12 NỮ THẦN

“Chúa Tể thì sao? Một lũ sai vặt!

Nữ Thần thì sao? Một đám sextoy!

Rồng thì sao? Một đàn gia súc!

Là Thần gặp ta phải khoanh tay chào, là Ma gặp ta phải run rẫy khóc.

Thiên mệnh, quy tắc đối với ta chỉ là nội quy tiểu học. Từ một lão già 69 tuổi, ta đi xuyên thế giới trở thành một thiếu niên 13 tuổi. Liệt dương thì sao? Phế vật thì sao? Có ngày ta sẽ để lại dấu vết của mình trong tử cung tất cả phụ nữ của thế giới này!”

“Mày thấy tao viết hay không?” Dương cầm mảnh giấy ghi những dòng chữ ngạo mạn của hắn giơ lên trước mắt với vẻ mặt hài lòng.

“Như hạch.” Giọng của Google phát ra đều đều nhưng Dương nghe như tiếng xỉ vả.

Dương đang định chửi lại thì có tiếng gõ cửa.

“Ai đó?” Dương hỏi.

“Mẹ đây cục cưng!”

“Có gì không mẹ?” Dương sáng mắt, nhưng lại đau đớn nhớ tới “thằng nhỏ” chết ỉu của mình.

“Mấy ngày trước mẹ có nói rồi đấy, hôm nay sẽ có buổi khảo nghiệm tư chất, con thay quần áo rồi mẹ đưa con đi!”

“Vâng ạ!”

Diễm phu nhân không hề nghi ngờ Dương là người khác nhập thể vào con trai nàng, vì sau khi té xuống vực, Dương không một vết trầy, chỉ bị liệt dương nên các bác sĩ chuẩn đoán là do lúc cận kề cái chết, Phi Dương theo bản năng bộc phát ra linh lực để tự cứu mình, nhưng do cơ thể chưa hoàn chỉnh nên mới sinh ra chứng liệt dương, tai nạn kiểu này không phải lần đầu xuất hiện nên không ai nghi ngờ, Dương lại có Google nên nhanh chóng biết hầu hết những kiến thức mà Phi Dương biết, chỉ riêng những ký ức, kỷ niệm của riêng Phi Dương là Dương chẳng thể nào biết được, đành giả vờ như bị tai nạn ảnh hưởng nên quên mất.

Sống ở thế giới mới vài ngày, Dương thấy hầu hết đều tương đồng với thế giới của hắn, như địa danh, cách tính thời gian, ngôn ngữ… Nhưng vì sự phát triển của linh lực mà cũng có rất nhiều điểm khác, khoa học kỹ thuật ở đây khá lạc hậu, nhưng những gì máy móc làm được thì linh lực đều làm được thậm chí còn tốt hơn, vì vậy mà thế giới này không có những nhà máy xí nghiệp, môi trường rất trong sạch, phương tiện di chuyển là các loại ngựa, voi, linh thú thuần chủng hoặc một số loại Bảo Vật vận hành bằng linh lực. Về kiến trúc thì đa số xây từ gạch, đá và gỗ, được xây với sự trợ giúp của linh lực nên các căn nhà trông rất hoàn hảo đẹp mắt, trông tựa như những căn biệt thự mini ở thế giới của Dương.

Cũng vì khoa học kém phát triển nên kiến thức khoa học rất ít, trẻ em đi học từ năm 6 tuổi đến năm 12 tuổi là học được hầu hết kiến thức về khoa học, lịch sử, nhân cách… của thế giới này, đến năm 13 tuổi thì bắt đầu học linh lực. Nhưng không phải ai cũng có thể dùng linh lực và không phải ai 13 tuổi đều dậy thì, vì vậy mà cần một đợt khảo nghiệm.

***

Điểm khảo nghiệm khá gần nhà, Dương ngồi kề mẹ trên chiếc xe ngựa, thỉnh thoảng xe sốc làm hai quả đào của Diễm đong đưa gợi tình khiến Dương thèm hộc cả máu.

Điểm khảo nghiệm là ở một quảng trường lớn, giữa quảng trường là bức tượng cẩm thạch lớn điêu khắc hình dáng một phụ nữ xinh đẹp mặc chiếc đầm dường như kết ra từ hoa lá, xung quanh nàng có những con bướm cũng làm từ điêu khắc, điều khiến Dương lác mắt là bức tượng và những con bướm này lại động đậy như vật sống, đây là nhờ tác dụng của linh lực, phía dưới chân tượng là một tấm bảng đề hai dòng chữ:

“Tượng Nữ Thần Sinh Mệnh

Điêu khắc: Nguyễn Hải”

Dương đứng nhìn xung quanh, có khá đông thiếu niên cùng tuổi hắn, gương mặt đều có nét lo lắng hoặc háo hức. Một lúc sau, một giọng phụ nữ nói vang vọng như phát từ loa phóng thanh:

“Thông báo! Sắp đến giờ khảo nghiệm, đề nghị phụ huynh và những người không liên quan rời khỏi quảng trường, các thí sinh xếp hàng ngay ngắn chờ gọi tên! Nhắc lại…”

“Cố lên nha con yêu!” Diễm vẫy tay chào và nháy mắt với con trai khiến nó nhìn nàng mà ngơ ngác.

Diễm khuất trong đám phụ huynh, Dương quay mặt lại thì thấy một thằng nhóc tóc vàng cao ráo nhe răng cười với nó:

“Mẹ mày đẹp khủng khiếp, làm tao ganh tỵ vãi!”

Dương nhíu mày: “Mày là thằng nào?”

Thằng tóc vàng trợn mắt, đồng thời tiếng Google vọng trong đầu Dương: “Trần Vu Sinh, 13 tuổi, bạn thân của Võ Phi Dương.”

Nghe thế, Dương chuyển thái độ, cười mừng rỡ ôm lấy Sinh vỗ vai nó và nói: “A! Thì ra là mày hả Sinh, mấy ngày nay mày đi đâu không tới thăm tao?”

Thấy thằng bạn thân đột nhiên nhiệt tình khác thường, Sinh đẩy Dương ra và mắng: “Mày bị gì đấy? Té núi mất trí thật à? Tao có nói tao về ngoại chơi mà, mới về nhà tối hôm qua!”

Dương quê độ vỗ vỗ lên trán: “Ừ nhỉ tao quên!” Đúng lúc đó thì có một cô bé vận đầm hồng đi ngang, mái tóc đen mượt, gương mặt cực kỳ xinh xắn, mắt đen tròn hút hồn khiến Dương lé cả mắt, cả đời hắn chưa từng thấy bé loli nào xinh như vậy.

“Lê Ly, tiểu thư nhà họ Lê, có hôn ước với Võ Phi Dương.” Google hiểu ý liền cấp thông tin cho Dương. Dương đã dần quen với những thông tin đột ngột truyền vào não mình, Google này tựa như một sinh vật sống thấu hiểu tâm tư gã chứ không phải loại google.com máy móc.

“A! Liệt Dương đi chung với Vô Sinh kìa tụi bây!” Dương định vẫy chào Ly thì có giọng một thằng nhóc hô to, sau đó là một tràng tiếng cười.

Dương nhìn qua, đó là một đám thiếu niên, đứng đầu là một thằng trông khá anh tuấn.

“Liệt con mẹ tụi mày!” Dương mắng, chuyện hắn đi khám liệt dương đã bị truyền ra ngoài nên rất nhiều người biết, lần này lại bị phơi bày trước mặt vị hôn thê xinh xắn hỏi sao hắn không tức.

Sinh đứng cạnh cũng nắm chặt nắm đấm, nó tên Vu Sinh, đọc tựa như Vô Sinh, nhưng cái làm nó giận là bọn nhóc kia thường xuyên bắt nạt nó, mà mỗi lần như vậy đều do Phi Dương gọi người tới cứu, Phi Dương bị sỉ nhục trước mặt vợ chưa cưới khiến Sinh rất tức giận.

Thằng nhóc cầm đầu cũng nhìn thấy Lê Ly, nó liền bỏ mặc Dương và Sinh, tiến lại kề vai Lê Ly: “Hè này đi chơi vui không em?” Nó cố ý nói lớn để trêu tức Dương.

Mà khiến Dương càng điên hơn là Lê Ly lại e thẹn gật đầu đầy tình ý, như thế thằng hôn phu đang đứng nhìn là con chó ven đường.

“Nguyên Cửu Khôi Lang, thiếu gia nhà họ Nguyên, đẹp trai tài giỏi lắm tiền.” Google nói.

“Nguyên Củ Khoai Lang? Vãi tên!” Dương bật cười, quên cả cơn tức, nhưng lại nhanh chóng sầm mặt lại vì thấy Lang nắm lấy tay Lê Ly, lại còn liếc lại trêu tức Dương.

Sinh cũng thấy tức điên dùm cho thằng bạn thân, định nhào tới đánh Lang nhưng bị Dương giữ lại. Sinh quay sang nhìn Dương, nó bất ngờ nhìn thấy gương mặt nghiêm nghị lạ thường của thằng bạn thân, đây là Dương mà nó biết sao?

“Kệ chúng nó!” Dương trầm giọng, dù sao hắn cũng là một tâm hồn 69 tuổi già cỗi, đâu dễ xao động như lũ trẻ mới dậy thì.

“Mấy con mê trai này có ngày tao chịch cho nát bướm!” Dương mắng thầm.

Lúc này thì giọng phũ nữ lại nói to: “Chuẩn bị khảo nghiệm, mời các thí sinh trật tự, gọi tên ai người đó lên.”

Tất cả cùng đưa mắt về phía quảng trường, bên cạnh tượng nữ thần Sinh Mệnh đã xuất hiện mấy cái bàn có vài người cả nam lẫn nữ đang ngồi nhìn về phía một vật trông y hệt cái cân sức khỏe, đứa nhóc đầu tiên tiến lên và được chỉ dẫn đứng lên cân, thanh đo chiều cao hạ xuống.

“Nguyễn Văng Miểng, cao 1m40, nặng 36kg…”

“Vãi cả khảo nghiệm tư chất!” Dương thốt lên, hắn còn tưởng chỉ là đo chiều cao cân nặng thì cái cân chợt phát ra ánh sáng màu xanh lam.

Giọng nữ lại hô: “Tư chất linh lực màu Lam!”

“Là sao?” Dương hỏi thầm.

“Tư chất linh lực là khả năng phát triển linh lực, thông thường chia làm 6 cấp: Không Sáng – Trắng – Lam – Lục – Vàng – Đỏ”. Không sáng rất hiếm xảy ra, được cho là loại không thể phát triển, cả đời chỉ có thể làm Thường Nhân” Google giải thích.

Cuộc khảo hạch tiếp tục, ba phần tư số thí sinh đã lên khảo nghiệm chỉ được tư chất Trắng, một phần tư còn lại là Lam. Các vị giám khảo biểu cảm bình thường, điểm khảo thí này chỉ là một huyện của tỉnh Đồng Nai, dù có gom hết cả tỉnh thì mỗi năm cũng chỉ được vài người tư chất Lục nên họ cũng không trông đợi nhiều.

“Lê Ly…”

Người phụ nữ đọc xong chiều cao và cân nặng của Lê Ly, chiếc cân linh lực bừng lên ánh sáng màu xanh lục làm cả quảng trường ồ lên, các giám khảo cũng gật gù, cuối cùng cũng có một hạt giống tốt.

“Quả xứng là tiểu mỹ nhân của huyện Trảng Bom ta!”

“Thiên tài như thế mà bị đem hứa gả cho thằng Liệt Dương công tử!”

“Hoa lài cắm phân trâu!”

Đám thí sinh nháo nhàu bàn tán.

“Trật tự!” Người phụ nữ trấn áp, tiếp tục gọi tên thí sinh.

“Trần Vu Sinh…”

Nghe tên Vu Sinh, đám đông cười ồ lên tráo phúng: “Vô Sinh! Trời ơi Vô Sinh! Ha ha!”

Chiếc cân lại tỏa ra ánh sáng màu lục. Đám đông trào phúng tự biết nhục câm họng lại hết. Còn Sinh như không tin nổi mình lại có tư chất Lục, đứng trên cân ngơ ngác đến khi giám khảo gọi mới chịu xuống.

Thêm vài người nữa thì đến Nguyên Cửu Khôi Lang, đám đông lại lần nữa chết lặng, Dương và Sinh cắn răng. Các giám khảo đồng loại đứng dậy.

Màu Vàng! Là màu vàng! Dù tính trong toàn miền Nam thì tư chất Vàng cũng thuộc hàng thiên tài! Chỉ cần được bồi dưỡng xứng đáng thì nhất định sẽ trở thành Linh Vương, thậm chí là Linh Đế!

Dương nắm chặt tay, nhìn Lang đang ngạo nghễ đi xuống rồi nhìn về phía Lê Ly, nàng đang nhìn Lang với ánh mắt hâm mộ pha lẫn tự hào.

“Màu vàng? Chỉ là màu nước đái của tao!” Dương nghiến răng mắng.

“Võ Phi Dương!”

Giám khảo gọi tên, Dương đi lên, miệng không ngừng lẩm bẩm: “Màu đỏ! Màu đỏ! Tao thích quần lót màu đỏ!”

Rút kinh nghiệm vụ Vu Sinh, lần này tiếng cười trào phúng không xuất hiện, chỉ có đám đàn em của Khôi Lang gọi to: “Liệt Dương!”

Dương đứng lên bàn cân, lo lắng đến quên cả nghe giám khảo đọc chiều cao và cân nặng, hai mắt hắn nhìn xuống bàn cân như muốn lòi ra, chờ đợi thứ ánh sáng màu đỏ bật lên.

Không có chút ánh sáng nào phát ra.

“Tư chất: Không!” Nữ giám khảo phũ phàng hô to, Dương đứng chết trân.

“Ha ha! Đã liệt dương lại còn phế vật, nhảy vực tự tử là đúng rồi!” Lúc này đám đông mới bắt đầu trào phúng.

Dương nhục đến nổi không dám ngóc đầu lên, thất thiểu bước từng bước rời đi. Hết rồi, không có linh lực thì sao mà tìm được nữ thần, nếu gặp cũng chẳng có tư cách xin được dâm thủy, càng không thể đạt tới Tối Thượng. Đời này hắn phế rồi!

“Khoan đã!” Đột nhiên, một vị giám khảo già dặn nhất nói.

“Sao vậy thầy?” Các giám khảo khác hỏi.

Vị giám khảo già nói: “Khảo nghiệm lại cho hắn!”

Nghe câu này, Dương bừng lên hy vọng, quay đầu lại nhìn lão già đầy vẻ biết ơn.

Thấy ánh mắt Dương, lão già nói: “Không cần cảm ơn ta, chỉ vì cân hết pin nên không phát sáng thôi!”

“Địu mé vậy mà làm hết hồn!” Dương mừng rỡ chửi thề, rồi chợt biết mình lỡ miệng nên cười hề hề xin lỗi.

Cân được nạp linh lực, Dương lại hồi họp đứng lên.

Cả quảng trường lại chết lặng.

“TƯ CHẤT: KHÔNG!”

“ĐỊNH MỆNH!” Dương cay đắng gào to.

12 NỮ THẦN
2.94 (370) votes

36 Comments

  1. Thanh da says:

    Den gio la tg ra dc bn chap ruj ae oj

  2. Vidal says:

    Ad oi mau ra chap 150 ,151,152…160 di. Doc kieu nay mat hung lam

  3. Vô danh says:

    HI DU HOA TÙNG,PHONG LUU PHAP SƯ,SỐG CÙG BIỂU TỶ,ĐỈNH CẤP LƯU MANH ae thử dọc đi

  4. toan says:

    mong ad ra nhiều cháp mọt lúc đọc cho bõ. ‘minh phải thức cả đêm để đọc nhưng mà vẫn hay lắm. mog ad ra cháp nhanh hơn chút. đợi lâu quá

  5. Uby says:

    142 tap roi muon doc tiep tiem k thay

  6. Ken says:

    Ad ơi cho e hỏi nào ra chap mới z e mong quá mà lâu rùi chưa thắy ra

  7. stupid says:

    ad up nhanh cho ae khoi momg, ma web hi du hoa tung tim truyen nay o dau sao k tim dc z? ai biet bao giup mk vs. tks ad va ae

  8. suri says:

    ta tip chap 83 di ad.hay wa.ma toan doc cut hung@-@

  9. suri says:

    ra chap 82 dj ad.doi 1 tuan ma moi ra 2 chap 80,81

  10. Hòa says:

    Ah ôi ra chương 80 đi ak

  11. Anh Nguyễn says:

    Ai cho mình link chính đi mới đọc tới chap 67 là hết ùu

  12. Hà gto says:

    Bao giờ ra tập 80 và có bao nhiêu tập vậy

  13. chopper says:

    up nhanh di ban oi

  14. chopper says:

    up nhanh di ban

  15. boyandgirl says:

    Co ai con bt truyen nao hay nua hok chi jup mjh woi.pn chjt di dc

  16. Nguyen manh says:

    Ra chap 72 di ad oi cho 3 ngay roi ma ko ra 1 phan 72 la sao

  17. Nguyen manh says:

    Ra chap 72 di ad oi cho 3 ngay roi ma ko ra 1 phan 72 la sao ;(

  18. ga con says:

    dang hay tu nhien het, mat hung qua, phai chi ra dc het 1 lan hay 1 ngay 4-5 chap thi da

  19. tnan says:

    ad cho e hoj co chap 56 chua ad

  20. NguyenKhanh says:

    May ae oi cai wen truyenhd.net bi j roi sau vao hk dc ae nao bjet cach fix loi zo doc tip hok chj mjh voi…f

  21. Hoàng says:

    Đậu phụng. Đọc truyện mất hứng vãi.

  22. Tiêu tốt says:

    Tiếp di ad ơi dang hay mà bi cụt hứng mong tâp mới wá nhanh nhanh nha ad

  23. vodanh says:

    ra chap lâu quá ad ơi

  24. zâu says:

    ra chap 50 di

  25. Lê Huỳnh Trung Kiên says:

    1ngày ra khoảng 3-5 chương đi ad

  26. Anh tệ lắm đấy says:

    Bao giờ mới viết hết z

  27. Hắc_Long says:

    Khi nào có chương 40 vậy ad

  28. Không cảm xúc says:

    Ra chap 6 đj ad

  29. MonĐaNghi says:

    Admin cho hoi truyen naj bao nhiêu chap the lan truoc cung thay up roi ma chua tới đâu cả nên giơt mun hỏi rõ hơn

  30. vô_danh says:

    truyện hay 🙂

Viết Bình Luận

Bình luận với lời lẽ khiếm nhã sẽ bị "ban"/block IP vĩnh viễn