Cái tên

Thể loại: Truyện tình cảm

Bối cảnh: hơi thập cẩm (:

Tựa đề: Cái tên

Tác giả: hoacomay83

Đôi lời: Mình viết truyện này đã hơn 6 năm rồi. Đã từng post lên một diễn đàn. Quá khứ với nhiều kỷ niệm buồn và số phận một lần nữa lại đưa mình trở lại đây, nơi mình muốn trãi lòng với những con người tưởng chừng như thật xa lạ nhưng lại rất gần gũi. Chúng ta.

Cái tên

Truyện Les Cái tên

A: Êh B, làm gì mà ở đây vậy?

B: Cái con nhỏ này, đã dặn bao nhiêu lần rồi đừng kêu tên cúng cơm của tớ ra như thế, kêu nickname ấy. Ah mà tối nay đi chơi không A?

A: Hmm…Nói người ta mà không biết nhìn lại mình, cậu dư biết tớ cũng rất ghét cái tên của mình mà. Lần sau thì đừng có trách nhé!

….

Đã bao giờ bạn gặp tình huống như trên hoặc tương tự thế chưa? Chắc hẳn trong chúng ta cũng không ít bạn chẳng hài lòng với cái tên của chính mình, rồi tự loé những câu hỏi trong đầu: không hiểu sao bao nhiêu tên không đặt lại đặt cho mình cái tên này, nghe sến ghê luôn…. cứng rắn như mình mà lại có cái tên nghe ủy mị chết được…Và bạn có thử tìm hiểu tại sao mình lại mang cái tên ấy không?

Không có gì là tự nhiên, tất cả đều có lý do của nó. Dù ngẫu nhiên hay cố ý, chúng đều có lý lịch và ý nghĩa riêng, trên hết nó mang tâm sự và kỳ vọng của bố mẹ đã gởi gấm vào chúng ta. Có những câu chuyện đằng sau những cái tên…

————————–

Ngày ấy, mỗi chiều tan học về, nó lại lầm lũi men theo con đường nhỏ cạnh sân đình dẫn đến cái bờ đê quen thuộc của nó. Gió thổi vi vu, cái nắng chiều nhàng nhạt trãi rộng trên những cánh đồng mạ non mơn mởn làm tâm hồn nó lâng lâng, thanh thản. Xa xa, mấy thằng bé chăn trâu nô đùa trên bãi cỏ, chúng rượt đuổi nhau í ới trông thật vui mắt. Dưới đồng, các cô bác nông dân nhanh tay gieo cấy những đám mạ cuối cùng để kịp về bữa cơm chiều quay quần bên gia đình. Bên kia lũy tre, mấy cô thôn nữ líu ríu cười đùa, quai gánh chuẩn bị về nhà. Chiếc áo bà ba, cái nón lá tre, quần xắn lửng gối, mộc mạc nhưng chẳng kém phần duyên dáng, nhìn thật thích mắt. Mọi người ai cũng căng tràn nhựa sống, khuôn mặt rạng rỡ niềm tin hạnh phúc, hăng say góp tay xây dựng cho đời. Ôi…nó yêu sao cái làng quê nhỏ bé bình dị này, nơi mà nó sinh ra và lớn lên với những buổi chiều vàng êm ả ngã lưng trên bờ đê ấm nồng hương đất.
Nó thích sự bình yên, nó thích cái không gian tĩnh lặng của nó, điều này dường như khiến nó trở nên lập dị hẳn so với đám trẻ cùng trang lứa. Nó không thích chúng. Cái bọn trẻ trong làng ấy chúng cứ hay trêu chọc nó…cả đám bạn trong trường nó cũng thế, suốt ngày cứ hò hét ơi ới gọi nó là…”thằng Thị”

“thằng Thị, thằng Thị hôm nay mặc áo đầm kìa chúng mày ơi”….

“về kêu bố mày đổi tên thành cái Văn đi, đồ thằng Thị”

rồi chúng cười ầm lên…

Sao mà nó ghét cái tên của nó quá! Hoàng Thị, Hoàng Thị, nghe chẳng đâu vào đâu cả!

Nhớ mỗi lần nó qua nhà Khanh chơi – con bé hàng xóm của nó, đứa bạn thân duy nhất mà nó có, Khanh bé hơn nó 2 tuổi, nước da ngâm ngâm màu bánh mật, chúm chím đôi mà đồng tiền trông thật dễ thương. Hai đứa rất hợp nhau, Khanh hiểu nó và luôn xua đám bạn học đi mỗi khi chúng chọc phá nó. Khanh là cây văn nghệ của lớp, nói chuyện với Khanh rất thú vị, gặp nhau là hai đứa nói mãi miết quên cả giờ giấc….tiếng mẹ từ bên nhà vọng qua…

“cái Thị về ăn cơm nhanh con…”

“ối giời, sao mẹ cứ hét toán lên cái Thị, cái Thị mãi thế!”

Khanh cười khì, “ cậu cứ thế nữa rồi, không kêu tên sao biết được là đang kêu ai nè. Mỗi khi gọi, mẹ Khanh cũng kêu ầm lên như thế thôi”….”cái Khanh, cái Khanh ra lấy đồ vô nhanh con…”

“Nhưng tớ không thích cái tên Thị, nghe chán chết được. Bình thường tên lót bằng chữ Thị là tớ đã không thích rồi, ấy mà mẹ lại đặt hẳn tên tớ là Thị luôn kia chứ, ghét thật! Ước gì tớ có cái tên như cậu nhỉ. Khanh! Nghe hay thật, rất cá tính, lại mạnh mẽ nữa…hợp với tớ chứ lị. Còn tên Thị thì hợp với cậu hơn đó. Hay cậu và tớ đổi tên cho nhau nhé, hihihi.”

Khanh lườm nhẹ, “tớ cũng mạnh mẽ lắm chứ bộ!” rồi nhái mắt một cách tinh nghịch với nụ cười chúm chím đôi má đồng tiền trông Khanh xinh thật là xinh. “Thôi lo mà về ăn cơm đi cô nương àh, không mẹ cậu qua mắng tớ thì khổ.”

“Cô với chả nương, hmm…”

Trời chạng vạng sáng, tiếng con trống choai o ó…sau mảnh vườn, mọi thứ vẫn còn mờ mờ như níu kéo màn đêm ở lại luyến tiếc những giấc nồng. Loạt xoạt phía cuối giường, tiếng mẹ khe khẽ bên tai nó…

“cái Thị dậy nhanh nè, nhanh đi con”

Nó ứ ừ cái giọng ngái ngủ, “còn sớm mà mẹ”

Giọng mẹ gằn lại, “Dậy đi! trễ rồi đấy, còn phải qua chào bác trưởng thôn nữa đấy!”

Nó ương bướng kéo mạnh cái chăn quấn chặt quanh người, “ Thôi con không qua đâu.”

Lần này thì mẹ giựt hẳn cái chăn ra khỏi người nó và cương quyết, “Đó là phép tắc rồi, không được cãi, mẹ cho con thêm 5’ nữa đấy!”

Chẳng chống chế được, nó lôm côm ngồi dậy, miệng vẫn còn lẩm bẩm, “Phép với chả tắc, con ứ thích hai thằng con của lão” (đó là từ mà nó hay gọi ông bác họ xa tít của nó).

“Không được hỗn thế! Bác ấy là trưởng họ, trước khi đi con phải chào bác ấy cho đúng phép. Nhanh đi con”

———-

Đường làng buổi sớm thật vắng vẻ, mọi người đã ra đồng hết, thỉnh thoảng mới thấy vài chiếc xe đạp cọc cạch chạy qua một cách khắc khổ. Sương sớm vẫn còn đọng lại thành giọt trên cỏ cây ven đường, ưỡn ngực hít một hơi thật sâu, mùi thanh nhẹ của những đám mạ hoà quyện vào từng cơn gió rít nhẹ qua làn tóc khiến đầu óc nó tỉnh táo hơn. Nó không còn nghĩ đến hai thằng con của lão trưởng thôn nữa, lòng nó đang lâng lâng một niềm vui rất lạ, niềm vui của một kẻ sắp bước qua ngưỡng cửa mới của cuộc đời. Tương lai đang chào đón nó. Choàng nhẹ qua tay mẹ, nó bước một cách đầy tự tin.

“Minh ơi đừng nghịch nữa, vào lấy kéo ra cho bố cắt mấy cây hoa xem.”

“Bố bảo anh Thanh ấy, con đâu biết chỗ…”

“2 cái thằng này…”

Tiếng bố con lão trưởng thôn lanh lảnh vọng ra tận đầu ngõ, đúng thật là….

“Dạ em chào bác ạh! Hôm nay cái Thị nhà em lên thành phố luyện thi vào Đại Học, em dẫn nó qua chào bác trước khi đi ạh.”

“Oh chị Hoa đấy àh, quý hoá quá. Nhà chị thật có phúc, cái Thị nhà ta giỏi thật, chả bù với hai thằng con của tôi…Ah, mời chị vào xơi với tôi chén trà cái đã.”
“Minh, Thanh, vào lấy cho bố ấm nước nào…”

Nghe thấy tiếng bố gọi, buông mấy cái que xuống, thân mập ú ù với cái quần cũn cỡn lộ cả chân rốn, thằng Minh nhảy cỡn lên vỗ cả hai tay chang chát vào nhau và hò hét :

“anh Thanh, anh Thanh, ra xem thằng Thị nè, nó sắp lên thành phố mặc áo dài làm cô giáo rồi kìa, hahaha”

“Mày có im ngay không cái thằng láo xược này!” lão trưởng thôn trừng mắt với thằng Minh.

Thằng Minh lườm ông bố một cái rồi chạy vòng qua chân ghế tay vun mạnh làm hất cả cái bình thuốc trừ sâu còn đang để hở nắp vào người nó. Bộ đồ phẳng phiêu mới toanh của nó lập tức loang lổ sẫm màu…

Mẹ nắm chặt tay nó. Nó không còn giữ được bình tĩnh, duột mạnh tay mẹ ra, nó cấm đầu chạy thật nhanh ra khỏi cửa. Mặt nó nóng bừng lên, đầu óc nó chẳng còn suy nghĩ được gì nữa ngoài nỗi căm phẫn tột đột. Nó va mạnh vào chiếc xe thồ đang ì ạch trên đường, chân nó rướm máu. Nó ngồi bật nhanh dậy tiếp tục lao thẳng như một mũi tên mặc cho vết thương cứ rỉ máu xuống mặt đường làng…

….

Bố hốt hoảng khi vừa trông thấy bộ dạng của nó lúc này. Rồi mẹ cũng vội vã chạy vào …

“cái Thị, cái Thị, con có sao không ? Sao lại như vầy? Con bị sao thế hả Thị”

Giờ đây uất ức trong lòng nó đã không còn kiềm chế được, nó không thể kiểm soát bản thân mình nữa, nó hết lớn…

“Con không sao hết. Con đã nói không qua nhà cái lão ấy mà mẹ cứ một hai bắt con qua.”

“Mẹ đã bảo con không được gọi bác trưởng thôn như thế nghe chưa Thị!”

“Thị, Thị, Thị, suốt ngày mẹ chỉ biết kêu Thị. Giờ thì mẹ hài lòng chưa! Con căm ghét cái tên này cũng như cái nơi khỉ ho cò gáy này. Con sẽ không về đây nữa. Con đủ 18 tuổi rồi, con sẽ tự lập. Con sẽ tự đặt tên cho mình.”

“Bốp! “… bố mạnh vào má nó, nghiêm giọng quát lớn :

“Con không được nói thế với mẹ, xin lỗi mẹ ngay đi!”

Nó vẫn ương bướng trừng mắt nhìn bố mẹ.

Mặt mẹ tái nhợt hẳn đi, mắt mẹ rưng rưng nước, mẹ buông tay nó rồi quay lưng lặng lẽ bước vào phòng.

“Em àh…” bố nhanh chân bước theo mẹ…

Không khí trong nhà chùn xuống hẳn, im lặng đến ngạt thở, chỉ còn lại tiếng loạt xoạt của mớ balô và quần áo mà nó xách theo. Mẹ vẫn không ra khỏi phòng. Bố thúc nó:

“Đi nhanh lên kẻo trễ xe đò!”

Bên kia rào cái Khanh lấp ló vẫy tay chào nó một cách luyến tiếc.
Cái nắng sớm dịu nhẹ mọi khi dường như tan biến đâu mất, thay vào đó là cái nóng oi bức từ tận đáy lòng nó trào lên. Ngồi bệt xuống băng ghế, nó vẫn im lặng…

Chiếc xe từ từ lăn bánh, ì ạch trên con đường làng quen thuộc. Nó chẳng thiết nhìn mọi thứ.

Mở nút chai, bố chuyền qua cho nó: “uống miếng nước đi con”

“Dạ thôi, con không khát bố àh!”

“Con gái nè, con đã biết mình sai chỗ nào chưa?” giọng bố trầm xuống.

“Con xin lỗi bố. Con không cố ý nói thế với mẹ đâu. Nhưng con thật sự không kiềm chế được mình bố àh, cái thằng Minh ấy nó…”

“Ừh! bố biết chúng nó không đúng. Nhưng mẹ kêu con qua đó là để phải phép với người lớn. Dù có trưởng thành hay chưa thì con vẫn chỉ là con cháu trong họ, con phải giữ gia phong của họ ta chứ.”

“Con sẽ lên thành phố lập nghiệp. Rồi con sẽ rước bố mẹ lên. Con chả thèm về cái nơi này nữa.” nó ương bướng trả lời.

“Cô lại thế nữa rồi, con gái mà cứ ngang ngạnh cứng đầu như con trai vậy!”

“Con sẽ đổi tên luôn. Con không thèm làm con gái nữa!”

“Bố cô! Chỉ giỏi cái miệng.”

“Con nói thật đấy. Con không thích cái tên này, con ghét nó. Không hiểu sao lúc trước bố mẹ lại đặt cho con cái tên này nữa? Bao nhiêu tên hay thế….”

Bố nhìn xa xăm qua ô kính cửa xe….

“Hồi đó, khi gia đình sa sút, có một lần bố bị bệnh nặng, ông bà thì mất sớm, một mình mẹ con phải cáng đáng trong ngoài lo thang thuốc cho bố. Thương hoàn cảnh bố mẹ, chị Thị đã bán chiếc xe gắn máy duy nhất của mình để đưa tiền cho mẹ lo thuốc thang cho bố. Lúc nhỏ, bố, mẹ và chị Thị là bạn thân với nhau. Chị Thị lớn hơn bố 4 tuổi, còn bố thì lớn hơn mẹ con 2 tuổi, nhưng cả ba luôn là một bộ ăn ý. Khi lớn, ông ngoại gả mẹ cho bố, ngày đám cưới…chị Thị cầm tay bố khóc mà nói: “Tao giao cái Hoa cho mày đó, nhớ phải đối xử tốt với nó nha!”, rồi từ đó chị Thị lên tỉnh làm ăn luôn. Chị Thị thương mẹ con lắm, hai người lúc nào cũng như hình với bóng, họ thân nhau như hai chị em ấy. Ngày đó, khi mẹ có mang con, bố thì bận lo công tác suốt, cũng nhờ có chị Thị về mỗi ngày qua chăm sóc cho mẹ. Rồi cái đêm mẹ sắp sinh, bố không có ở nhà, mẹ sinh khó, mụ vườn chẳng đỡ được, may có chị Thị, chị chẳng ngại mưa giông đèo mẹ lên bệnh viện tỉnh cùng bác Hưng. Cũng trong cái đêm đó, trên đường đi không may gặp tai nạn, chưa kịp đến bệnh viện thì chị Thị đã mất. Đến lúc mất, tay chị vẫn còn giữ chặt tấm áo mưa ủ ấm cho hai mẹ con.”…..mắt bố rưng rưng, quay vội lấy chai nước uống một ngụm rồi bố nói tiếp…”để tưởng nhớ chị, mẹ đã đặt tên con là Thị. Cái linh vị trên bàn thờ mà sáng nào mẹ cũng nhắc con thắp hương trước khi đi học là của chị Thị đấy. Vì thấy mẹ vẫn còn đau xót nên bố mẹ ít khi nào nhắc lại chuyện này.”

………

Xa xa bên kia núi, những cánh đồng xanh mơn mởn dần mất hút. Lòng nó cồn cào, nó bất đầy thấy nhớ cái bờ đê quen thuộc của nó với những buổi chiều vàng nhạt nắng, nhớ lũy tre, nhớ ruộng đồng, cả cô hàng xóm dễ thương của nó nữa, rất nhớ…. Nó nhớ mẹ, người sớm hôm tảo tần chăm lo cho nó từng miếng ăn, giấc ngủ, thế mà nó….lòng nó như thắt lại…cái tên Hoàng Thị dường như đã bắt đầu có ý nghĩa đối với nó….

Xe vẫn lăn bánh, cảnh vật luân phiên lướt qua khung cửa sổ. Nó dần thiếp đi dưới cái nắng hè oi bức.

Bốn năm Đại Học đã cuốn nó vào vòng quay tất bật của cuộc sống thị thành. Ra trường với tấm bằng đỏ – tốt nghiệp loại ưu Sư Phạm Khoa Ngoại Ngữ giúp nó dễ dàng kiếm được những chỗ làm với mức lương hậu hĩnh. Một cái tên tiếng Anh thật oách khiến nó lột xác thoát khỏi hẳn cái vẻ quê mùa thưở nhỏ, mọi người dường như chẳng còn ai nhớ đến cái tên cúng cơm ngày trước của nó nữa.

….

Tiếng bố ở đầu dây run run…:

“Về ngay đi con gái…mẹ con…đã không qua khỏi. Mẹ mới đi sáng nay.”

Bỏ lại sau lưng những lo toan của cuộc sống thành thị xa hoa, nó tức tốc đón chuyến xe sớm về ngay nhà.

Mặt bố trông tiều tụy hẳn. Khác hẳn cái nét nghiêm nghị, điềm đạm mọi ngày, vừa nhìn thấy nó bố đã không cầm được nước mắt…hai bố con ôm nhau khóc tức tưởi cạnh giường mẹ…

Cờ, hoa, hương, quả đã đâu vào đấy. Họ hàng đông đúc quần tụ mỗi người phụ giúp một tay cho tang lễ. Bố vẫn ngồi im bất động bên cạnh giường mẹ. Nó tránh nhìn thẳng vào mắt bố kẻo hai bố con lại không cầm được nước mắt. Nó lặng lẽ bước vào phòng, thu dọn những thứ cuối cùng để an táng theo mẹ.

Căn phòng nhỏ thân quen, trang trí đơn sơ tiện dụng…vẫn còn phản phất đâu đó mùi hương của quả thị. Nhớ lúc trước, mỗi khi đi chợ mẹ đều mua thị về đặt trên bàn học của nó. Hương thị thơm lắm, thật nhẹ và thanh…”Thị thơm và đẹp như con cái mẹ ấy”, mắt nó cay cay….

Nhón người giơ cao tay lên đầu tủ áo, nó khiên xuống một đống hộp bám đầy bụi. Có những chiếc sờn màu nhạt hẳn, móc mềm chứng tỏ đã rất lâu năm. Chậm rãi lấy khăn lau đi đám bụi, nó mở từng chiếc ra…

Giấy khen học sinh giỏi cấp huyện, Giấy chứng nhận cháu ngoan bác Hồ, Sổ liên lạc cấp 1, 2, 3….cả Giấy mời phụ huynh em Hoàng Thị, không ngờ mẹ cũng còn giữ. Nhớ cái lần đó, lần duy nhất trong cuộc đời nó bị cô giáo gửi Giấy mời phụ huynh, mẹ giận lắm, mẹ đã đánh nó đúng 10 roi vì cái tội dám đánh nhau với bạn học trong lớp. Nó ức lắm, vì tụi bạn cứ trêu nó là thằng “Thị”. Nó cười phì khi nhớ lại những chuyện thời thơ ấu của mình…

Rồi nào là hộp đựng ảnh của nó và bố mẹ, hộp đựng giấy tờ nhà….. Trong đám có một chiếc nổi bật hơn hẳn, chiếc hộp gỗ xoan chạm trổ đá mài được gói kỹ trong chiếc khăn the màu hồng phấn. Cẩn thận tháo nút thắt trên khăn, nó nhẹ nhàng mở chiếc hộp ra xem. Chiếc hộp nhỏ lót vải nhung đỏ thắm vẻn vẹn hai món bên trong: vàng nhạt màu nâu hổ phách là chiếc lược ngà với bốn câu thơ được khắc trên đấy:

“Hoa nở hoa tàn kẻ đón đưa,
Thị rơi thị rụng ngửa hương thừa,
Hương hoa hương thị đùa trong gió,
Biết đến bao giờ có luyến hương !”

Như thấy lòng chùn lại, nó vội vã mở tấm giấy bên cạnh ra xem. Đó là một mảnh giấy chiếc, loại giấy trong tập học sinh hồi trước, những dòng chữ nguệch ngoạc thể hiện một mẫu đối thoại nhỏ như lúc trước nó với Khanh vẫn hay lén cô viết chuyền tay nhau trong lớp.

“Đằng ấy làm gì mà ngồi thừ người ra vậy?”

“Lại chơi trò gì nữa đây?”

“Chơi trò….viết thư tình ấy, hihihi”

“Lớn rồi mà cứ như con nít áh. Tuần sau là làm vợ người ta rồi đấy, cứ giỡn cho lắm vào.”

“Làm vợ thì làm vợ chứ, ai nói làm vợ rồi không được giỡn nữa đâu nè!”

“Nhưng nhỏ làm vợ của người ta, nhỏ sẽ phải chăm sóc cho người ta. Rồi nhỏ sẽ có con nữa. Đã làm vợ, làm mẹ thì phải nghiêm chỉnh chứ.”

“Nhưng bây giờ chưa làm vợ, chưa làm mẹ mà! Lêu lêu bà cụ non!”

“Ừh tôi cụ non vậy đấy, kệ tôi, không cầm mấy người quan tâm!”

“Đằng ấy giận rồi àh? Thôi cho nhỏ xin lỗi mà…Nhỏ thương đằng ấy nhiều lắm…”

“Tôi cũng thương nhỏ nữa, thương nhỏ nhiều nhiều lắm…Tôi chẳng muốn xa nhỏ đâu” (những vết loan ố vàng bên trên mặt giấy chứng tỏ đã từng có nước nhỏ vào)

“Nhỏ biết , nhỏ biết hết mà, nhưng chúng ta….chúng ta không thể…”

Bỏ lửng bên dưới là những khoảng giấy không vàng nhạt. Nó chợt hình dung ra cảnh hai cô gái ôm chầm nhau khóc nức nở…hình ảnh mà chỉ có những con người thực sự yêu thương nhau chân thành thì người ta mới có thể trao nhau những tình cảm thiêng liêng, sâu đậm như thế, thứ tình cảm mà nếu vượt qua mọi định kiến khắc khe của xã hội, nó sẽ được mang một cái tên đúng nghĩa là… “tình yêu” – tình yêu trong sáng của hai người con gái. Tim nó đau nhói….hình ảnh cô gái tên Thị dần hiện lên trong đầu nó, một người dường như xa lạ nhưng lại luôn gần gũi, gắn bó với nó suốt bấy lâu nay, người đã chẳng quản hy sinh mạng sống của mình để bảo vệ cho mẹ con nó, rồi cả cái linh vị cũ kỹ trên bàn thờ mà mẹ vẫn luôn nhắc nó phải thắp hương mỗi sáng nữa…. Cái tát của bố hôm nào như sống lại trong nó, nó cảm nhận rõ mồn một cái cảm giác rát bừng trên hai gò má….cái tát giúp nó tỉnh lại sau những phút nóng giận hỗn hào với mẹ nhưng cái tát lại chẳng thể giúp nó xoá đi tội lỗi mà nó đã phạm phải trong suốt những năm qua, cái tội phủ nhận cái tên của chính mình!

Chuyến xe sớm lại ì ạch lăn bánh. Tiếng nhạc du dương phát ra từ cái điện thoại của ông khách ngồi phía sau…

“Nhà bên đang đón dâu rộn tiếng cười vui,
Tôi làm thân khách đến chúc phúc mà thôi.
Quà tôi mang đến trao chỉ mỗi hoa bằng lăng,
Bởi mình nghèo nên chỉ đứng nép ngoài sân.
Ôi tình xưa đã phai nay bàn tay nàng đan với ai,
Em giờ đây nỡ quên mối tình thơ ấu.
Thôi đành mang đớn đau cho người vui trọn đến kiếp sau
Riêng mình tôi ôm lấy ngàn nỗi đau.
Tình ơi sao có câu đời lắm bể dâu
Nên cuộc đời nỡ lấy mất mối tình đầu
Tình em như bóng mây tôi nước trôi hoài thôi
Muôn đời tôi chỉ giữ mỗi bóng hình thôi.
Em giờ em vui áo hoa tôi nhìn em lòng đau xót xa,
Âm thầm tôi đứng im nỗi buồn sỏi đá.
Tôi và em chẳng xa nhưng vì tôi ngại nên đứng xa,
Thôi đành ôm nuối tiếc một giấc mơ.
Em giờ đây đã quên bởi vì tôi nghèo sao với em,
Bao ngày thơ đã qua chỉ là dĩ vẵng.
Thôi thì tôi chúc em duyên trầu cau đẹp đôi với nhau,
Con đường chia hai ngã đành cách xa…”

http://mp3.zing.vn/b…n/IWZA6UZE.html

…………

Dáng mẹ cao gầy tay nâng niu quả thị đặt lên bàn học nó mỗi sáng cứ hiện về….rồi câu truyện cổ tích mẹ thường kể cho nó nghe vào những đêm mưa…nàng Tấm dịu hiền hoá thân thành quả thị thơm ngát…

“Thị ơi Thị rơi bị bà, bà để bà ngửi chứ bà không ăn!”

Một cái tên…một câu chuyện…một cuộc tình…một đời người…

Hết
Tác giả: hoacomay83

Đánh giá bài viết

Viết Bình Luận

Bình luận với lời lẽ khiếm nhã sẽ bị "ban"/block IP vĩnh viễn