam kháng Triều Tống, Bắc kháng Kim binh. Về sau Sở vương bị giết, nghĩa quân đã đề cử Dương Yêu làm lãnh tụ, tự xưng là Đại Thánh Thiên Vương. Dương Anh cô nương đây là con gái của Thiên Vương. Do Nhạc Phi tướng quân đang tấn công ác liệt vào Động Đình hồ nên cô nương ấy phải bảo toàn tính mạng chạy về Biện Kinh này.
– Hiện nay Động Đình hồ đang gặp nguy cấp, ta làm thân con cái mà để cha già một mình chống chọi với cường địch. Thật là bất hiếu.
– Dương cô nương đừng như vậy. Ta nghĩ hiện tại việc tốt nhất là bảo toàn tính mạng, chờ tin tức rồi về ứng cứu Thiên vương sau. Nhạc Phi tướng quân từng đánh tan biết bao đạo quân của Liêu chúa, chắc hẳn bây giờ sức của cô nương cũng không thể làm thay đổi cục diện. Tiểu đệ mạn phép đề nghị Dương cô nương cùng tiểu đệ và Doanh cô về Biện Kinh phủ, chờ tin tức rồi tùy cơ ứng biến.
Doanh Doanh mỉm cười nhìn Dương Anh rồi gật đầu. Dương Anh giờ không nơi nương tựa, tuy nóng lòng về cứu cha nhưng lực bất tong tâm, lại thêm độc tính vẫn còn lưu trong người nên đành nghe theo Doanh Doanh và Đường Hùng.
Doanh Doanh dừng ngựa trước cổng thành, đăm chiêu nhìn vào trong và quay sang nói với Đường Hùng
– Hùng nhi! Bên ngoài cổng thành Biện Kinh giờ đây đang có lệnh truy nã ta. Hiện tại ta chỉ còn cách đi đường vòng về lại Tương Dương.
– Doanh cô! Vậy từ nay con phải đi một mình sao?
– Con còn có Dương cô nương kia mà. Cô ấy chưa thể về Động Đình hồ ngay được, chắc chắn còn đồng hành với con thêm một thời gian.
Doanh Doanh gọi Dương Anh ra một đoạn rồi nói
– Dương cô nương! Bây giờ thời cuộc đã khác, cô nương hãy thay bộ y phục này ra. Bọn lính canh Kim quốc sẽ không để ý đến những kẻ nghèo hèn.
– Đa tạ Doanh cô cô đã giúp đỡ. Ân tình này của Doanh cô cô, Dương Anh ghi lòng tạc dạ, nguyện thân trâu ngựa đáp đền ân công.
– Ấy ấy! Dương cô nương đứng dậy đi, đừng quá khách sáo. Ta cũng chỉ vô tình gặp được Dương cô nương, nhìn phong thái phi phàm của cô nương, ta thiết nghĩ sau này cô nương sẽ vang danh thiên hạ. Giờ đây sắp phải rời đi, ta chỉ có một tâm nguyện mong cô nương giúp đỡ.
– Doanh cô cô cứ nói. Dù phải lên núi đao xuống biển lửa Anh nhi cũng toại nguyện cô cô.
– Tiểu Quỷ nhà ta trẻ người non dạ. Mong Dương Anh cô nương quan tâm, nhắc nhỏ nó trong thời gian tới.
– Anh nhi mới thực là trẻ người non dạ. Đường huynh đệ khí chất phi phàm, nói năng nhã nhặn, phong thái ung dung, đó mới là người mà Anh nhi cần học tập.
– Ha ha, nhìn bề ngoài nó thế thôi. Hùng nhi sinh năm Canh Thân, chắc chắn tuổi đời còn nhỏ hơn Dương cô nương. Mong cô nương chiếu cố cho nó.
– Doanh cô cô! Anh nhi biết rồi. Anh nhi sẽ toàn nguyện cho Doanh cô cô.
Doanh Doanh lưu luyến từ biệt Hùng rồi lao ngựa thẳng về phía Phục Ngưu sơn. Nàng sẽ băng qua sườn đông Phục Ngưu sơn rồi về Tương Dương phủ. Hùng nhìn theo dáng dấp của Doanh Doanh. Chàng lưu luyến người phụ nữ đã kề cận mình mười mấy năm trời.
– Đường huynh chắc thương nhớ Doanh cô lắm. – Dương Anh hỏi thêm vào.
– Doanh cô nuôi tiểu đệ lớn khôn. Hôm nay chia ly không khỏi lưu luyến. Cầu trời cho Doanh cô luôn được bình an mọi sự.
– Đường huynh! Trước khi rời đi, Doanh cô cô muốn Anh nhi quan tâm, chăm sóc cho huynh.
Hùng ngạc nhiên trước cách xưng hô của Dương Anh. Tuy có sướng sướng trong lòng, nhưng chàng vẫn giữ phép lịch sự.
– Đường Hùng đa tạ Dương Anh tỷ, tiểu đệ còn trẻ, mong được tỷ tỷ chỉ giáo thêm.
– Huynh lại khách khí rồi. Anh nhi thân trong giang hồ nhưng phận nữ nhi xưng muội. Mong Đường Hùng huynh giúp đỡ để muội sớm về lại Động Đình hồ tìm cha.
Dương Anh lớn hơn Hùng ít nhất phải vài tuổi, nhưng nhất mực xưng muội gọi huynh với Hùng. Chắc chắn là đã có cảm tình do chàng từng cứu mình và rung động trước dáng vẻ phi phàm của Hùng.
– Chúng ta vào thành thôi. Đêm nay chúng ta sẽ nghỉ ở khách điếm. Sáng mai ta sẽ đi mua một con ngựa để tiện cho việc đi lại.
– Anh nhi tùy sự sắp xếp của huynh.

Thành Biện Kinh rộng lớn nhưng toàn người của Kim quốc và tai mắt của bọn Thiên Nhẫn giáo. Hùng khẽ rỉ tai Dương Anh
– Anh nhi! Muội có thấy hôm nay bọn đệ tử Thiên nhẫn giáo tụ họp rất đông không?
– Thật vậy sao? Muội không biết? Thiên nhẫn giáo xưa nay hoạt động bí mật, mờ ám, làm sao huynh nhìn ra bọn chúng được.
– Nãy giờ ta thấy có 2 tên trong thành có sử dụng tuyệt pháp Thiên Ma Giải Thể. Chiêu thức này tạo ra hỏa lực ngay trên trán của chúng, tinh mắt sẽ thấy nó hình ngọn lửa đang cháy. Muội chắc sẽ không nhìn thấy.
– Thật vậy sao?
– Đệ tử Thiên nhẫn giáo có được Thiên Ma Giải Thể tức là đã được phong Thánh giáo Trưởng lão. Trong một ngày mà gặp được cả hai tên Trưởng lão của Thiên nhẫn giáo tại đây, ta e rằng Biện Kinh sắp có biến.
– Vậy giờ chúng ta làm sao?
– Muội về khách điếm phía Nam thành đặt phòng trước, ta đi mua ngựa ngay trong đêm nay, sáng mai hai ta sẽ đến dịch trạm rời đi thật sớm.
Nói đoạn Hùng rảo bước thật nhanh đến bán ngựa Biện Kinh mua một chú Túc Sương rồi nhanh chóng quay về. Trước khi về, chàng cẩn thận ghé ngang Dược điếm mua một ít Kim sáng dược và Ngưng thần đan để dự phòng. Xong xuôi đâu đó, chàng phóng ngựa về ngay khách điếm.
– Khách quan muốn thuê phòng ở lại sao? – tên tiểu nhị đon đả chào.
– Tiểu muội của ta đến đặt trước rồi. Cho ta vài món ăn lên phòng nhé.
Một vài tên ngồi bàn bên nhìn Hùng một chút rồi chúng tiếp tục ăn uống. Hùng biết chúng đang theo dõi gì đó. Nhưng chàng làm ra vẻ mình là dân đi đường nên chúng cũng không để ý đến nữa.
Tiếng gõ cửa làm Dương Anh giật mình.
– Ai đó?
– Ta đây
– Đường Hùng huynh chờ một chút, muội ra liền.
Hùng khẽ đóng cửa rồi ra hiệu cho Dương Anh lui sát vào trong, nói thật khẽ
– Ở đây tai mắt khắp nơi, từ ngày mai muội phải gọi ta là ca ca. Ai hỏi gì muội phải nói là huynh muội chúng ta đang trên đường về Ba Lăng thăm Cữu cữu.
– Muội biết rồi. Doanh cô cô giao cho muội chăm sóc huynh mà giờ đây mọi thứ ngược lại cả rồi.
– Đừng suy nghĩ nhiều nữa. Ta hứa sẽ đưa muội về đến Ba Lăng huyện, dù sao thì ta cũng phải về Ba Lăng làm một số chuyện quan trọng.
– Đa tạ Hùng huynh. Muội theo sự sắp xếp của huynh.
– Muội con nhà võ, tại sao ta không thấy muội mang binh khí bên mình? – Hùng nhìn Dương Anh đầy thắc mắc.
Dương anh lục hành lý lấy ra một đoạn thép dài bằng cây sáo. Nàng bấm nhẹ vào một cái nút trên đoạn thép, nó liền bật ra từ hai phía tạo thành một cây thương đầy uy lực. Nàng múa mấy đường thương pháp trước mặt làm Hùng cảm thấy hoa mắt. Thương pháp của Dương Anh ảo diệu vô cùng, cách thức ra đòn đầy tốc độ. Hùng với con mắt tinh anh nhìn rõ cây thương như chia làm 3, đối thủ trúng phải một thương mà như trọng thương 3 lần. Dương Anh dừng tay trước con mắt ngạc nhiên của Hùng.
– Đệ tử của Thiên vương ai cũng biết dùng thương. Chiêu lúc đầu muội dùng là Hồi Phong Lạc Nhạn. Vì cảm thấy nó quá yếu, muội đã tăng lực chiến và độ chính xác để hình thành nên chiêu thức mà lúc nãy huynh thấy. Muội gọi nó là Dương Quang Tam Điệp.
– Muội thật là giỏi. Đường Hùng ta bội phục!
– Hùng huynh quá khen làm muội tự cảm thấy hổ thẹn. Hùng huynh quả là có cặp mắt tinh đời. Bình thường những kẻ phàm phu khác nhìn vào Thiên vương thương pháp thường cười chê vì tính hoa mỹ. Thiên vương thương pháp không sử dụng nội lực mà sử dụng sinh lực làm nền tảng, vì vậy khi xuất chiêu hết sức đơn giản mà hiệu quả để tránh tiêu hao quá nhiều sinh lực, bất lợi cho cuộc chiến.
– Võ công Thiên vương thật là kỳ lạ. Hôm nay Đường Hùng quả là được mở mang tầm mắt.
– Hùng huynh quá khen rồi. Mà ta cũng không thấy Hùng huynh có mang theo binh khí??
– Tại hạ quen dùng Hàm tĩnh thuật (bẫy) và quyền pháp nên không cần binh khí
– Như vậy có bất lợi trong chiến đấu không?
– Cũng có đôi chút, nhưng ta nghĩ ta sẽ sớm khắc phục được.
Tên tiểu nhị mang đồ ăn đến. Cả hai người trẻ ngồi tỉ tê bàn chuyện võ học của các môn phái đến tận khuya. Họ cảm thấy như tìm được tri kỷ, nói chuyện rất hợp và luôn vui vẻ trao đổi không nề hà bất cứ chuyện gì
Đường Hùng lấy tấm chăn đắp lên người Dương Anh rồi bước ra ngoài thềm. Từng làn mây trôi trên trời bồng bềnh che lấp cả ánh trăng rằm. Vẳng xa xa có tiếng gà gáy báo hiệu đêm đã về khuya. Chàng đăm chiêu nghĩ về thế cục hiện tại, khi Biện Kinh phủ đang trong tay Thiên Nhẫn giáo, cô lập Thiếu Lâm Tự một phương đất bắc. Thiếu Lâm chính phái mà chịu cô lập trong vòng vây của Thiên Nhẫn tà giáo và Kim quốc, thật ư là đau lòng.

– Ca ca không ngủ sao? Có tâm sự gì à?

– Ta đang nghĩ về Thiếu lâm tự thân đất bắc mà chí hướng nam, thật là đau lòng.

– Nghĩ về Thiếu lâm tự giờ quả giống như bi kịch. Nhân sĩ võ lâm ai cũng quan tâm. Nhưng sao muội thấy ca ca có gì đó rất trầm tư sâu lắng về Thiếu lâm?

– Vào trong đi.

Dương Anh theo Đường Hùng vào trong phòng

– Đêm nay chắc chúng ta không ai muốn ngủ rồi.

– Muội cũng đang muốn nghe chuyện giữa huynh và Thiếu lâm tự.

– Tại sao muội lại quan tâm đến chuyện của ta như vậy?

– Muội không rõ, chỉ là khi nghe Hùng ca nói chuyện, muội cảm thấy thoải mái, thích thú, có gì đó cuốn hút và đầy sự đồng cảm, muội cảm thấy rất thích Hùng ca.

Câu nói buột miệng của Dương Anh làm cả hai bất ngờ. Nàng bối rối trước sự mất kiểm soát của mình, hai má nàng ửng hồng, ngại ngùng quay đi chỗ khác. Đường Hùng nhìn Dương Anh cười nhẹ, chàng nói tránh sang chủ đề khác để xóa đi không khí ngại ngùng đó.

– Cha ta từng là đệ tử thiếu lâm. Nhưng sau người không hoàn tục, vi phạm nguyên tắc của Thiếu lâm tự để chung sống với mẹ ta. Mẹ ta là người của Thiên Nhẫn giáo. Mối tình của họ gây nên nhiều sóng gió cho Thiếu lâm.

– Thật không ngờ lai lịch của Hùng ca lại là như vậy. Muội cứ nghĩ huynh là con của một đệ tử Ngũ độc giáo.

– Lúc rời Phục Ngưu sơn, ta dự tính sẽ lên Thiếu lâm để tìm tung tích của cha, làm rõ chuyện xảy ra trước đây ở Thiếu lâm tự. Nhưng giờ chắc phải gác lại. Ta sẽ đưa muội về Ba Lăng trước, tiện đường ghé thăm Long Ngũ thúc thúc hỏi một số chuyện.

– Long Ngũ thúc? Huynh có quan hệ thế nào với Long Ngũ?

– Cha ta là bằng hữu với thúc ấy. Muội cũng biết Long Ngũ thúc sao?

– Long Ngũ là nhân sĩ có danh tiếng ở Ba Lăng, những ai muốn ra giang hồ hành hiệp đều tới gặp ông ấy để tập luyện một số kỹ năng cơ bản. Ngoài ra, nếu may mắn được ông ấy giao nhiệm vụ, sẽ nhận được nhiều phần quà quý giá.

– Thật vậy sao? Nghe như vậy, chắc muội đã từng nhận nhiệm vụ từ thúc ấy?

– Muội được ông ấy chỉ giáo nhiều điều. Sau đó, ông ấy có giao cho muội tìm gặp một cô gái ở Đại Lý. Nhưng chưa kịp đi thì Thiên Vương gặp nạn, muội phải lưu lạc chốn này.

– Ra là vậy. Ngày xưa cha ta thường lui tới Long Ngũ, có khi nào có gì uẩn khúc ở đây chăng?

– Hùng ca! Hay là huynh cứ lên Thiếu lâm trước. Việc của Thiên vương tạm thời đình lại. Động Đình Hồ phòng thủ kiên cố, Nhạc Phi chưa chắc đã tiến quân vào được. Muội sẽ giúp huynh tìm tung tích của thúc thúc.

– Như vậy ta e là không tiện.

– Hùng ca đừng ngại. Muội có mang theo thẻ bài của Thiên vương. Thiên vương và Trụ trì Thiếu lâm có mối bang giao, ắt sẽ dễ dàng cho chúng ta.

– Vậy thì tốt quá! Vậy chúng ta sẽ khởi hành ngay nhé. Sau khi xong việc ở Thiếu Lâm tự, ta sẽ đưa muội về Ba Lăng.

Trời vừa tờ mờ sáng, Hùng và Dương Anh nhanh chóng lên ngựa rời Biện Kinh chạy thẳng hướng Thiếu Lâm Tự. Vừa ra tới cổng, họ nghe tiếng la hét cùng chửi bới ngoài cổng thành Biện Kinh.

– Tên Hắc Điểu nhà ngươi, hôm nay ta sẽ cho ngươi sớm về chầu ông bà.

– Diệu Ni! Cái Bang ta xưa nay với Nga Mi là danh môn chính phái, chưa hề có xích mích gì, cớ sao hôm nay bà lại muốn truy đuổi ta?

– Danh môn chính phái sao? Danh môn chính phái mà sao đi ăn trộm đồ của Nga Mi ta?

– Tại sao lại nói vậy? Hắc Điểu ta sau khi rời Cái Bang đi hành tẩu giang hồ, cùng các an hem tạo dựng cơ nghiệp, lừng lẫy một cõi Vu Sơn, há sao ngươi nói ta là kẻ cắp?

– Ngươi nói mình không phải kẻ cắp, vậy cây Huyền Thiết Kiếm kỹ năng vốn có cộng 2 cấp ngươi đang sử dụng là từ đâu mà ra?

– Chỉ vì một cây Huyền Thiết Kiếm mà đệ tử Nga Mi phải xuống núi tìm ta sao? Ôi! Võ lâm bây giờ toàn là tranh quyền đoạt lợi. Cây kiếm này là do ta đoạt được từ tay tên Trường Thương trên núi Trường Bạch Bắc, xin sư thái tránh đường cho Hắc Điểu vào thành.

– Đừng hòng!!!

Diệu Ni hét lên một tiếng rồi lao vào rút kiếm chém liên tục vào Hắc Điểu. Thật nhanh nhẹn, Hắc Điểu nhảy lên né tránh những nhát kiếm của Diệu Ni. Chàng vận nội công, một tiếng gầm thét đinh tai nhức óc vang lên, một chưởng lực dồn về phía Diệu Ni, chưởng mạnh đến nỗi cây cối xung quanh đổ rạp, Hùng và Dương Anh nép sau bức tường thành còn cảm thấy rợn người. Diệu Ni không né tránh hay chống đỡ mà vung tay từ trên xuống, một vòng sáng xanh bao bọc xung quanh người cô ta. Sau khi trúng đòn, Diệu Ni không hề có vẻ bị thọ thương mà còn thấy tràn trề sinh lực hơn lúc trước.

– Là Từ Hàng Phổ Độ, Nga Mi phái với các tuyệt chiêu buff gia tăng sinh mệnh, có sức chiến đấu dai nhất trong các môn phái. Chiêu vừa rồi là chiêu thức thuộc hàng cơ bản mà bất kỳ đệ tử Nga Mi nào đều có. – Dương Anh vừa nhìn theo hai vị tiền bối vừa thuật lại những hiểu biết của mình cho Hùng nghe.

– Chiêu thức của Nga Mi phái quả thật là thuần khiết, màu sắc thật đẹp, nội lực của sư thái này chắc hẳn phải khá cao.

– Diệu Ni và Diệu Thiền là hai vị đệ tử được yêu thương nhất của trưởng môn nhân Thanh Hiểu sư thái, ở Nga Mi họ là những người có võ công cao nhất rồi đó.

Trong lúc Hùng và Dương Anh đang tró chuyện, trận chiến giữa Hắc Điểu và Diệu Ni vẫn diễn ra ác liệt và cân sức. Diệu Ni ra sức tấn công bằng nhiều đòn kiếm nhưng vẫn không làm loay chuyển đươc tình hình. Bất ngờ, bà vận khinh công lao tới Hắc Điểu, một vòng sáng bay từ trên trời xuống thẳng người bà và lan ra xung quanh với tốc độ chóng mặt. Hắc Điểu khẽ choáng người, toàn thân lạnh ngắt, giật mình với chiêu thức này thọ thương không nhẹ.

– Võ công Nga Mi xưa nay đúng là dannh bất hư truyền. Hắc Điểu ta bao năm bôn tẩu chưa bao giờ trúng đòn nặng như vậy.

– Đó mới chỉ là đòn khởi đầu, ngươi khôn hồn thì giao nộp bảo kiếm, ta sẽ tha cho ngươi.

– Ha ha ha! Hắc Điểu ta chưa van xin mạng sống bao giờ. Nếu vậy ta cũng không nương tay với ngươi nữa.

Vừa dứt lời, Hắc Điểu lao nhanh về phía Diệu Ni, một vòng sáng chạy xung quanh người vô cùng đẹp mắt. Ông ta vận nội công chưởng lực về phía Diệu Ni. Chưởng lực phát ra mạnh mẽ như tạo thành bốn đốm sáng như bốn con hỏa long lao về phía Diệu Ni. Quá bất ngờ về tốc độ ra đòn của đối thủ, Diệu Ni bật ngửa về phía sau thọ thương. Bà ta vùng dậy, dưới chân xuất hiện một vòng hoa sen, liên tục dùng Từ Hàng Phổ Độ để phục hồi sinh lực.

– Khá khen cho Hắc Điểu ngươi, có thể kết hợp Tiêu Diêu Công vào chiêu thức làm gia tăng tốc độ xuất chiêu. Nhưng hôm nay ta sẽ cho ngươi biết chừng đó kỹ năng của ngươi chưa đủ để sánh với Nga Mi ta.

Diệu Ni vận nội công, hai tay bà ta chắp lên kiếm, gió lạnh lùa về ào ào, từ trên đầu Hắc Điểu, hàng trăm hoa tuyết rơi xuống lạnh thấu xương khiến ông dường như không thể cử động. Diệu Ni lao vào, dùng kiếm chém liên tục vào Hắc Điểu. Thật may cho ông ta, vòng sáng xung quanh người liên tục chống đỡ. Hắc Điểu bật ra, ngã nhào xuống đất, toàn thân ê ẩm. Ông ta biết mình không phải đối thủ của Diệu Ni lúc này, liền nhẹ nhàng đứng dậy, vận công và tìm cách thoát thân.

– Hoạ tbát lưu thủ ư! Ngươi đừng hòng trốn thoát.

Vòng hoa sen dưới chân Diệu Ni chuyển sang một bông hoa nhiều cánh màu đỏ, bà ta vụt qua chỗ Đường Hùng và Dương Anh đang đứng, đuổi theo HắcĐiểu.

– Võ công của hai người này quả thật siêu phàm. Ta nghĩ hai ta chỉ cần trúng một chưởng của họ là khó toàn mạng.

– Phải. Cả hai người họ đều là những người có danh tiếng trên võ lâm hiện nay, người trong giang hồ nghe danh phải kiêng nể 5-7 phần. Chúng ta làm sao dám so với họ. Võ công Nga Mi tính THỦY, Cái Bang tính HỎA nên khắc chế nhau. Vậy nên Hắc Điểu mới không dám đánh tiếp.

Hùng và Dương Anh lập tức rời Biện Kinh. Họ vừa đi vừa nói về trận chiến lúc nãy vừa chứng kiến.

– Chiêu thức bao quanh người Hắc Điểu có gì đó lạ lạ. Dường như nó có khả năng kháng chiêu thức khác.

– Hùng ca thật có con mắt tinh đời. Đó là chiêu thức tối quan trọng được xem là võ công trấn phái của Cái Bang – Túy Điệp Cuồng Vũ. Người luyện tập chiêu thức này có thể gia tăng lực sát thương từ hỏa tính, đăc biệt là khả năng chống kháng với tất cả hệ sát thương rất cao.

– Chống kháng với tất cả hệ sát thương nghĩa là sao?

– Ngũ hành sinh khắc KIM THỦY MỘC HỎA THỔ. Mỗi hệ mang một loại sát thương cơ bản lần lượt là Vật lý, Băng, Độc, Hỏa, Lôi. Chiêu thức kháng tất cả có khả năng kháng lại tất cả những loại sát thuong đó.

– Ra vậy, hình như Thiếu lâm tự cũng có một loại kinh thư tương tự.

– Ý Hùng ca muốn nói đến Dịch Cân Kinh?

– Phải. Mẹ ta từng viết lại, nhưng cha ta cũng chưa từng lãnh ngộ được nên những gì họ viết chỉ là tầm hiểu biết thôi.

– Theo muội được cha kể lại, đến giờ ngoài Phương trượng trụ trì, còn 3 vị khác là Huyền Giác, Huyền Nan và Huyền Bi lãnh ngộ được. Võ học của họ giờ thuộc hạng thượng thừa, cha muội còn phải kính nể.

– Huyền Giác đại sư là Thái sư phụ của ta. Chuyến này lên Thiếu lâm tự, phải tìm ông ấy mới mong tìm lại được bí mật về cha ta.

Đường môn truyền kỳ
3.41 (492) votes

157 Comments

  1. Thanh da says:

    Ra chap ms dj chư ad oj

  2. Bạn đọc tạm ở link này nhé Link này nhé

  3. Hai says:

    Chờ lâu lâu ra chậm mà định mệnh k piết cái WTF gì đọc đi đọc lại 4lần cứ thế đến tập mới… Vậy là độc giả nói gì nói chứ e đọc này là lần5 rồi ad à hãy hiểu cho nỗi khổ của lòng e ahihi. Đồ boos

  4. đạt ma says:

    Sao cái thuốc kia bựa thế đâm xuyên người uống 1 phat khỏi luôn

  5. tonghiemtuc says:

    Các trang khác up đầy rồi, trang này chắc bỏ ko up truyện của mình nữa

  6. zâu says:

    vay thi up di

  7. tonghiemtuc says:

    Viết rồi mà adm ko up 😀

  8. đức says:

    Sao dạo này không thấy ad ra cháp ms nhỉ

  9. Tèo says:

    Ra chap ms nhanh nhanh đi ad ơj

  10. Ai từng chơi game võ lâm truyền kỳ 1 hẳn là đã biết về câu chuyện này.

  11. zâu says:

    dung nam mo nua tac gia quyen truyen nay roi

Viết Bình Luận

Bình luận với lời lẽ khiếm nhã sẽ bị "ban"/block IP vĩnh viễn

<--ads bottom-->